Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 809: Mộc tướng quân



Người khăn đỏ đáp:

- Họ Sở kia… hình như bị bệnh…

- Bị bệnh?

Đoạn Tuần giật mình, ngạc nhiên hỏi:

- Bị bệnh gì?

Người khăn đó lại đáp:

- Bên kia báo tin, mấy ngày trước đều thấy họ Sở đi ra đi vào. Thế nhưng ba ngày lại nay, cửa lớn hành dinh Thái Nguyên đóng chặt, Họ Sở kia cũng không hề đi ra ngoài.

- Vậy làm sao biết là hắn bệnh?

- Bên trong hành dinh có đầu bếp riêng, chuyên môn phụ trách chuyện ăn uống. Chúng ta đã cho tên đó ít bạc.

Người khăn đỏ giải thích:

- Đầu bếp kia nói, khâm sai đại nhân không khỏe, không thể ăn mặn, hai ngày này chỉ ăn điểm tâm, đã vài ngày rồi không đi ra ngoài.

La Đa quay đầu lại nhìn Sở Hoan, liếc mắt một cái đầy ẩn ý. Sở Hoan cũng chỉ có thể cười trừ. Hắn rời khỏi thành Thái Nguyên lặng yên không một tiếng động, tất nhiên không thể để cho người khác biết được.

- Phái người tới xem có thể xâm nhập hành dinh không?

Đoạn Tuần trầm ngâm một lát rốt cuộc nói:

- Phải hỏi rõ hắn bị bệnh gì? Hắn đã bị bệnh, tại sao không mời đại phu?

Người khăn đỏ cẩn thận từng li từng tý hỏi:

- Vì sao công tử lại đề phòng họ Sở này đến thế? Hắn chỉ là một con ruồi, đến Thái Nguyên làm mấy việc nhảm nhí. Hắn làm sao có thể làm nên trò trống gì ở đây?

Đoạn Tuần hừ lạnh một tiếng nói:

- Khi còn ở Thông châu ta đã từng chứng kiến thân thủ của hắn. Đã qua một năm rồi. Lần trước vốn định thiêu cháy hắn, nhưng vẫn không thể thực hiện. Võ công của hắn, đã khác xa ngày đó.

Gã như có điều suy nghĩ:

- Người này từng dẫn sứ đoàn đi sứ Tây Lương bình yên vô sự trở về, chắc hẳn cũng có chút khả năng. Ta lo lắng nhất, là ngày đó hắn đã nhận rat a.

- Nhận ra công tử?

Người khăn đỏ có chút kinh ngạc:

- Làm sao có thể có chuyện như thế?

- Ta cũng không chắc chắn.

Đoạn Tuần nói:

- Nhưng nếu như hắn đã nhận ra ta, rất có thể đã phát hiện hành tung của Thiên Môn đạo tại An Ấp. Đại sự sắp tới của chúng ta, tuyệt không thể để tiểu tử này làm hỏng.

Người khăn đỏ nói:

- Người của chúng ta cũng đang canh chừng hắn. Hắn mỗi ngày chỉ đi tới đi lui tại Hộ bộ Ti. Công tử đừng quá lo lắng. Cho dù hắn biết rõ An Ấp đạo có đệ tử đạo môn, chẳng lẽ lại đoán được kế hoạch của chúng ta? Mấy ngày nay hắn còn bị ốm, lại không thể làm được việc gì, chỉ sợ đến lúc chúng ta đứng trước mặt hắn, hắn vẫn không biết tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Đoạn Tuần cười lạnh:

- Ta chỉ sợ hắn hoạt động ngầm. Trước trận hắn vẫn còn rất ổn mà, vì sao đột nhiên bị bệnh? Đã bị bệnh, vì sao không mời đại phu? Đừng coi thường hắn. Ngươi phái người đến dò la tình hình. Nếu không phải như thế…

Nói đến đây, trong mắt Đoạn Tuần lộ ra vẻ ác lạnh, tràn đầy sát ý.

- Chỉ sợ không tìm được cơ hội.

Người khăn đỏ nói:

- Hiên Viên Thắng Tài dẫn theo quân Cận Vệ tự mình thủ vệ chỗ ở của Sở Hoan. Hiên Viên Thắng Tài tay không rời khỏi cung. Hắn là đường đệ của Hiên Viên Thiệu, tiễn pháp nhất định bất phàm. Người của chúng ta căn bản không có cơ hội tiếp cận.

Đoạn Tuần nhíu mày, đúng lúc đó, chợt nghe từ ngoài cửa bên trái vọng lên tiếng chuông. Người khăn đỏ nói:

- Công tử, có việc cần bẩm báo.

Đoạn Tuần lập tức đi đến, rất nhanh đã vào con đường đá kia, sau khi đi qua cánh cửa đá, cánh cửa đá liền khép lại.

La Đa xoay người ngồi dậy, cười khục khục trong cổ họng:

- Sở huynh đệ, nếu bọn chúng biết ngươi đang ở kho binh khí, không biết sẽ nghĩ gì?

Sở Hoan đã ngồi xuống, mò hộp quẹt, châm lửa, lúc này mới ngạc nhiên hỏi:

- Đại ca có nghe bọn họ nhắc đến Mộc Tướng quân?

- Có.

La Đa gật đầu:

- Mộc Tướng quân là một trong Tướng đạo Thất hùng của Thiên Môn đạo.

- Tướng đạo Thất hùng?

Sở Hoan kinh ngạc hỏi:

- Chẳng lẽ đại ca biết rõ cái gọi là Tướng đạo Thất hùng?

- Biết đại khái.

La Đa lại cười:

- Thiên Môn lục đạo, Tướng đạo cầm đầu. Tướng đạo chỉ có bảy người. Bảy người này là chiến tướng có thể dẫn binh tung hoành sa trường, hợp nhau lại gọi là Thất hùng. Mộc Tướng quân này chỉ là một trong số bảy người đó. Tướng đạo Thất hùng đều có danh hiệu riêng. Là Nhật, Nguyệt, Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Mộc Tướng quân xếp thứ tư.

- Theo như lời Đoạn Tuần vừa nói, trong kế hoạch náo loạn An Ấp của Thiên Môn đạo lần này, hình như là do Mộc Tướng quân chỉ huy.

Sở Hoan nhíu mày:

- Đại ca, huynh cảm thấy vị Mộc Tướng quân này…

Hắn còn chưa dứt lời, La Đa đã khoát tay:

- Sở huynh đệ, ngươi đừng hỏi ta ai là Mộc Tướng quân. Ta cũng không phải là thần tiên trên trời. Nếu thật có năng lực đó, chỉ cần bấm đốt tay nói cho ngươi biết là xong. Cho tới bây giờ, ta cũng chỉ biết là có Thiên Môn lục đạo, do Tướng đạo cầm đầu. Tướng đạo có Thất hùng. Đến cuối cùng, Thất hùng gồm những người nào ta không thể biết. Tuy nhiên, dưới trướng Thiên Môn đạo kỳ nhân dị sĩ không thiếu. Tướng đạo lại cầm đầu bọn họ. Mà bên trong đạo này lại chỉ có bảy người, chứng tỏ bảy người này đều là những nhân vật kỳ tài.

Sở Hoan khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ, bất giác buột mồm:

- Tướng tại công môn, lão Quân tịch phá…

La Đa sững sờ, ngạc nhiên hỏi lại:

- Sao vậy?

- Trước kia ta cũng lấy làm lạ, không biết là có ý gì?

Sở Hoan thở dài:

- Nhưng giờ đã hiểu được một ý…

- Tướng tại công môn…

La Đa suy tư một lúc rồi cười:

- Xem ra vị Mộc Tướng quân kia là ngươi của quan phủ rồi. Ha ha, Sở huynh đệ, triều đình các ngươi quả thật là kém cỏi. Tướng quân của Thiên Môn đạo là người của quan phủ…

Trong mắt y hiện ra vẻ trào phúng. Sự trào phúng này hiển nhiên không phải là nhằm vào Sở Hoan mà là nhằm vào đế quốc Đại Tần.

Sở Hoan cũng chỉ có thể cười khổ:

- Đại ca, không dối gạt huynh, trước khi tiểu đệ đến An Ấp cũng biết rõ bên trong công môn An Ấp có vấn đề, chỉ là…

- Vậy ngươi có đoán ra ai là Mộc Tướng quân kia không?

Sở Hoan thở dài:

- Đại ca, mỗi một người bên trong công môn, đằng sau đều có một đám thuộc hạ già trẻ. Không có căn cứ chính xác tuyệt đối, tiểu đệ cũng không dám khẳng định là ai. Nếu như nhận lầm, chẳng những khiến cho Mộc Tướng quân chế giễu mà còn hại nhầm người. Quan trọng nhất chính là Mộc Tướng quân ẩn mình rất kỹ, tiểu đệ nếu không ra tay, một khi ra tay, tuyệt đối không thể để cho hắn có bất cứ cơ hội nào.

Trong lúc nói chuyện, sâu trong đôi mắt Sở Hoan xẹt qua một ánh nhìn lạnh giá.

La Đa thấy vậy, khẽ gật đầu, cười vui vẻ nói:

- Sở huynh đệ, sau con đường đá kia chỉ sợ cũng có huyền cơ. Ngươi có gan cùng ta đi vào xem thử không?

Y vừa nói, vừa chỉ tay vào cánh cửa đá mà lúc nãy Đoạn Tuần đã đi vào.

Sở Hoan không nói hai lời, lại nhún mình nhảy xuống đất. La Đa bám theo hắn như bóng với hình. Khi Sở Hoan tiếp đất, La Đa cũng đã đứng bên cạnh.

- Đại ca có ý giúp đỡ, tiểu đệ đương nhiên không phải là người không biết tốt xấu.

Sở Hoan nhìn La Đa, chân thành nói:

- Gần đây vận khí của tiểu đệ rất tốt, không hề có chút manh mối mạo hiểm đi vào Tiềm Long quật. Nếu không có đại ca, tiểu đệ chỉ sợ ngay cả Tiềm Long quật này cũng không thoát ra được. Cái gì tiểu đệ không có, nhưng lá gan thì có đấy. Nếu thật sự xảy ra chuyện, đơn giản là chém giết một hồi mà thôi.

La Đa đưa tay vỗ vào bả vai Sở Hoan, cười ha ha:

- Sở huynh đệ, cái thái độ này của ngươi rất giống ta hồi trẻ. Tuy nhiên, bây giờ ngươi vẫn còn chưa ra khỏi Tiềm Long quật. Có thể ra thoát hay không, còn phải xem bản lãnh của ngươi đến đâu.

Sở Hoan nhìn La Đa cao lớn thông kệch, cảm thấy buồn cười. Hắn thầm nghĩ, tuy ta không thể coi là anh tuấn tiêu sái, nhưng ngay cả khi ngươi còn trẻ chắc chắn vẫn kém xa ta rồi.

Hai người cũng không nói chuyện, đi đến vách đá. Hộp quẹt đã cháy một nửa. La Đa ghé sát vào tai Sở Hoan hạ giọng nói:

- Sở huynh đệ, đằng sau cánh cửa này rốt cuộc là cái gì ta cũng không rõ. Nếu như sau khi mở cửa, đều là đệ tử Thiên Môn, ngươi nói nên làm cái gì bây giờ?

Sở Hoan dựng thẳng tay trái lên, chém xuống, thống khoái nói:

- Đại ca, nếu phía sau đều là đệ tử Thiên Môn, chúng ta sẽ đại náo Tiềm Long quật, đến một người, giết một người, đến hai người, giết hai người.

La Đa cười nói:

- Sở huynh đệ, lúc này ngươi không giống quan viên triều đình nữa rồi.

Sở Hoan đáp:

- Không dối gạt đại ca, tiểu đệ dù ở vị trí nào thì vẫn không thay đổi bản tính của mình. Kỳ thật, tiểu đệ chỉ muốn ra ngoài, giương đao thúc ngựa tiếu ngạo giang hồ…

Nói đến đây, trong mắt hắn thoáng có chút sầu muộn.

La Đa vỗ vào bả vai Sở Hoan:

- Có được một chiến hữu sáng suốt gan dạ như ngươi, ta thật cao hứng. Sau đại môn này, dù là đầm rồng hang hổ, ta và ngươi vẫn xông vào.

Y không nói thêm lời nào, một tay sờ soạng lên vách đá đè mạnh một cái. Cạc cạc hai tiếng vang lên, cánh cửa trước mặt liền từ từ mở ra. Ánh lửa lấp loáng. Sở Hoan cảnh giác cao độ. Lúc trước, vẫn không biết đằng sau cánh cửa đá này tột cùng là cái gì, lúc này liền hăm chú nhìn kỹ. Đợi đến lúc cánh cửa đá mở ra hoàn toàn, mới phát hiện phía trước có một thông đạo rộng rãi. Hai bên vách đá bóng loáng. Cứ cách một đoạn lại có treo một ngọn đèn. Ánh lửa chiếu sáng thông đạo này khá rõ.

La Đa liếc nhìn rồi cười hắc hắc:

- Sở huynh đệ, xem ra chúng ta lại gặp may rồi, không cần phải chém giết một hồi.

Trong tiếng cười nhẹ, y đã tiến vào con đường đá. Sở Hoan đi sát phía sau. Sau khi La Đa đi vào, cánh cửa đá lập tức khép lại. Sở Hoan đứng bên cạnh, cảm thấy La Đa đúng là hết sức quen thuộc nơi này. Hơn nữa, y có vẻ thông thuộc các cơ quan trong Tiềm Long quật như lòng bàn tay mình vậy. Trong lòng suy đoán chưa chắc La Đa chưa từng đi qua thông đạo này.

Hai người đi theo con đường bằng đá về phía trước, tới lúc có một con đường rẽ sang lối khác. Sở Hoan khẽ giật mình. La Đa nhìn hắn, cười nói:

- Muốn đi vào hay không?

Sở Hoan nhìn về phía đó, thấy con đường này dài hun hút, do dự một chút, lắc đầu. Hai người lại đi về phía trước, một lát sau, thấy hai bên trái phải lại có mấy đường rẽ. Tới lối rẽ thứ năm, Sở Hoan dừng chân, thấp giọng nói:

- Đại ca, huynh có nghe thấy gì không?

Dường như hắn ngầm nghe thấy từ lối rẽ bên cạnh vọng tới thanh âm gì đó.

La Đa chỉ cười cười, cũng không do dự, nhanh nhẹn đi vào lối rẽ kia. Y quay đầu nhìn lại, thấp giọng nói:

- Sở huynh đệ, phàm là có cái gì lạ, chúng ta phải tìm xem bí mật nằm ở đâu. Không có gì phải sợ.

Lối rẽ này đường rất hẹp, hai bên không hề có đèn, ánh sáng lờ mờ. Đi được môt đoạn, giọng nói từ phía trước nghe càng lúc càng rõ. Có người lớn tiếng nói:

- Đợi đến khi lão tử ra ngoài, sẽ giết chết một lũ các người. Đám chuột nhắt nhát chết này, có dám đối mặt cùng với lão tử một lần không hả?

Sở Hoan nghe thấy giọng nói kia, không giấu được vẻ kinh ngạc, con mắt sáng lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.