Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 771: Nhỏ không nhẫn sẽ loạn mưu lớn



Sở Hoan giọng nói hời hợt, thậm chí khóe miệng còn cười nhàn nhạt. Viên Sùng Thượng dù sao cũng là Tổng đốc một phương, tuy xuất thân võ tướng, nhưng lăn lộn trong quan trường nhiều năm như vậy, lúc này rốt cuộc phát giác ra vị Khâm sai đại nhân này dường như không có cảm tình gì với Lục gia, thậm chí hai bên sớm có hiềm khích. Tuy nói ngày sau tại An Ấp còn cần thương gia giàu có như Lục gia giúp đỡ, nhưng lão cũng biết nặng nhẹ, so sánh với Sở Hoan Sở đại nhân gần đây nổi lên trong triều, sức nặng của Lục gia đương nhiên nhẹ hơn rất nhiều. Lão ho khan một tiếng nói:

- Lục Thế Huân, tấm giấy nợ này bản quan đã xem, giấy trắng mực đen ghi rõ ràng, bên trên cũng có ký tên của ngươi, có vấn đề hay không, chỉ cần so sánh dấu tay một chút là được.

Lục Lãnh Nguyệt liền nói:

- Tổng đốc đại nhân, Khâm sai đại nhân, đừng nghe tiểu khuyển hồ ngôn loạn ngữ, giấy nợ này cực kỳ chắc chắn, đâu phải giả bộ.

Lão cười nói với Sở Hoan:

- Sở đại nhân, thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, đã có giấy nợ ở đây, Lục gia ta đương nhiên làm việc theo giấy nợ.

Lão dừng một chút, mới nói:

- Chẳng qua… Mười hai vạn lạng bạc không phải số lượng nhỏ, Khâm sai đại nhân có thể cho ta vài ngày hay không?

Sở Hoan cười nói:

- Lục đông gia gia nghiệp to lớn, mười hai vạn lạng bạc cũng không lấy ra được sao?

Thật ra lời này của Sở Hoan quả thực nói hơi quá, tuy rằng Lục gia là thương nhân giàu có, nhưng mười hai vạn lạng bạc cũng không phải số lượng nhỏ, cần biết bốn năm trăm lạng bạc có thể mua một căn nhà không tồi ở phủ Thái Nguyên. Lục gia tuy giàu có, nhưng dù sao cũng không thể phú khả địch quốc giống như Hoàng gia, hơn nữa Lục gia buôn bán lương thực, lương thực tồn đọng nhiều, hai ba vạn lạng bạc hiện ngân gom góp trong nhất thời có thể lấy ra, nhưng muốn thoáng một cái lấy ra hơn mười vạn lạng bạc, điều này tuyệt đối không làm được.

Lục gia tồn đọng rất nhiều lương thực, hơn nữa trước giờ buôn bán lương thực bên ngoài, bán đi không ít lương thực, thế nhưng số tiền lương thực kia không có khả năng lập tức trở về.

Cảnh ngộ của Lục Thế Huân tại phủ Vân Sơn, đương nhiên thêm mắm thêm muối nói cho Lục Lãnh Nguyệt, chẳng qua giấy nọ hơn chục vạn lạng bạc trắng, Lục Thế Huân đương nhiên không nói cho Lục Lãnh Nguyệt, thậm chí bản thân Lục Thế Huân cũng quên có chuyện như vậy.

Lục Lãnh Nguyệt càng không thể tưởng được, dạ yên hôm nay mọi người đều vui vẻ, chân trước vừa tặng dạ minh châu quý báu, chân sau vị Khâm sai đại nhân này trở mặt, ra tay muốn đòi nợ, quả nhiên trở mặt vô tình.

Mười hai vạn lạng bạc, chớ nói hiện giờ lấy ra, cho dù mười ngày nửa tháng nữa cũng chưa chắc có thể xoay đủ. Trong lòng Lục Lãnh Nguyệt hận đến ngứa răng, chẳng qua lúc này lại không dám phát tác, tuy nói mười hai vạn lạng bạc là số lượng khổng lồ, nhưng cũng không phải Lục gia không thể chịu nổi. Nghĩ tới khoản tiền lương thực trong nhất thời không thể lấy trở về, sau này chỉ có thể đi mượn tất cả các thương gia lớn trong phủ Thái Nguyên.

Dù sao Lục gia còn có lương thực đầy kho, lại là Hội trưởng Thương hội, gia nghiệp cực lớn, mượn chút bạc, vấn đề không quá khó khăn.

- Khâm sai đại nhân yên tâm, mười hai vạn lạng bạc, trước khi đại nhân rời khỏi Thái Nguyên, chắc chắn dâng lên không thiếu một xu.

Lục Lãnh Nguyệt thần sắc bình tĩnh:

- Có Tổng đốc đại nhân làm chứng, Lục gia tuyệt đối sẽ trả lại khoản nợ này, ha ha… !

Viên Sùng Thượng cũng cười nói:

- Sở đại nhân, Lục đông gia đã nói như vậy rồi, ngài yên tâm là được. Bản đốc làm chứng, lúc Sở đại nhân rời khỏi Thái Nguyên, mười hai vạn lạng bạc chắc chắn sẽ đi theo.

Sở Hoan lắc đầu nói:

- Bình định Hoàng Thiên Dịch, tra xét Hoàng gia, cũng không phải chuyện hai ba ngày. Lục đông gia, tuy bổn quan là Khâm sai triều đình, nhưng công tư rõ ràng. Thiếu nợ thì trả tiền, là việc tư, nói thật mà nói bổn quan đợi được, Lâm Lang chưa chắc đợi được, Hòa Thịnh Tuyền càng không đợi được… !

Lục Lãnh Nguyệt không thể tưởng được Sở Hoan không nể tình, hùng hổ dọa người như thế, lão hơi cau mày hỏi:

- Vậy Khâm sai đại nhân muốn làm thế nào?

- Lục đông gia chớ hiểu lầm, ta không có ý gì khác.

Sở Hoan cười rất chân thành:

- Lục đông gia, nói thật lòng, trong vòng ba ngày, phải chăng có thể bỏ ra được mười hai vạn lạng bạc?

Lục Lãnh Nguyệt thở dài:

- Khâm sai đại nhân, thực không dám giấu diếm, rất nhiều khoản lương thực chúng ta chưa thể thu hồi lại, thời gian ba năm ngày, quá gấp gáp.

Sở Hoan nhìn Viên Sùng Thượng, cười nói:

- Lục đông gia đang ngồi núi vàng khóc nghèo rồi.

Hắn buông chén trà trong tay cười nói:

- Tổng đốc đại nhân, hôm nay ngài ở nơi này, ta nghĩ ra một biện pháp, ngài xem có được hay không?

- Biện pháp gì?

- Lục đông gia không lấy ra được mười hai vạn lạng hiện ngân, nếu Sở mỗ quá bức bách, trái lại không nể nhân tình.

Sở Hoan vươn tay mở cái hộp ra, vuốt ve dạ minh châu, khẽ thở dài:

- Lục đông gia vốn không tệ với bản quan, bản quan cũng phải cho vài phần mặt mũi, như vậy đi, Lục đông gia, Hòa Thịnh Tuyền là tửu phường, nói cho cùng thiếu vẫn là lương thực, bạc à, không có thì không có, chúng ta dùng lương thực thay thế bạc được chứ?

Lục Lãnh Nguyệt khẽ giật ình, Lục Thế Huân đã thất thanh nói:

- Không được… !

Sắc mặt Sở Hoan trầm xuống, nhìn chằm chằm Lục Thế Huân:

- Lục công tử, ngươi không có bạc, lương thực cũng không được, vậy muốn thế nào?

Lục Lãnh Nguyệt nhíu mày, trừng mắt liếc Lục Thế Huân, nhìn về phía Viên Sùng Thượng.

Viên Sùng Thượng nâng chén trà lên, cũng không nhìn Lục Lãnh Nguyệt, lão thưởng thức trà, hiển nhiên không muốn quản nhiều quá.

- Sở đại nhân đã nói như vậy, vậy đành xử lý theo ý của ngài.

Lục Lãnh Nguyệt chậm rãi nói:

- Chẳng qua Sở đại nhân có chỗ không biết, kho lương của Lục gia cũng không phải ở thành Thái Nguyên, toàn bộ sáu Chau An Ấp đều có kho lương của Lục gia, lương thực phân tán các nơi. Sở đại nhân đã muốn dùng lương thực thay thế bạc, chúng ta đương nhiên dựa theo giá cả thấp nhất của thị trường để đổi, kho lương thực phủ Thái Nguyên, chẳng qua hai ba vạn lạng bạ lương thực, những lương thực khác phân tán ở các Châu, muốn chuyển tới chỉ sợ không phải mười ngày nửa tháng có thể làm được.

Sở Hoan không nói lời nào, chỉ chậm rãi thưởng thức trà.

- Sở đại nhân, ngài xem như vậy có được hay không.

Lục Lãnh Nguyệt nói:

- Hồ Châu cách Vân Sơn gần nhất, ben Hồ Châu kia có lẽ có hai vạn lạng bạc lương thực tồn, ta phái người chuyển lương thực từ Hồ Châu tới Vân Sơn trước, sau đó lại sai người đưa tin tới tất cả các Châu, nhnh chóng tập trung lương thực tới, sau đó vận chuyển tới Vân Sơn. Điều này tuy rằng chậm trễ một thời gian, nhưng tất cả chi phí chuyên chở trên đường, đều do Lục gia ta gánh chịu, ngài thấy thế nào?

Sở Hoan sờ lên cằm, Viên Sùng Thượng tuy không đắc tội Sở Hoan vì Lục gia, nhưng hiển nhiên cũng không muốn để Lục gia quá khó khăn, lão đặt chén ta xuống, chậm rãi nói:

- Sở đại nhân, ta thấy chuyện này cứ làm như thế. Lục đông gia cũng có chỗ khó xử của Lục đông gia, chẳng qua bọn họ thiếu nợ lương thực, chắc chắn sẽ không có vấn đề, điểm này bản đốc vẫn tin tưởng.

Sở Hoan cười đáp:

- Tổng đốc đại nhân đã nói như vậy rồi, Sở mỗ nào có lý không theo.

Hắn cười nói với Lục Lãnh Nguyệt:

- Lục đông gia, hết tảy việc này liền làm phiền ngài.

Khi đang nói chuyện, đôi mắt hắn liếc nhìn giấy nợ trên tay Lục Lãnh Nguyệt. Lục Lãnh Nguyệt cười lạnh trong lòng, vẫn cung kính dâng giấy nợ trong tay cho Sở Hoan. Sở Hoan cười nói:

- Nếu như Lục đông gia đã an bài thỏa đáng, tấm giấy nợ này cũng không có tác dụng gì rồi, bổn quan vẫn rất tin tưởng danh dự của Lục đông gia.

Miệng hắn nói như vậy, nhưng vẫn cẩn thận cất tấm giấy nợ kia, đặt vào trong tay áo.

Lúc Sở Hoan rời khỏi Lục viên, tâm tình rất tốt, nhưng tâm tình phụ tử Lục gia lại cực kỳ xấu.

Sau khi tiễn Sở Hoan và Viên Sùng Thượng rời phủ, trở lại nội đường, không chờ Lục Thế Huân mở miệng, Lục Lãnh Nguyệt vươn tay thuận tiện lấy một miếng dưa lớn, giận tím mặt nói:

- Chuyện tốt ngươi làm!

Lục Thế Huân vẻ mặt đau khổ:

- Cha, đều là tiểu tử kia tính toán, con thật không ngờ hắn dĩ nhiên làm thật.

- Một chân của ngươi đã bị hắn đánh cho thiếu chút nữa không đi đường được, còn có cái gì không thật?

Lục Lãnh Nguyệt đặt mông ngồi xuống, giọng nói lạnh lùng:

- Hơn mười vạn lạng bạc, chuyện lớn như vậy, ngươi lại chưa bao giờ nhắc tới với ta?

- Con… on cho rằng hắn sẽ không đến đòi hỏi.

Lục Thế Huân nắm chặt tay:

- Con sớm đã an bài tốt, hắn thật sự dám tới, con sẽ một đao làm thịt hắn, hắn muốn mười vạn lạng bạc, một ngàn lạng bạc cũng có thể tìm người lấy mạng hắn… Thế nhưng một năm qua cũng không thấy hắn tới, con còn tưởng rằng… !

Lục Lãnh Nguyệt cười lạnh nói:

- Nếu một năm trước, tấm giấy nợ kia trong tay hắn là tấm giấy lộn, hắn thật sự dám tới Thái Nguyên, khiến cho hắn có đi không về. Thế nhưng hiện giờ không giống ngày xưa, hiện giờ hắn là mệnh quan triều đình, là Khâm sai đại thần Hoàng đế phái tới, ngay cả Viên Sùng Thượng cũng phải nhường hắn ba phần, tấm giấy nợ kia là một con dao găm, lúc này hắn không lấy ra, thật là gặp quỷ rồi… !

Lục Thế Huân ghé sát vào, mặt lộ hung quang, thấp giọng nói:

- Cha, Khâm sai tính là cái gì, một đao chém xuống, đầu sẽ dọn nhà. Hiện giờ con đi tìm người… !

Gã nói tới đây, liền im lặng, đơn giản gã nhìn thấy đôi mắt Lục Lãnh Nguyệt âm trầm tới đáng sợ, không dám nói tiếp.

- Thật sự muốn giết người, Tiêu Thần có thể làm được.

Lục Lãnh Nguyệt lạnh lùng nói:

- Nhỏ không nhẫn sẽ loạn mưu lớn, thời điểm này chúng ta phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nếu Sở Hoan chết rồi, cũng không biết xảy ra biến cố gì, nếu làm hỏng chuyện lớn, chúng ta không đảm đương nổi.

Lục Thế Huân nhíu mày nói:

- Chẳng lẽ trơ mắt nhìn tiểu tử kia đùa nghịch uy phong trên đầu chúng ta?

- Châu chấu trời thu, không nhảy được mấy ngày.

Lục Lãnh Nguyệt cầm một chén trà, tự mình rót một chén:

- Hiện giờ hết thảy đều theo hắn, hắn muốn thế nào, chúng ta liền xử lý theo hắn.

Lục Thế Huân hung ác nói:

- Đợi đến ngày hắn rơi vào tay chúng ta, ta muốn bằm thây hắn thành vạn đoạn, khiến cho hắn trọn đời không thể siêu inh.

Bỗng nhiên gã nghĩ tới cái gì, thấp giọng hỏi:

- Cha, cha nói hết thảy đều theo ý hắn, chẳng lẽ… chẳng lẽ chúng ta thật sự chở tất cả lương thực về Thái Nguyên, sau đó mang tói Vân Sơn?

Lục Lãnh Nguyệt ngồi xuống mặt ghế, khóe miệng lại cười quái dị:

- Thế Huân, có một câu, con nên nghe qua. Phúc và họa dựa vào nhau, phúc họa ở cùng một chỗ, vấn đề hiện giờ nhìn như Sở Hoan chiếm được thượng phong, thế nhưng hán lại không biết, hắn hoàn toàn giúp ta một việc rất lớn, ta quả thực muốn cảm ơn hắn.

- Cha, lời này của ngài có ý gì?

Lục Thế Huân nhíu mày:

- Ta… sao ta nghe không hiểu?

- Không hiểu, thì tự mình nghĩ.

Lục Lãnh Nguyệt tức giận nói, lập tức thấp giọng phân phó:

- Ngươi phái người đi Hồ Châu một chuyến, nói cho bên kia, trước tiên đưa ra năm ngàn thạch lương thực từ trong kho, chất lên xe mang đến Vân Sơn, sắp xếp nhiều xe một chút, mỗi xe có thể giả bộ chia làm hai xe, cố gắng làm cho hoành tráng một chút, phái thêm người hộ tống, trên đường càng chậm càng tốt, không cần quá vội, có thể đường đi một ngày chia thành hai ngày thậm chí ba ngày… !

Lão cười lạnh, lầm bầm:

- Sở Hoan, ngươi muốn chống đối với lão phu, chỉ sợ còn non lắm… !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.