Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 917: Bạn hay địch cũng chưa rõ



Sở Hoan khẽ giật mình, buột miệng:

- Đạo trưởng nói tuyệt mệnh, là chỉ Sát Phá Lang và Thiên Sát Cô Tinh?

Hồng Vũ đạo trưởng lại cười nói:

- Sở đại nhân biết rõ tướng đại tuyệt mệnh này?

Lão vuốt râu nói:

- Thật ra cũng không khó, chỉ cần biết xem tướng một chút, cũng xem được tướng nhị đại tuyệt mệnh này?

Vốn dĩ, Sở Hoan vẫn tò mò với cái gọi là tướng mệnh, hắn hỏi:

- Ta nhớ đạo trưởng từng nói, ta có tướng Sát Phá Lang. Kỳ thật, ta vẫn chưa hiểu hết ý tứ trong đó.

Hồng Vũ đạo trưởng lắc đầu nói:

- Sở đại nhân cũng không cần nhiều lời, bần đạo cũng không dễ lý giải ảo diệu trong đó.

Lão dừng một chút, rồi nói:

- Tuy nhiên bần đạo biết, cho dù là Phá Sát Lang hay Thiên Sát Cô Tinh tuy có thiên kỳ mệnh nhưng vẫn có những đột biến, thay đổi trong đó.

Lão tự rót rượu cho mình rồi nói tiếp:

- Giống như Sở đại nhân lần này mặt mang theo họa sát thân, nếu là người khác, muốn nghịch thiên cải mệnh thực sự rất khó, tuy nhiên, Sở đại nhân lại khác.

Sở Hoan khó hiểu hỏi:

- Đạo trưởng có ý gì?

Hồng Vũ đạo trưởng cũng không nói chuyện ngay, lão bấm ngón tay, nhắm mắt, trầm ngâm một lát, rồi mở to mắt, cơ mặt giãn ra cười nói:

- Là bần đạo lo lắng quá rồi. Tướng mệnh Sát Phá Lang quả nhiên không giống người thường.

Sở Hoan càng nghe càng mờ mịt không hiểu.

- Sở đại nhân, ta chỉ biết rõ tướng mặt ngài mang theo họa sát thân, thế như không nghĩ tới ngài vốn là có tướng mệnh Sát Phá Lang, loại mệnh này chung quy là dẫn Huyết Quang, trong họa có phúc, vì có mang theo huyết quang nên hình như đã có người hóa giải cho ngài rồi.

- Chuyện này.. sao lại nói thế?

Hồng Vũ đạo trưởng suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói:

- Sở đại nhân, tướng mệnh của ngài kỳ thật không nên ở lại kinh thành. Đối với ngài mà mói, kinh thành chính là nơi nguy hiểm.

- Hả?

- Sở đại nhân nếu hiểu được tử vi, cần phải hiểu, mỗi một ngôi sao đều có vị trí của nó.

Hồng Vũ đạo trưởng nghiêm nghị nói tiếp:

- Nếu xuất hiện ở vị trí thời gian không thích hợp, là làm loạn tinh lộ.

Lão đứng dậy, cầm ly rượu đi ra cửa. Sở Hoan biết lão có dụng ý, liền đi theo ra ngoài. Hai người đứng ở cửa, Hồng Vũ đạo trưởng ngẩng đầu, nhìn bầu trời. Đêm khuya sao thưa, Hồng Vũ đạo trưởng một tay vuốt râu, một tay cầm chén nhỏ, dùng tay cầm cái chén chỉ về hướng bầu trời đêm:

- Sở đại nhân, nơi đó là trung cung, dựa theo số tử vi học, chính là vị trí đế vương... !

Sở hoan nhìn bầu trời đêm, cảm thấy mọi thứ rất mờ mịt khó hiểu.

- Ngài nhìn ngôi sao trên trời, mỗi người đều có vị trí của mình.

Hồng Vũ đạo trưởng nói khẽ:

- Mệnh tinh thực sự tới thời điểm nhất định sẽ xuất hiện tại một vị trí nhất định.

Nghĩ một lát, Sở Hoan hỏi:

- Đạo trưởng, nếu ta đã có tướng mệnh Sát Phá Lang, không biết là Thất Sát, Tham Lang hay Phá Quân mới phù hợp với tướng mệnh của ta?

Hai mắt hắn như chìm trong bầu trời đêm mênh mông:

- Vị trí tướng mệnh của ta đang ở đâu?

Hồng Vũ đạo trưởng cười đáp:

- Thiên cơ bất khả lộ, chỉ là mệnh vị của đại nhân hôm nay cần phải ở bên kia.

Lão đưa tay chỉ:

- Hướng tây bắc, chính là mệnh vị thích hợp với Sở đại nhân nhất.

Sở Hoan nhíu mày lẩm bẩm:

- Tây bắc?

- Trung cung cần có huyết, nếu Sở đại nhân rời xa trung cung đương nhiên sẽ thiếu huyết quang.

- Đạo trưởng muốn nói rằng nếu ta muốn tránh tai kiếp này thì phải tới Tây Bắc?

Sở Hoan cau mày:

- Nhưng ta là mệnh quan triều đình, làm việc cho triều đình, không phải muốn đi đâu thì đi.

Hồng Vũ lắc đầu cười cười:

- Tới lúc nên đi, ngài ở lại cũng không được.

Rồi lão xoay người vào trong nhà, Sở Hoan cũng đi theo. Lão ngồi xuống, tiếp tục nói:

- Bần đạo cũng đã nói, không phải sao trên trời đã thành hình sẽ không đổi, đặc biệt là tinh tượng tuyệt mệnh, vốn người là động. Lúc này, nơi thích hợp nhất cho Sở đại nhân là ở Tây bắc, nhưng cũng có một thứ không thích hợp với Sở đại nhân…

Sở Hoan cảm thấy trong lời nói của Hồng Vũ đạo trưởng còn có gì đó rất huyền bí, muốn hỏi thêm, đột nhiên cánh cửa đang khép hờ bị mở rầm một cái, một bóng người lách vào. Hồng Vũ đạo trưởng quay đầu nhìn, một bóng người sải bước đi vào, rất nhanh đã đứng ngay trước mặt. Sở Hoan thấy vạt áo của gã không cài lại, là một đại hán rất bình thường nhưng lại xộc thẳng tới, hắn nhíu mày.

Đại hán kia không coi ai ra gì, chắp hai tay sau lưng, đi một vòng quanh bàn. Sở Hoan thấy nét mặt Hồng Vũ đạo trưởng có vẻ xấu hổ, cũng không biết đại hán này là ai, cau mày hỏi:

- Các hạ vào nhà không biết gõ cửa sao?

- Gõ cửa?

Đại hán đảo mắt một vòng:

- Ngươi là mẩu tỏi mẩu hành gì? Lão tử đi vào mà còn phải gõ cửa?

Gã chỉ tay ra ngoài:

- Thu dọn đồ đạc, cút ngay cho ta!

Sở Hoan mặc thường phục, đương nhiên đại hán này không ngờ tới người ngồi trong phòng chính là Đại Tần Trung Dũng Bá.

Hai mắt Sở Hoan lạnh đi.

Hồng Vũ đạo trưởng đứng dậy cười làm lành:

- Hoàng lão bản, muộn như vậy còn chưa ngủ sao?

- Ngủ?

Gã kia cười lạnh:

- Ở đây ngươi có rượu ngon thịt ngon, làm sao ta ngủ được.

- Thu xếp mấy ngày nữa.

Hồng Vũ đạo trưởng không còn vẻ cao thâm vừa rồi nữa, cười cợt lấy lòng:

- Mấy ngày nữa nhất định sẽ dâng.

Đại hán chạy tới sau lưng Sở Hoan, từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu Sở Hoan thản nhiên nói:

- Đừng dông dài nữa, bây giờ ngươi chọn đi, hoặc là thu dọn đồ đạc cuốn xéo, hoặc là đưa bạc...

Gã duỗi cánh tay, đặt ngay trên đỉnh đầu Sở Hoan, hướng về phía Hồng Vũ đạo trưởng đòi bạc.

Sở Hoan nhíu mày, nhìn Hồng Vũ đạo trưởng lúng túng xấu hổ:

- Bạc? Bạc gì?

- Tiền thuê nhà.

Đại hán nói:

- Ở chỗ này, chẳng lẽ cho ở không? Đồ mũi trâu, hai tháng nay ngươi không giao tiền thuê nhà, còn muốn dùng dằng tới khi nào? Lão tử đã ưu tiên ngươi lắm rồi, đến hôm nay nếu vẫn không chịu bỏ ra cắc bạc nào, thì cút ngay cho lão tử.

Sở Hoan giờ mới hiểu, vị đạo trưởng đắc đạo này không ngờ hoàn cảnh khó khăn như thế. Hắn lấy ra một khối bạc vụn ném lên bàn:

- Tiền thuê nhà đây, cầm lấy đi. Khối bạc này chắc là đủ cho nửa năm đấy.

Đại hán nhìn thấy bạc, không vui mừng cũng không sợ hãi. Gã nhìn Hồng Vũ đạo trưởng, Hồng Vũ đạo trưởng lúng túng:

- Sở... chuyện này... không ổn...

- Ai cũng có lúc khó khăn.

Sở Hoan lại cười:

- Đây là ta trả hộ đạo trưởng. Đạo trưởng thanh toán tiền nhà, sau này nếu đạo trưởng có, thì trả ta cũng được.

Hồng Vũ đạo trưởng do dự một chút:

- Vậy thì đa tạ. Ta nợ ngài, nhất định sẽ trả.

Lão cầm lấy bạc, nói:

- Hoàng lão bản, tiền thuê nhà đây, nhớ cất cho kỹ.

Đại hán nhìn ánh mắt Hồng Vũ đạo trưởng, đưa tay ra cầm lấy bac, cũng không nhiều lời, xoay người bỏ đi.

Sau khi đại hán rời khỏi, Hồng Vũ đạo trưởng mới cười khổ:

- Xem ra phải tìm đường khác để kiếm sống, để đến nông nỗi này, thật đúng là khiến đại nhân chê cười.

Sở Hoan cười vui:

- Ta nói rồi, ai cũng có lúc này lúc khác.

Hắn nhìn ra bên ngoài:

- Đạo trưởng, đã muộn rồi, không thể trì hoãn nữa, ta xin cáo từ, ngày khác lại tới quấy rầy.

Hồng Vũ đạo trưởng nói:

- Sở đại nhân, sợ rằng kinh thành cũng khó ở lâu, không biết khi nào gặp lại. Tuy nhiên Sở đại nhân yên tâm, chỉ cần đạo trưởng có bạc, thì cho dù chân trời góc bể cũng tìm đến Sở đại nhân trả nợ.

Sở Hoan đứng dậy cười nói:

- Đạo trưởng nói đùa.

Rồi hắn móc từ trong người ra một thỏi bạc, đưa cho Hồng Vũ đạo trưởng cười nói:

- Đạo trưởng, hôm nay làm phiền ngài xem bói, chỗ này, xin tạ ơn. Đúng rồi, đạo trưởng, nểu có thời gian rảnh, mời đến quý phủ ta dạo chơi một vòng. Đạo trưởng giỏi tính toán thiên cơ, có thể xem giúp người nhà của ta một quẻ.

Hồng Vũ đạo trưởng cười ha ha, cũng không khách khí, nhận bạc, tiễn Sở Hoan ra ngoài. Lão nhìn theo bóng lưng Sở Hoan cho đến khi khuất hẳn, mới quay người quay vào phòng.

Trong phòng ngọn đèn dầu nhảy nhót, Hồng Vũ đạo trưởng bưng chén rượu lên uống một ngụm. Từ bên ngoài có một người đi vào, chính là vị Hoàng lão bản kia quay lại.

Trên mặt Hoàng lão bản không còn vẻ khinh thường như lúc nãy, đi đến bên người Hồng Vũ đạo trưởng, nhẹ giọng hỏi:

- Hắn đi rồi?

Hồng Vũ đạo trưởng buông ly rượu, quay đầu nhìn Hoàng lão bản, vẫy vẫy tay ý bảo Hoàng lão bản đến gần hơn. Hoàng lão bản cho rằng Hồng Vũ đạo trưởng muốn nói gì đó, liền ghé sát lại, không ngờ Hồng Vũ đạo trưởng đưa tay ra tát một cái như trời giáng vào mặt gã. Hồng Vũ đạo trưởng tuổi không nhỏ nhưng khí lực không yếu, trên mặt Hoàng lão bản lập tức xuất hiện dấu tay rất rõ.

Hoàng lão bản lắp bắp kinh hãi, bụm miệng mở to hai mắt nhìn Hồng Vũ đạo trưởng. Hồng Vũ đạo trưởng tỉnh bơ như không có gì xảy ra vẫn tiếp tục rót rượu, nâng chén lên, thản nhiên hỏi:

- Ngươi muốn giết hắn?

Trong mắt Hoàng lão bản xẹt qua một tia sát cơ:

- Ta vốn có thể xuất thủ, lập tức lấy tính mệnh của hắn.

- Lấy tính mệnh hắn?

Hồng Vũ đạo trưởng nhếnh miệng cười khẩy:

- Ngươi cho rằng mình nấp sau lưng hắn, thừa dịp hắn không chú ý, là có thể lấy tính mệnh của hắn một cách đơn giản?

Hoàng lão bản cau mày:

- Hắn cũng không đề phòng mà.

- Hắn đã nắm tay lại.

Hồng Vũ đạo trưởng thản nhiên:

- Chưa chắc đã thật sự hoài nghi ngươi, nhưng người này tựa như một con báo, mọi lúc mọi nơi đều đề phòng cẩn thận. Tay của ngươi còn chưa đánh trúng đầu hắn, quả đấm của hắn đã có thể chạm vào người ngươi.

Hoàng lão bản có chút không phục, nói:

- Ta luyện Liệt Diễm chưởng trong 30 năm, chẳng lẽ không đủ để giết hắn?

- Võ đạo không thể lấy thời gian làm chuẩn.

Hồng Vũ đạo trưởng mặt lạnh lùng thản nhiên nói:

- Có người luyện ba mươi năm cũng chưa chắc bằng người khác luyện một năm.

Lão nói chuyện không nể mặt, Hoàng lão bảo khóe mắt run lên, cũng không dám bất kính.

- Nếu chỉ mình ta chưa chắc đã thành, nhưng ta và đạo trưởng tiền hậu giáp kích, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Hoàng lão bản tự tin nói:

- Chẳng lẽ dùng thủ đoạn của đạo trưởng cũng không thể lấy tính mệnh hắn?

- Từ trước tới nay ta chưa từng nghĩ đến chuyện giết hắn?

- Thế nhưng... nếu đã không giết hắn, vì sao lại dẫn hắn tới đây?

- Uống rượu đi.

Hồng Vũ đạo trưởng có vẻ thích ý:

- Xem bói ở đây không phải chỉ có thể giết người, mà còn làm được rất nhiều chuyện.

Ánh mắt lão sắc như dao:

- Hình như ngươi quên rằng ở đây ai mới là chủ?

Hoàng lão bản biến sắc mặt, quỳ xuống hoảng sợ nói:

- Không.. không dám, chỉ là thuộc hạ tưởng rằng đạo trưởng muốn lấy tính mệnh hắn... cho nên...

Hồng Vũ đạo trưởng uống cạn rượu trong chén, bình tĩnh nói:

- Có một số người sống còn có tác dụng hơn là chết. Hơn nữa, không thể coi thường người này, hắn là địch hay bạn, lúc này chưa biết được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.