Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 68: Có người đến thăm tù



Hôm đó nha môn không những không thẩm vấn Sở Hoan, mà ngược lại Hồ tri huyện suốt ngày bứt rứt không yên. Lão làm quan nhiều năm khứu giác cực kỳ linh mẫn, không biết vì sao, từ khi đem Sở Hoan tống vào ngục, sâu trong nội tâm lão, luôn có cảm giác là sắp có chuyện lớn phát sinh.

Vào lúc chính ngọ, lão ăn không hết nửa bát cháo, trong lòng như phát hỏa, liền cho người gọi Bát Lý Đường Tiết lang đi qua cửa sau nha môn vào gặp. Thấy Hồ tri huyện đang đứng đợi thần sắc không tốt, Tiết lang vội vàng hỏi:

- Đường tôn, tìm tiểu nhân có phải có việc gì?

Hồ tri huyện nói thẳng luôn:

- Án tử này… không thể khai đường thẩm vấn.

- Không thể khai đường thẩm vấn?

Tiết lang giật mình kinh hãi, vội vàng nói:

- Đường tôn, vì sao vậy? Có phải hay là đã xảy ra nhiễu loạn?

Hồ tri huyện nhíu mày:

- Bản quan cảm giác có chút không ổn.

Lão nhìn chằm chằm vào Tiết lang, thấp giọng nói:

- Lương Bộ Toàn hôm qua nói một câu khiến bản quan suy nghĩ cả đêm. Trong lời này có vấn đề a!

- Đường tôn muốn nói đến câu nào?

- Câu nói của Tô Lâm Lang!

Hồ tri huyện tâm thần không yên:

- Nàng ta nói không tiếc giá nào cũng phải cứu được Sở Hoan ra. Những lời này phân lượng không nhẹ. Ban quan từ hôm qua đến giờ cũng chỉ cho rằng Tô gia nguyện ý đem bạc đến, nhưng giờ mới nhớ, chỉ sợ những lời này có hàm ý uy hiếp.

- Uy hiếp?

Tiết lang ngồi xuống cái ghế bên cạnh, cười lạnh:

- Đường tôn, Tô gia tuy có bạc, nhưng sao dám uy hiếp Đường tôn? Tô gia là dân, Đường tôn là quan, dân và quan đấu nhau, là nàng ta muốn tìm cái chết?

Hồ tri huyện liên tục xua tay:

- Không đúng. Ngươi phải hiểu, tiền có thể khiến quỷ cũng mờ mắt, Tô Lâm Lang dám nói câu đó, chỉ sợ là sẽ vung ra rất nhiều bạc. Nàng trở về phủ thành, Tiết lang, ngươi nói xem có thể hay không sẽ đến nha môn Tổng đốc?

- Tổng đốc nha môn?

Tiết Lang sợ run lên, lập tức nhíu mày, hạ giọng nói:

- Đường tôn, Tổng đốc đại nhân bận trăm công nghìn việc, sao có thể để việc nhỏ như thế này mà rối bận tâm tư? Hơn nữa… hơn nữa… Tổng đốc đại nhân là nhân vật thế nào? Sao có thể để ý đến chút bạc vụn của Tô gia?

Rồi gã thì thầm:

- Ai nấy đều nói Tổng đốc đại nhân thanh liêm, những năm gần đây còn làm ra bộ nghèo khó, dại gì vì một tiểu tử nông thôn mà nhận tiền hối lộ của Tô gia? Đường tôn, Tổng đốc đại nhân cố nhiên quyền cao chức trọng, nhưng ở phủ Vân Sơn này không phải là một tay che trời, còn Chỉ huy sứ ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào ngài, ngài ấy không dám làm xằng bậy đâu?

Hồ tri huyện trầm ngâm một lát:

- Việc đó cũng không đúng. Bên này thẩm vấn rồi phán định kết quả, còn phải đưa đến phủ thành giao cho Hình bộ ti, ngươi không biết đó thôii, Hình bộ ti Lam chủ sự là một tay Tổng đốc đại nhân đề bạt, án tử này nếu muốn trình lên, chỉ sợ Hình bộ ti sẽ không khoác lụa hồng.

Nói đến đây, Hồ tri huyện sắc mặt hơi có chút khó coi.

Tiết lang nhíu mày:

- Ý của Đường tôn là… cho dù Tổng đốc đại nhân không tự mình ra mặt thì cũng có thể để Hình bộ ti ra mặt?

- Nếu Tô gia thật sự có thể đả thông Tổng đốc nha môn, Hình bộ ti tất nhiên sẽ ra mặt.

Hồ tri huyện thở dài:

- Bản quan vẫn là suy xét không chu toàn.

Tiết lang vội nói:

- Đường tôn, ngài cũng không nên quá sầu muộn, Tô Lâm Lamg tuy rằng gia tư thịnh vượng giàu có, nhưng chưa chắc đã có thể khai thông Tổng đốc nha môn, cho dù có thể có quan hệ, chúng ta bên này nhân chứng vật chứng đầy đủ, chẳng lẽ còn sợ bọ họ? Đường tôn, ngài là nhờ quan hệ của Ngô lão thái gia mà đến đây, ngài đừng quên, sau lưng ngài còn có Ngô lão thái gia.

- Ngô lão thái gia?

Hồ tri huyện thở dài:

- Lão thái gia tuy rằng là quan to trong triều, nhưng hiện giờ đã cáo lão hồi hương. Ngài tuy có tước vị, nhưng không còn đương triều, thật nếu có chuyện, lão thái gia cũng chưa chắc đã có thể giúp được bản quan.

- Ngô lão thái gia tuy rằng không phải quan lại, nhưng còn có đứa con hiện giờ rất có thế lực ở kinh thành?

Tiết lang nói tiếp:

- Đường tôn, ngài từng nói với tiểu nhân, con của lão thái gia hiện giờ là người thân cận bên cạnh Nhị hoàng tử. Phía sau ngài là lão thái gia, sau lão thái gia là Nhị hoàng tử, cho dù là Tổng đốc đại nhân, muốn lật lại bản án cũng phải suy xét. Chúng ta trong tay giữ nhân chứng vật chứng, đến lúc đó muốn lật lại, La chỉ huy sứ và Ngô lão thái gia nhất định sẽ không để yên cho Tổng đốc đại nhân đâu. Tống đốc đại nhân tuyệt sẽ không vì một tiểu tử nông thôn mà làm to chuyện lên.

Hồ tri huyện hơi vuốt cằm, rốt cuộc nói:

- Ngươi nói cũng có vài phần đạo lý, tuy nhiên bản quan trong lòng vẫn bất an.

Lão trong mắt hiện ra vẻ thâm độc:

- Cẩn tắc vô ưu, tâm tư của Tổng đốc đại nhân chúng ta cũng không đoán được, chuyện này ta xem ra vẫn nên xử lý trước, còn khắc nào ta còn bất an khắc đó.

Tiết lang hỏi khẽ:

- Đường tồn, ý của ngài là?

Hồ tri huyện hơi trầm ngâm, ghé sát bên tai Tiết lang nói nhỏ vài câu. Tiết lang nhíu mày, lập tức gật đầu:

- Lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu, Đường tôn, ý hay!

Đồ ăn bên trong nhà tù cũng không được tốt lắm, nhưng Phạm Bàn Tử và đám tội nhân vẫn bày hết trước mặt Sở Hoan để hắn chọn lựa, sau đó chen chúc vào một góc phòng, nơm nớp lo sợ nhìn Sở Hoan, chờ Sở gia ăn xong nếu còn thừa thì mới dám ăn tiếp cho đỡ đói.

Trên thế giới này, mỗi nơi hẻo lánh đều là như thế, người mạnh làm vua, hơn nữa thế giới mạnh yếu, đều sẽ tự nhiên hình thành một quy củ có lợi cho người mạnh, nhà tù cũng không ngoại lệ.

Sở Hoan cũng không khách khí, hắn đang đói bụng, định bưng bát cơm lên ăn, đúng lúc đó nghe từ bên ngoài có tiếng nói:

- Sở Hoan, có người tới thăm.

Sở Hoan ngẩn người, đang nghĩ chẳng lẽ là Lâm Lang, buông bát đứng dậy, đi ra xem, thì thấy một cái bóng thon dài xuất hiện bên ngoài qua khe hở của song cửa gỗ.

Người tới thân trên mặc áo bông màu xanh, bên dưới mặc váy thô thêu hoa, tóc búi cao trên đầu, diện mạo thanh mỹ, tay mang theo một giỏ trúc, không phải Tố Nương thì là ai?

Sở Hoan ngây người, hắn vạn lần không ngờ Tố Nương đến, cười khổ nói:

- Tố Nương ty, tỷ sao lại tới đây?

Tố Nương cắn môi, đôi mắt có chút đỏ lên, buông cái giỏ xuống, lấy từ bên trong ra hai cái bát, lại lấy một cái bầu rượu, ngẩng đầu lên nói:

- Sớm biết là như vậy, ngươi không nên… không nên vào thành. Nương luôn hy vọng ngươi sẽ có tiền đồ, nhưng…

Tố Nương nghẹn lại, không nói tiếp được.

Sở Hoan thở dài:

- Tố Nương tỷ, tỷ không phải lo, ta không việc gì …

Tố Nương nói:

- Ngươi còn nói là không việc gì. Ngươi cho là đánh người dễ thế sao? Cữu gia (cậu) nói, ngươi lần này là đánh chết người nên phải ra công đường. Ngươi chỉ biết đấm đá tàn nhẫn thế sao?

Cô lại khóc sụt sùi.

Sở Hoan hỏi:

- Mẹ… đã biết chuyện?

Tố Nương lắc đầu:

- Nương chưa biết. Nửa đêm qua cửu gia đến, lo lão nhân gia không chịu nổi nên chỉ nói với mình ta. Nương chỉ nghĩ ngươi rất khá, cửu gia lấy cớ là ngươi cần bổ sung đồ cho phòng ở, nên kêu ta đi theo.

Cô nói đến đây, dừng một chút rồi mới tiếp:

- Ta có thể vào đây, là nhờ cửu gia dùng bạc lót tay…

- Cửu gia đâu rồi?

- Cửu gia đi tìm Huyện lão gia.

Tố Nương hạ giọng:

- Cửu gia nói ngươi không phải là kẻ hung ác, nhất định sẽ không giết người, cho nên đi cầu kiến huyện lão gia làm chủ cho ngươi.

Sở Hoan trong lòng thầm than: “Hết thảy đều là bọn họ sau lưng dở trò quỷ. Còn tìm lão ta làm gì?”. Hắn nhìn Tố Nươnng đang buồn bã ảm đạm, thấp giọng nói:

- Tố Nương tỷ, tỷ yên tâm, ta không giết người, ai cũng không thể khép tội ta được.

Tố Nương trừng mắt hỏi:

- Ngươi… ngươi thật không giết người?

- Không có!

Sở Hoan khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Tố Nương gạt nước mắt, nói:

- Nhị lang, chỉ cần ngươi không giết người, ta sẽ giúp ngươi giải oan. Nếu huyện lão gia không làm chủ cho ngươi, ta sẽ đi phủ thành, quan lớn phủ thành không làm chủ, ta sẽ lên kinh thành, ta nhất định không để bọn họ định tội oan cho ngươi.

Cô nói mấy ngày này rất kiên định.

Sở Hoan nghe vậy, trong lòng cảm động, ghé sát vào nói:

- Tố Nương tỷ, tỷ phải rời khỏi nơi này, dẫn cửu gia về thôn Lưu gia. Bất kể thế nào, cũng phải khuyên cậu đến thôn Lưu gia, mọi người ở nhà chịu khó sửa soạn trước.

Tố Nương sửng sốt thất thanh nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Cô chợt nhận ra mình đã quá to tiếng, đưa tay lên che miệng, nhìn sang bên kia, thấy hai gã ngục tốt đang thì thầm to nhỏ, cũng không biết đang nói gì.

Sở Hoan thần sắc ác liệt, hạ giọng nói:

- Tố Nương tỷ, đừng thắc mắc, cứ làm theo lời ta, mang theo cửu gia về thôn, ở nhà đợi, không được đi bất cứ đâu, có hiểu không?

Tố Nương mở to hai mắt, nhất thời cũng không biết nói gì, nhìn thấy thái độ Sở Hoan vô cùng nghiêm túc, liền gật đầu.

Đúng vào lúc này, ngục tốt bên kia đã thúc giục:

- Tốt lắm, tốt lắm, có thể đi rồi, đầu nhi cơm nước xong sẽ đến đây, nếu để Trương đầu nhi phát hiện sẽ rất phiền toái.

Tố Nương nhấc cái giỏ lên, nhìn Sở Hoan, cũng không biết làm thế nào cho phải, Sở Hoan đã ôn tồn cười:

- Đi thôi, không phải lo lắng cho ta, nhớ kỹ lời ta!

Tố Nương gật gật đầu, cô dù sao cũng là thôn nữ, gặp chuyện lớn cũng không biết làm thế nào cho phải, nghe Sở Hoan bảo thế, cũng đoán là hắn có tính toán, nên mơ mơ màng màng đáp ứng.

Cô vừa đi vừa quay đầu lại, cuối cùng bước nhanh chân hơn, hai gã ngục tốt đã đi đến, cười ha hả:

- Cô nương là gì của hắn?

- Ta là tẩu tử (chị dâu).

- Tẩu tử?

Hai gã ngục tốt nhìn nhau lại cười hô hố, ánh mắt dừng lại ở trên bộ ngực đầy đặn phập phồng của Tố Nương, một gã dâm tục nói:

- Ăn ngon không bằng sủi cảo, tốt hơn không bằng chị dâu.

Gã chưa dứt lời, Tố Nương đã sầm mặt xuống, nhanh tay quăng cái giỏ về phía tên ngục tốt kia, mắng:

- Không biết xấu hổ, lão nương dễ bắt nạt sao? Lão nương đánh chết ngươi…

Ngục tốt kia dĩ nhiên không thể ngờ Tố Nương phản ứng kịch liệt như thế, giật mình lùi lại vài bước, thuận tay rút đao ra quát to:

- Đàn bà thối, thật to gan.

Sở Hoan thấy tiếng động, hai nắm tay nắm lại, mặt đầy hàn ý, chỉ muốn dùng một quyền đánh gãy song cửa gỗ. Hắn tuyệt đối không cho phép kẻ nào khi nhục Tố Nương, nhưng đúng lúc này, lại nghe một thanh âm quát lớn:

- Dừng tay!

Ngục tốt kia nghe tiếng quát, vội vàng dừng tay, lại thấy Triệu huyện thừa một thân hắc y chắp tay sau lưng đột nhiên xuất hiện trong địa lao.

Triệu huyện thừa thần sắc lạnh lùng, tiến lên đây, nhìn Tố Nương hỏi:

- Cô nương là người nhà của Sở Hoan?

Tố Nương gật đầu.

- Đi nhanh đi.

Triệu huyện thừa thản nhiên:

- Nơi này không nên vào.

Tố Nương quay đầu nhìn Sở Hoan, cắn răng một cái, đi ra cửa. Triệu huyện thừa lạnh lùng nhìn hai gã ngục tốt, hai gã cúi đầu, nơm nớp lo sợ. Triệu huyện thừa lúc này mới chắp tay đi vào phòng giam Sở Hoan, nhìn hắn đứng sau song cửa gỗ, quan sát vài lần, mới ghé sát vào thấp giọng hỏi:

- Người… là ngươi giết chết?

Sở Hoan nhíu mày cũng không nói gì.

Triệu huyện thừa bình thản nói tiếp:

- Ngươi không nói lời nào, đó là ngầm thừa nhận.

- Lúc này, nói chuyện và không nói lời nào có gì khác nhau chứ?

Sở Hoan cười lạnh:

- Nhưng muốn định tội của ta cũng phải có đầy đủ chứng cớ. Ta ghét nhất là loại người tạt nước bẩn lên người ta.

Triệu huyện thừa cười, rồi lại thì thầm:

- Sở Hoan, người nếu không phải ngươi giết, ngươi sẽ chống đỡ được. Nghe lời ta, bất kể phát sinh chuyện gì, ngươi cũng phải ráng nhịn. Rất nhiều chuyện, một khi nhịn xuống, sẽ có chuyển cơ.

Nói xong câu đó, Triệu huyện thừa xoay người đi liền.

Sở Hoan nheo ánh mắt lại, Triệu huyện thừa bất ngờ đi vào địa lao, nói câu này với mình là có dụng ý gì?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.