Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 707: Quỷ Tôn



Trong mật thất dưới lễ đài Thông Thiên Điện, Hoàng đế lẳng lặng ngồi trên ghế, tiếng chém giết bên ngoài dường như nhỏ hơn một chút, nhưng không thể bảo đảm không chút sơ hở nào, Hoàng đế cũng không tùy tiện ra ngoài.

Hoàng đế đương nhiên tự tin, lúc xây dựng mật thất dưới đất này, vì ẩn giấu, có thể nói là nhọc lòng, thậm chí sau khi xây dựng xong mật thất dưới đất này, công nhân xây dựng đều đã được xử quyết bí mật.

Lão biết rõ sự kiên cố của nơi này, chỉ cần lão không ra ngoài, người khác mơ tưởng đi vào được.

Đám người Sở Hoan rải rác các nơi trong mật thất, nếu như nói Sở Hoan vẫn tương đối trấn định mà nói, như vậy Lễ bộ Thượng thư Tiết Hoài An lúc này đã bị áp lực trong mật thất khiến cho đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, mồ hôi to như hạt đầu chảy ròng trên hai má của y, y cũng không dám đưa tay lau đi, thân thể khom người đứng một bên.

- Tiết ái khanh rất nóng sao?

Hoàng đế rốt cuộc mở miệng.

Thân thể Tiết Hoài An chấn động, vội vàng đáp:

- Thần… thần không dám.

- Khanh đang suy nghĩ gì?

Tiết Hoài An đương nhiên không dám nói mình nghĩ tới sau khi việc này qua đi, Hoàng đế có nghiêm trị mình hay không, đành nói:

- Thần… thần suy nghĩ gian tặc An Quốc Công kia phải chăng đã bị bắt?

Hoàng đế lạnh lùng cười nói:

- Khanh cảm thấy bọn chúng còn có thể rời đi được?

Tiết Hoài An vội vàng quỳ xuống, sợ hãi nói:

- Chúng mưu nghịch tạo phản, tội ác tày trời, đương nhiên phải diệt, tuyệt đối… tuyệt đối không thể trốn khỏi lưới càn khôn của Thánh thượng!

- Lưới càn khôn?

Hoàng đế hứng thú vuốt râu:

- Đứng lên mà nói. Khanh không cần sợ hãi, lần này trẫm sẽ không trừng phạt khanh.

Tiết Hoài An khẽ giật mình, nội tâm lập tức buông lỏng, vội đáp:

- Vi thần khấu tạ long ân!

Y khấu đầu hai cái, bò lên, Hoàng đế đã hỏi:

- Tiết ái khanh, khanh nói trẫm nên trừng phạt bọn chúng thế nào?

Tiết Hoài An vội đáp:

- Hết thảy đều do Thánh thượng quyết định, vi thần không dám lộng ngôn!

Hoàng đế cười nhạt một tiếng, hỏi:

- Không dám lộng ngôn? Vậy cuối cùng vẫn có lời muốn nói?

Tiết Hoài An do dự một chút, mới đáp:

- Thánh thượng, thần… thần có nghi hoặc trong lòng… !

- Có nghi hoặc gì thì nói ra.

Hoàng đế không đợi y nói xong, lập tức nói:

- Xem trẫm có thể giải thích cho khanh hay không!

Tiết Hoài An sợ hãi nói:

- Thần không dám. Thần chỉ cảm thấy, tuy rằng hai đội binh mã đang chém giết bên ngoài, một đội là phản quân của Hoàng Thiên Đô, quân đội còn lại là của ai? Thần… !

Y do dự một chút, rốt cuộc cố lấy dũng khí:

- Thần không biết họ có thật sự đến hộ giá hay không.

- Ồ?

Hoàng đế cười nói:

- Xem ra Tiết ái khanh vẫn suy nghĩ chu toàn.

- Thần không dám.

Tiết Hoài An nói:

- Lấy an nguy của Thánh thượng làm trọng, thần cảm thấy mọi thứ phải cẩn thận. Nếu như Trì Công Độ quả thực phản rồi, hiện giờ ai quản lý binh mã trong tay hắn?

Y cẩn thận nói:

- Thánh thượng, Thập Nhị Vệ Quân, ngoại trừ Thượng Tướng quân Lôi Cô Hành cùng Tả Hữu Đồn Vệ Đại Tướng quân có thể điều động, người khác không thể điều động, Trì Công Độ đã chết rồi, ai dám tự tiện điều động quân đội?

Hoàng đế ồ một tiếng, nói:

- Ý của khanh là, Thập Nhị Vệ Quân chỉ có ba người có thể điều động?

Tiết Hoài An khẽ giật mình, lập tức biết mình nói lỡ lời, phốc một tiếng quỳ xuống đất, sợ hãi nói:

- Thần nói lỡ. Binh mã trong thiên hạ này, đều là của Thánh thượng, thần… !

- Được rồi!

Hoàng đế khoát tay:

- Trì Công Độ là trẫm hạ chỉ giết, bộ hạ của hắn đều do trẫm điều tới.

Tiết Hoài An sững sờ, lập tức thoải mái nói:

- Hóa ra Thánh thượng đã sớm ngờ tới Trì Công Độ sẽ phản, cho lên từ đầu đã có thánh chỉ. Thánh thượng bày mưu tính kế, cơ trí phi phàm, thần khâm phục vạn phần.

Hoàng đế lắc đầu cười nói:

- Ngươi sai rồi, mặc dù trẫm biết Trì Công Độ có cấu kết với Hoàng Củ, cũng không hạ chỉ sớm. Trì Công Độ vốn là người tâm tư cẩn thận, mà Hoàng Củ cũng cáo già, trẫm không thể có hành động trước, chỉ có thể có hậu thủ, một khi trẫm có hành động trước, bị chúng phát giác, chuyện sẽ không thuận lợi như thế.

Tiết Hoài An há to miệng, nói không ra lời.

- Hoàng Củ có thể mua được Trì Công Độ, tại sao trẫm không thể xếp người tới bên cạnh Trì Công Độ?

Hoàng đế cười lạnh nói:

- Trẫm phái Hiên Viên Thắng Tài chờ Trì Công Độ tới, Trì Công Độ cũng không khiến trẫm thất vọng, chẳng qua có lẽ hắn không thể tưởng được, hắn muốn phản trẫm, từ lúc bắt đầu đã là một con đường chết. Hiên Viên Thắng Tài chỉ cần ra hiệu bằng tay, người bên cạnh Trì Công Độ sẽ lập tức giết chết hắn!

Sở Hoan ở bên nghe được lại giật mình trong lòng, người ngoài đều cho rằng An Quốc Công thận trọng từng bước, xem ra thực sự tính toán từng bước lại là vị Hoàng đế này. Trách không được nhân vật như Trì Công Độ, sao có thể bị giết chết đơn giản, bây giờ nghĩ lại, Hoàng đế xếp người bên cạnh Trì Công Độ, chắc chắn là tâm phúc của gắn, mà Trì Công Độ vẫn không âm nhu giảo hoạt bằng Hoàng đế, không thể phát hiện tâm phúc bên người mình do Hoàng đế cài vào bên cạnh gã.

Thấm chí Sở Hoan có thể tưởng tượng, có lẽ Hoàng đế không chỉ cài một cái đinh bên người Trì Công Độ, những người này chắc chắn rất trung thành với Hoàng đế, đúng như lời Hoàng đế nói, có lẽ Hoàng đế đã sớm để lại ám hiệu cho những cái đinh kia, chỉ cần ám hiệu xuất hiện, chính là thời điểm đánh chết Trì Công Độ.

Hoàng đế tự mình phái Hiên Viên Thắng Tài tới, nói cách khác, lão vẫn cực kỳ tín nhiệm người của Hiên Viên gia tộc. Hiên Viên Thắng Tài chỉ cần làm ra ám hiệu, cái đinh mai phục bên người Trì Công Độ sẽ lập tức phát động công kích với gã, một kích kia chắc chắn long trời lở đất, tuy Trì Công Độ vũ dũng hơn người, chẳng qua vẫn trúng ám toán của Hoàng đế.

Nếu như không có chuyện ngày hôm nay, Sở Hoan sẽ không tin tưởng Trì Công Độ lại đi cùng một chỗ với An Quốc Công.

Trì Công Độ bình thường ít xuất hiện, ai cũng nhìn không ra nhân vật như vậy lại có lòng mưu phản, Hoàng đế lại sớm đề phòng gã. Sở Hoan không biết là tác dụng của Thần Y Vệ thủ hạ của Hoàng đế, hay là bản thân Hoàng đế có được ánh mắt lợi hại như vậy. Hiện giờ Sở Hoan nghĩ tới, Hoàng đế có thể cài đinh bên người Trì Công Độ, đương nhiên cũng có thể cài đinh bên cạnh người khác. Sở Hoan biết được, người Hoàng đế thật sự tin tưởng, chỉ sợ rải rác không có mấy.

Thiết lập cơ cấu ngầm Thần Y Vệ thần bí như vậy, vốn đại biểu Hoàng đế thích một số thủ đoạn ngầm, lão xếp gian tế bên cạnh thần tử, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Đúng lúc này, một Thần Y Vệ khác tiến đến, tới bên người Nhạc Lãnh Thu, nói nhỏ vài câu. Nhạc Lãnh Thu xoay người cung kính nói:

- Thánh thượng, Hiên Viên Thống lĩnh đã bắt được đám loạn đảng Hoàng Củ, chờ đợi Thánh thượng xử lý. Chẳng qua hiện giờ Võ Kinh Vệ thủ hạ của Hoàng Thiên Đô vẫn đang chém giết với Cận Vệ Quân.

Hoàng đế lập tức nói:

- Phái người ra ngoài truyền ý chỉ của trẫm, lần mưu phản này, chỉ là Hoàng Củ cùng một số người gây ra, trẫm khoan hậu nhân từ, sẽ không trách tội liên quan, chỉ giết thủ phạm chính, tướng sĩ Võ Kinh Vệ nào bỏ vũ khí xuống, trẫm sẽ bỏ qua chuyện cũ, sẽ không trừng phạt bọn hắn.

Nhạc Lãnh Thu chắp tay nói:

- Tuân chỉ.

Gã lập tức sai người truyền đạo ý chỉ này.

Sở Hoan lại cảm thấy hơi kinh ngạc, hắn biết rõ sát tính của Hoàng đế rất nặng, vốn tưởng rằng mọi người trong lần tạo phản này, Hoàng đế chắc chắn tru diệt hết, lúc này nghe được Hoàng đế hạ xuống ý chỉ này, xem ra Hoàng đế vẫn có vài phần lý trí.

Nguyên do Võ Kinh Vệ vẫn chống cự, là sợ bị trừng phạt sau khi thất bại, cho nên mới dốc sức liều mạng ngăn cản. Chỉ cần truyền đạt ý chỉ Hoàng đế bỏ qua chuyện cũ, tin tưởng tướng sĩ Võ Kinh Vệ sẽ lập tức đình chỉ chém giết.

Bên cạnh thác nước, đôi mắt "Phạm Tuyền" nhìn Huyền Vũ Thiên hộ Lâm Băng dịch dung thành Hiên Viên Thiệu, cười lạnh nói:

- Ngươi muốn ta chết, chỉ sợ ngươi không có bổn sự đó. Huyền Vũ Thiên độ, thuật dịch dung của ngươi, ủa thật khiến ta mở rộng tầm mắt, ta mặc cảm, chẳng qua ngươi cho rằng người có thể giết chết ta, không tránh khỏi quá mức tự tin.

Lâm Băng lại cười nói:

- Vô luận có thể giết ngươi hay không, kỳ thật ta muốn biết nhất ngươi có phải người kia hay không?

- Ngươi nói tới ai?

- Bản Thiên hộ đã từng nói qua, tuy rằng thuật dịch dung của ngươi không cao minh thế nào, nhưng có thể đạt tới cảnh giới như ngươi, ta biết ba người.

Lâm Bằng chắp hai tay sau lưng, bình thản:

- Một người trong đó tuyệt đối sẽ không tham dự việc này, hai người khác, chỉ có một người hiềm nghi lớn nhất.

- Ồ?

"Phạm Tuyền" cười lạnh nói:

- Thế thì ngươi đoán thử xem, ta là ai?

Lâm Băng chậm rãi nói:

- Theo bản Thiên hộ biết được, hiện giờ Thiên Môn Đạo đang làm loạn Đông Nam, tuy rằng nhân số có vài chục vạn người, nhưng phần lớn chỉ là dân chúng bị người đầu độc mà thôi, thật sự lệ thuộc Thiên Môn Đạo kỳ thực không nhiều. Hơn nữa bản Thiên hộ còn biết, tuy rằng loạn phỉ đều giương cờ Thiên Môn Đạo, xưng Thái Thượng Lão Quân tới thế gian, Thiên Môn Đạo sẽ sáng tạo một thế giới thanh bình, nhưng những loạn dân kia chỉ có thể coi là tín đồ của Thiên Môn Đạo, đệ tử chính thức của thiên Môn Đạo, nhập môn cực kỳ nghiêm khắc.

"Phạm Tuyền" cười lạnh nói:

- Huyền Vũ Thiên hộ muốn kể chuyện xưa với ta sao? Ta cũng không có hứng thú quá lớn đối với Thiên Môn Đạo.

- Nếu như cho rằng đạo phỉ Thiên Môn chỉ là hạt cát, vậy thì mười phần sai rồi.

Lâm Băng cũng không để ý "Phạm Tuyền" nói như vậy, tiếp tục nói:

- Thiên Môn Đạo, chia làm Lục Đạo, Binh, Thuật, Quỷ, Kim, Ám, Tướng, Lục Đạo đều có chức năng của nó. Thủ lĩnh của Thiên Môn Đạo được xưng là Thiên Công, còn đứng đầu Lục Đạo, thường dùng "Tôn" làm hiệu.

Trong mắt "Phạm Tuyền" lộ ra vẻ kinh ngạc, thản nhiên nói:

- Đều nói Thần Y Vệ không chỗ nào không thể vào, xem ra Huyền Vũ Thiên hộ biết được thật sự không ít.

Lâm Băng cười nói:

- Quá khen, hơn nữa bản Thiên hộ còn biết, trong Lục Tôn, Quỷ Đạo Tôn sư chính là một cao thủ dịch dung.

- Ồ?

Đuôi mày "Phạm Tuyền" nhảy lên:

- Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta là vị Quỷ Tôn kia?

- Mười tám nước tranh giành thiên hạ, trong đó có Kinh Sơn quốc, quốc quân Kinh Sơn quốc có một vị huynh đệ, lúc mất nước, vị Vương gia Kinh Sơn quốc này không tới hai mươi tuổi.

Lâm Băng chậm rãi nói:

- Lúc còn nhỏ vị Vương gia này dường như thích cải trang ăn mặc, về sau biết rõ trong thiên hạ có thuật địchung, liền điều tra cao thủ dịch dung. Trời xanh không phụ lòng người, hắn quả thật đã tìm được một vị sư phó cao minh. Sau khi theo thầy, trò giỏi hơn thầy, luyện được một tuyệt chiêu dịch dung đặc biệt. Kinh Sơn quốc phá, vị Vương gia này vừa vặn không ở trong nước, cũng bởi vậy mà tránh được một kiếp, từ nay về sau mai danh ẩn tích. Thiên Môn Đạo dã tâm bừng bừng, bọn chúng vừa đầu độc dân chúng, vừa tìm kiếm người sống sót của các chư hầu bị Tần quốc công diệt năm đó, Thiên Môn Đạo một lòng lấy phản loạn Đại Tần làm mục đích, mà tất cả người sống sót các nước chư hầu đều tràn đầy oán hận đối với Đại Tần, cho nên mặc dù Thiên Môn Đạo thu nạp đệ tử nghiêm, nhưng đối với hậu nhân các quốc gia, chỉ cần xác định thân phận, có thể thuận lợi nhập môn.

Lúc này trong mắt "Phạm Tuyền" cuối cùng lộ ra vẻ kinh hãi, hai tay không kìm được nắm chặt lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.