Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 545: Ngươi mới là tình lang của nàng



Khỉ La khó hiểu hỏi:

- Tộc trưởng Trác Nhan, Quỷ đại sư là ai?

- Từ đâu đến thì không rõ.

Trác Nhan Luân đáp:

- Ở thảo nguyên Cổ Lạp Thấm có một sườn đồi, nhiều năm trước, Quỷ đại sư xuất hiện ở đó. Y thuật của lão cứu không ít người. Về sau, Đại quốc sư hình như cũng nghe nói đến việc này. Quỷ đại sư là đệ tử Phật môn, cho nên Đại quốc sư phái người xuống sườn đồi, xây dựng nên một tòa miếu cho Quỷ đại sư ở, từ đó đến nay Quỷ đại sư vẫn ở trong miếu.

- Lão giải được độc này?

- Cũng khó nói chính xác.

Trác Nhan Luân lắc đầu:

- Nhưng lão quả thật y thuật rất cao, trên thảo nguyên có nhiều bệnh nan y, lão đều có thể chữa khỏi, chỉ có điều, lão không rời khỏi tòa miếu, nên cho dù là quý tộc, muốn mời lão trị bệnh cũng phải đi tới miếu.

Sở Hoan trong lòng thắp lên hy vọng, hỏi tiếp:

- Tộc trưởng, sườn đồi đó ở đâu?

Trác Nhan Luân đáp:

- Các ngươi chờ.

Lão đi ra cửa, rất nhanh quay lại nói:

- Ta phái ba người dẫn ngươi đi, cô nương này trúng độc lâu rồi, phải đến đó càng sớm càng tốt, Quỷ đại sư có lẽ còn có thể giải được.

Khỉ La vội nói:

- Hoan ca, chúng ta lên đường ngay.

Trác Nhan Luân lắc đầu:

- Tháp lan cách, người không thể đi.

Khỉ La nhíu mày:

- Vì sao?

Trác Nhan Luân nói:

- Tháp lan cách, người nhất định phải ở lại bản tộc, không được rời khỏi.

Giọng của lão tuy rằng ôn hòa, nhưng thái độ thì vô cùng kiên quyết.

Khỉ La hừ lạnh:

- Nếu ta muốn rời khỏi nơi này…

Trác Nhan Luân cũng thẳng thắn nói:

- Như vậy các ngươi không đến được sườn đồi, không cho người dẫn đường.

Khỉ La cả giận:

- Ngươi dám?

Trác Nhan Luân cũng không còn cách nào khác. Hiện giờ Khỉ La Tháp lan cách đã đến bản bộ, lão đã phái người đến Hoàng Kim Sử bộ tộc thông báo. Nếu Khỉ La lúc này rời khỏi, bất luận phát sinh chuyện gì, Trác Nhan Luân lão đảm đương không nổi trách nhiệm. Nên vẻ mặt kiên định nói:

- Tháp lan cách, người yên tâm ở lại, chỉ cần người yên tâm ở lại, Sở huynh đệ nhất định có thể tới sườn đồi tìm Quỷ đại sư.

Sở Hoan lúc này cũng đã khuyên nhủ:

- Khỉ La, cô cứ ở đây, chỉ cần tìm được Quỷ đại sư cứu sống Mị Nương, chúng ta rất nhanh sẽ trở về.

Khỉ La cau mày nói:

- Nhưng…

Sở Hoan ngắt lời nàng:

- Nghe lời đi, Khỉ La, ta nói được thì làm được, rất nhanh sẽ trở về, cô yên tâm ở đây.

Hắn hướng Trác Nhan Luân nói:

- Tộc trưởng Trác Nhan, Sở mỗ còn cây đao ở trong tay các người, không biết…

Lúc trước hắn bị áp giải, Huyết Ẩm đao đã bị đoạt mất, Trác Nhan Luân lập tức lệnh:

- Mang tới cho Sở huynh đệ.

Đại Vu y kia lại đến bên cạnh Mị Nương, bỏ vào miệng nàng một viên thuốc. Khi Sở Hoan đang nhíu mày thắc mắc, Đại Vu y đã giải thích:

- Viên thuốc này có thể giúp nàng chống đỡ một thời gian ngắn, tuy nhiên nếu trước trưa mai không được cứu trị, chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Sở Hoan biết viên thuốc này nhất định rất quý, liền chắp tay cảm tạ.

Mị Nương đang ở vào hiểm cảnh, Sở Hoan cũng không trì hoãn, Trác Nhan Luân tự mình mang Huyết Ẩm đao trả cho hắn. Mặt khác, còn cung cấp cho hắn thêm cung tên, phái ba gã dũng sĩ Trác Nhan đi theo, trong đó có Khất Cốt Nhĩ.

Khỉ La có chút lưu luyến không rời, nhưng nghe Sở Hoan khuyên bảo cuối cũng không kiên trì nữa. Sở Hoan ôm Mị Nương nhảy lên ngựa, Khỉ La đi đến bên cạnh tuấn mã, nhìn Sở Hoan kiên định nói:

- Hoan ca, ta ở đây chờ huynh về.

Giọng nàng vô cùng kiên định, nhưng ánh mắt thì lo lắng, dường như sợ rằng Sở Hoan sẽ không quay lại đây nữa.

Sở Hoan biết tâm ý của Khỉ La, trong lòng thở dài, nhưng vẫn gật đầu nói:

- Cô cứ yên tâm đợi ở đây là được.

Rồi hắn kêu lớn:

- Đi thôi.

Một kỵ sĩ Trác Nhan thúc ngựa dẫn đường. Sở Hoan khẽ gật đầu chào Khỉ La, rồi run cương ngựa, phi ngựa đuổi theo.

Khất Cốt Nhĩ và một gã kỵ sĩ Trác Nhan khác cũng đã võ trang đầy đủ, tay đao bầu lưng trường cung thúc ngựa chạy đi.

Khi La nhìn theo bóng dáng Sở Hoan, ngơ ngác sững sờ.

Sở Hoan cũng không biết sườn đồi ở nơi nào, lúc này đã là nửa đêm, may mà có trăng sáng nên nhìn khá rõ, bốn con khoái mãi như bốn vệt sáng rời khỏi Trác Nhan Bộ.

Một đường chạy như bay về hướng tây, thảo nguyên rộng lớn, ngựa Tây Lương cực khỏe, trong lòng ngực Sở Hoan, Mị Nương vẫn hôn mê, may là còn thở, dù hơi thở rất yếu ớt.

Sở Hoan không biết đường đi xóc nảy như vậy, có khiến chất độc trong người Mị Nương phát tác nhanh hơn không? Nhưng Đại Vu y không nhắc nhở điều này, hơn nữa, còn cho Mị Nương ăn vào một viên thuốc, chỉ dặn nhất định trước buổi trưa ngày mai phải tìm bằng được Quỷ đại sư.

Bốn ngựa phi như bay, bên trong thảo nguyên, chỉ như một tia sáng lóe lên rồi bắn về phía trước.

Trên đường, có đi qua mấy doanh địa, dân du mục đều đi ra xem. Nhưng chưa kịp thấy bóng dáng bọn họ thì tuấn mã đã xẹt qua doanh địa mà chạy như bay.

Sở Hoan không biết doanh địa này vẫn thuộc Trác Nhan Bộ hay là bộ lạc Thanh Đồng Bộ. Hắn lúc này cũng không có tâm tư quản, chỉ hy vọng mình có thể chắp cánh mà sớm đến kịp sườn đồi.

Sáng sớm tinh mơ, mặt trời ló rạng từ phía đông, rót nắng vàng khắp mặt đất, mấy dân du mục cũng dậy thật sớm. Mà bốn con tuấn mã vẫn phi qua doanh địa như tia chớp. Đến khi măt trời xuất hiện hoàn toàn, các doanh địa đi qua cũng dần dần ít đi, cỏ xanh ần dần thưa thớt, trên mặt đất, bắt đầu xuất hiện những vùng đất sỏi đá, còn có cả những cột đá rêu phong qua năm tháng.

Tuy rằng vẫn còn lâu mới đến chính ngọ, nhưng cơ thể Mị Nương bắt đầu lạnh dần, thân hình run lên từng đợt, Sở Hoan ghé sát bên tai nàng nói:

- Mị Nương, cố lên, chúng ta sắp tới nơi rồi, nhất định phải chống đỡ. Chúng ta đi qua đại sa mạc, chẳng lẽ một con bò cạp nho nhỏ mà nàng lại đầu hàng nó?

Tuy rằng đi tìm Quỷ đại sư, nhưng Quỷ đại sư có thể cứu hay không cũng không biết, chỉ nghĩ đến chuyện Mị Nương lành ít dữ nhiều, Sở Hoan lại thấy sống mũi cay cay.

- Lốc cốc lốc cốc

Chợt nghe phía sau truyền đến tiếng vó ngựa, đoán chừng có hơn mười con. Sở Hoan nhíu mày, quay đầu lại nhìn, thì thấy phía sau mơ hồ xuất hiện một đội nhân mã, khoái mã như điện, đang đuổi theo sát.

Khất Cốt Nhĩ quay đầu nhìn lại, lớn tiếng nói:

- Có kỵ binh đuổi theo.

- Là ai?

- Không biết.

Khất Cốt Nhĩ lắc đầu:

- Ngựa của bọn họ chạy rất nhanh.

Ngựa của đội nhân mã kia quả nhiên rất nhanh, đang rút ngắn dần khoảng cách, Sở Hoan sắc mặt khó coi, đã nghe Khất Cốt Nhĩ lớn tiếng nói:

- Hình như là võ sĩ Tháp lý khắc.

Đuổi theo phía sau quả nhiên là võ sĩ Tháp lý khắc.

15, 16 kỵ binh Tháp lý khắc như lang như hổ, tuấn mã lao như điện xẹt, trong tay đều nắm trường cung, đuổi theo mấy người Sở Hoan.

- Không tốt.

Sở Hoan trầm giọng nói, đột nhiên hiểu, bọn võ sĩ Tháp lý khắc này không có ý đồ gì tốt. Đêm qua hắn đả thương Tháp Lý Khắc Thiên Phu trưởng Bác Luân Hổ, chẳng lẽ, đám kỵ binh Tháp Lý Khắc này là đến báo thù?

Một gã võ sĩ Trác Nhan bên cạnh nói:

- Các ngươi đi trước, ta đi hỏi bọn họ muốn làm gì?

Nói xong quay đầu ngựa lại, lao về phía võ sĩ Tháp Lý Khắc.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc phi như bay, nhìn thấy một võ sĩ Trác Nhan Bộ quay lại nghênh đón, mấy tên dẫn đầu không ngờ nhanh chóng lấy tên từ trong hộp ra, giương cung cài tên, mũi tên nhằm thẳng vào võ sĩ Trác Nhan kia.

Võ sĩ Trác Nhan lớn tiếng kêu lên:

- Các ngươi đuổi theo chúng ta làm gì?

Nhìn thấy võ sĩ Tháp Lý Khắc giương cung cài tên nhằm ngay vào mình, chấn động kêu lớn:

- Ta là người Trác Nhan Bộ…

Không đợi gã nói hết, mấy tên võ sĩ Tháp Lý Khắc đã buông tay, tiễn pháp cao siêu, võ sĩ Trác Nhan căn bản không thể né tránh.

- Phụp phụp phụp.

Mấy mũi tên cắm phập vào cơ thể võ sĩ Trác Nhan, một mũi tên trúng cổ họng, tên này lập tức ngã ngựa, chết ngay lập tức.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc vẫn không dừng lại, vó ngựa cuốn đất mà qua.

Khất Cốt Nhĩ nhìn thấy võ sĩ Tháp Lý Khắc giết chết đồng bạn của mình, hoảng sợ biến sắc. Sở Hoan sớm đã dự đoán được, lúc này càng xác định, đám võ sĩ Tháp Lý Khắc này là đuổi theo mình, muốn báo thù, chỉ có điều trong đám kỵ binh kia không hề thấy bóng dáng Bác Luân Hổ.

Tuy nhiên, Sở Hoan không thể ngờ đám võ sĩ Tháp Lý Khắc này lại hung tàn như vậy, ngay cả đồng bào của mình mà cũng bắn giết.

Nơi này rất trống trải, không có dấu chân người, trong lòng mơ hồ hiểu, khi mình vừa rời khỏi Trác Nhan bộ, bọn võ sĩ Tháp Lý Khắc đã đi theo, chỉ là chưa ra tay mà thôi. Bọn họ chính là chờ khi mình tới nơi vắng vẻ không dấu chân người này mà động thủ.

Hắn vội vàng chạy đến sườn đồi, chỉ lo lắng an nguy của Mị Nương, hơn nữa, đám võ sĩ Tháp Lý Khắc cố ý giữ khoảng cách nhất định, nên hắn không hề phát hiện ra phía sau có người đi theo.

Ba con ngựa chạy gấp, phía sau hơn mười kỵ binh đuổi theo, coi trận thế của bọn họ, hôm nay nhất định phải lấy mạng Sở Hoan mới cam tâm.

a người đều biết tình thế nguy hiểm, phía sau đám võ sĩ Tháp Lý Khắc đang tới gần, bắt đầu bắn tên về phía họ. Chíu chíu chíu, âm thanh liên tiếp không dứt, cũng may ba người ra roi thúc ngựa, hơn nữa, mã kỹ không kém, nên né tránh được, tên nhất thời cũng chưa bắn trúng ai.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc phía sau tiếp tục cao giọng hò hét vang dội cả một vùng.

Võ sĩ Trác Nhan dẫn đường không hề dừng vó ngựa, Khất Cốt Nhĩ thì lấy cung tên xuống, quay đầu bắn, muốn ngăn cản truy binh, nhưng gã thế đơn lực bạc, đối phương lại người đông thế mạnh, căn bản không thể ngăn cản khí thế như lang như hổ của đám võ sĩ Tháp Lý Khắc phía sau.

- Trốn phía sau cột đá.

Võ sĩ Trác Nhan dẫn đường cao giọng quát to. Phía trước không xa có mấy trụ đá rất lớn đã cũ kỹ, ba con ngựa cưỡi như bay đến đó, võ sĩ Trác Nhan dẫn đường xoay người xuống ngựa, giương cung cài tên, bắn liên tiếp về phía võ sĩ Tháp Lý Khắc. Một gã bị trúng tên vào đầu, xoay người xuống ngựa.

Khất Cốt Nhĩ bắn liên tiếp mấy mũi tên. Gã cùng đồng bạn phối hợp ăn ý, đám võ sĩ Tháp Lý Khắc vội ghìm cương ngựa, không dám tấn công lại.

Khất Cốt Nhĩ và đồng bạn sau khi bắn mấy mũi tên, cũng không dám bắn tiếp. Trong hộp tên của bọn họ chỉ có hơn hai mươi mũi, một khi bắn hết, chỉ còn cách chờ chết.

Hơn mười tên võ sĩ Tháp Lý Khắc hình thành hình cánh quạt, lạnh lùng nhìn cột đá, chỉ nghe một người trong đó cao giọng nói:

- Không phải trốn, các ngươi đi không nổi đâu.

Khất Cốt Nhĩ nhìn về phía đồng bạn, thấp giọng hỏi:

- Ba Đức Lộc, chúng ta làm sao bây giờ?

Gã nhìn Mị Nương đang hôn mê trong ngực Sở Hoan, lo lắng nói:

- Nếu chúng ta cứ ở đây, sẽ không kịp đến sườn đồi trước buổi trưa đâu.

Từ bên kia truyền đến giọng nói:

- Chúng ta đã tra ra, người mà các ngươi đi theo là người Tần, đó là thám tử nước Tần. Chúng ta phụng mệnh tróc nã, các ngươi nếu ở cùng bọn chúng, là phạm tội phản quốc.

- Chúng ta phụng mệnh tộc trưởng, phải bảo vệ hắn.

Ba Đức Lộc cao giọng đáp:

- Hắn có tội hay không, các ngươi nên đi nói với tộc trưởng.

- Trác Nhan tộc trưởng đã biết việc này.

Bên kia lại lên tiếng:

- Nên lão mới bảo chúng ta đi bắt mật thám nước Tần. Hai người các ngươi chẳng lẽ muốn cùng hắn chết ở chỗ này?

- Tộc trưởng nếu biết việc này, sao không phái người Trác Nhan Bộ lại đây?

- Có võ sĩ Tháp Lý Khắc chúng ta, còn cần người khác sao?

Bên kia bắt đầu quát to hơn:

- Các ngươi mau ra đây, chúng ta có thể tha mạng cho các ngươi.

Ba Đức Lộc cau mày:

- Chúng ta chỉ cần vừa ra ngoài, các ngươi đã bắn chết chúng ta.

- Chúng ta là võ sĩ Tháp Lý Khắc, không thất hứa.

Bên kia tiếp tục thương thuyết:

- Chỉ cần các ngươi đi ra, chúng ta tuyệt sẽ không làm thương tổn các ngươi. Chỉ mang các ngươi về Trác Nhan Bộ mà thôi. Nếu các ngươi còn muốn đi theo mật thám nước Tần, đó chính là người phản quốc, tội phản quốc các ngươi biết là nặng hơn. Chẳng lẽ các ngươi không suy nghĩ cho người nhà các ngươi một chút?

Tên võ sĩ Tháp Lý Khắc này tỏ ra rất biết ăn nói:

- Mật thám nước Tần, ngươi cũng ra đi, chúng ta cam đoan không làm thương hại ngươi, chỉ cần ngươi đi theo chúng ta về Trác Nhan Bộ, chúng ta sẽ không đả thương ngươi dù chỉ một sợi tóc.

- Không được.

Khất Cố Nhĩ lớn tiếng đáp lại:

- Chúng ta không thể cùng các ngươi trở về, chúng ta còn có chuyện quan trọng phải hoàn thành.

- Có chuyện gì đi ra thương lượng.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc kiên trì nói tiếp:

- Ai cũng nói người Trác Nhan Bộ dũng cảm, chẳng lẽ chỉ dám nấp sau mặt đá nói chuyện. Giống như là con chuột trốn trong động, đây là năng lực của người Trác Nhan Bộ sao?

Ba Đức Lộc cả giận:

- Ai nói võ sĩ Trác Nhan là con chuột?

Gã giận dữ định đi ra. Sở Hoan giữ tay gã lại:

- Không nên tin lời bọn họ.

- Bọn họ chẳng lẽ không tôn trọng danh dự võ sĩ Tháp Lý Khắc?

Ba Đức Lộc nói:

- Bọn họ đã nói sẽ không làm thương tổn chúng ta, chẳng lẽ nuốt lời?

Gã đúng là không để ý lời hắn, đi ra khỏi cột đá.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc quả nhiên không bắn tên. Bá Đa Lộc lúc này mới tiến lên, nhìn quét qua mấy võ sĩ Tháp Lý Khắc nói:

- Nếu hắn thật sự là mật thám, ta có thể cam đoan với các ngươi, đợi xong việc, chúng ta sẽ đưa hắn quay về.

- Không được.

Một võ sĩ Tháp Lý Khắc lắc đầu:

- Chúng ta phụng mệnh làm việc, bây giờ phải dẫn hắn đi ngay.

Bác Đá Lộc đáp:

- Nếu bây giờ quay về với các ngươi, có người sẽ chết.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc đưa ra điều kiện:

- Vậy hãy để hắn đi ra, chúng ta cùng hắn thương lượng.

Ba Đức Lộc cau mày:

- Các ngươi lưu lại hai người, những người khác lui về phía sau hai trăm bước.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc không vui nói:

- Chẳng lẽ ngay cả lời chúng ta ngươi cũng không tin? Chúng ta đều là võ sĩ Tháp Lý Khắc, một lời nói ra nặng tựa núi.

Sở Hoan thấy thời gian đang từ từ trôi qua, lòng nón như lửa đốt, nhưng biết việc này cũng không không gấp được, cười lạnh cao giọng nói:

- Nếu các ngươi thật tâm đàm phán, cần gì phải để ý chuyện lui về sau hai trăm bước?

Võ sõ Tháp Lý Khắc lạnh lùng đáp:

- Nói như thế, ngươi sẽ không đi ra cùng chúng ta đàm phán?

- Ta không tin các ngươi được.

Sở Hoan lớn tiếng:

- Các ngươi nếu chịu lui về phía sau, chỉ để lại hai người, ta nguyện ý đi ra đàm phán.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc cười lạnh, gằn giọng hỏi:

- Ta hỏi lại ngươi một câu, ngươi có đi ra ngoài không?

Sở Hoan lần này không nói gì nữa.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc kia vung tay lên, phía sau lập tức có người gương cung cài tên. Ba Đức Lộc thấy tình thế không ổn, lạnh lùng nói:

- Các ngươi muốn làm cái gì? Các ngươi lật lọng…

Võ sĩ Tháp Lý Khắc phía sau đã không chút lưu tình buông tay, mũi tên xé gió lao tới. Ba Đức Lộc mắt thấy không thể né tránh, rút dao bầu ra, chỉ mới xông lên được hai bước, tên đã bắn trúng tử huyệt, gã ngã xuống, chết ngay lập tức.

Khất Cốt Nhĩ trừng mắt như muốn lòi cả con ngươi ra ngoài, quát lớn:

- Các ngươi đúng là đám chuột nhắt vô sĩ, không xứng đáng là võ sĩ.

Gã giương cung cài tên, bắn một mũi tên ra ngoài.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc một đám hàn ý đầy mình.

Sở Hoan nắm lấy cánh tay Khất Cốt Nhĩ, nghiêm túc nói:

- Khất Cốt Nhĩ, ta có một việc phải nhờ cậy ngươi.

Khất Cốt Nhĩ hỏi:

- Chuyện gì?

- Ngươi mang nàng rời khỏi đây.

Sở Hoan trịnh trọng nói:

- Bọn họ đuổi đến đây là vì ta, bọn họ muốn giết ta, các ngươi là vì ta mà bị liên lụy. Hiện giờ ta sẽ lao ra đánh lạc hướng chú ý của bọn chúng, chờ ta kéo theo bọn chúng chạy sang hướng khác, ngươi lập tức mang Mị Nương đi, nhờ người mang nàng đến gặp Quỷ đại sư.

Khất Cốt Nhĩ dường như hiểu ra cái gì, nhìn Mị Nương sắc mặt trắng bệnh, thân hình đang run rẩy, lắc đầu nói:

- Không được.

Gã cởi mũ mềm xuống, nói:

- Ngươi và ta thay đổi y phục.

- Vì sao?

- Bọn họ nếu muốn giết ngươi, nếu ta mặc y phục của ngươi, bọn họ sẽ tưởng ta là ngươi.

Khất Cốt Nhĩ vẻ mặt kiên quyết, hạ giọng nói:

- Ta sẽ dẫn bọn họ rời khỏi. Ngươi mang nàng đi.

Gã thấp giọng hơn nói tiếp:

- Ngươi đi về hướng bắc, sẽ nhìn thấy một cái hồ nhỏ, lại đi về hướng nam, rất nhanh sẽ thấy sườn đồi. Chỉ cần nhìn thấy sườn đồi, sẽ thấy cái miếu. Trước cửa miếu Quỷ đại sư luôn cắt cử người đón khách tới cầu kiến, chỉ cần ngươi đến miếu thờ tìm được Qủy đại sư, bọn họ cho dù biết ngươi đang ở trong miếu, cũng không dám động thủ với ngươi.

Sở Hoan lắc đầu:

- Ta không thể làm liên lụy đến ngươi. Ngươi mang nàng đi đi.

- Không cần tranh luận.

Khất Cốt Nhĩ kiên quyết nói:

- Nếu ngươi chết, sẽ có hai cô nương đau khổ, ta chết đi, không ai đau khổ vì ta cả. Ta xem ra, thắt lưng của nàng là muốn tặng cho ngươi, ngươi mới là tình lang trong lòng nàng.

Sở Hoan ngơ ngác, Khất Cốt Nhĩ đã cởi mũ của gã xuống, lại khẽ nói:

- Nếu còn trì hoãn, chúng ta sẽ chết hết. Phải nhanh lên.

Võ sĩ Tháp Lý Khắc nhìn chằm chằm vào cột đá lớn kia, bọn họ tất nhiên biết, đối phương dùng cột đá làm lá chắn, lúc này xông lên, người đông thế mạnh có thể bắt bọn họ, thậm chí giết chết nhưng bên mình sợ rằng cũng sẽ chết vài người.

Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống mặt đất, nhưng nơi này sát khí âm lạnh. Chợt thấy một gã võ sĩ Tháp Lý Khắc giơ tay lên, có ý ra hiệu tìm cách đánh bọc sườn, đám kỵ binh dưới tay đều hiểu, lập tức kéo cương, chia nhau thành hai hướng, định lần ra đằng sau đánh từ hai sườn đánh lại.

Đúng vào lúc này, từ sau cột đá có tiếng ngựa hí dài, một con khoái mã chạy như bay mà ra, như tia chớp. Bên trong đám võ sĩ Tháp Lý Khắc có người gào lên:

- Người Tần muốn chạy, đừng để hắn chạy thoát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.