Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 603: Làm khó chuyện vui



Cổ Tát Hắc Vân thoạt nhìn tâm tình rất tốt, cười hết sức hiền hòa, khoanh hai tay trước ngực, lại cười:

- Sở Phó sứ, chúng ta lại gặp mặt.

Y vỗ tay, ra lệnh:

- Đặt lên!

Tùy tùng sau lưng lập tức mang mấy cái thùng đến, tổng cộng có năm cái thùng con xếp thành một hàng, cẩn thận để xuống chỉnh tề thẳng tắp.

Sở Hoan cảm thấy kỳ lạ, Tiết Hoài An cùng chúng nhân Tần quốc xung quanh đều hai mặt nhìn nhau, không rõ rốt cuộc lão muốn làm gì.

Cổ Tát Hắc Vân lại cười:

- Sở Phó sứ, những thứ này đều là Đại vương tử ban thưởng, kính xin người kiểm tra và nhận.

- Ban thưởng?

Cổ Tát Hắc Vân vung tay:

- Mở ra!

Mấy cái thùng lần lượt được mở ra, lúc này trời đã tối đen, trong viện rất mờ mịt, khi thùng được mở ra, nhất thời sáng bừng lên, ngay sau đó là tiếng tán thán kinh ngạc của mọi người.

Năm cái thùng nhỏ, có tới ba thùng chất đầy kim ngân, hai thùng còn lại một cái đầy đồ cổ, tranh chữ, cái cuối cùng là mỹ ngọc san hô mã não, lóng lánh đủ màu, ánh ngọc chói mắt, chiếu sáng cả góc sân.

Quan viên Tần quốc, tất cả đều là người có máu mặt, nhưng cả năm cái rương lớn tràn đầy kim ngân tài bảo, giá trị đó không thể đo được. Chính ngay cả Tiết Hoài An cũng chưa từng nhìn thấy đống tài vật to như thế. Mọi người cũng ngẩn ra, nhưng ngay sau đó đều quay sang nhìn Sở Hoan, có người tràn đầy hâm mộ, có người nghi ngờ.

Lần này Tây Lương ra tay thật sự hào phòng, ban thưởng lớn như thế, kể cả là quan viên Tần quốc cũng cực kỳ hiếm thấy. Cổ Tát Hắc Vân đã nói cụ thể, chỗ tài vật này là Ma Ha Tạng tặng cho Sở Hoan, điều này khiến cho chúng quan viên Tần quốc hết sức hiếu kỳ. Mặc dù trước đó Sở Hoan cũng đã từng kể chiến dịch ở Hắc sơn cho bọn họ nghe, nhưng dù sao ban thưởng lớn như thế cũng ít khi thấy, mọi người không rõ vì sao Ma Ha Tạng lại ưu ái hắn đến thế.

Cổ Tát Hắc Ma cười a a:

- Sở Phó sứ, ngài nhìn thử xem, có hài lòng không?

Sở Hoan hít sâu một hơi, cười nói:

- Có phải Đại lễ quan hiểu nhầm rồi không?

- Không nhầm!

Cổ Tát Hắc Ma vẫn cười

- Đây là Đại vương tự mình dặn dò, Sở Phó sứ, phái người đến kiểm tra và nhận đi thôi.

Sở Hoan đi tới bên cạnh thùng, đi một vòng, cười nói:

- Nếu không phải Đại lễ quan hiểu lầm, vậy nhất định là Đại vương tử hiểu lầm rồi. Những thứ tài vật này có thể ban thưởng cho mấy ngàn người, huống chi Sở mỗ cũng không lập nhiều công lao gì, không nhận nổi ban thưởng nhiều thế này.

Cổ Tát Hắc Vân vẫn cười:

- Sở Phó sứ, thiếu chút nữa ta quên mất.

Y quay lại, chỉ hai gã tùy tùng

- Đây là hai đầu bếp, rất giỏi về nấu món ngon Trung Nguyên, Đại vương tử ra lệnh đưa tới cho Sử Phó sứ dùng, nếu Sở Phó sứ không hài lòng có thể đổi.

Tiết Hoài An nghe vậy, nhất thời cũng không nhịn được. Bốn y vì ngại thân phận nên vẫn chắp tay sau lưng đứng ở cửa hừ lạnh, nhưng các quan viên khác đều không nhịn được hỏi:

- Người Tây Lương các ngươi rốt cuộc có ý gì? Lần trước bảo các ngươi phái đến đầu bếp giỏi nấu món Trung Nguyên đến, các ngươi từ chối. Còn nói Tây Lương không có ai biết nấu đồ ăn Tần quốc ta. Vì sao hôm nay lại đưa đến những hai người? Sứ đoàn Tần quốc chúng ta mãnh liệt kháng nghị với Tây Lương các ngươi!

Sắc mặt Cổ Tác Hắc Vân vẫn không đổi:

- Vị đại nhân này không cần kích động. Trước hôm nay, chúng ta vẫn luôn tìm đầu bếp, may sao gần đây mới tìm được, cũng không phải cố ý từ chối.

Lại nói với Sở Hoan:

- Sở Phó sứ, cứ để ta đứng ngoài nói chuyện thế này sao?

Sở Hoan do dự một chút, nhìn Tiết Hoài An một cái, cuối cùng lên tiếng mời:

- Mời Đại lễ quan vào!

Chính đường đã đốt đèn, Cổ Tát Hắc Vân vào trong, ngồi xuống, lại cười:

- Sở Phó sứ, ngài có gì cần, cứ mở miệng, chỉ cần ta có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối!

Từ đàu đến cuối y vẫn luôn hết sức nhiệt tình với Sở Hoan, ngược lại không thèm nói nửa lời với Tiết Hoài An, tựa hồ trong mắt chỉ có một Sở Hoan, tựa hồ Sở Hoan chính là thủ lĩnh sứ đoàn Tần quốc.

Tiết Hoài An ngồi một bên, sắc mặt thoạt nhìn cũng bình tĩnh, lẳng lẽ uống trà. Cổ Tát Hắc Vân không nói lời nào với y, y cũng không chủ động chào hỏi.

Hiên Viên Thắng Tài ngồi trên một cái ghế khác, đôi mắt nhìn Cổ Tát Hắc Vân đánh giá, ánh mắt khá sắc bén.

Sở Hoan nói:

- Đại lễ quan, ta cũng có chuyện muốn nói. Sau khi Sứ đoàn Tần quốc chúng ta tới Thanh La thành, nghe nói không thể rời khỏi Bát Phương quán, không biết có chuyện này không?

Cổ Tát Hắc Vân thẳng thắn gật đầu:

- Không sai. Sở Phó sứ hiểu cho, gần đây trong vương thành xảy ra chút chuyện, chúng ta làm như vậy cũng vì sự an toàn của quý đoàn thôi.

- Hôm nay có thể ra ngoài chưa?

- Trong vương thành vẫn đang lục soát phản nghịch, không tính là thái bình thực sự… Bất quá, nếu Sở Phó sứ nói vậy, thành viên sứ đoán quý quốc đương nhiên có thể tự do ra vào, nhưng phải dưới sự hộ vệ của binh lính Tây Lương chúng ta. Nếu không vạn nhất xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sẽ gây ra hiểu lầm giữa người hai nước ta, vậy cũng không ổn.

Sở Hoan biết Cổ Tát Hắc Vân an bài như vậy đơn giản là muốn giám sát sứ đoàn Tần quốc một ly không rời, bất quá, đây cũng là chuyện trong dự liệu. Hắn khẽ xoa cằm, hỏi Tiết Hoài An:

- Tiết đại nhân, ngài thấy Đại lễ quan nói thế nào?

Tiết Hoài An hơi giật mình, đặt chén trà trong tay xuống:

- Nếu Đại lễ quan đã an bài như vậy thì cũng là có lý do.

Y ho khan hai tiếng, hỏi Cổ Tát Hắc Vân:

- Cổ Tát Đại lễ quan, sứ đoàn ta đã tới Thanh La thành hơn nửa tháng, quý quốc chuẩn bị khi nào thu xếp cho chúng ta bái kiến Tây Lương vương? Chúng ta tới đây không phải để làm khách, mà là để đàm phán hòa bình, tới nghênh đón công chúa quý quốc. Tới tận hôm nay, công chúa chúng ta chưa được thấy, Tây Lương vương cũng không thể bái kiến, kể cả Hữu tể của các ngài, thậm chí là Đại lễ quan ngài cũng khó gặp, chẳng lẽ quý quốc định cho chúng ta ở đây mãi sao?

Cổ Tát Hắc Vân lại cười:

- Tiết đại nhân không cần nóng lòng, mọi chuyện sẽ thu xếp dần dần.

- Không phải chúng ta vội, nhưng không biết Nam viện Đại vương của các ngươi có vội không?

Tiết Hoài An biết Tây Lương nội loạn, Nam Viện Đại Vương Tiếu Thiên Vấn chắc chắn sẽ rút quân:

- Các ngài cứ kéo dài như thế, hai nước chúng ta vẫn trong trạng thái chiến tranh, nhưng chớ vì trì hoãn đàm phán hòa bình mà xuất hiện những biến cố khác.

Đã biết Tây Lương không cách nào tiếp tục tiến binh, bản thân quốc nội Tây Lương cũng không cách nào cung cấp hậu cần viện trợ cho Tiếu Thiên Vấn, trận này nhất định Tiếu Thiên Vấn không đánh nổi nữa. Nếu như đàm phán hòa bình song phương chậm chạp không thể đạt thành, cuộc sống của Tiếu Thiên Vấn đương nhiên rất không thoải mái. Ai dám cam đoan sau khi Tần quốc nhận được tin Tây Lương nội loạn có thể phát động tấn công Tiếu Thiên Vấn hay không?

Cổ Tát Hắc Vân vuốt râu mỉm cười lơ đễnh, chỉ hỏi Sở Hoan:

- Sở Phó sứ, ban thưởng vẫn ở trong sân, ngài phái người ra nhận đi!

Sở Hoan lắc đầu:

- Đại lễ quan, Sở mỗ đã nói, vô công bất thụ lộc!

- Sở Phó sứ không nên khiêm tốn, ngài là đại công thần của Tây Lương chúng ta, những thứ ban thưởng này hoàn toàn xứng đáng

Cổ Tát Hắc Vân khẽ nghiêng về phía trước, lại cười:

- Hơn nữa, những thứ ban thưởng này, Sở đại nhân phải nhận, nếu không tới khi Sở Phó sứ cần dùng đến chỗ tài vật này lại không có, vậy thì cũng rất phiền toái.

- Dùng tài vật?

Sở Hoan hơi khó hiểu

- Đại lễ quan có ý gì?

- Đường đường là Tháp Lan Cách Hoàng Kim bộ tộc, chẳng lẽ Sở Phó sứ định tay không ôm mỹ nhân về?

Cổ Tát Hắc Vân cười rộ lên, ự cho là hài hước:

- Không có lễ vật nặng, Na Sử bộ tộc kia cũng sẽ không gả Tháp Lang của mình đâu!

Tiết Hoài An cùng Hiên Viên Thắng Tài cực kỳ ngạc nhiên liếc nhau, Sở Hoan cũng kinh hãi:

- Đại Lễ quan, ngài đưa những lễ vật này….?

- Đúng là Vương tử cố ý an bài. Đại vương tử không nghĩ Sở đại nhân là người tham của, nhưng dựa theo phong tục Tây Lương chúng ta, muốn cưới vợ, nhà trai phải giao ra một khoản lễ vật thật không ít.

Y liếc Tiếc Hoài An bên cạnh một cái

- Nếu như người khác muốn cưới Tháp Lan Cách, chưa chắc đã cần lễ vật nặng như thế, nhưng Sở Phó sứ chính là huynh đệ kết nghĩa của Đại vương tử, Đại Vương tử tôn quý vô cùng, Sở Phó sứ đương nhiên cũng là quý tộc, nếu lễ vật ít, đây chính là chuyện mất mặt.

Y đưa tay chỉ chỉ ra ngoài

- Những tài vật kia chỉ đủ làm lễ hỏi. Đại vương tử tuyệt sẽ không để cho Sở Phó sứ mất mặt.

Tiết Hoài An vọt ngồi dậy hỏi:

- Tháp Lan Cách là cái gì? Đại Lễ quan, ngươi đang nói gì?

Lại nhìn Sở Hoan đầy nghi vấn.

Lúc này Sở Hoan chỉ có thể cười khổ.

- Tiết đại nhân còn không biết sao?

Cổ Tát Hắc Vân không ngại cực khổ giải thích:

- Đại vương tử đã hạ lệnh, ngài muốn đích thân chủ trì hôn sự của Sở Phó sứ cùng Ỷ La Tháp Lan Cách của Hoàng Kim Na Sử bộ tộc. Nghi thức cụ thể do ta tổ chức. Tiết địa nhân, ta cũng muốn chúc mừng các ngài, Phó sứ quý quốc rất nhanh sẽ trở thành Phò mã Tây Lương chúng ta!

Tiết Hoài An há hốc miệng, nhất thời nói không ra lời. Hiên Viên Thắng Tài cũng không dám tin, nhìn Sở Hoan, lại nhìn Cổ Tát Hắc Vân, thấy vẻ mặt hai người này, biết vừa rồi y không nói chơi.

Sở Hoan đứng lên:

- Đại lễ quan, chuyện này không phải đơn giản như thế, chỉ sợ các người có chỗ hiểu lầm…!

- Không có hiểu lầm…

Cổ Tát Hắc Vân lại cười

- Sở Phó sứ cũng không cần giấu diếm, chuyện này đã có rất nhiều người biết. Dây lưng của Ỷ La Tháp Lan Cách có phải đã trao cho Sở Phó sứ không? Sở Phó sứ có nhận dây lưng của Ỷ La Tháp Lan Cách không?

Sở Hoan không thể chối cãi:

- Mặc dù như vậy, nhưng chuyện này…!

Lão già kia không đợi hắn nói xong, đã đứng dậy cười:

- Đó, đúng rồi. Ở Tây Lương ta, con gái ở Ngã Lang hội trao đai lưng chính là muốn phó thác cho tình lang của mình, mà một khi nam nhân nhận lấy đai lưng, vậy có ý nghĩa đã đón nhận tình yêu.

Thấy sắc mặt Sở Hoan có vẻ không tốt, y nói tiếp:

- Sở Phó sứ, đây cũng là đại hỷ sự, chẳng lẽ ngài không vui?

- Chuyện này cần bàn bạc kỹ hơn.

Sở Hoan chỉ cảm thấy da đầu tê đi, nghĩ đến cái gì đó, vội nói:

- Đúng rồi, chuyện này Na Sử tộc trưởng kia tựa hồ cũng không đồng ý. Đại lễ quan cũng không cần vội tổ chức, ta chờ một chút rồi nói sau.

- Nào có thể đợi được.

Cổ Tát Hắc Vân vẫn cứ cười nói:

- Ta đã phái người tìm một tòa phủ đệ chuẩn bị cho Sở Phó sứ tổ chức lễ thành hôn. Ngài không cần lo lắng về chuyện ý tứ của Na Sử tộc trưởng kia. Hơn một ngàn người ở Ngã Lang hội đã chứng kiến ngài nhận thắt lưng của Ỷ La Tháp Lan Cách, Na Sử tộc trưởng kia chắc sẽ không phản đối chuyện này đâu. Truyền thống xưa nay của Tây Lương ta cũng không phải chỉ một vị Na Sử tộc trưởng kia có can đảm làm trái. Lão muốn ngăn cản chuyện này, ngàn vạn bộ chúng của Na Sử bộ tộc cũng sẽ không tha thứ cho lão.

Y bắt tay trước ngực, lại cười:

- Thôi không quấy rầy chư vị nữa, ta xin cáo từ!

Không nhiều lời, xoay người liền đi.

Sở Hoan thầm nhủ :“Nếu ta không đáp ứng, có phải ngàn vạn bộ chúng cũng sẽ không tha thứ cho ta?”. Hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi:

- Cổ Tát Đại lễ quan, ngài… là người bộ tộc Cổ Tát?

Cổ Tát Hắc Vân dừng bước, tựa như hiểu ý hắn muốn nói, xoay đầu lại cười nhạt:

- Ma Ha La cũng là người của Ma Ha vương tộc!

Rồi không nói thêm lời nào nữa, bước đi.

Nếu huynh đệ Ma Ha Tạng có thể xung đột vũ trang, Cổ Tát Hắc Vân cùng Cổ Tát Đại phi cho dù cùng một tộc nhưng mỗi người mỗi ngả, đó cũng không phải chuyện khó hiểu.

Sở Hoan tới trước cửa, nhìn thấy Cổ Tát Hắc Vân, nhíu mày, trong lòng nghĩ tới có nên đi tìm Ma Ha Tạng giải thích cặn kẽ chuyện này không?

Tiết Hoài An đã đứng dậy hỏi:

- Sở đai nhân, chuyện này… rốt cuộc có chuyện gì xay ra?

Đường đường Đại Tần Phó sứ, nháy mắt đã muốn trở thành Tây Lương Phò mã, chuyện này thật sự khiến cho người ta có chút không tưởng tượng nổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.