Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 389: Người ngồi trên xe lăn



Lưu Ly phu nhân cùng đã từ trên gường uyển chuyển đứng dậy, hướng Tề vương thi lễ, rồi ngọt ngào nói:

- Thái tử, thiếp thân xin được cáo lui trước.

Thái Tử khẽ vuốt cằm, cười nói:

- Đến bữa cơm, nàng ăn cơm cùng bổn cung.

Lưu Ly phu nhân tự nhiên cười nói, phong tình vạn chủng, lúc này mới khẽ lắc eo, dáng vẻ thướt tha mềm mại rời đi. Ngay cả Nhược Vân Thái, Tôn Đức Thắng cũng không kìm nổi nhìn chằm chằm bóng dáng của Lưu Ly phu nhân. Sở Hoan cũng hết sức kiềm chế, hắn thực sự rất muốn liếc nhìn. Nhưng trường hợp này, nếu làm như vậy thì vô cùng khinh suất.

Hắn là nam nhi bình thường, không thể so với Tôn Đức Thắng là tàn thân. Tôn Đức Thắng có thể liếc nhìn vài lần cũng không sao. nhưng hắn một thân nam tử nhìn chằm chằm Lưu Ly phu nhân nhất định không ổn. Hơn nữa Điền Hậu đứng một bên giống như cột điện vẫn lạnh lẽo giám sát Tôn Đức Thắng. Ngay cả một hoạn quan mà Điền Hậu cũng đề phòng như thế, đừng nói đến nam nhân thực thụ như mình.

Lưu Ly phu nhân rời đi, Thái Tử lúc này mới khiến Tề vương Doanh Nhân ngồi xuống phía đối diện. Sở Hoan đột nhiên cảm giác một trận gió mát thổi vào mặt, có chút kỳ quái. Làn gió nhẹ này thổi chính diện vào mặt, chỉ có điều phía trước là một bức tranh lớn chắn lại, gió sao có thể thổi vào? Hắn ngẩng đầu nhìn, lập tức lộ vẻ kinh ngạc. Hắn rốt cục phát hiện trước mặt mình không phải bức tranh lớn mà đúng là một cái cửa số rất rộng. Bên ngoài cửa sổ, là phong cảnh tuyệt đẹp, như một bức tranh được vẽ bởi ngòi bút thần tình.

Thái tử dường như cũng đoán ra thái độ của Sở Hoan, lại cười nói:

- Bổn cung suốt ngày ở trong này, làm bạn với khoảnh vườn đó.

Y hướng sang Doanh Nhân nói:

- Theo bổn cung đi vòng ra phía sau.

Doanh Nhân gật đầu đáp:

- Được!

Thái tử nhìn về phía Điền Hậu. Điền Hậu xoay người tới sau tấm bình phong, rất nhanh, liền thấy Điền Hậu phụ giúp mang một cái ghế đi ra. Cái ghế dựa kia vô cùng tinh đẹp, đậm hương vị cổ xưa. Nhưng phía dưới là hai bánh xe, không ngờ là một chiếc xe lăn.

Sở Hoan cực kỳ khó hiểu, không biết Điền Hậu lấy cái xe lăn này ra làm gì? Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu.

Điền Hậu đem chiếc xe lăn kia đặt bên cạnh giường, rồi đến ôm lấy Thái tử. Thân hình Điền Hậu cường tráng, mà Thái tử thì hơi gầy yếu nên gã ôm Thái tử rất dễ dàng.

Khi Sở Hoan đang hết sức kinh ngạc, thì Điền Hậu đã ôm Thái tử đặt nhẹ nhàng vào xe lăn, giúp Thái tử ngồi yên, sau đó lấy từ trên giường xuống một cái chăn lông, phủ lên đùi Thái tử.

Hết thảy đều thực hiện trong im lặng.

Sở Hoan lúc này rốt cuộc đã hiểu. Thái tử điện hạ của đế quốc Đại Tần không ngờ là một người bị liệt hai chân.

Điều này ngoài dự đoán của hắn. Hắn vốn vẫn điềm tĩnh như núi, nhưng lúc này trong mắt vẫn lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Thái tử ngồi ở xe lăn, vẻ mặt hết sức bình tĩnh, khóe miệng thậm chí mang theo một tia cười yếu ớt:

- Đã rất nhiều năm, tuy nhiên cổ nhân nói rất hay, ông trời lấy của ngươi một vật, cũng sẽ cho ngươi một vật. Không có hai chân, tâm lại rất bình an, mấy năm nay lòng bổn cung quá an bình.

Y hướng Sở Hoan nói:

- Sở Hoan, ngươi tới đẩy xe cho bổn cung, bổn cung muốn cùng Tề vương đi dạo hoa viên.

Điền Hậu đã giơ tay lên, giọng khàn khan:

- Đao đưa cho ta, ta quản giúp ngươi, lúc nào ngươi rời phủ sẽ giao lại.

Sở Hoan cũng không nói nhiều, dâng đao bằng hai tay cho gã.

Hắn đi đến, đặt tay vào tay cầm phía sau của xe lăn. Thái tử đưa tay chỉ vào phía trước nói:

- Chúng ta có thể từ nơi ấy đi vòng quanh trong vườn. Mấy năm nay, bổn cung phần lớn thời gian đều tiêu phí ở vườn sau này. Ngươi có thể cùng xem xét một chút.

Sở Hoan thật cẩn thận đẩy xe đi. Doanh Nhân cũng đi theo bên cạnh. Ba người vượt qua hành lang, đi về phía trong vườn.

Trong vườn trong lành vô cùng, bài trí cực đẹp, đường ngang đường dọc, đi vào bên trong thấy giống như đang ở bên trong một bức họa xinh đẹp, làm cho lòng người hết sức khoan khoái.

- Long thể của phụ hoàng thế nào?

Đang đi trong vườn, Thái tử đột nhiên hỏi:

- Tinh thần tốt chứ?

Sở Hoan trong lòng có chút kỳ quái. Thái Tử hỏi Doanh Nhân rất rõ ràng. Nhưng chẳng lẽ y thân là Thái tử, chẳng lẽ không biết sức khỏe Hoàng đế như thế nào. Nghe khẩu khí của y, thì tựa hồ như cách xa Hoàng đế ngàn dặm, thật lâu không có tin tức gì của Hoàng đế cả.

Doanh Nhân đáp:

- Tốt. Thái tử ca ca không cần lo lắng.

Thái tử khẽ thở dài một hơi, nói:

- Vậy là tốt rồi.

Y dừng một chút, mới dùng một loại âm thanh cổ quái hỏi:

- Phụ hoàng… có … nhắc đến ta không?

Không đợi Doanh Nhân trả lời, y liền là lắc đầu nói:

- Không cần, ta biết đáp án.

Doanh Nhân vẻ mặt cũng có chút mất tự nhiên, nói:

- Thái tử ca ca, phụ hoàng hiện tại một lòng tu đạo, rất nhiều chuyện... đều chẳng hỏi đến.

- Đương nhiên!

Thái tử thản nhiên nói:

- Năm năm rồi, có khi người cũng đã quên có đứa con này tồn tại.

- Thái tử ca ca!

Doanh Nhân kêu lên một tiếng, rồi đột nhiên dừng lại.

Thái tử không tiếp tục đề tài rắc rối này nữa, lại hỏi:

- Doanh Nhân, bổn cung hỏi một câu, ngươi có thể chân thật trả lời?

- Thái tử ca ca, huynh muốn hỏi gì?

Doanh Nhân lập tức nói:

- Chỉ cần đệ biết, đệ nhất định không dấu giếm.

Thái tử giơ tay lên, ra hiệu Sở Hoa dừng lại. Y ngẩng đầu, nhìn Doanh Nhân, chậm rãi hỏi:

- Ngươi ở Trung Nghĩa trang bị ám sát, có từng nghi ai làm việc đó không?

- Đệ…

Doanh Nhân nhíu mày lại.

Thái tử bình tĩnh nói:

- Ngươi đầu tiên nghĩ đến hẳn là lão Tam. Ta và ngươi đều biết rằng. Tây Sơn đạo Vệ Sở quân Chỉ huy sứ La Thế Hằng (chẳng biết sao đoạn sau này tác giả viết Lương thành Hằng các bác ạ) và lão Tam có liên quan. La Thế Hằng dẫn người truy sát, ngươi tất nhiên nghĩ đến đầu tiên chính là lão Tam.

Doanh Nhân mày cau lại, lắc đầu nói:

- Thái tử ca ca, đệ không tin Tam ca… Tam ca thật sự sẽ làm như vậy.

- Nhưng ngươi nhất định sẽ nghĩ như vậy.

Thái tử bình tĩnh nói:

- Tuy nhiên đây chỉ là bắt đầu. Ngươi đương nhiên sẽ cho rằng không chỉ có lão Tam động thủ đối với ngươi. Cho nên ngươi chậm rãi sẽ nghĩ tiếp, đi tới Trung Nghĩa trang, là ta phái ngươi đến. Việc này vô cùng cơ mật, trước đó chỉ có ta và ngươi hai người biết. Lão Tam làm sao có thể biết trước mà phái người mai phục?

Doanh Nhân đúng là không ngờ Thái Tử lại đột nhiên nói thẳng như thế, trở tay không kịp, không biết ứng đối như thế nào.

Thái Tử khẽ thở dài:

- Ngươi đầu tiên là hoài nghi lão Tam, sau đó hoài nghi ta. Điểm này, ngươi kỳ thật không cần giấu diếm.

-t Thái Tử ca ca, huynh.. cả nghĩ rồi.

Doanh Nhân lắc đầu nói:

- Huynh và Tam ca đều là huynh trưởng của đệ, chúng ta có chung huyết mạch, các huynh sẽ không làm thương tổn đệ.

Thái tử lắc đầu nói:

- Từ xưa đến nay, huynh đệ tranh giành, máu chảy thành sông, điều này ngươi chẳng lẽ không biết?

Doanh Nhân sắc mặt bắt đầu khó coi.

Thái tử nhìn thẳng vào mắt Doanh Nhân, khóe miệng nổi lên cười, nói:

- Doanh Nhân, ngươi nói cho ta biết, ở trong lòng ngươi, nếu để cho ngươi lựa chọn, ngươi là thà rằng tin tưởng bổn cung muốn giết ngươi, hay là lão Tam muốn giết ngươi?

Doanh Nhân cười khổ nói:

- Thái tử ca ca, huynh vì sao phải hỏi vấn đề như vậy?

- Ngươi nói cho bổn cung!

Thái Tử vẻ mặt nghiêm nghị lại.

Doanh Nhân đặt mông ngồi ở bên cạnh một khối trên ụ đá, ôm đầu không nói, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên thở dài:

- Đệ không tin tưởng các huynh sẽ hại đệ, cho dù từ xưa đến nay máu chảy như vậy, nhưng... đệ vẫn không tin.

Thái tử nghe vậy, rốt cuộc đã nở nụ cười, đưa hai tay lên nói:

- Doanh Nhân, lại đây.

Doanh Nhân đứng dậy, đi lên trước. Thái Tử ôm lấy cổ Doanh Nhân, dịu dàng nói:

- Ngươi cũng đã biết, câu trả lời này khiến bổn cung vui nhất trong năm nay.

Y buông ra Doanh Nhân, nghiêm nghị nói:

- Bổn cung đến hiện tại cũng không biết Trung Nghĩa trang tại sao lại có mai phục? Nhưng bổn cung không hại ngươi, lão Tam cũng không hại ngươi.

Doanh Nhân gật đầu.

- Rất nhiều người trong lòng đều cho rằng lão Tam muốn cùng ta tranh đoạt ngôi vị Thái tử, cho nên ta với lão Tam nhất định thủy hỏa bất dung.

Thái tử cười lạnh nói:

- Chỉ có điều rất nhiều người đã quên, ta cùng với lão Tam là huynh đệ, ta không tin lão Tam đối với ta có địch ý.

Doanh Nhân hỏi:

- Thái tử ca ca, huynh thật sự cho là như vậy? Nhưng... !

- Nhưng mà cái gì…

- Nhưng rất nhiều người đều biết rằng, mấy năm nay Tam ca thế lực lớn dần, rất nhiều quan viên đều đến bái làm môn hạ của huynh ấy.

Doanh Nhân cau mày nói:

- Hơn nữa... hơn nữa rất nhiều người đều đồn thổi…

- Đồn thổi?

Thái tử cười:

- Nói là lão Tam muốn chiếm ngôi Thái tử?

Doanh Nhân ngớ người.

Thái tử thản nhiên cười nói:

- Doanh Nhân, ngươi cảm thấy ta như thế này còn có thể trở thành vua của một nước sao?

Y lắc đầu thở dài:

- Năm năm trước, bổn cung đúng là đối với cái ghế kia mất đi hứng thú. Thân ở bên trong quyền lợi, có lẽ sẽ bị quyền lực mê hoặc tâm trí. Nhưng màn đêm buông xuống, ngồi ở xe lăn, ngay tại trong vườn này lẳng lặng suy nghĩ một chút, khi đó ngươi mới phát hiện, công danh lợi lộc hay vương đồ thống trị đều là nhất thời mà thôi. Nhân sinh trên đời, chẳng gì bằng bình an, không hiểu như vậy, mãi mãi không biết an bình quý giá như thế nào.

Nói tới đây, Thái tử nhắm hai mắt, hai tay nâng lên hướng bầu trời đêm. Y hít thở đều đặn, trong vườn không khí trong lành, đặt mình trong bức họa xinh đẹp này, cứ ngỡ như đang ở tiên cảnh.

Sở Hoan im lặng đứng phía sau xe, từ đầu đến cuối bình tĩnh như nước.

- Lão Tam không đáng sợ, đáng sợ nhất là những kẻ muốn lợi dụng lão Tam mưu đồ tư lợi.

Thái Tử vẫn nhắm mắt, hai tay giang rộng như muốn ôm cả bầu trời đêm:

- Bọn họ đều nói, lão Tam văn thao vũ lược, sau này nếu như có thể kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, tất nhiên sẽ trở thành một đời anh chủ. Có mấy lời, nói một lần hai lần, ngươi sẽ biết là giả đấy, nhưng vô số người nói vô số lần, vốn là giả gì đó cũng dần dần biến thành thật.

Tề vương hỏi:

- Thái tử ca ca, Tam ca… thật sự có muốn cướp ngôi vị Thái tử của huynh không?

- Không phải hắn muốn.

Thái tử rốt cục mở to mắt, lắc đầu nói:

- Là những người muốn lợi dụng hắn làm công cụ, những người muốn vĩnh hưởng phú quý.

Y nhìn Doanh Nhân, bình tĩnh nói:

- Ta sẽ không hại ngươi, lão Tam càng không hại ngươi. Nhưng những người này cảm thấy ngươi là đá cản đường họ thì họ sẽ hại ngươi.

Tề vương nhíu mày hỏi:

- Thái tử ca ca, huynh nói những người kia, họ là ai?

- Rất nhiều người nghĩ La Thế Hằng là người của lão Tam, nhưng bọn họ quên một sự thật. La Thế Hằng không phải là môn hạ của lão Tam.

Thái tử chậm rãi nói:

- Chủ nhân chân chính của La Thế Hằng là An Quốc Công Hoàng Củ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.