Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 326: Nhất chiêu



Triệu Dương biết rõ ràng trong lòng đối với hết thảy phát sinh trước mắt, tiểu Công chúa gã sợ nhất sẽ bởi vì việc này mà giận chó đánh mèo với mình, không đợi Công chúa lên tiếng, gã đã nghiêm mặt nói:

- Sở Hoan, ngươi thật to gan, người tới, bắt Sở Hoan lại, lôi đi.

Tên tướng lãnh Cận Vệ Quân kia dường như sợ Triệu Dương cướp công lao, đã quát lên:

- Người tới, bắt Sở Hoan!

Đám Võ Kinh Vệ lại hơi do dự, vài tên Cận Vệ Quân xông về phía trước, mắt bắt Sở Hoan.

Tiểu Công chúa đã kêu lên:

- Ai cho các ngươi ra tay? Đều lui ra cho ta.

Mọi người ngẩn ra, ngơ ngác nhìn nhau, cũng không dám tiến lên.

Tướng lãnh Cận Vệ Quân thấp giọng nói:

- Công chúa, Sở Hoan mạo phạm Công chúa điện hạ, phải bắt lại, giao cho Hình Bộ định tội.

Tiểu Công chúa trừng mắt nhìn gã, nói:

- Sở Hoan mạo phạm là ta, cũng không phải ngươi, trừng phạt thế nào, là nghe lời ngươi hay là nghe bản Công chúa?

Tướng lãnh lúng túng nói:

- Hết thảy tất nhiều đều nghe theo Công chúa xử lý.

Tiểu Công chúa cười hì hì nhìn Sở Hoan, cực kỳ đắc ý, tiến tới gần, chớp mắt to, hỏi:

- Sở Hoan, ngươi nói, ta nên xử lý ngươi thế nào?

Sở Hoan duy trì điềm tĩnh nói:

- Công chúa, hôm nay là do chức trách, cũng không phải cố ý mạo phạm Công chúa, Công chúa muốn xử lý thế nào, thể có xử lý như vậy.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm mắt tiểu Công chúa, cũng không đổi sắc.

Triệu Dương ở bên kêu lên:

- Sở Hoan, ngươi thật to gan. Công chúa nói với ngươi, ngươi còn không quỳ xuống... Ôi...!

Gã còn chưa nói xong, tiểu Công chứa đã giơ roi ngựa lên, đánh qua Triệu Dương.

Thứ nhất Triệu Dương không có phòng bị gì, không thể tưởng được tiểu Công chúa đột nhiên ra tay, thứ hai cho dù Triệu Dương thật sự có phòng bị, gã cũng không dám né tránh, bị roi ngựa kia đánh lên mặt, lập tức để lại một dấu roi, đây vẫn là khí lực tiểu Công chúa không lớn, nếu đổi lại khí lực lớn, khuôn mặt chắc chắn sẽ da tróc thịt bong máu tươi chảy ròng, lúc này dấu vết trên mặt gã rất rõ ràng, đám Võ Kinh Vệ nhìn thấy, cảm thấy buồn cười khác thường, muốn cười cũng không dám cười, nghẹn trong lòng.

Tiểu Công chúa trừng mắt liếc Triệu Dương một cái, nói:

- Ta nói chuyện với Sở Hoan, khi nào cần ngươi xen mồm vào? Nếu ngươi lại lắm mồm, tin ta cắt đầu lưỡi của ngươi hay không?

Triệu Dương đương nhiên tin tưởng, ngậm chặt miệng lại, không dám nói thêm một từ.

Lúc này Sở Hoan hiểu thêm một phần tính tình của tiểu Công chúa, cảm thấy tính cách tiểu Công chúa này cổ quái, cũng không biết hiện giờ trong lòng nàng có chủ ý gì.

Trong đầu hắn cũng bắt đầu nhớ lại chuyện sau khi mình rời khỏi nhà trọ, đầu tiên là bị đưa tới Tổng doanh Võ Kinh Vệ thành Tây, sau đó không hiểu sao bị điều tới công sở Tây Môn, sáng sớm hôm nay bị Triệu Dương điểm danh tới tuần tra quảng trường Tây, cũng bởi như thế mới có thể gặp gỡ tiểu Công chúa, dẫn tới sự cố.

Tuy rằng đầu óc hắn linh hoạt, nhưng không có khả năng nghĩ tới đường đường Công chúa lại vụng trộm chuồn khỏi hoàng cung, cũng bởi cảm thấy không có khả năng, cho nên mới cảm thấy tiểu Công cháu là cung nữ chạy trốn ra khỏi hoàng cung.

Hắn ngăn cản tiểu Công chúa rời khỏi, thật ra tâm lý lúc đó là vì cứu tiểu cô nương này, ai biết mơ hồ không ngờ đắc tội Công chúa.

Nếu xâu chuỗi lại hết thảy điều này, hiển nhiên là có người muốn cố ý bày ra cạm bẫy này, đẩy mình tiến vào.

Hiện giờ hắn nghĩ hoặc chính là rốt cuộc ai muốn đẩy mình vào loại hoàn cảnh này?

Tình cảnh trước mắt, không thể nghi ngờ, người nọ vừa muốn đối phó mình, hứng hắn lại không thể hiện thân, cho nên tốn tâm tư, mượn tiểu Công chúa tới đối phó mình.

Tiểu Công chúa thấy Sở Hoan dường như suy nghĩ cái gì, tò mò hỏi:

- Sở Hoan, ngươi suy nghĩ cái gì? Là sợ hãi sao?

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Không phải, ta suy nghĩ Công chúa cầm roi nhựa, có phải là biết cưỡi ngựa hay không?

- Đương nhiên.

Tiểu Công chúa cười hì hì nói:

- Thuật cưỡi ngựa của bản Công chúa là... A, ai muốn nói chuyện thuật cưỡi ngựa với ngươi, ta hỏi ngươi, ngươi mạo phạn ta, phải bị tội gì?

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết là tội gì.

- Tội lớn.

Tiểu Công chúa nháy mắt nói:

- Sở Hoan, hiện giờ bản Công chúa có thể sai người nhốt ngươi vào đại lao, ta nghe bọn chúng nói, trong đại lao vừa bẩn vừa thối, còn có chuột... ngươi có sợ không?

Sở Hoan cười khổ nói:

- Công chúa muốn giam ta vào đại lao sao?

Tròng mắt tiểu Công chúa đảo quanh, nói:

- Ngươi không muốn vào đại lao, ta cũng có thể ra chủ ý giúp ngươi.

Sở Hoan biết cô bé này chắc chắn không có chủ ý gì hay, hỏi:

- Không biết Công chúa nghĩ ra ý kiến gì hay?

Tiểu Công chúa nhìn về phái tên tướng lãnh Cận Vệ Quân kia, hỏi:

- Cao Nhã, ngươi nói bản lĩnh của ngươi và Sở Hoan ai lợi hại hơn?

Sở Hoan ngẩn ra, nhìn tướng lãnh Cận Vệ Quân này, cao lớn thô kệch, đen thui, lại không thể tưởng được tên của gã là “Cao Nhã”, tên này và bản thân thật sự cách rất xa.

Cao Nhã khinh thường liếc Sở Hoan một cái, nói:

- Công chúa, hành gia vừa ra tay, liền biết có hay không, Sở Hoan này ra tay thần tướng chưa nhìn qua, rốt cuộc có mấy cân lượng, thần tướng không rõ ràng.

Tuy gã nói vậy, nhưng thần thái trên mặt đã cho thấy rất rõ ràng trong mắt gã Sở Hoan thật sự không chịu nổi một kích.

Cận Vệ Quân hoàng gia và Võ Kinh Vệ cùng bảo vệ kinh thành, Võ Kinh Vệ bên ngoài, Cận Vệ Quân bên trong, Chỉ huy sứ Võ Kinh Tệ là Hoàng Thiên Đô, mà Thống lĩnh Cận Vệ Quân lại là Hiên Viên Thiệu.

Binh lực Cận Vệ Quân kém ra Võ Kinh vệ, nhưng sức chiến đấu lại cao hơn một bậc, quan lớn nhất của Cận Vệ Quân là Thống lĩnh, phía dưới còn có Kiêu úy, Vân úy, Võ úy, Phi úy, Cao Nhã chính là một võ úy trong Cận Vệ Quân, không cao không thấp, cũng coi như một nhân vật, trước đây Cao Nhã chưa bao giờ nghe nói tên Sở Hoan này, bây giờ tiểu Công chúa đánh đồng Sở Hoan với gã, trong lòng gã hơi không thoải mái, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài mặt.

Một Võ úy Cận Vệ Quận, đánh đồng với một bĩnh sĩ bình thường Tây Môn Thự Võ Kinh Vệ, điều này khiên Cao Nhã hơi thương tổn trong lòng.

Chẳng qua tiểu Công chúa cũng không để ý điều này, cười nói:

- Cao Nhã, ngươi có thể đánh thắng Sở Hoan hay không?

Cao Nhã liếc Sở Hoan một cái, nói:

- Công chúa, thần tướng... hẳn là không thành vấn đề.

Gã quả thật hy vọng tiểu Công chúa không nên nói thêm gì nữa, sau này lan truyền ra ngoài, có tổn hại đối với uy danh của mình.

Những người khác đều cảm thấy vấn đề này của tiểu Công chúa hơi ngây thơ, không nói đến thân phận của Cao Nhã và Sở Hoan, chỉ nhìn thân hình bên ngoài của hai người, không ai cảm thấy Sở Hoan chính là đối thủ của Cao Nhã.

Tiểu Công chúa dạo quanh Cao Nhã một vòng, hỏi:

- Cao Nhã, vậy ngươi so sánh với bản Công chúa, bản lĩnh của ai lợi hại hơn?

Cao Nhã ngẩn ra, thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, hơi lúng túng nói:

- Công chúa được danh gia chỉ điểm, thần tướng... thần tướng kém hơn Công chúa một chút.

- Ngươi nói thật sự?

Ánh mắt tiểu Công chúa vụt sáng, rất sáng ngời:

- Ngươi không lừa gạt bản Công chúa?

- Ti tướng không dám.

Cao Nhã kiên trì nói;

- Dù thần tướng có gan lớn bằng trời, cũng không dám lừa gạt Công chúa. Thật ra võ công của Công chúa, đã... đã rất ít có người là đối thủ của ngài!

Tiểu Công cháu vui vẻ rạo rực nói:

- Lời này của ngươi không sai. Bản Công chúa đã giao thủ hơn trăm người, nhưng không ai là đối thủ của bản Công chúa.

Cao Nhã nói:

- Công chúa thần võ, khó gặp địch thủ!

Mọi người ở đây lại đều rõ ràng trong lòng, tiểu Công chúa tuổi còn trẻ, nói võ công của nàng lợi hại, ai cũng không tin, Cao Nhã đơn giản là đang nịnh hót mà thôi. Tiểu Công chúa tự nói đã đánh bại hơn trăm người, lời này cũng không chắc là giả, chẳng qua những người giao thủ với nàng, ai dám thật sự đánh với nàng? Một đám cố ý nhường, khiến nàng liên tục chiến thắng, đó cũng là chuyện có thể hiểu được.

Tiểu Công chúa chỉ vào Sở Hoan nói:

- Cao Nhã, như vậy ngươi sẽ không phải đối thủ của Sở Hoan.

Cao Nhã ngẩn ra, nhíu mày nói:

- Sao Công chúa lại nói như vậy?

Tiểu Công chúa nói:

- Ta đánh không lại Sở Hoan, ngươi đánh không lại ta, vậy ngươi có còn là đối thủ của Sở Hoan hay không?

Cao Nhã nóng nảy trong lòng, thân là quân nhân, nặng nhất là tiếng dũng, gã đường đường Võ úy Cận Vệ Quân, trước mắt bao người bị tiểu Công chúa công bố không địch lại một binh sĩ Võ Kinh Vệ, sao khiến gã cam tâm, vội đáp:

- Công chúa, thật ra... thật ra cũng không chắc.

- Ồ?

Tiểu Công chúa nháy mắt nói:

- Chẳng lẽ ta nói không đúng?

- Không phải không phải.

Cao Nhã vội xua tay nói:

- Công chúa nói tự nhiên có lý, chẳng qua... Võ công này không phải tính toán như vậy, võ công bàn tới tương sinh tương khắc, dựa vào phát huy chiêu thức lâm tràng, tuy rằng thần tướng không phải đối thủ Công chúa, nhưng... nhưng võ công lại có thể chế trụ võ công của Sở Hoan.

Tiểu Công chúa vỗ tay cười nói:

- Tốt lắm.

Nàng nói với Sở Hoan:

- Sở Hoan, bản Công chúa cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi đánh thắng được Cao Nhã, bản Công chúa tạm tha cho ngươi một lần, nếu không ngươi mạo phạm bản Công chúa, sẽ nhốt ngươi vào đại lao, ngươi có chịu hay không?

Sở Hoan đương nhiên muốn nói “không chịu”, nhưng không đợi hắn trả lời, Cao Nhã đã nói:

- Công chúa, ngài... ngài là muốn thần tướng so chiêu với Sở Hoan.

Trong lòng gã vô cùng buồn bực.

Tiểu Công chúa nói:

- Ngươi không muốn sao?

Cao Nhã đáp:

- Công chúa, thần tướng... thần tướng tốt xấu cũng là Võ úy Cận Vệ Quân, Sở Hoan... Sở Hoan sao có tư cách động thủ với thần tướng? Nếu lan truyền ra ngoài, vậy... !

Gã có vẻ rất không tình nguyện.

Tuy rằng gã hoàn toàn tin tưởng bản thân mình đánh bại Sở Hoan, nhưng cho dù thật sự đánh bại Sở Hoan, cũng không tránh khỏi thắng không võ, ngày sau lan truyền ra ngoài, trên mặt gã không có bất cứ vẻ vang gì.

Tiểu Công chúa nói:

- Cao Nhã, ngươi không dám đánh với hắn sao? Sợ hãi à?

Cao Nhã bất đắc dĩ nói:

- Nếu Công chúa hạ lệnh, thần tướng... thần tướng chỉ có thể phụng lệnh,

Nếu gã đánh, có thắng không võ, nếu gã không đánh, lại bị nói thành e ngại Sở Hoan, thật sự là tiến thối lưỡng nan.

Vốn tưởng rằng hôm nay đi ra nhanh chóng hoàn thành việc này, ai biết tiểu Công chúa này lại như vậy, thật sự nằm ngoài dự kiến của gã.

Tiểu Công chúa vỗ tay nói:

- Vậy thì tốt, có ghế dựa hay không?

Triệu Dương vội vàng tự mình đưa ghế dựa đến, tiểu Công chúa đặt mông ngồi xuống, cầm roi ngựa trong tay, thản nhiên tự đắc nói:

- Đều tản ra, để hai người bọn họ so bì.

Mọi người vội vàng tản ra, binh vĩ Võ Kinh Vệ và Cận Vệ Quân làm thành một vòng tròn, vây quanh trong viện. Cao Nhã mất hứng tiến lên, trong lòng Sở Hoan biết đã tới nước này, không đánh đã không có khả năng, thật sự đánh thua, chắc chắn có phiền toái lớn, lập tức bình tĩnh lại, chắp tay nói:

- Xin Cao Võ úy chỉ điểm!

Trong lòng Cao Nhã thầm nghĩ một chiêu giải quyết chuyện này, cũng không có sắc mặt tốt gì đối với Sở Hoan.

Mọi người chung quanh cũng không hưng phấn thế nào, nếu đối thủ lực lượng ngang nhau tỷ thí, tự nhiên sẽ là một trận đấu mãnh liệt, còn có thể dẫn tới hứng thú của mọi người, nhưng thân phận và ngoại hình hai người này kém rất nhiều, ai cũng không cảm thấy Sở Hoan có một chút khả năng thắng lợi, cũng may không có đánh cược, nếu không bên Sở Hoan chắc chắn không có một văn tiền đặt.

Sở Hoan rút bội đao bên hông, tuy rằng từ bước chân và tư thế phán đoán đối phương cũng không tính cao thủ, nhưng vẫn cẩn thận. Mà Cao Nhã tiến tới, tùy ý rút đao ra, ổn định thân thể, thân thể xông mạnh tới, chém xuống một đao.

Một đao này cũng linh hoạt, rất sắc bén, Cao Nhã liền thấy hoa mắt, đại đao của gã chém tới một nửa, đột nhiên cảm thấy bụng của mình bị đụng vào cái gì, trước mặt không có bóng dáng Sở Hoan.

Cao Nhã nắm đao, dừng tại không trung, chậm rãi cúi đầu, chỉ thấy Sở Hoan ngồi xổm trên mặt đất, mũi cây đại đao đang chỉ vào bụng gã. Cao Nhã vô cùng mờ mịt, quả thật không kìm nổi lòng nói:

- Chúng ta... chúng ta bắt đầu rồi sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.