Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 904: Huyết án



Sở Hoan cũng chưa có kết luận chính thức về tính tình Doanh Nguyên lắm nhưng từ những gì mắt thấy tai nghe, hắn biết thực chất Doanh Nguyên là người có sát tính rất nặng. Nếu như nói trước khi lập quốc, tung hoành thiên hạ là người tràn đầy khí thế bá giả, khi mới lập quốc từng có dấu hiệu của minh quân, nhưng về sau xảy ra nhiều chuyện, dần dần sự tàn bạo bên trong Doanh Nguyên hiển hiện ra.

Tính tình Doanh Nguyên có sự thô bạo, hơn nữa còn nhiều lần thể hiện sự vô thường. Rất nhiều công thần khai quốc bởi làm chuyện khiến Doanh Nguyên tức giận nên hắn liền diệt trừ không chút lưu tình.

Nhưng Sở Hoan vẫn cảm thấy, hoàng đế cũng không phải là một kẻ hoa mắt, ù tai quá vô năng. Hắn biết nghĩ tới đại cục thiên hạ, tru diệt đảng phái của An Quốc Công, dùng thế như sấm sét bình định thế lực lớn nhất trong triều đình, kế hoạch chu đáo chặt chẽ, gọn gàng. Đây không phải là chuyện một người già nua ngu ngốc có thể làm được.

Thậm chí Sở Hoan cảm thấy mục đích Doanh Nguyên sát hại thần tử cũng không phải là bởi tâm tình bạo ngược, hỉ nộ vô thường mà hắn hoài nghi Doanh Nguyên cố tình khoác lên mình một tấm áo bạo ngược, trên thực tế lại nắm chắc quyền thế của mình. Hắn là quân vương khai quốc, thuộc hạ thần từ đến từ bốn phương tám hướng, có người bắt đầu cùng hắn mã đạp thiên hạ, cùng chung hoạn nạn, cũng có người về sau mới nương nhờ hắn, càng có những hàng tướng hàng thần.

Có thể chung hoạn nạn, chưa chắc có thể chung phú quý. Thần tử dòng chính của Doanh Nguyên tự cho là tòng long xuất thế, không thiếu kẻ sinh lòng ngang ngược kiêu ngạo. Hoàng đế nhìn thấy, trong nội tâm chưa hẳn đã thoải mái. Còn đối với đám hàng tướng hàng thần, tất nhiên Doanh Nguyên càng kiêng kỵ.

Trước đây Sở Hoan cũng không hiểu rõ chuyện Lâm Khánh Nguyên lắm, nhưng lúc này Lâm Đại Nhi chậm rãi nói, trong nội tâm Sở Hoan liền hơi cảm thán. Hắn thậm chí đã ý thức được, cái chết của Lý Hiển Chiếu sợ là có liên quan lớn lao tới Vương Khủng Tây Đường.

- Cẩu tặc Doanh Nguyên tuy ra vẻ nhân từ nhưng trong lòng hắn lại độc ác như rắn rết.

Đôi mắt Lâm Đại Nhi lạnh như băng.

- Tây Đường Vương ở kinh thành Lạc An, thật ra đã không tranh quyền thế, cũng không muốn động can qua nữa, thầm muốn sống nốt tuổi già.

Sở Hoan thở dài:

- Tây Đường Vương năm đó là quốc quân Tây Đường quốc. Một ngày hắn không chết thì giống như Tây Đường còn chưa bị diệt hẳn. Đáng sợ hơn là phụ thân của ngươi, Lâm tướng quân năm đó là Thiên Bảo đại tướng quân của Tây Đường Quốc năm xưa, là nhân vật kinh thiên của Tây Đường. Quân chưa chết, thần chưa quên. Hơn nữa ngươi vừa mới nói, năm đó hàng binh hàng tướng của Tây Đường có không ít người vẫn là thủ hạ của phụ thân ngươi. Nếu như đổi lại ngươi làm hoàng đế, ngươi cảm thấy ngươi sẽ bình thản ung dung được sao?

- Năm đó Doanh Nguyên vốn muốn tìm kiếm cơ hội làm suy yếu binh mã Tây Đường.

Lâm Đại Nhi nói:

- Ngay trong điều kiện đàm phán cũng đã đưa ra quyết nghĩ giải quyết tốt binh mã Tây Đường rồi. Khi đó Tây Đường còn có mấy vạn binh mã, Tần Quốc đồng ý trợ cấp bạc, giải tán quân đội Tây Đường, để bọn họ trở về trồng trọt, chỉ để lại một bộ phận quân đội, đổi sang đóng quân trấn thủ tại Tây Bắc. Nhưng quân đội chưa giải tán, Tây Bắc đã xảy ra đại loạn. Không ít thế lực phản Tần bắt đầu tập kết ở đó, đặc biệt là tàn quân của Thái Tử Lỗ quốc, cùng với không ít nhân mã của các thế lực khác sót lại. Tại thời điểm Tây Đường quốc hàng Tần Quốc, thái tử Lỗ Quốc bất ngờ dẫn quân đội hạ liên tiếp mấy thành trì phía sau Tần Quốc. Phong Hàn Tiếu, thủ hạ của Tần quân kịch chiến mấy tháng với Tây Đường, tổn thất không nhỏ, sĩ khí đê mê. Doanh Nguyên khi đó liền hạ chỉ ý, Tây Đường quân cũng không cần giải tán mà do Phong Hàn Tiếu thống soái, bình định phản loạn Thái tử Lỗ quốc phía Tây Bắc.

Sở Hoan ồ một tiếng rồi thở dài:

- Lệnh tôn từ đó liền đi theo Phong tướng quân sao?

- Đúng vậy. Khi đó thái tử Lỗ quốc từng phái người bí mật tìm phụ thân, để phụ thân và quân đội Lỗ quốc trong ngoài liên thủ, một lần tiêu diệt Phong Hàn Tiếu.

Lâm Đại Nhi nói nhỏ:

- Chẳng qua lúc đó đã đàm phán hòa bình với Tần Quốc, phụ thân hết lòng giữ lời, cũng không vi phạm. Hơn nữa Doanh Nguyên lo lắng phụ thân có tâm tư khác cho nên để cho Phong Hàn Tiếu mang đưa Tây Đường Vương về cạnh Doanh Nguyên. Phụ thân dẫn Tây Đường quân và Phong Hàn Tiếu bình định phản loạn tại Tây Bắc. Ta chỉ biết rõ cuối cùng phụ thân tự tay chém thủ cấp thái tử Lỗ quốc nhưng quá trình bình định hình như rất khó khăn. Hơn nữa đó là chuyện của hơn hai mươi năm về trước, ta cũng không biết nhiều.

Sở Hoan gật gật đầu, nghe Lâm Đại Nhi nói tiếp:

- Sau khi Tây Bắc được bình định, vốn Phong Hàn Tiếu muốn để phụ thân ở lại Tây Bắc, cùng trấn thủ nơi đó dưới trướng hắn nhưng Doanh Nguyên lo lắng uy vọng của phụ thân tại Tây Bắc nên điều phụ thân về kinh thành. Phụ thân ở kinh thành cẩn thận từng li từng tí, cũng mấy lần tuân theo ý chỉ của cẩu tặc Doanh Nguyên, xuất kinh bình định, lập rất nhiều công lao. Ở kinh thành vài năm, ngay từ đầu phụ thân vẫn lo lắng Doanh Nguyên sẽ ra tay với Tây Đường Vương, sau vài năm lại thấy không có động tĩnh gì, cảm thấy Doanh Nguyên có lòng dạ rộng lớn. Cho tới một ngày, kinh thành xảy ra một hồi đấu đá, gây mất nhân mạng. Chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng.

Sở Hoan ngạc nhiên nói:

- Đấu đá sao?

Lâm Đại Nhi khẽ vuốt cằm, thần sắc trở nên hơi xấu hổ, do dự một chút, rốt cục nói:

- Là ở chỗ đó, hai bên giành nhau một ca kỹ!

Thấy Sở Hoan chăm chú nghe mình nói chuyện, vẻ mặt nghiêm túc, vẻ lúng túng cũng giảm đi không ít.

- Bọn họ tranh giành tình nhân, đánh nhau ngay tại kỹ phường, đánh chết một người. Ngươi có biết người chết là ai không?

Sở Hoan lắc đầu.

- Người bị đánh chết cũng chẳng đáng nói. Nhưng chủ nhân sau lưng hắn là An Quốc Công Hoàng Củ.

Lâm Đại Nhi cười lạnh nói:

- Ngươi nếu đã là quan tại kinh thành, tất nhiên biết rõ Trương Đấu Lợi, tổng kỳ Võ Kinh Vệ tây thành trước đây!

Sở Hoan hơi giật mình, gật gật đầu. Hắn đúng là nhớ rõ người này. Tại thời điểm hắn mới tới kinh thành đã từng ở Võ Kinh Vệ một hồi. Thời điểm đó Võ Kinh Vệ chỉ huy sứ là Hoàng Thiên Đô. Võ Kinh Vệ là quân đội trị an của kinh thành. Lạc An thành chia làm bốn thành, trong đó hầu như đều có Vệ thự của Võ Kinh Vệ. Mà trong bốn thành, tây thành là nơi chợ búa tụ họp, màu mỡ nhiều nhất. Vị trí tổng kỳ của tây thành càng là chức quan béo bở. Lúc trước Sở Hoan đã biết rõ Trương Đấu Lợi có thể tọa trấn tại tây thành, tất nhiên phải là tâm phúc của Hoàng Thiên Đô.

Nhưng trong sự kiện tại Thông Thiên Điện, đảng phái của An Quốc Công bức vua thoái vị, Hoàng Thiên Đô suất lĩnh tâm phúc tinh nhuệ của Võ Kinh Vệ làm phản trong Thông Thiên Điện. Trương Đấu Lợi là tâm phúc của Hoàng Thiên Đô, dựa vào Hoàng Gia, gần gủi với tổng kỳ Võ Kinh Vệ Hoàng Thiên Đô, lần đó cũng tham gia mưu phản. Chỉ tiếc là cuối cùng đảng phái của An Quốc Công bị hoàng đế đánh tan, Trương Đấu Lợi cũng rơi vào kết cục thất bại mà chết.

- Năm đó Trương Đấu Lợi chỉ là một gã hộ vệ bên cạnh Hoàng Thiên Đô. Huynh trưởng của hắn là Trương Phúc Lợi là thân cận bên cạnh Hoàng Thiên Đô.

Lâm Đại Nhi nhớ lại:

- Ẩu đả tại kỹ phường, người bị giết chính là Trương Phúc Lợi.

Sở Hoan cau mày, hỏi:

- Người sát nhân trong vụ Trương Phúc Lợi chết là ai?

Lâm Đại Nhi cười khổ nói:

- Người sát nhân tên là Khâu Hợp. Tên của người này chắc ngươi chưa từng nghe qua. Năm đó hắn là một gã Đô Ti của Hữu Truân Vệ, là tướng lãnh thủ hạ của phụ thân ta!

Dừng lại một chút, nàng chậm rãi nói:

- Nhưng hắn cũng là tướng cũ của Tây Đường năm xưa!

Lông mày Sở Hoan lập tức nhíu chặt!

- Sau khi phụ thân biết rõ chuyện này, lập tức trói Khâu Hợp lại, đưa hắn tới Hình bộ.

Thần sắc Lâm Đại Nhi lạnh nhạt, đôi mắt xinh đẹp hơn chớp chớp. Những điều này đều là chuyện cũ dấu trong lòng nàng đã nhiều năm, hôm nay nói tới lại rõ ràng sáng tỏ, nhiều năm như vậy mà không quên một chút nào.

- Đây vốn là một trận đấu đá tình cờ. Hai bên uống quá nhiều trong kỹ phường, hơn nữa lúc ấy Khâu Hợp cũng không phải cố ý sát nhân. Hắn đã nói với phụ thân là hắn lỡ tay giết chết đối phương.

Thần sắc Lâm Đại Nhi bắt đầu nghiêm trọng:

- Phụ thân lo có người mượn chuyện này để nói mình, hơn nữa chủ nhân của Trương Phúc Lợi là An Quốc Công Hoàng Củ. Hoàng Củ lúc ấy có thế lực lớn trong triều, hơn nữa cẩu tặc Doanh Nguyên lại hết sức tin tưởng hắn. Phụ thân biết chuyện này không dễ xử lý, cho nên vì Tây Đường Vương, hắn muốn làm việc này chuyện lớn hóa nhỏ, tự mình tìm tới Hoàng phủ, giải thích với Hoàng Củ việc này.

Sở Hoan khẽ vuốt cằm, như có điều suy nghĩ. Lúc này đã khuya, đường phố yên tĩnh mười phần.

Xe ngựa quẹo trái rẽ phải, đi xuyên trong thành. Tiếng bánh xe chạy trên đường thậm chí có thể át đi tiếng nói của hai người.

- Lúc đó Hoàng Củ còn mỉm cười chỉ nói là chuyện của người dưới, an ủi phụ thân không cần nghĩ nhiều.

Trên môi Lâm Đại Nhi treo nụ cười lạnh.

- Lão hồ ly kia nói một đàng làm một nẻo, giả vờ như vậy. Phụ thân không thiên vị Khâu Hợp, mang Khâu Hợp tới nha môn của Hình bộ. Nhưng phụ thân không biết, hành động đó lại cho đối phương cơ hội. Mấy ngày sau, phụ thân bỗng biết tin Khâu Hợp sợ tội tự vẫn trong nhà lao Hình bộ, trước khi chết đã viết một bản cung, thậm chí tự tay điểm chỉ.

Trái tim Sở Hoan lập tức đập nhanh. Hắn biết thảm án sau đó chỉ sợ liên quan tới bản cung này, hỏi khẽ:

- Trong bản cung đó viết thứ gì?

Hàm răng Lâm Đại Nhi cắn chặt đôi môi đỏ mọng, trầm ngâm một lát rồi nói:

- Trên bản cung đó thú nhận toàn bộ chuyện giết Trương Phúc Lợi. Nhưng trước khi bị giao cho Hình bộ, Khâu Hợp nói với phụ thân là sau khi say rượu, vì tranh đoạt một ca kỹ mới gây chiến, hơn nữa lỡ tay giết chết Trương Phúc Lợi. Mà trên bản cung kia thì lại hoàn toàn khác. Trên bản cung nói hai bên ra tay cũng không phải bởi một ca kỹ!

- Thế thì vì sao?

- Mưu phản!

Lâm Đại Nhi cười lạnh nói.

- Trong bản cung, Khâu Hợp nói một đám bọn họ đang bí mật mưu phản, không ngờ bị Trương Phúc Lợi nghe được. Mà Khâu Hợp khi phát hiện ra Trương Phúc Lợi liền lập tức ra tay. Người bên cạnh Trương Phúc Lợi nghe động tĩnh chạy tới nhưng lúc bọn họ tới thì Trương Phúc Lợi đã bị ghế đập nát đầu, nằm trên mặt đất thành một cỗ thi thể rồi.

Sở Hoan thở dài:

- Hình bộ đã lấy bản cung này, Khâu Hợp sợ tội tự vẫn, muốn lật lại bản án thì không đơn giản.

- Phụ thân cũng không ngờ Hình bộ lại chuẩn bị bản cung này, cũng không ngờ Khâu Hợp chết trong nhà giam như vậy.

Lâm Đại Nhi cười lạnh nói:

- Phụ thân biết chuyện này có điều lạ, muốn Hình bộ giao thi thể Khâu Hợp ra, xem rốt cục hắn sợ tội tự vẫn thế nào. Nhưng Hình bộ không giao thi thể, nói đồng đảng của Khâu Hợp đã cướp ngục, lấy thi thể hắn đi rồi, không rõ tung tính. Tên cai ngục trông coi cũng bị hạ lệnh xử tử!

Đôi mắt Sở Hoan lóe lên, nói nhỏ:

- Kế hoạch của bọn họ chu đáo chặt chẽ, chỉ sợ Lâm tướng quân khó thoát nổi một kiếp rồi.

Hắn nghĩ thầm, dựa theo kết quả mà nói, hoàng đế đã sớm có lòng kiêng kỵ Lâm Khánh Nguyên, vất vả lắm mới tìm được một cơ hội, tất nhiên không bỏ qua dễ dàng. Bên ngoài Lâm Khánh Nguyên và Hoàng Củ tranh đấu, sau lưng Hoàng Củ chính là hoàng đế bệ hạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.