Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 367: Phụ tử nói chuyện trong đêm



Phủ An Quốc Công nằm ở Đông Thành, chiếm diện tích cực lớn, ngoài phủ dương liễu xanh xanh, hai con sư tử đá giương nanh múa vuốt trước cửa, thật là uy phong, lúc này An Quốc Công Hoàng Củ đang ở trong thư phòng, tay cầm bút lông, vẩy mực giang sơn.

Ai cũng biết, An Quốc Công thích nhất, chính là đồ cổ tranh chữ, lão xuất thân thương nhân, Hoàng gia là đại tộc An Ấp Đạo, gia tư ngàn vạn, năm đó Hoàng đế bệ hạ khởi binh, quân tư khuyết thiếu, ngay cả bạc mua chiến mã cũng khó, mà Hoảng Củ lại chủ động gia nhập, hiến tặng tất cả gia tài ngàn vạn cho đương kim Hoàng đế, bởi vậy trở thành cận thần của Hoàng đế bệ hạ, Đại Tần lập quốc, mặc dù Hoàng Củ không lập nhiều chiến công lớn, nhưng nếu năm đó không phải vì của cải thật lớn kia, Hoàng đế bệ hạ có thành công hôm nay hay không, cũng khó có thể đoán trước, cho nên Hoàng đế bệ hạ hết sức tin tưởng An Quốc Công, ít nhất trong mắt người ngoài, gia tộc An Quốc Công quả thật được Hoàng đế vô cùng chiếu cố.

Tuy rằng An Quốc Công xuất thân thương nhân, nhưng lại thích phong nhã, sau khi lập quốc, góp nhặt rất nhiều đồ cổ tranh chữ, mà chính lão cũng thích vẩy mực vẽ tranh, tác phẩm của An Quốc Công, trong triều không người không biết.

Lúc Hoàng Củ vẽ tranh, trên dưới trong phủ, chỉ sợ cũng chỉ có Hoàng Thiên Đô có thể tới quấy rầy.

Đêm tối âm trầm, lúc Chỉ huynh sứ Võ Kinh Vệ Hoàng Thiên Đô đi vào thư phòng, bức họa của Hoàng Củ vừa mới hoàn thành.

Hoàng Thiên Đô bốn lăm bốn sáu tuổi, dáng người rất khôi ngô, cường tráng hơn rất nhiều so với Hoàng Đình Lãng con gã. Mặc dù An Quốc Công có ba con trai, nhưng hai người khác chỉ là hạng con ông cháu cha, sa vào hưởng lạc, Hoàng gia có thể đảm đương một mình một phía, ngoại trừ Hoảng Củ, cũng chỉ có Hoàng Thiên Đô mà thôi.

Hoàng Thiên Đô nhìn qua rất tục tằn, nhưng người hiểu rõ đều biết rằng gã không thô lỗ như bề ngoài, tuy rằng gã lớn lên rất tráng kiện, nhưng kế thừa đầu óc thông minh của cha, nếu trông mặt mà bắt hình dong, như vậy rất có thể chết thế nào cũng không rõ.

Hoàng Thiên Đô bước chân rất nhẹ, đi tới ngồi lên một chiếc ghế, chỉ có điều thần sắc hơi âm trầm.

Hoảng Củ buông bút lông sói, liếc Hoàng Thiên Đô, thản nhiên hỏi:

- Con có tâm sự sao?

- Vừa rồi có người báo lại, Sở Hoan và Hiên Viên Thắng Tài mới gặp nhau.

Hoàng Thiên Đô liếc Hoàng Củ, cười lạnh nói:

- Xem ra rất nhiều người cảm thấy hứng thú đối với hắn.

Hoàng Củ dựa lên ghế, thần sắc bình thản, nói:

- Con lo lắng Sở Hoan đi cùng một chỗ với Hiên Viên gia?

- Cũng không phải không có khả năng.

Hoàng Thiên Đô nói:

- Phía sau Sở Hoan chỉ có một Doanh Nhân, bản thân hắn chắc chắn cũng biết lăn lộn ở kinh thành, dựa vào Doanh Nhân là tuyệt đối không được, Hiên Viên gia chủ động lôi kéo hắn, tiểu tử Sở Hoan kia chắc chắn sẽ không dán vào.

- Hiên Viên Thắng Tài không có đầu óc như vậy.

Hoàng Củ thản nhiên nói:

- Hiên Viên lão quỹ cũng đã giả ngu nhiều năm như vậy, tuyệt đối sẽ không vì một Sở Hoan nho nhỏ khiến cho người Hiên Viên gia dính vào, Hiên Viên Thắng Tài chẳng qua là vì việc tư mà thôi, cũng không có nghĩa là thái độ của Hiên Viên gia.

Hoàng Thiên Đô cau mày nói:

- Ý phụ thân là, Hiên Viên Thắng Tài và Sở Hoan ăn cơm, cũng không phải Hiên Viên lão quỷ sai khiến?

- Không phải.

Hoàng Củ lắc đầu, nói rất chắc chắn:

- Không nên nghĩ Hiên Viên lão quỷ đơn giản, nếu hắn thiếu kiên nhẫn, đã sớm thiếu kiên nhẫn, cũng không cần đợi tới hôm nay.

Hoàng Thiên Đô chợt thở nhẹ ra, nói:

- Con chỉ lo lắng Sở hoan và Hiên Viên gia đi lại một chỗ, đến lúc đó Hiên Viên lão quỷ sẽ dùng cái đinh ở Hộ Bộ là Sở Hoan gây sóng gió, Hộ Bộ là phạm vi thế lực của chúng ta, không có khả năng để Hiên Viên gia thọc tay vào.

Hoàng Củ thở dài:

- Hiên Viên gia, lão phu không lo lắng, lão phu lo lắng chỉ là Hoàng đế.

- Hoàng đế?

Hoàng Củ hơi nhíu mày:

- Mấy năm qua, chuyện Hộ Bộ đều do chúng ta tới hỏi, Hoàng đế không nhúng tay vào, vậy cho thấy Hoàng đế vẫn tin tưởng chúng ta, có thể buông tay giao toàn bộ công việc lớn nhỏ của Hộ Bộ cho chúng ta làm.

Trong mắt lão xẹt qua hàn quang :

- Nhưng Sở Hoan vừa tiến vào, người này chưa chắc có bao nhiêu năng lực, nhưng lại là lần đầu tiên trong những năm gần đây Hoàng đế giơ tay vào Hộ Bộ… Lão phu không thể không nghĩ, xem ra Hoàng đế có suy nghĩ đối với Hoàng gia chúng ta.

- Có suy nghĩ?

Hoàng Thiên Đô cười lạnh nói:

- Chẳng lẽ lão còn muốn ra tay với chúng ta hay sao? Năm đó Hoàng gia chúng ta dốc hết gia tài, giúp lão hoàn thành nghiệp lớn, lúc ấy lão từng nói, một khi được thiên hạ, lương bổng thiên hạ giao cho Hoàng gia chúng ta xử lý, bao nhiêu năm rồi, phụ thân xử lý Hộ Bộ gọn gàng ngăn nắp, hiện giờ lại lui ra khoi Hộ Bộ, đã chủ lão đủ thể diện, lão còn muốn thế nào nữa? Cho dù chúng ta lấy chút bạc từ Hộ Bộ, đó cũng là chúng ta cầm về bạc năm đó đưa ra ngoài, hoàn toàn chính đáng.

Hoàng Củ thản nhiên nói:

- Con cảm thấy chúng ta lấy bạc từ Hộ Bộ, lão không biết sao? Con cho rằng số bạc này dùng ở nơi nào, trong lòng lão không có tính toán?

Hoàng Thiên Đô nắm tay nói:

- Biết thì tốt, nếu lão biết, thì phải biết số bạc này đều bị con lão cầm đi dùng.

- Bạc từ Hộ Bộ ra, dùng trên người Hán Vương, lão một mắt nhắm một mắt mở, đạo lý rất đơn giản, khi đó thế lực Thái Tử Đảng quá lớn, thế lực Hán Vương yếu, Hán Vương muốn chống đỡ với Thái Tử, không có bạc là không thể.

Hoàng Củ cười lạnh nói:

- Nếu năm đó không phải vì nhị đệ con sinh ra hiềm khích với Thái Tử, buộc chúng ta đảo hướng Hán Vương, chúng tac cũng có thể ngồi núi xem hổ đấu, thờ ơ lạnh nhạt.

Khóe mắt Hoàng Thiên Đô co giật, cau mày nói:

- Năm đó phá được kinh thành Lạc An, nhị đệ cũng chỉ dẫn người cướp phủ đệ Khuất Sở Ly, Doanh Tường lại đánh nhị đệ ba mươi roi ngay trước mặt mọi người, thiếu chủ nữa bỏ mạng, hắn tự cho là phải lập ủy, lại để Hoàng gia chúng ta ở chỗ nào? Khi đó con đã từng nghĩ, không có khả năng để Doanh Tường vào chỗ, nếu không chúng ta chờ hắn trở thành Hoàng đế, Hoàng gia chúng ta còn có thể chết già hay không?

Hoàng Củ thở dài:

- Hoàng đế lớn tuổi, trước kia lão không cần quan tâm vấn đề Thái Tử, nhưng những năm gần đây cũng chú ý tới. Lão tự cho là anh minh thần võ, bộ dạng Thái Tử kia, lão tự nhiên không để vào mắt, trong ba đứa con, thật ra Hán Vương có bảy tám phần tương tự lúc gã còn trẻ tuổi, coi như là văn thao võ lược, có thể thừa kế sự nghiệp thống nhất đất nước, cũng chỉ có thể là Hán Vương.

Hoàng Thiên Đô nói:

- Phụ thân, mấy năm trước lão mạnh mẽ đề bạt Hán Vương, ủy thác trọng trách, lại ba lần mấy lượt ám chỉ phụ thân, cố ý muốn cho Hán Vương kế thừa sự nghiệp, cũng chính là ám chỉ này, phụ thân mới quyết định giúp đỡ Hán Vương, có Hoàng gia chúng ta và Hộ Bộ, Hán Vương mới có thế lực hôm nay, điều này chẳng lẽ Hoàng đế không rõ ràng? Lúc này phái Sở Hoan đến chen một viên gạch, là đạo lý gì?

- Không sai. Mấy năm trước, nhiều loại thái độ của Hoàng đế rõ ràng cho thấy muốn phế truất Thái Tử, sửa lập Hán Vương, người mù cũng có thể nhìn ra.

Hoàng Củ vuốt chòm râu nói:

- Cả đời lão phu từng gặp vô số người, đi theo bên người Hoàng đế cũng vài chục năm, vẫn biết vài phần đối với tự đánh giá của lão, lão muốn đề bạt Hán Vương, dường như cũng không phải tâm huyết dâng trào, quả thật là có lòng này, điểm này lão phu chắc chắn sẽ không nhìn lầm. Hơn nữa lão ám chỉ lão phu phải trợ giúp Hán Vương, chèn ép Thái Tử đảng, đó cũng là ý nguyện của lão phu. Đời này của lão phu, hai lần hạ quyết tâm, mua bán lớn hai lần, lần đầu tiên là dùng gia sản sinh mạng của mình đầu nhập vào Hoàng đế, khoản mua bán này xem như kiếm được cái bát đầy. Lần thứ hai hạ quyết tâm mua bán, chính là đi theo Hán Vương, một khi Hán Vương thật sự có thể kế thừa đại thống, Hoàng gia chúng ta nhất định sẽ còn phồn vinh hưng thịnh… Chỉ là mãi đến hôm nay, khoản mua bán này là lỗ hay lãi, vẫn không thể biết xác thực.

Nói tới đây, lão trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới nói:

- Mấy năm nay lão say mê tu đạo, thế lực Hán Vương hùng hậu, mà Thái Tử đảng mắt thấy ở thế yếu, lão phu vốn tưởng rằng không lao lâu, sẽ sửa lập Thái Tử, nhưng… hiện giờ xem ra, chuyện đã hơi không đúng rồi.

Hoàng Thiên Đô nắm tay, thân thể nghiêng về phía trước, thấp giọng nói:

- Phụ thân, chẳng lẽ ngài cảm thấy Hoàng đế lại thay đổi tâm tư?

Hoàng Củ lắc đầu nói:

- Mấy năm nay lão một lòng đặt tâm tư ở tu đạo, lao phu lại nhìn không thấu tâm tư của lão rồi. Theo lý mà nói, lão muốn sửa lập Hán Vương, hiện giờ đúng là thời điểm, thế lực Hán Vương đảng khổng lồ, Tài Tử đảng thế yếu, đã không thể so sánh năm đó. Năm đó thế lực Thái Tử đang mạnh, nếu muốn sửa lập Thái Tử, nhất định cả triều sẽ phản đối, sẽ sinh ra phiền toái rất lớn, khiến cho triều đình bất ổn. Nhưng hiện giờ đã khác, lúc này thay đổi Thái Tử, trở ngại kém xa năm đó, rất có thể hoàn thành thuận lợi, lão phu còn tưởng rằng hai năm qua lão sẽ thay đổi Thái Tử, nhưng… chuyện lại ngoài tưởng tượng của lão phu… !

Hoàng Thiên Đô nói:

- Phụ thân, sẽ không phải Hoàng đế lại không muốn thay đổi Hán Vương chứ? Chẳng lẽ lão còn muốn giao đại thống cho Doanh Tường?

Gã dừng một chút, lại nói:

- Con trai nghe được một ít phong thanh, nói là Tề Vương lớn rồi, rất được Hoàng đế sủng ái, có thể sẽ giao vị Thái Tử cho Tề Vương… Ha ha, lời đồn tuy rằng có, nhưng con trai lại không tin Hoàng đế sẽ hồ đồ như thế.

- Hồ đồ?

- Đương nhiên.

Hoàng Thiên Đô cười lạnh nói:

- Thái Tử đảng, hình thành cơ sở từ trước khi lập quốc, tốn rất nhiều năm mới được như thế. Hán Vương bên này, cũng mất thời gian năm sáu năm, hơn nữa có sự giúp đỡ của Hoàng gia chúng ta, mới có xu thế hôm nay, Tề Vương hắn có tư cách gì được lập làm Thái Tử? Muốn người không người, muốn bạc không bạc, cho dù thật sự trở thành Thái Tử, hắn có thể ngồi ổn định sao? Trừ khi hoàng đế muốn nhìn thấy triều dã đại loạn, nếu không sao dám tùy tiện giao vị Thái Tử cho Tề Vương? Thái Tử và Hán Vương cũng không phải ngồi không, vị trí lớn ở bên cạnh, hai người kia sao có thể bỏ qua, nếu cùng ra tay, chỉ sợ Tề Vương ngay cả thi cốt cùng không còn.

Hoàng Củ trầm ngâm, mới nói:

- Thật ra lão phu cũng suy nghĩ trăm lần vẫn không lời giải đáp. Nếu nói Hoàng đế muốn nuôi trồng Tề Vương, chỉ một Sở Hoan, cân lượng thật sự quá nhẹ, không đáng lo nghĩ, hơn nữa tinh lực của lão đều đặt trên tu đạo, nào có tinh lực nuôi trồng thực lực cho Tề Vương. Nhưng nếu không phải muốn nâng đỡ Tề Vương, vì sao lại điều Sở Hoan vào Hộ Bộ? Ồ… chẳng lẽ muốn dùng phương pháp này cảnh cáo chúng ta?

- Cảnh cáo?

Hoàng Thiên Đô sửng sốt, hơi khó hiểu.

Hoàng Củ nói:

- Hiện giờ thế lực Hán Vương quá lớn, đã kéo ra khoảng cách với Thái Tử bên kia, nếu tiếp tục như vậy, Thái Tử căn bản không thể tiếp tục ứng phó, Hán Vương cũng một nhà độc đại trong triều. Có phải Thánh thượng không muốn nhìn thấy Hán Vương, cho nên dùng Sở Hoan cảnh cáo chúng ta, khiến chúng ta thu liễm một chút… Có phải Thánh thượng không muốn nhìn thấy thế lực Hán Vương quá lớn?

Hoàng Thiên Đô như thoáng suy nghĩ, khẽ vuốt cằm nói:

- Phụ thân nói như vậy, cũng có nhiều khả năng.

- Dù sao Hoàng đế vẫn còn, mặc dù lão có lòng truyền ngôi Hán Vương, nhưng trước khi thật sự truyền ngôi, thiên hạ này vẫn là của Hoàng đế. Năm đó lão đề bạt Hán Vương, là vì bồi dưỡng Thái Tử, một cây giống chậm rãi trưởng thành cây lớn đương nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu cây lớn này còn muốn lớn hơn so với cây cổ thụ che trời là Hoàng đế, vậy thì hơi phiền phức rồi.

Trong khi Hoàng Củ lầm bầm, dường như hiểu được cái gì:

- Ồ, nếu chỉ như vậy, vì cân bằng thực lực Hán Vương và Thái Tử, lợi dụng việc Sở Hoan để cảnh cáo, đó cũng không phải chuyện gì lớn.

Hoàng Thiên Đô nghe Hoàng Củ phân tích như thế, lại hơi buông lỏng hơi thở, nói:

- Phụ thân, nếu quả thực như thế, thì dễ làm, để Hồ Bất Phàm Hộ Bộ bên kia thu liễm lại, mặt khác lão nhân gia ngài tự mình góp lời với Hán Vương, chúng ta làm việc khiêm tốn một chút, nếu Thánh thượng nhìn thấy, có lẽ trong lòng sẽ kiên định một chút.

- Đây chỉ là lão phu đoán, cũng là nguyên nhân tốt nhất lão phu nghĩ được.

Hoàng Củ thở dài:

- Nhưng chỉ sợ lão phu đoán sai, hành động lần này của Thánh thượng có tâm tư khác.

- Còn có thể có tâm tư gì?

Hoàng Thiên Đô cau mày nói.

Hoàng Củ lắc đầu:

- Chính vì không đoán được, cho nên mới đáng sợ. Tuy rằng lão già rồi, nhưng con đừng quên, người này chinh chiến cả đời, trong tay máu tươi đầm đìa, đối nghịch với lão, đến nay không có một ai có kết cục tốt.

Hoàng Thiên Đô cười lạnh nói:

- Hoàng gia chúng ta làm cho lão nhiều như vậy, nếu lão đối đãi tốt với chúng ta, chúng ta tự nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng nếu lão có rắp tâm khác, có tâm tư khác đối với Hoàng gia chúng ta, Hoàng gia chúng ta cũng không phải ngồi không… !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.