Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 719: Lương thương số một Thái Nguyên



Nha môn Hộ bộ.

Mỗi ngày có bận rộn Lang Vô Hư cũng phải tới viện của Sở Hoan một chuyện, đây đã trở thành công việc tập mãi thành quen của Lang Vô Hư, tới thời điểm này, Lang Vô Hư đã không còn nơi cố kỵ.

Đám người Mã Hồng, Lâm Nguyên Phương coi như nhân tài mới xuất hiện trên quan trường, không thuộc về Thái tử đảng, cũng không thuộc về đảng An Quốc Công, nhưng bối cảnh gia tộc của họ cũng không yếu, thành viên của Thái tử đảng chủ yếu là đám người trong quân đội kết giao khi Thái tử hành quân tác chiến lúc trước, ví dụ như Lôi Cô Hành đang tác chiến tại Đông Nam hiện giờ, tuy rằng cũng không thể nói thuộc về Thái tử đảng, nhưng có giao tình rất sau với Thái tử.

Mà thành viên chủ yếu tạo thành đảng An Quốc Công, ngoại trừ quan viên An Quốc Công đề bạt ra, chủ yếu là đồng hương tới từ An Ấp Đạo.

Đám người Mã Hồng, Lâm Nguyên Phương không thuộc về hệ thống quân đội, hơn nữa không phải An Quốc Công đề bạt lên, cũng không phải người An Ấp Đạo, họ đều là nhân tài Hoàng đế tuyển chọn sau khi lập quốc, từ đó trổ hết tài năng.

Cho dù Thái tử đảng hay Hán Vương đảng, tuy vây cánh rất nhiều, nhưng cũng không phải lạm thu vây cánh, đối với quan viên triều đình tuyển chọn sau như Mã Hồng này, cũng không tín nhiệm, quan viên này muốn đi vào hệ thống, tuy rằng không phải không có, nhưng lại rất khó khăn.

Đám người Mã Hồng đương nhiên đã từng nghĩ tới tiếp cận Thái tử đảng hoặc An Quốc Công, chẳng qua ta vốn hướng lòng tới trăng sáng, không biết làm sao trăng sáng chiếu xuống mương, loại quan viên này rất khó dung nhập vào trong đảng phái, cho nên loại quan viên này thường xuyên giúp đỡ lẫn nhau, tạo thành một thế lực, chẳng qua thế lực này trước kia chỉ cầu bảo vệ mình, cũng không dám đắc tội Thái tử đảng hoặc Hán Vương đảng, có thể nói là một thế lực yếu nhất trong triều.

Cũng bởi vì quá yếu, trước đây họ không hề được coi trọng, chẳng qua Mã Hồng, Lâm Nguyên Phương được Hoàng đế tin tưởng gắng sức đề bạt, điều này cũng dần khiến cho thế lực đảng này dần trở nên mạnh mẽ. Đã được Hoàng đế tin tưởng, đám người Mã Hồng, Lâm Nguyên Phuong không hề tới gần hai đảng khác, có chỗ dựa là Hoàng đế, họ cũng không cần đắc tội hai đảng khác, bình yên vô sự sống sót trong triều.

Lang Vô Hư vốn là người Hán Vương đảng, đến hôm nay ba đảng trong triều, Hán Vương đảng có thể coi như sụp đổ, Lang Vô Hư đương nhiên không có khả năng đầu nhập Thái tử đảng, còn đám tân đảng Mã Hồng này, cũng không có khả năng có vị trí cho Lang Vô Hư, con đường duy nhất của y, chỉ có thành thật đi theo Sở Hoan, trở thành người của Tề Vương đảng, mà thực lực của Tề Vương đảng thậm chí còn yếu hơn tân đảng, hiện giờ không thể hình thành một đảng phái có thực lực, nhưng dù sao Tề Vương cũng là Hoàng tử, dù cho vây cánh không nhiều, nhưng Lang Vô Hu cũng hiểu được, chỉ cần ôm cây to Tề Vương này, dù không thể thăng chức rất nhanh, chỉ cần cẩn thận, giữ được tính mạng lại không thành vấn đề.

Cho nên y phô trương tiếp xúc với Sở Hoan, ý tứ hết sức rõ ràng, Sở Hoan là hạch tâm của Tề Vương đảng, bảo trì quan hệ tốt đẹp, giống như nói rõ với người khác, Lang Vô Hư y chính là người của Tề Vương đảng, có Tề Vương bảo vệ, nếu ai động tới y, cũng phải nghĩ kĩ.

Ngày thường lúc Lang Vô Hư đến, Sở Hoan cũng chỉ nhàm chán nói phiếm vài câu với y, chẳng qua hôm nay Sở Hoan quả thực có chuyện tìm y, cho nên khi Lang Vô Hư tới, Sở Hoan lại biểu hiện ra vài phần nhiệt tình, mà Lang Vô Hư lại quen Sở Hoan bình thường như gần như xa, hôm nay đột nhiên lại nhiệt tình, lại tự mình rót trà cho y, lập tức khiến Lang Vô Hư được sủng ái mà kinh sợ, liền hô khách khí, chẳng qua y cũng không phải hạng đơn giản, thái độ của Sở Hoan hôm nay có thay đổi, Lang Vô Hư liền cảm thấy có chuyện gì, sau khi ngồi xuống, y dò hỏi:

- Phải chăng đại nhân có việc gì phân phó?

Hiện giờ y đang lo không có cơ hội làm việc cho Sở Hoan, nếu quả thật có chuyện, chỉ cần không quá mức khó xử, quả thực là gãi đúng chỗ ngứa.

Sở Hoan thổi hớp một ngụm trà, cười nói:

- Lang đại nhân, mấy ngày nay ta cũng không nghe ngóng, nhưng tàn đảng của Hoàng Củ, triều đình xử lý thế nào?

- Ồ, đều giam giữ trong đại lao Hình bộ.

Lang Vô Hư còn tưởng rằng chuyện gì đáng lo, nghe Sở Hoan hỏi thăm, lập tức nói:

- Hoàng đảng trong kinh thành cũng đã giải vào nhà lao, nghe nói phần lớn đã bị Hình bộ và Đại Lý Tự phán quyết xử tử, chẳng qua thời hạn thi hành án còn chưa xác định. Hoàng Củ cũng có không ít vây cánh tại địa phương, Nha môn Hình bộ cùng Đại Lý Tự đều phái người tới địa phương, những ngày này đã có không ít người bị giải vào kinh, chỉ sợ không cần bao lâu sẽ có thể xử quyết.

Y dừng một chút, khom người, thấp giọng nói:

- Đám người Hình bộ kia, toàn kẻ tâm ngoan thủ lạt, tìm được một cơ hội, ước gì thời hạn thi hành án muộn một chút, nghe nói gần đây Cầu Tuấn Cao lại nghĩ ra vài loại hình pháp, chuẩn bị dùng thử một phen, ngài đi tới bên cạnh đại lao Hình bộ, trong vài dặm, ngày đêm đều có thể nghe được tiếng gào khóc thảm thiết.

Cầu Tuấn Cao là Hình bộ Thượng thư, cũng là ác quan nổi tiếng nhất đế quốc, tuy nói hình pháp của y vô luận từ thủ pháp hay tác dụng đều chưa thể so sánh với Thần Y Vệ, nhưng vừa vào Thần Y Vệ gần như không có người sống đi ra, cho dù trọng thần quan lớn triều đình cũng không cách nào biết rõ bộ dáng tra tấn của Thần Y Vệ rốt cuộc thế nào, trái lại không ít người biết được, hình pháp của Nha môn Hình bộ rất nhiều, vô số cực hình, hơn phân nửa đều là Hình bộ Thượng thư Cầu Tuấn Cao tự nghĩ ra được, cho nên thanh danh ác quan của Cầu Tuấn Cao rất vang dội trong triều, thậm chí vừa nhắc tới tên Cầu Tuấn Cao, rất nhiều người đã sợ hãi.

Sở Hoan cười nói:

- Đám người này phản đảng đại nghịch bất đạo cũng bị xử quyết, như vậy gia sản... !

Lang Vô Hư nói:

- Chẳng lẽ Sở đại nhân không biết, bắt đầu từ hôm qua cũng đã xét nhà rồi!

- Ồ?

Sở Hoan khẽ giật mình, hắn quả thực không rõ ràng lắm, hắn cũng không nóng lòng đối với việc xử lý mưu phản tiếp theo, cũng không nghe ngóng:

- Đã bắt đầu sao?

- Hôm trước Hình bộ phái người tới, việc xét nhà này cần Hình bộ liên thủ với Hộ bộ chúng ta mới được.

Lang Vô Hư nói:

- Nha môn Hình bộ phái người xét nhà, chúng ta phái người kiểm kê, ngày hôm qua trong Bộ viện phái ra hơn mười người, bắt đầu từ phủ An Quốc Công... Từ sáng sớm tới qua nửa đêm ngày hôm qua, còn chưa kiểm kê xong, lúc này, sáng sớm có người trong Bộ viện tới... !

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Ta quả thực không biết, như thế nào, Lang đại nhân không tới sao?

Lang Vô Hư đáp:

- Chuyện này là Bộ Đường đại nhân phái người đi, phái Thương bộ Chủ sự dẫn người qua, hắn đã an bài như vậy, chúng ta đương nhiên không có lời nào để nói... !

Trong lời nói của y, để lộ ra một chút bất mãn.

Sở Hoan lại hiểu được, Thương bộ Chủ sự kia là người Mã Hồng đề bạt lên, thuộc về người trong Tân đảng, ai cũng biết việc xét nhà này rất béo bở, huống chi là phủ đệ An Quốc Công có danh xưng cự phú số một thiên hạ, béo bở trong đó không lời để kể, chuyện như vậy ai cũng muốn tới lượt mình. Mã Hồng vốn bài xích Lang Vô Hư, mặc dù khách khí với Sở Hoan, thế nhưng cũng không coi Sở Hoan thành người một nhà, chuyện như vậy y đương nhiên sẽ phái thân tín của mình.

Nếu đối lại lúc trước, lúc này Lang Vô Hư đương nhiên sẽ hưng phấn, chẳng qua hiện giờ không giống nhày xưa, chuyện tốt như vậy không đến lượt y.

Sở Hoan biết rõ trong lòng, cười nhẹ một tiếng, hỏi:

- Lang đại nhân, nghe nói Hoàng gia tại kinh thành rất nhiều gia tài, kinh thành này có rất nhiều sản nghiệp của họ, không biết là thật hay giả?

- Đương nhiên là thật.

Lang Vô Hư đáp:

- Đều nói gia tộc An Quốc Công giàu ngang một nước, một số người còn tưởng rằng đó là lời khoa trương, kỳ thật điều đó cũng không phải thổi phồng. Kinh thành này cửa hàng như mây, theo ta được biết, chỉ tính sản nghiệp của An Quốc Công tại kinh thành, không dưới tám chục nhà, từ tơ lụa vải vóc, cho đến lá trà đồ sứ, lại đến quán rượu tranh chữ... !

Y lắc đầu, trong mắt lộ vẻ hâm mộ, không kìm được lòng nói:

- Gia tài nhà hắn, cho dù dùng mấy đời cũng không hết, thật sự không rõ vì sao phải đi lên con đường tạo phản... !

Y chợt phát hiện mình hơi thất thố, xấu hổ cười cười.

Sở Hoan nhấp trà, dường như không nghe thấy, đặt chén trà xuống, hắn cười hỏi:

- Nghe nói sau khi xét nhà, tất cả tài sản thuộc về triều đình, đó là đưa vào Hộ bộ, ngay cả những cửa hàng kia cũng do Hộ bộ nhận lấy, kiểm kê bán ra ngoài, đổi thành bạc?

Lang Vô Hư gật đầu, nói:

- Đúng là như vậy, chẳng qua muốn kiểm kê toàn bộ gia tài Hoàng gia, đó cũng không phải chuyện mười ngày nửa tháng!

Sở Hoan khẽ giật mình, Lang Vô Hư đã nói:

- Lần kiểm tra này, chẳng qua là sản nghiệp ở kinh thành của Hoàng gia, đây chẳng qua là một bộ phẩn sản nghiệp của gia tộc Hoàng thị mà thôi, căn cơ Hoàng gia tại An Ấp, nơi đó mới là sản nghiệp của Hoàng gia bọn họ. Bắt đầu từ tiền triều, An Ấp Đạo đã được xưng là đất lành, rất nhiều ao hồ, thủy sản cũng phong phú, Hoàng gia có vạn khoảnh ruộng tốt tại An Ấp Đạo, Ngọc Tỏa hồ thủy sản phong phú nổi tiếng nhất An Ấp, mấy trăm dặm chung quanh đã sớm trở thành hồ riêng của Hoàng gia, không nói đến điền sản ruộng đất và cửa hàng tại An Ấp, chỉ hàng hóa thủy sản mỗi năm của Ngọc Tỏa hồ kia đã thu về một số tiền khổng lồ, sản nghiệp trong kinh thành, đã tìm ra sổ sách trong phủ Quốc Công, cũng phải hai ba ngày mới có thể hoàn toàn kiểm kê ra, cho dù có lọt cũng sẽ không quá lớn, trái lại bên An Ấp kia, nếu kiểm kê bên kia, cũng không phải mười ngày nửa tháng có thể làm rõ.

Sở Hoan hơi giật mình, hắn biết rõ Hoàng gia rất có thế lực tại An Ấp, nhưng Lang Vô Hư nói ra Sở Hoan mới biết tài phú của Hoàng gia tại An Ấp Đạo còn nhiều hơn sự tưởng tượng của mình.

- Hoàng gia có vô số ruộng tốt tại An Ấp Đạo, con trai trưởng của Hoàng Củ là Hoàng Thiên Dịch trước kia đã được phong danh hiệu Thái Thường Tự Thiếu Khanh, tuy rằng có danh vô thực, nhưng cũng là viên chức.

Lang Vô Hư thở dài:

- Thái Thường Tự Thiếu Khanh này của hắn, có thể so sánh với quan viên quyền thế khác của An Ấp Đạo, Tổng đốc An Ấp Đạo là quan lớn một phương cũng không dám đắc tội Hoàng Thiên Dịch, lời hắn nói giống như thánh chỉ tại An Ấp... !

Y ngừng lại một chút, lập tức sửa lời:

- Những điền sản kia qua mỗi năm thu hoạch rất nhiều, hơn nữa bản thân Hoàng Củ là Hộ bộ Thượng thư, thu hoạch được miễn thuế má, ngài nói một chút, qua nhiều năm như vậy, gia tài Hoàng gia có bao nhiêu? Những điền sản kia chia làm hơn hai mươi trang viên, mỗi trang viên đều xây kho lúa, mỗi trang viên đều có vài trăm người trông coi, hơn mười trang viên này cộng lại, chỉ gia đình đã có vài ngàn người, Hoàng gia là quan lại, không tiện kinh doanh thẳng thắn, đặc biệt hàng năm có nhiều lương thực như vậy, cũng không thể để mục nát trong kho được, cho nên chuyên môn có người bán lương thực cho nhà bọn họ, số bạc bán lương thực hàng năm, giống như nước chảy xuôi vào kho bạc Hoàng gia bọn họ... !

Sở Hoan càng nghe càng kinh hãi, xem ra danh xưng phú khả địch quốc của Hoàng gia quả thực không phải nói ngoa, hắn nhịn không được hỏi:

- Kinh doanh tại An Ấp, chẳng phải đều bị Hoàng gia lũng đoạn?

- Trong mười thành, ít nhất đã chiếm năm thành.

Lang Vô Hư đáp:

- Tuy bọn họ là nhà giàu nhất, cũng không thể khiến người khác không còn đường sống, nếu thật sự chọc nhiều người tức giận cũng không phải chuyện gì tốt. Hào tộc lớn nhỏ của An Ấp Đạo cũng không ít, chẳng qua lại nói, cho dù làm gì tại An Ấp, đều có liên quan với Hoàng gia, nếu muốn làm ăn độc lập, đó là tự tìm đường chết. Năm đó thương nhân lương thực số một Thái Nguyên là Lục gia, từ lúc tiền triều đã bán lương thực mà sống, coi như hào phú số một số hai An Ấp, tài phú của Hoàng gia lúc trước thậm chí không sánh bằng Lục gia... !

Sở Hoan nghe tới "thương nhân lương thực số một Thái Nguyên Lục gia", lập tức cảm thấy rất quen tai, đột nhiên nhớ tới, mình lại có quan hệ rất sâu sắc với Lục gia này.

Hắn chỉ sợ mình tính sai, không chờ Lang Vô Hư nói xong, đã hỏi:

- Lục gia? Lang đại nhân có biết Lục Thế Huân?

- Lục Thế Huân?

Lang Vô Hư sững sờ, hơi trầm ngâm, nói:

- Gia chủ Lục gia gọi là Lục Lãnh Nguyệt, chẳng qua nghe nói bối phận tiếp theo đều lấy chữ lót Thế, nhiều năm rồi ta chưa trở lại An Ấp, Lục Thế Huân này chưa từng nghe tới, chẳng qua chắc là con cháu của Lục Lãnh Nguyệt, thế nào, Sở đại nhân biết Lục gia Thái Nguyên sao?

Y vỗ đầu một cái, cười nói:

- Xem ta hồ đồ rồi. Quê quán đại nhân tại Tây Sơn Đạo, An Ấp Đạo này ở gần Tây Sơn Đạo, thanh danh Lục gia phủ Thái Nguyên rất vang dội, hẳn là đại nhân đã từng nghe nói.

Lúc này Sở Hoan mới có chín thành xác định, thương nhân bán lương thực số một Thái Nguyên Lục gia, chắc chắn là gia tộc của Lục Thế Huân.

Đối với Lục Thế Huân, Sở Hoan không quên được, Hòa Thịnh Tuyền của Lâm Lang đã từng rơi vào nguy nan, Lục gia đã từng có qua lại với Tô gia, vì chèn ép Hòa Thịnh Tuyền, Lưu Tụ Quang khống chế thương hội Tây Sơn Đạo, cự tuyệt bán lương thực cho Hòa Thịnh Tuyền, Lâm Lang rơi vào đường cùng, đành tiến tới phủ thành Thái Nguyên của An Ấp Đạo tìm Lục gia hỗ trợ.

Lục Thế Huân này có quỷ trong lòng, thèm nhỏ dãi đối với Lâm Lang, mượn cơ hội này tiếp cận Lâm Lang, thậm chí muốn dùng lương thực bức bách hai nhà kết thân, thứ nhất chiếm hữu Lâm Lang, thứ hai thu sản nghiệp Hòa Thịnh Tuyền vào danh nghĩa Lục gia. Sau khi bị Lâm Lang cự tuyệt, gã thậm chí muốn cường bạo Lâm Lang, trong cơn giận dữ, Sở Hoan tự tay phế bỏ gã, biến gã thành thái giám.

Sau đó Tô gia đoạt được danh tiếng ngự tửu, cũng không cần phải qua lại buôn bán với Lục gia, Sở Hoan cũng không nghe nói tới tin tức về Lục gia. Lúc này nghe Lang Vô Hư nhắc tới, đột nhiên nghĩ tới, nhịn không được mỉm cười:

- Lục Thế Huân hẳn là con trai Lục Lãnh Nguyệt, chẳng những từng nghe thanh danh của họ, hơn nữa từng có giao tình, ta nhớ được dường như Lục Thế Huân kia còn nợ ta một vạn lạng bạc!

Hắn nhớ rõ ràng, sau khi Lục Thế Huân bị phế, Sở Hoan buộc gã viết giấy nợ một vạn lạng bạc, hiện giờ giấy nợ kia có lẽ còn trong tay Lâm Lang, chẳng qua không biết có cơ hội lấy một vạn lạng bạc trở về từ tay Lục gia hay không.

Lang Vô Hư hơi kinh ngạc nói:

- Lục gia nợ đại nhân một vạn lạng bạc?

Y vuốt râu nói:

- Lục gia được tính là phú hộ của Thái Nguyên, một vạn lạng bạc này đối với Lục gia mà nói chẳng qua chín trâu mất một sợi lông. Lúc trước Lục gia còn giàu hơn Hoàng gia, chẳng qua sau khi An Quốc Công lên làm Hộ bộ Thượng thư, Hoàng gia phát triển nhanh chóng tại An Ấp, cuối cùng Lục gia chỉ có thể đầu nhập Hoàng gia, bọn họ kinh doanh lương thực, Hoàng gia có lương thực, chính là do họ giúp đỡ bán ra, là một trong những thương gia đắc lực dưới trướng Hoàng gia, tuy nói không bằng Hoàng gia, nhưng cũng là hào tộc số một số hai tại An Ấp Đạo!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.