Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 530: Trác Nhan Bộ



Mao La vung tay lên, đội ngũ bắt đầu thu lại, kỵ binh đi song song, ba người Sở Hoan ở bên trong, Tây Lương binh chia binh trước sau, Mao La ra lệnh một tiếng, một tiếng nổ lớn “Sang sang sang”, Tây Lương binh nhất loạt rút đao lao đếncách khe núi một đoạn ngắn, Mao La ngừng lại, Sở Hoan nhìn thấy vài tên Tây Lương binh xuất hiện trên đỉnh núi cao, một người trong đó cầm cờ lệnh, phất cờ, Mao La vung tay lên, một gã binh sĩ Tây Lương phi ngựa lao ra, trong tay cũng cầm một lá cờ nhỏ, trả lời tín hiệu. Tây Lương binh trên núi lại phát ra tín hiệu, lúc này Mao La mới lên ngựa, dẫn đầu tiến vào khe núi.

Đội ngũ tựa như một lưỡi đao sắc bén, chậm rãi đâm vào khe núi.

Vách đá hai bên nguy nga, giống như dùng đao chẻ, không ngờ hết sức nhẵn nhụi, muốn leo lên vách đá, dù công phu cao tới đâu, cũng không có khả năng leo lên.

Khe núi quả nhiên rất hẹp, trách không được Mao La để cho thủ hạ cưỡi ngựa đi song song, khe núi chỉ có thể miễn cưỡng cho hai người đi, hai bên vách đá truyền đến cảm giác chèn ép, thậm chí làm cho lòng người sinh ra áp lực rất lớn.

Sở Hoan ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời chỉ là một đường dài, vừa xanh vừa sáng, toàn bộ đá trong khe núi đều tối đen, tuy rằng mặt trời treo cao trên đầu, nhưng khe núi này thực sự quá sâu, ánh mặt trời không thể chiếu tới đáy, nhìn qua hết sức tối tăm, Sở Hoan cũng không biết khe núi này dài bao nhiêu, khi hắn nhìn lên không trung, khuôn mặy lộ ra vẻ giật mình.

Lúc này hắn thấy, trên vách núi không xa phía trước, không ngờ giắt một tảng đá lớn, tảng đá kề sát vách, không biết được giắt như thế nào, nhưng Sở Hoan hiều, chỉ cần tảng đá rơi xuống, khe núi này sẽ bị chặn, lúc này, Sở Hoan chân chính hiểu được thế nào là một người giữ ải vạn người khó qua.

Đi được một lúc, mới ra khỏi khe núi chật hẹp đó, phía trước đột nhiên trống trải, hai bên vẫn là núi, qua nửa canh giờ, mới hoàn toàn để lại khe núi lại đằng sau lưng.

Ánh nắng sáng ngời, không nóng bỏng như trong sa mạc, ngược lại còn hơi se lạnh, đi hồi lâu, rốt cục thấy được người đi đường, đều là cách ăn mặc của dân chăn nuôi bình thường, ngó sơ qua cũng có thể thấy lều trại, nhưng cũng rất thưa thớt.

Lại đi hơn nửa canh giờ, phía trước dần xuất hiện màu xanh, gió mát nhè nhẹ.

Lều trướng cũng dần nhiều hơn, ngoại trừ dân chăn nuôi ngựa, còn có hàng đàn dê bò, giống như những đám mây trắng tuyệt đẹp trên thảo nguyên.

Mao La ghì chậm ngựa, quay đầu lại, lạnh nhạt nói với mấy người Sở Hoan:

- Hi vọng các ngươi có thể cho tộc trưởng một lời giải thích, nếu các ngươi là thám tử thật, đã biết vị trí bản bộ, thì các ngươi có mạng đến, nhưng không có mạng về đâu!

Hắn cũng không nhiều lời, thúc ngựa phi như bay, dẫn đầu tiến đến một sườn núi, đội ngũ cũng tản ra, áp giải ba người Sở Hoan lên sườn núi, chờ lên đến sườn núi, Sở Hoan nhìn xuống, trước mặt xuất hiện một khoảng trống trải.

Dưới sườn núi, là hơn mười dặm lều trướng liên miên, chi chít, thảo nguyên mênh mông bát ngát không có giới hạn, lều trướng náo nhiệt, xa xa trên thảo nguyên, bò dê đi lại, rất nhiều, nhiều người chăn nuôi cưỡi ngựa, chạy qua lại như bay.

Sở Hoan có thể thấy, bên trái thảo nguyên có một hồ nước, nhìn từ sườn núi xuống, hồ nước trông như một mặt trăng, diện tích rất lớn, trong lúc nhất thời không thấy bờ bên kia, nhưng có thể nhìn ra hồ nước có hình tròn, nghĩ tới chính là hồ Nguyệt Lượng.

Bản bộ Trác Nhan bộ, chính là ở bên hồ Nguyệt Lượng.

Lều trướng đông đúc kia, có ít nhất cũng mấy nghìn người ở, ở giữa có một lều trướng cực lớn, quy mô rất rộng, lều phủ da trâu, đỉnh nhọn chói mắt, tỏa ra ánh sáng màu vàng, trước đỉnh lều, còn treo một đuôi ngựa dài màu trắng, Sở Hoan cảm thấy cái lều kia chứa một trăm người cũng không có vấn đề gì.

Không ngờ bốn phía doanh địa đào chiến hào, sắp xếp hàng rào, thậm chí bố trí sừng hươu nhọn, không nghi ngờ gì chúng được dùng phòng khi bị tập kích, toàn bộ bốn phía Trác Nhan bộ, đều dùng hàng rào quay kín lại, có vài chỗ ra vào cũng đều có Tây Lương binh canh gác, vài dặm bên ngoài, vài tiểu đội Tây Lương kỵ binh tuần tra qua lại, võ trang đầy đủ, hết sức cẩn thận.

* sừng hươu: Là cái thanh dài , có đầu nhọn chĩa ra hai bên, dùng đề chặn cửa, trong các phim Tàu vẫn thấy.

Mao La mang theo bọn họ xuống sườn núi, đi tới doanh địa, khi còn cách một đoạn, có một đội kỵ binh tiến đến, nói mấy câu, nhìn ba người Sở Hoan, cũng không nhiều lời, giục ngựa rời đi.

Tới một cổng vào, thủ binh lấy trường đao đan chéo vào nhau, Mao La giơ ra một tấm biển, binh sĩ nhìn thấy, mới gật đầu, Mao La quay đầu lại, nói:

- Các ngươi chờ!

Rồi gã thúc ngựa một mình vào doanh địa.

Ở trên sườn núi, còn có thể thấy toàn cảnh doanh địa, nhưng khi đến trước cửa, lại chỉ thấy lều trướng dày đặc, trùng trùng điệp điệp, không thấy rõ Mao La chạy đi đâu, đợi một hồi, đã thấy Mao La dẫn một đội nhân mã đi tới, có năm sáu người, đều võ trang đầy đủ, Mao La chỉ vào ba người Sở Hoan, nói:

- Chính là bọn họ!

Đội ngũ đi theo, cũng có một gã Bách phu trưởng, gật gật đầu, lúc này Mao La mới vung tay lên, xem ra là muốn dẫn đám Tây Lương binh đi vòng đường cũ, muốn trở lại rừng đáTrác Nhan.

Bách phu trưởng kia lệnh binh sĩ đưa ba người xuống ngựa, những binh sĩ cũng xuống ngựa áp tải ba người, đi theo Bách phu trưởng kia vào doanh địa, đi qua không biết bao nhiêu lều trướng, những mục dân trong doanh địa Tây Lương nhìn thấy ba người bị trói vào doanh, còn nhìn ra Sở Hoan và Mị Nương là người Tần, đều xì xào bàn tán, Bách phu trưởng sai binh sĩ mang Sở Hoan và Liễu Mị Nương đến cạnh một doanh trướng, nhưng chỉ cho Khỉ La đi theo bọn hắn, Khỉ La không hề sợ hãi, lại còn phân phó mấy người Tây Lương:

- Các ngươi không được sơ suất với hai người bọn họ, nếu không các người không chịu nổi trách nhiệm!

Lúc này tay nàng bị trói, là tù nhân nhưng hoàn toàn không có giác ngộ của tù nhân.

Bách phu trưởng cũng không để ý đến, dẫn người rời đi, có binh sĩ đưa hai người Sở Hoan vào trong trướng, sau đó đứng bảo vệ ở bên ngoài, không nói nhiều với hai người Sở Hoan.

Sở Hoan và Mị Nương vào trong doanh trướng, hai tay vẫn bị trói, lều trướng này hết sức đơn sơ, trên mặt đất trải một tấm da thú, Sở Hoan ở đâu theo tục đấy, đi đến đặt mông ngồi xuống, Mị Nương nhìn hắn một cái, cách hắn một khoảng, ngồi bên kia da thú, quay lưng bề phía Sở Hoan.

Sở Hoan buồn cười trong lòng, mơ hồ nghe thấy ngoài doanh địa truyền đến tiếng cười nói, lại nghe tiếng kêu của dê bò. Chẳng biết tại sao, tuy rằng hôm nay là tù nhân, nhưng Sở Hoan không có cảm giác lâm vào khốn cảnh, tiếng bò dê truyền vào trong tai, khiến Sở Hoan cảm nhận được sự yên bình, hắn nằm trên da thú, vẻ mặt nhìn qua có vẻ rất thoải mái.

Mị Nương liếc mắt nhìn hắn, cắn đôi môi đỏ mọng, không nói chuyện, quay đầu ra chỗ khác.

Trong lều yên tĩnh, một lát sau, Sở Hoan mới nói:

- Tại sao lại không nói chuyện? Đây không giống với tính cách của ngươi.

- Nói cái gì?

Sở Hoan vừa phá vỡ sự yên lặng, Mị Nương liền tức giận nói:

- Trong mắt ngươi, ta là kẻ cướp, quan cướp không đội trời chung, có cái gì để nói?

Sở Hoan mở mắt, nhìn nàng một cái, hơi trầm, rốt cục nói:

- Một khi đã như vậy, ngươi cải tà theo chính là được, ta bảo vệ ngươi vô sự!

- Cải tà quy chính?

Mị Nương cười lạnh nói:

- Ai chính, ai tà? Trong lòng ngươi, hôn quân là chính, nhưng trong lòng ta, hôn quân lại là tà.

Nàng liếc mắt nhìn Sở Hoan một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười, nói:

- Không bằng ngươi cùng Mị Nương đầu nhập vào Thanh Thiên Vương, tước vị Hầu Tước này Mị Nương có thể cho ngươi!

Sở Hoan nói:

- Ngươi thấy có khả năng sao?

- Vì sao không có khả năng?

Mị Nương dường như có hứng thú:

- Mị Nương coi ngươi cũng có vài phần tài, đi theo Thanh Thiên Vương, người tất nhiên sẽ trọng dụng ngươi. Thanh Thiên Vương là người trọng đãi anh hùng, dùng tài năng của ngươi, về dưới trướng Thanh Thiên Vương tuyệt sẽ không bị mai một.

- Theo Thanh Thiên Vương, sau đó làm gì?

Sở Hoan hỏi.

Mị Nương lập tức nói:

- Trừ hôn quân, giết quan lại, cứu dân chúng thành lập thái bình thịnh thế!

- Ý ngươi nói là, giết hoàng đế cùng văn võ bá quan, thì có thể làm cho thiên hạ thái bình?

Sở Hoan thở dài:

- Mị Nương, đây là những điều Thanh Thiên Vương dạy cho các ngươi hay sao?

Mị Nương nghe trong giọng nói của Sở Hoan mang theo vài phần châm chọc, không khỏi cười lạnh nói:

- Đạo lý đó còn cần có người dạy sao? Hôn quân và tham quan ô lại chưa diệt trừ, dân chúng vĩnh viễn không có được ngày tốt lành, chỉ có giết chết bọn họ, dân chúng mới có được ngày thái bình.

Sở Hoan nằm trên da thú, nhìn Mị Nương nói:

- Mị Nương, ngươi phản lại triều đình, là vì dân chúng, hay là vì hận ý với quan viên Tần Quốc?

Mị Nương nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đều có. Ngươi là quan viên triều đình, tự nhiên không biết khó khăn của dân chúng. Ngươi có biết, dân chúng Hà Bắc đã phải sống những ngày thế nào? Hôn quân nói xây hành cung ở Hà Bắc, xây dựng rầm rộ, diều động hơn mười vạn dân phu, bất kể ngày đêm, bao nhiêu người kiệt sức mà chết, còn có bao nhiêu người bị đánh chết, ngươi có biết? Mấy năm thuế má, thiên tai, áo không đủ che thân, ăn không no, bán vợ đợ con, trở thành ăn xin, trở thành lưu dân, đám tham quan ô lại động chút thì phái binh tiêu diệt…. Còn có sửa chữa kinh thành, xây dựng cung điện, xây cao chọc trời, chỉ vì Hà Bắc sản xuất ra kim ngọc thạch, liền điều động vô số người khai thác, sau đó lại cho người chuyển về kinh thành, trên đường đi chết bao nhiêu người, ngươi có biết hay không?

Mị Nương càng nói càng hăng, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập thần sắc phẫn nộ:

- Quan viên cao thấp, một ổ rắn chuột, nhìn không vừa mắt, liền làm cho người ta tan cửa nát nhà, dân chúng tôn kính hoàng đế, nộp thuế má nuôi sống tham quan, nhưng bọn chúng mặc kệ dân chúng sống chết, coi dân chúng như là chó lợn… không, heo chó không bằng, triều đình như vậy, còn giữ lại làm gì?

Sở Hoan lẳng lặng nghe Mị Nương tức giận nói, hô hấp dồn dập, bộ ngực sữa đồ sộ không ngừng phập phồng.

- Cho nên các ngươi khởi nghĩa, lấy cờ hiệu cứu vớt lê dân, phản loạn triều đình?

Sở Hoan mặt không thay đổi nói.

Đôi mi thanh tú của Mị Nương dựng lên:

- Cái gì gọi là cờ hiệu? Đây vốn là lý tưởng của Thanh Thiên Vương và chúng ta, chúng ta muốn thay trời hành đạo, cứu vớt dân chúng.

Sở Hoan chậm rãi nói:

- Đại Tần đế quốc, họ Doanh là chính thống, tuy rằng có người bất mãn, nhưng thân sĩ gia tộc quyền thế đều lấy họ Doanh là chính thống, hai chữ chính thống, đó là đao thương, là binh lính, là cờ hiệu, Thanh Thiên Vương một kẻ trong lùm cỏ, ngươi cho rằng Thanh Thiên Vương chỉ lôi kéo một đám ô hợp, liền có thể đánh với triều đình? Tiền, lương thực, đao thương của các ngươi từ đâu đến? Đại Tần có thể điều động lương thảo binh mã vũ khí từ khắp nơi trên đế quốc, Thanh Thiên Vương thì lấy được từ nơi nào?

Mị Nương cười lạnh nói:

- Tham quan ô lại gian thương ác nhân rất nhiều, chúng ta có thể lấy dùng!

- Đó là cướp.

Sở Hoan thở dài:

- Không thể phủ nhận, quan viên thiên hạ, tốt xấu lẫn lộn, quả thật có nhiều quan viên đáng chết, thương nhân thân hào, cũng có thượng vàng hạ cám, có gian thương ác nhân, nhưng nếu ngươi bảo quan viên thiên hạ đều là ác quan, thương nhân thiên hạ đều là gian thương, vậy sai mười phần rồi. Thanh Thiên Vương ở Hà Bắc kêu gọi tụ tập một đám ô hợp, giết quan cướp giàu, ta có nghe thấy, nhưng ta hỏi các ngươi một câu, các ngươi giết chết quan viên, đều là tham quan ô lại trong miệng ngươi? Các ngươi cướp đoạt thân hào, tất cả đều là tham lam thành tính không chuyện ác nào không làm?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.