Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 324: Đại nạn đổ xuống



Vương phủ lúc này đã mở mắt, dựa vào góc tường, nhìn quảng trường phía xa xa. Tuy rằng không nhìn thấy rõ ràng lắm, nhưng cũng lờ mờ đoán được tình huống bên đó.

Thần sắc gã có chút ngưng trọng. cũng không vì tình huống bên đó mà chạy đến, thân hình ngược lại còn hơi co vào, trên mặt, vẻ ngưng trọng dần bị thay thế bởi sự xấu hổ, trong mắt thậm chí còn mang theo một tia nhìn không cam lòng.

- Lão Vương, có chuyện không hay à?

Đồng bọn của gã tỉnh lại bên cạnh, hiển nhiên cũng phát hiện có chuyện động đao kiếm, liền đứng dậy!

Vương Phủ đưa tay ra cản lại, lắc đầu, ra hiệu đồng bọn không cần hành động thiếu suy nghĩ!

Đồng bọn đầu tiên là khó hiểu, ngay lập tức như minh bạch điều gì, trong mắt mơ hồ lóe lên vẻ giật mình, cuối cùng thấp giọng hỏi:

- Sở Hoan này đắc tội người nào? Phải… là mặt trên đã sắp xếp?

Vương Phủ nhíu mày:

- Ngươi lắm lời thế!

Người nọ không dám nói gì thêm, chỉ lắc đầu:

- Đáng tiếc!

Vương Phủ bên này có động tĩnh, Sở Hoan tất nhiên không biết. Hắn nghe Từ Oa Oa nức nở phân trần, lạnh lùng nói:

- Chỉ vì cản đường ngươi, mà ngươi có thể dùng đoản kiếm đả thương người khác? Nếu ta không kịp có phản ứng, chẳng phải đã bị ngươi giết rồi sao?

Đồng bạn của Từ Oa Oa rốt cuộc cũng đã hồi phục tinh thần vội kêu lên:

- Ngươi… ngươi mau buông tay! Ngươi...

Người này có vẻ như không thể tin được cảnh tượng trước mắt.

Sở Hoan quay đầu lại nhìn nàng ta, vẻ mặt lạnh lùng khiến cô nương này hoảng sợ, bất giác lùi về sau một bước. Sở Hoan cũng nhìn đoản kiếm trên mặt đất, nói:

- Nhặt đoản kiếm lên!

Cô nương đó liếc nhìn Từ Oa Oa một cái, đến nhặt đoản kiếm lên. Sở Hoan cẩn thận quan sát, thấy cán của đoản kiếm đúng là hoàng kim tạo ra, ánh sáng chói mắt, nhìn lưỡi kiếm thấy sắc bén vô cùng.

Hắn nhìn qua cũng đoán được đoản kiếm này vô cùng quý giá, trầm giọng hỏi:

- Đây là đồ các ngươi lấy trộm từ trong cung?

Tuy rằng đối với việc Từ Oa Oa đánh lén chính mình hắn cũng có chút tức giận, nhưng khi hồ đoán tiểu nha đầu này dám trộm đoản kiếm trong cung thì lại cảm thấy hai cô nương này đúng là đã gây nên tai họa lớn.

Từ Oa Oa hai mắt đẫm lệ nói:

- Ngươi có buông tay ra không? Cánh tay ta bị ngươi làm cho đau chết đi được. Cái này không phải là ta trộm, mà là …là ca ca ta tặng cho ta!

Sở Hoan cười lạnh:

- Ca ca ngươi tặng cho ngươi?

Rồi đột nhiên thấy có chút không thích hợp, mày nhíu lại.

Từ Oa Oa ủ rũ nói:

- Ta nhận thua. Ngươi buông tay ra. Ta cam đoan sẽ không đánh lén ngươi nữa. Ta nói chuyện luôn giữ lời. Không tin ngươi có hỏi nàng ấy đi.

Cô nương kia gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

- Đúng đúng, nói chuyện giữ lời!

Sở Hoan cũng biết tiểu cô nương này rất đau đớn, liền buông tay. Tiểu cô nương lúc này mới xoay người lại, khổ sở nói:

- Ngươi thực sự không thả cho chúng ta đi? Chúng ta có việc gấp, ngươi hãy để chúng ta ra ngoài.

Sở Hoan đang muốn hỏi tiếp, có ai ngờ Từ Oa Oa đã tung chân đá ra một cước nhằm vào bụng Sở Hoan.

Từ Oa Oa hiển nhiên cũng đã luyện qua võ công. Chỉ tiếc là bản lĩnh của nàng trong mắt Sở Hoan chỉ là khua chân múa tay, chớ nói đến uy lực, mà động tác cũng cực kỳ khó coi. Thân hình hắn nhẹ nhàng và khéo léo chớp động, chỉ trong chớp mắt, đã dùng chân khống chế Từ Oa Oa, dùng sức giật mạnh, toàn thân Từ Oa Oa lập tức ngã sấp xuống đất.

Từ Oa Oa kêu ối một tiếng, cô nương kia vội bước lên đỡ dậy. Từ Oa Oa khóc sướt mướt nói:

- Hắn lại ức hiếp ta!. Hắn lại ức hiếp ta.

Sở Hoan trừng mắt với nàng ta. Từ Oa Oa sợ tới mức không dám khóc nữa. Nàng được đồng bạn nâng dậy, cảm thấy cặp mông tròn đau nhức, mặc dù có chút xấu hổ nhưng vẫn không kìm nổi mà đưa tay xoa xoa, nhìn về phía Sở Hoan, thái độ cực kỳ phức tạp. Có tức giận. Có sợ hãi. Thậm chí có cả sự khâm phục, hỏi:

- Ngươi là ai? Vì sao có bản lĩnh lợi hại như vậy?

Sở Hoan cũng thấy buồn cười, mới vừa rồi mình hai lần ra tay, có thể nói là chẳng cần cố gắng gì cả, căn bản không định thể hiện công phu. Ai ngờ đối với Từ Oa Oa lại biến thành bản lĩnh lợi hại. Nếu mình đem hết bản lĩnh ra thì có lẽ hù chết Từ Oa Oa này mất. Tuy nhiên, trong nháy mắt hắn cũng thấy nhẹ nhõm. Từ Oa Oa hai lần ra tay đều chỉ là khua chân múa tay, trong giới võ đạo có thể nói là ngay cả võ công nhập môn cũng chưa với tới, so với võ công như vậy, chút công phu của mình vừa rồi quả nhiên là cực kỳ lợi hại.

Từ Oa Oa hai lần đánh lén, có thể thấy là võ công quá kém, nhưng Sở Hoan vẫn không thay đổi thái độ, lạnh lùng nói tiếp:

- Biết lợi hại là tốt rồi, mau quay về, nếu tiếp tục giằng co, lập tức kêu người bắt lại.

Đồng bạn của Từ Oa Oa nhẹ nhàng khuyên bảo:

- Chúng ta… chúng ta trở về đi!

Từ Oa Oa vừa xoa xoa mông vừa quan sát Sở Hoan, nói:

- Ngươi hôm nay chặn đường ta, còn ức hiếp ta, ngươi hãy nhớ cho kỹ việc hôm nay.

Sở Hoan đáp:

- Ngươi yên tâm, ta nhất định nhớ kỹ. Ngươi cũng không nên quên việc hôm nay đã bị ta giáo huấn. Nếu ngày sau còn muốn ức hiếp người, bị ta bắt gặp thì càng khổ!

- Ngươi….!

Từ Oa Oa dẫm chân, vẻ mặt rất không cam chịu.

Sở Hoan đưa nắm tay lên:

- Thế nào, còn muốn tỷ thí với ta?

Từ Oa Oan nhìn Sở Hoan nắm tay lại, liền sợ hãi đưa ngón tay chỉ vào hắn:

- Ngươi tên gì? Ngươi có dám nói cho ta biết không?

Sở Hoan hỏi:

- Vì sao phải nói cho ngươi? Ngươi muốn biết, ta càng không muốn nói.

Từ Oa Oa nghiến chặt quai hàm, hung hăng dậm dậm chân xuống đất, xoay người đi, đồng bạn lập tức vội vàng đuổi theo.

Nhìn Từ Oa Oa rời khỏi Sở Hoan lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Mắt thấy Từ Oa Oa tới Tây môn Hoàng thành không hề bị ngăn cản mà đi vào thoải mái, có chút kỳ quái, lập tức đi ra cổng chào, nhìn về phía Vương Phủ, chỉ thấy mấy người Vương Phủ đang ngồi trong một cái ngõ nhỏ, đang nhìn về hướng bên này, trong lòng lại nghĩ không biết có nên đem chuyện vừa rồi nói cho Vương Phủ hay không?

Mấy người Vương Phủ thấy Sở Hoan quay lại, vội vàng rút vào trong ngõ. Sở Hoan sửng sốt, đi vào trong thấy mấy người Vương Phủ nhìn mình một cách kỳ quái, mỉm cười hỏi:

- Vương đại ca, các người tỉnh rồi à?

Vương Phủ ho khan một tiếng, miễn cưỡng cười nói:

- Sở Hoan, vất vả cho ngươi rồi!

Sở Hoan lắc đầu, tới gần Vương Phủ ngồi xuống. Vương Phủ thấy Sở Hoan ngồi xuống bên cạnh mình lại giống bị như điện giật vội vàng đứng lên, có chút kích động. Sở Hoan đang ngạc nhiên thì gã đã nói:

- Ta … ta đi tuần một lượt. Sở Hoan, ngươi nghỉ một chút đi.

Nói xong gã đi liền. Hai gã Võ Kinh vệ cũng đã đứng dậy, đều nói:

- Lão Vương, chúng ta đi cùng!

Sở Hoan đứng lên:

- Vương đại ca, ta đi theo các người một đoạn!

Vương Phủ vội nói:

- Không cần! Chính ngươi cần nghỉ ngơi cho tốt. À, vừa rồi ngươi vất vả quá!

Ánh mắt gã chợt lóe lên rất lạ, rồi bước nhanh rời khỏi, hai gã đồng bạn vội vàng đuổi theo.

Sở Hoan nhíu mày, nghe cách Vương Phủ nói thì có vẻ như không muốn mình đi theo. Hắn cũng không nên mặt dày mày dặn.

Vương Phủ mang theo hai người ra khỏi ngõ nhỏ, tới cửa ngõ, Vương Phủ bỗng nhiên quay đầu lại, nói với Sở Hoan:

- Sở Hoan, ngươi ở trong này thủ vệ, chính ngọ có thể quay về công sở. Chúng ta hướng bên kia xem xét, nếu chính ngọ chúng ta chưa về thì ngươi có thể về trước.

Sở Hoan cười gật đầu, trong lòng lại càng thêm cổ quái.

Tới chính ngọ, ba người Vương Phủ quả nhiên không quay về. Sở Hoan hướng quảng trường nhìn một lượt, cũng không thấy bóng dáng ba người bọn họ. Nhớ Vương Phủ dặn chính ngọ có thể quay về, liền một mình đi đến công sở.

Công sở Tây môn có hơn 30 huynh đệ, thay phiên nhau trực hai ca ngày và đêm. Những người trực đêm lúc này đang ngủ say. Bên trong công sở yên tĩnh một mảnh. Triệu Dương đang ngồi trên một cái ghế, cầm quyển sách trên tay lật lật, thái độ nhàn nhã tự tại, thấy Sở Hoan trở về, liền buông quyển sách, tươi cười thân mật nói:

- Sở Hoan, kỳ thật Tây môn công sở của chúng ta cũng chẳng có nhiều chuyện. Chỉ cần ban sai cẩn thận, sẽ không gặp gì phiền toái. Này, cảm giác thế nào, có thích ứng không?

Sở Hoan trong lòng thầm nghĩ: “Bất kể thích hay không thích cũng không ở lại chỗ này lâu dài”, miệng thì cười nói:

- Đa tạ Công sở đầu quan tâm, Sở Hoan tất nhiên tận tâm ban sai.

Triệu Dương mỉm cười, gật đầu, phất tay bảo Sở Hoan lui ra.

Sở Hoan trở lại trong phòng. Trong phòng có một người đang ngủ, ngáy rung trời, không phải là Vương Phủ, không biết là gã đang đi đâu nữa.

Vương Phủ về trễ so với Sở Hoan nửa khắc. Khi gã tới trong viện, đã thấy Triệu Dương ra dấu tay. Vương Phủ về phòng mình xem xét một chút, trên mặt đúng là có giật mình, nhanh chóng đến chính sảnh. Triệu Dương dò xét bên ngoài một lúc, đóng cửa, quay đầu vội nói:

- Vương Phủ, chuyện thế nào, hôm nay có phải đã đụng phải?

Vương Phủ ghé sát vào thấp giọng nói:

- Công sở đầu, tiểu tử Sở Hoan vận khí đúng là hỏng bét, không ngờ bị hắn đụng phải.

Triệu Dương nhẹ nhàng thở ra:

- Vận khí hắn kém là may mắn của chúng ta.

Y dường như nhớ đến cái gì, thái độ nghiêm túc hỏi:

- Ngươi nhìn thấy rõ ràng?

Vương Phủ gật đầu:

- Tiểu nhân dù đứng khá xa, nhưng khẳng định không nhìn lầm. Sở Hoan… Sở Hoan còn đánh nàng nữa!

Triệu Dương mở to hai mắt cả kinh nói:

- Cái gì? Sở Hoan đánh nàng?

Vương Phủ thở dài:

- Sở Hoan làn này chết chắc rồi, ai cũng không cứu được.

Triệu Dương xoa tay nói:

- Lúc đó chỉ có một mình Sở Hoan sao?

- Đúng!

Vương Phủ đáp:

- Ba người chúng ta đều không đến đó.

Triệu Dương đi đến bên cạnh gã ngồi xuống:

- Việc này đúng là quá thuận lợi cho chúng ta.

Y nâng chén trà đã nguội lạnh trên bàn lên uống:

- Chậm nhất ngày mai, Sở Hoan sẽ gặp chuyện đen đủi. Tĩnh Hoa công chúa nhất định sẽ tìm đến cửa.

Vương Phủ ghé sát vào hạ giọng nói:

- Công sở đầu, chúng ta vì sao phải chụp tai họa này cho hắn? Tiểu nhân thấy Sở Hoan cũng không phải người xấu, vì sao phải tốn công sức sửa trị hắn?

Gã có chút hổ thẹn nói:

- Lần trước, Lý Thiện mạo phạm Công chúa, bị hạ ngục, đến nay cũng chưa thấy đi ra. Sở Hoan lần này đánh Công chúa, chỉ sợ ngay cả tính mệnh cũng nguy a!

Triệu Dương nhíu mày nói:

- Ngươi còn thông cảm cho hắn? Người đó có thông cảm cho chúng ta không?

Y vỗ vào vai Vương Phủ:

- Vương Phủ a, bản Công sở đầu ở công sở Tây môn này đã 4 năm, ngươi cũng 3 năm chứ ít gì, chẳng lẽ ngươi nghĩ sẽ ở lại đây mãi sao?

Vương Phủ lắc đầu:

- Không nghĩ!

Gã lập tức sửa lại:

- Không phải, tiểu nhân chỉ cần đi theo Công sở đầu, bất kể nơi nào cũng vui lòng.

- Nói thối như cái rắm!

Triệu Dương chửi:

- Ở nơi này lão tử không muốn ở, ngươi có nguyện ý không? Mặt trên nói, chuyện này chỉ cần là thỏa đáng, ngươi ta đều có thể rời công sở Tây môn, họ sẽ tìm chỗ tốt sắp xếp cho chúng ta!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.