Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 485: Đêm ở sa mạc



Lúc sứ đoàn ở Lạc Nhạn trấn, đã cảm thấy không khí hoang vắng, đi về phía bắc, cái cảm giác này càng rõ ràng.

Sa mạc mênh mông, trên mặt đất đầy cát thô, đá sỏi, địa thế bằng phẳng, khó gặp nguồn nước, ngay cả thực vật cũng rất hiếm, phóng mắt nhìn xa, một khoảng trời bao la.

Tiếng chim diều hâu ngân dài trong không trung, quanh quẩn rồi biến mất.

Đội ngũ chậm rãi bước di trên sa mạc, dậm chân trên mặt đất thô cát sỏi sào sạt, khi thì xuất hiện cột đá, trải qua sương gió, khô nứt đỏ lên, đó là cảnh tượng ít thấy ở quan nội, một vài con chim ưng cổ dài, trọc đầu sống ở trên các cột đá, lúc đoàn người đi qua, lũ kền kền đó liền phát ra tiếng kêu khó nghe, cũng không sợ người chỉ nhìn đoàn người từ xa.

Càng vào sâu sa mạc càng gặp nhiều sói đất, chúng tuy không dám tới gần nhưng lại theo sát từ phía xa, dường như chờ sứ đoàn có người lạc ra sau đó đánh lén.

Sói đất, kền kền khiến sa mạc tràn đầy không khí quỷ dị.

Suốt dọc đường, không nhìn thấy một bóng người nào, bầu trời bao la, cả trời đất tựa hồ chỉ là một màu vàng đất, thương liêu mà trống trải, đội ngũ sứ đoàn tuy gần bốn trăm người, nhưng trong sa mạc rộng lớn, lại chỉ là một điểm nhỏ.

Cha con Khâu Anh Hào dẫn đầu lạc đà khách Khâu gia đi ở phía trước đội ngũ. Lạc đà khách Mã gia cũng kéo một khoảng cách, Sở Hoan thấy rõ, trực giác nói cho hắn biết hai nhà lạc đà khạch này tồn tại một vấn đề nào đó, nhưng rốt cuộc muốn làm gì, lúc này hắn cũng không biết.

Hiên Viên Thắng Tài là người sôi nổi nhất trong đoàn người, phải thường xuyên kiểm tra trước sau, lúc này thúc ngựa đến bên Sở Hoan nói:

- Sở phó sứ, sa mạc quan ngoại này, ngươi cũng là lần đầu tiên thấy?

Sở Hoan mỉm cười gật đầu nói:

- Hiên Viên tướng quân đã từng tới qua?

- Không có.

Hiên Viên Thắng Tài cười nói:

- Đây là lần đầu ta xuất quan, trước kia chưa từng đến nơi này.

Gã nhìn ra xa, hạ giọng nói:

- Nghe chuyện kể ngày xưa tam Thái Bảo thủ hạ Phong tướng quân đuổi hết ba nghìn quân Tây Lương, đuổi đến tận sa mạc, không biết bọn họ có đi qua chỗ này không.

- Sa mạc mênh mông bát ngát, nên nơi thập tam Thái Bảo đi qua, quả thật không thể biết được.

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Nhưng nơi này đã từng có người chết là sự thật.

Mắt Hiên Viên Thắng Tài sáng lên, vội hỏi:

- Sao Sở phó sứ biết nơi này từng có người chết?

Sở Hoan đưa tay chỉ vào một khoảng cách đó không xa. Hiên Viên Thắng Tài quay đầu nhìn sang, đã thấy cách đó không xa có mấy hài cốt, chỉ còn từng chồng xương trắng, có thể nhìn ra là xương người, lúc này đang có một con kền kền đứng cạnh cái đầu lâu, ánh mắt đầy vẻ chết chóc nhìn vào đội ngũ sứ đoàn.

Hiên Viên Thắng Tài đường đường là một võ tướng, kẻ tài cao dũng cảm, nhưng nhìn thấy bạch cốt trên sa mạc, trong lòng vẫn thấy sợ hãi.

- Mọi người nói sa mạc Kim Cổ Lan là Tử Vong Chi Địa, hiện tại xem ra quả nhiên không sai.

Hiên Viên Thắng Tài thở dài:

- Còn chưa tới sa mạc lớn, lại thấy bộ dạng như vậy, thật muốn vào, lại không biết đang có cảnh tượng nào đang đợi.

Lập tức gã tới gần Sở Hoan nhìn đội ngũ lạc đà khách Mã gia phía trước hỏi:

- Sở phó sứ, lạc đà khách Mã gia này, chúng ta có cần đề phòng không?

Sở Hoan bình tĩnh nhẹ giọng hỏi:

- Hiên Viên tướng quân cảm thấy bọn họ có vấn đề?

- Tuy không dám khẳng định nhưng lại cảm thấy có chút cổ quái.

Hiên Viên Thắng Tài hạ giọng nói:

- Ta bí mật đi dò la, hai nhà lạc đà khách này trước đây vô cùng hoà hợp, không có mâu thuẫn. Lạc đà khách đoạt tiêu, đối với lạc đà khách mà nói, chính là kết thù, vị Mã đương gia và Khâu Anh Hào là sư huynh đệ, tại sao lão đột nhiên muốn đoạt tiêu?

Sở Hoan lại cười nói:

- Hiên Viên tướng quân còn biết những gì nữa?

Hiên Viên Thắng Tài hạ giọng nói:

- Hôm qua Mã Chính Nghĩa đoạt tiêu, ta cảm thấy sự việc có chút không đúng, cho nên lén đi tìm lạc đà khách hỏi thăm. Hai người này trước đây cùng trong một lạc đà khách đi sa mạc, là sư huynh đệ đồng môn, sau đó lão lạc đà khách kia chết, Mã Chính Nghĩa tiếp bát của lão sư, Khâu Anh Hào đi lập môn hộ khác. Tuy là như thế nhưng hai nhà quan hệ rất tốt, từ trước đã định việc hôn nhân cho con gái, tuy chưa xuất giá, nhưng đã coi là nửa thân gia rồi!

Sở Hoan vuốt cằm:

- Việc này ta cũng nghe qua.

- Hai lạc đà khách kia còn nói, ngay trước mấy ngày, hai sư huynh đệ này còn uống rượu cùng nhau, có vẻ rất thân mật khăng khít.

Hiên Viên Thắng Tài nhíu mày:

- Nhưng mới qua mấy ngày, Mã Chính Nghĩa bỗng trở mặt đoạt tiêu, ngay cả những người trong trấn cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Gã ghé sát vào Sở Hoan, hạ giọng nói:

- Sở phó sứ, có câu nói như thế này: sự khác thường tất có cổ quái. Mục đích Mã Chính Nghĩa muốn đoạt tiêu chính là để có thể cùng chúng ta vào sa mạc, tâm ý này không biết thế nào, chúng ta cũng phải cẩn thận đề phòng.

Sở Hoan nghiêm mặt nói:

- Hiên Viên tướng quân nói rất đúng, nhưng lạc đà khách này chúng ta trước kia chưa tiếp xúc qua, mọi việc đều phải cẩn thận.

Nghĩ đến hành động kỳ lạ của Mã Chính Nghĩa, liền nghĩ đến sự xuất hiện đột ngột của ba người Liễu Mị Nương, hắn không khỏi quay đầu nhìn. Ba người Liễu Mị Nương ở không xa phía trước, cách sứ đoàn một khoảng, cái nhìn này của Sở Hoan, lại thấy Liễu cô nương đầu đội nón tre kia cũng đang quay đầu lại nhìn mình bên này, cách xa, Sở Hoan cũng không chắc có phải Liễu cô nương kia đang nhìn mình hay không, hơi nhíu mày, cũng không thấy Liễu cô nương kia dời ánh mắt.

Lúc hoàng hôn, Khâu Anh Hào phía trước dừng ngựa, dặn dò đội ngũ hạ trại tạm nghỉ, trước khi xuất phát, tất cả đã thống nhất, trên đường đi đi hay nghỉ, đều do Khâu Anh Hào định đoạt, tuy rằng sắc trời cũng chưa tối lắm, nhưng nếu Khâu Anh Hào đã lên tiếng, tất cả đội ngũ liền dừng lại nghỉ ngơi.

Khâu Anh Hào cưỡi ngựa lại, nói với Sở Hoan, trước khi hạ trại, đầu tiên phải dỡ tất cả hàng hoá trên lưng lạc đà xuống, để lạc đà được nghỉ ngơi. Sở Hoan hạ lệnh xuống, đem hàng hoá tập trung tại một đống ở giữa, sau đó lấy chỗ đó làm trung tâm hạ trại bốn phía.

Doanh địa của lạc đà khách và sứ đoàn cách nhau một khoảng, thực tế khi hạ trại xong, cũng tạo thành mấy doanh địa.

Sứ đoàn một chỗ, mà hai lạc đà khách cũng tự tách ra hạ trại, mặt khác ba người Liễu Mị Nương, dưới sự giúp đỡ của lạc đà khách, cách doanh trướng lạc đà khách không xa hạ thêm hai cái lều nhỏ.

Lửa trại đốt lên, Tiết Hoài An và đám quan văn trải qua một ngày qua sa mạc xóc nảy, đã không chịu nổi mỏi mệt, ăn vài thứ rồi đi ngủ luôn. Tuy nhiên buổi tối vẫn cần phiên trực, Sở Hoan và Hiên Viên Thắng Tài thương lượng, Sở Hoan đảm nhiệm trước nửa đêm, nửa đêm về sáng là do Hiên Viên Thắng Tài thay phiên.

Khâu Anh Hào cũng truyền lời đến, ngoại trừ những người thực hiện trực đêm, những người khác tốt nhất nên đi nghỉ sớm, nuôi tinh thần giữ nhuệ khí, chiếu theo lộ trình, giữa trưa ngày mai tiến vào sa mạc, sau khi vào sa mạc, sẽ hao phí tinh lực và thể lực hơn hiện tại rất nhiều, cho nên trước khi vào sa mạc, tốt nhất là nghỉ ngơi cho tốt.

Những điều này lạc đà khách rất có kinh nghiệm, bọn họ dùng qua bữa tối, để lại hai người tuần tra phiên trực, những người khách liền đi nghỉ, ban đêm, đám trại nhanh chóng trở lên hoàn toàn yên tĩnh, lửa trại không tắt, để tránh sói đất thừa dịp vào doanh địa.

Trên đường đi, đều có sói đất thường thường theo sát một đoạn đường, dường như vẫn đang tìm cơ hội, cho đến khi theo một đoạn đường xa, xác định không có cơ may mới trở đi. Nhưng trước khi một đám lui xuống lập tức sẽ có một bầy khác theo, bình thường sói đất sa mạc không hành động đơn độc, ba đến năm con cùng đi, đêm dài vắng người, nếu bị bầy sói chui vào chỗ trống, thừa dịp đêm đen chui vào doanh địa, cho dù không làm người bị thương, dẫu cho làm bị thương lạc đà, ngựa thì đó cũng là điều không may.

Có lửa trại, sói đất liền không dám tới gần.

Sở Hoan trực đến nửa đêm, đi bộ trong doanh địa dò xét một lượt, ban đêm trời càng lúc càng lạnh, Sở Hoan cũng mặc thêm áo bông ấm, tuy người hơi to, nhưng cũng rất ấm.

Đêm trong sa mạc lại vẫn có thể nhìn thấy bầu trời ánh trăng, hơn nữa ánh trăng rất sáng, một vầng trăng sáng vằng vặc trên màn trời, Sở Hoan ngồi trên một gò đất, nhìn bầu trời đêm xa xa, như có điều suy nghĩ.

Cũng không biết đã ngồi đó bao lâu, chợt nghe thấy tiếng giẫm lên cát “sàn sạt”bên cạnh, Sở Hoan lập tức nắm chặt chuôi Huyết Ẩm đao, quay đầu nhìn lại, trầm giọng nói:

- Ai?

Lại nghe thấy một giọng dịu dàng êm tai:

- Đại nhân, là tiểu nữ…Ngài đừng rút đao, ta sợ…!

Theo ánh trăng nhàn nhạt, Sở Hoan vẫn thấy rõ ràng, người mới đến là Liễu cô nương thân phận không rõ ràng kia.

Vẻ mặt Sở Hoan vẫn lạnh lùng như cũ:

- Hoá ra là Liễu cô nương, đã trễ như vậy, cô nương không ở trong lều nghỉ ngơi, đến đây có chuyện gì không?

Liễu Mị Nương khẽ thở dài:

- Đại nhân nói chuyện không lạnh lùng như vậy không được sao? Ngài…có phải ngài cảm thấy tiểu nữ không phải người tốt?

Giọng nàng mang theo một chút sợ hãi, tuy đội theo nón tre, nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác rụt rè.

Sở Hoan thản nhiên nói:

- Cô nương hiểu lầm rồi, cho dù cô nương là người tốt hay người xấu, Sở mỗ cũng không quan tâm. Điều mà ta quan tâm là, nếu đi cùng đường, tất cả đều phải làm theo quy củ. Khâu đương gia đã lệnh cho mọi người đi nghỉ, cô nương nên sớm đi ngủ, đêm hôm khuya khoắt, tốt nhất là không nên đi loanh quanh.

Liễu Mị Nương nhẹ nhàng cười nói:

- Hoá ra ngài họ Sở!

Lập tức nói tiếp:

- Sở đại nhân, tiểu nữ không phải đi lung tung, tiểu nữ lại đây, chẳng qua…chẳng qua là có một chuyện muốn nhờ!

- Hả?

Sở Hoan mặt không đổi sắc, lạnh nhạt nói:

- Cô nương có việc nên tìm Khâu đương gia mới đúng, Sở mỗ chỉ e không giúp được cô nương!

Hắn không biết nhiều về Liễu cô nương này, đương nhiên phải đề phòng cẩn thận, không muốn có quá nhiều sự tiếp xúc.

Liễu Mị Nương bất đắc dĩ nói:

- Sở đại nhân, tại sao cứ phải mang cái bộ dạng xa cách như vậy? Tiểu nữ thấy ngài không giống một người nhẫn tâm như vậy?

Sở Hoan quan sát hai mắt Liễu Mị Nương, phát hiện nữ nhân này tuy có áo lông dê mặc bên ngoài nhưng dáng người thon dài, lộ vẻ đẫy đà, hai đôi mắt sau lớp lụa đen, trong màn đêm như hiện ra hào quang, cười nhạt một tiếng nói:

- Cô nương sao biết tại hạ không phải là một người nhẫn tâm? Được, cô nương tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?

Liễu Mị Nương lúc này mới khẽ cười nói:

- Sở đại nhân, chuyến đi này tiểu nữ mang rất ít đồ đạc, quên mang áo bông, trên người chỉ mang chiếc ngắn tay này, ban ngày còn chịu được, chỉ là buổi tối… buổi tối rất lạnh, không biết…không biết đội ngũ Sở đại nhân có thừa cái áo bông nào không, tiểu nữ muốn mượn một chiếc.

Đôi mắt đẹp lay động, không đợi Sở Hoan đáp lời, lại nói:

- Mua một chiếc cũng có thể!

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Cô nương, đội ngũ từ trên xuống dưới, mỗi người chỉ mang theo một chiếc áo bông, cũng không có chiếc nào dư, chỉ e là không giúp được cô nương rồi!

Liễu Mị Nương than nhẹ một tiếng, một trận gió thổi qua, khăn che mặt bị thổi tung lên, lập tức liền nghe thấy tiếng hắt xì nho nhỏ, nhìn qua dường như thật sự bị cảm mạo.

Sở Hoan thấy nàng xoay người sang chỗ khác, dường như phải đi, cuối cùng nói:

- Cô chờ một chút!

Tuy Sở Hoan không biết nhiều về Liễu Mị Nương, trong lòng vẫn đề phòng, nhưng dù sao cũng không thể xác định đối phương là người xấu, người ta là một cô nương đến mở miệng xin giúp đỡ, Sở Hoan ngẫm nghĩ, đường còn xa, có thể giúp thì giúp một chút, cũng không thể quá lạnh lùng.

Hắn cũng nhớ rõ, đội ngũ trước khi xuất phát từ Bắc Nguyên thành, trang bị một đám áo bông, lúc ấy nghĩ đến đường sá xa xôi, có thể nảy sinh tình huống khác, quả thật có mang thêm vài tấm áo bông.

Hắn đứng dậy, để Liễu Mị Nương đứng đó đợi, bản thân đi vào doanh địa, muốn đi tìm một tấm áo bông


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.