Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 96: Nhân duyên kiếp trước



Tố Nương mày liễu nhăn lại, có chút khó hiểu, đã thấy lão đạo sĩ kia chỉ vào cái ghế nhỏ đối diện nói:

- Cô nương, mời ngồi.

Tố Nương lắc đầu:

- Ta… ta không xem bói!

Trên người nàng không có bao nhiêu bạc, xem đạo cốt của lão đạo sĩ, muốn được lão xem bói, chỉ sợ tốn không ít bạc.

Chớ nói Tố Nương trên người không có, nếu có, thì cũng không phải để trả cho việc xem bói.

Lão đạo sĩ đã cười thần bí, vuốt râu:

- Cô nương trước tiên cứ ngồi xuống. Bần đạo xem bói, chỉ tính người có duyên phận hay không. Nếu có duyên, thì không lấy một xu. Mà nếu là người vô duyên thì cho dù là nhiều tiền nhiều bạc cũng không lấy được một quẻ của ta.

Tố Nương đang do dự, lão đạo sĩ đã cười:

- Cô nương sắp có tai họa lớn ập đến, chẳng lẽ không muốn nghĩ cách hóa giải?

Tố Nương dù sao cũng là nữ tử nông thôn, hơn nữa, thời đại này mọi người vô cùng mê tín. Cho dù là thiên kim tiểu thư phu nhân mệnh phụ cũng còn tin nữa là. Nghe lão đạo sĩ nói vậy, Tố Nương liền có cảm giác bất an, hơi do dự một chút, miễn cưỡng đi tới, hỏi:

- Lão đạo xem bói… thật sự… thật sự không cần tiền?

- Không lấy một xu!

Lão đạo sĩ khẳng định.

Tố Nương còn hoài nghi, nhưng vẫn ngồi xuống, hỏi:

- Đạo trưởng, danh hiệu là gì?

- Nhàn vân dã hạc, không câu nệ.

Lão đạo sĩ cười:

- Tuy nhiên, người quen biết vẫn gọi ta là Lã đạo trưởng.

- Lã đạo trưởng, lão nói ta sắp gặp phải tai họa lớn, là có ý gì?

Tố Nương thắc mắc, trong lòng đúng là có chút bất an.

- Cô nương đừng động đậy.

Lã đạo trưởng nhìn chằm chằm vào gương mặt Tố Nương. Tố Nương nghe lão nói vậy, ngồi im, không nhúc nhích. Lão đạo sĩ nhìn chằm chằm vào gương mặt Tố Nương, quan sát rất kỹ khiến Tố Nương mất tự nhiên, hai tay nắm góc áo, mặt mày căng thẳng.

- Cô nương cốt cách thanh kỳ, tướng mạo vô cùng tốt.

Lã đạo trưởng vuốt chòm râu, chậm rãi nói:

- Chẳng qua giữa hai chân mày có chút mờ tối, báo hiệu sắp có tai họa giáng xuống. A, không đúng, vết mờ đó có màu rất tươi, kỳ quái kỳ quái…

Tố Nương không kìm nổi, hỏi:

- Đạo trưởng, xem tướng mạo có thể phát hiện ra tai họa?

- Đương nhiên.

Lã đạo trưởng trịnh trọng nói:

- Bần đạo không gạt người, xem nhân tướng, trước tiên xem cốt cách, sau đó xem ngũ hành, tam đình dài hay ngắn, gương mặt tròn hay khuyết. Cô nương thiên đình đầy đặn, linh khí mười phần, âm dương cân đối, là tướng mạo tốt mà bần đạo mấy năm gần đây rất hiếm gặp. Phải biết rằng nhân mạo luôn tròn và khuyết, nếu xem qua loa thì dễ đưa ra nhận định khác hẳn. Cô nương tam đình cân đối (Tam đình là ba phần gương mặt: thượng đình tính từ đỉnh trán đến khoảng giữa hai chân mày, trung đình tính từ hai chân mày đến đỉnh mũi, hạ đình từ mũi đến cằm - dg). Hơn nữa, môi dưới có một nốt ruồi son rất quý khí, ngày sau không quý thì phú.

Tố Nương nghe lão chậm rãi giải thích, cảm thấy tuy sâu sắc, huyền bí nhưng cũng hiểu được lão đạo sĩ này có bản lĩnh, lập tức tin vài phần, chỉ có điều có mấy câu không rất mơ hồ nên nhíu mày hỏi:

- Đạo trưởng nói người phú quý có hơi…

Cô ngập ngừng, tự biết mình xuất thân hèn mọn, tuy rằng hiện giờ cuộc sống có tốt hơn, nhưng nếu là phú quý thì thật sự không có khả năng.

Lã đạo trưởng dường như hiểu được ý tứ của Tố Nương, khẽ mỉm cười. Đúng vào lúc này nghe thấy có người không ngớt mồm nói:

- Nhường một chút, nhường một chút.

Một gã nam tử gầy ốm chen vào, lách qua Tố Nương, nhìn thấy Lã đạo trưởng liền quỳ phục xuống, nói liên mồm:

- Lã đạo trưởng, người thật là thần tiên sống. Người nói ta tháng này chắc chắn phát đạt, hai ngày trước ta quả thực được một khoản bạc lớn. Người tính toán như thần, liệu sự như thần.

Gã lấy một cái túi nhỏ ra, nâng trên hai tay đưa cho Lã đạo trưởng:

- Đạo trưởng, đây là lễ vật tạ ơn của ta. Người hãy nhận lấy.

Lã đạo trưởng lắc đầu:

- Bần đạo đã nói, có duyên thì không lấy một xu, vô duyên ngàn vàng cũng chịu. Ta xem cho ngươi, cũng là có duyên rồi, sẽ không nhận của ngươi dù chỉ một đồng.

Lão nâng tay nói:

- Đi thôi, sau này nhớ làm nhiều việc thiện, Ta xem ngươi năm sau còn phát đạt hơn nữa.

Nam tử kia dập đầu lia lịa, cảm kích nói:

- Đa tạ đạo trưởng, đa tạ đạo trưởng.

Gã đứng dậy, liên mồm nói:

- Thật là thần tiên sống, thần tiên sống.

Gã vừa đi vừa không ngừng cảm thán.

Tố Nương ngồi bên chứng kiến, càng thêm tin tưởng lão đạo sĩ này bản lĩnh khó lường.

Lã đạo trưởng ngồi thẳng thân mình, nhìn Tố Nương khoan thai nói:

- Cô nương, mới vừa rồi ta cũng thấy chuyện ở hiệu vải, nam tử ấy là người nơi nào?

Quẻ quán của lão cách của hiệu vải không xa, nên có thể thấy cảnh tượng bên kia.

Tố Nương ngẫm nghĩ một chút, mới nói:

- Là… đệ đệ của ta.

- Không phải.

Lão đạo tưởng lắc đầu cười:

- Cô nương đừng vội dấu diếm, nếu ngay cả điểm ấy cũng phát hiện ra, ta đã không dám ở đây bày quẻ quán.

Lão hạ giọng nói:

- Cô nương, nam tử kia có phải là tình lang?

Tố Nương biến sắc, cả giận nói:

- Lão đạo nói bậy bạ gì đó.

Lã đạo trưởng ngẩn ra, trong nháy mắt liền mỉm cười:

- Cô nương không cần tức giận, bần đạo chỉ dùng quẻ tượng tính toán ra, không phải là nói xằng nói bậy. Nếu không tin, thì có thể rời đi.

Tố Nương thấy Lã đạo trưởng nói nhảm, có chút tức giận, nhưng không hiểu sao lại không muốn rời đi, hạ giọng nói:

- Hắn… hắn không phải tình lang của ta. Hắn là…

Cô cảm thấy mặt đỏ bừng, lòng thầm mắng: “Lão đạo này nếu là tài tình thì sao lại nói nhảm vậy được. Nhị lang rõ ràng là chú em, hắn sao có thể là tình lang được”.

Lã đạo trưởng thấy Tố Nương mặt đỏ bừng, nói chuyện ấp úng, càng thêm khẳng định quan hệ giữa Sở Hoan và Tố Nương không bình thường, mỉm cười, xòe tay ra bấm quẻ, rất nhanh nói:

- Cô nương, bần đạo nói thẳng, cô đừng trách. Cô và nam tử kia kiếp trước chính là vợ chồng, kiếp này tất thành nhân duyên, đây là số phận trời định, là vận mệnh đã định, không thể sửa đổi.

Tố Nương sắc mặt càng cổ quái, lại pha chút tức giận, vừa như ngượng ngừng, nhíu mày nói:

- Lã đạo trưởng, lão không cần nói nữa.

Trong lòng cô lúc này tựa như lạc trong biển cả, tim đập nhanh hơn, cảm thấy lão đạo sĩ xem bói linh tinh, nhưng rồi lại không dám hoàn toàn không tin, trong lúc đó tâm tình cực kỳ phức tạp.

Lã đạo trưởng vẫn bình tĩnh tự nhiên, tiên phong đạo cốt, hơi trầm ngâm, đột nhiên nói:

- Bần đạo hiểu rồi.

Tố Nương ngạc nhiên hỏi:

- Đạo trưởng hiểu cái gì?

Sở Hoan bị ông chủ hiệu vải kéo vào hậu viện, đã có người dâng trà lên. Ông chủ hiệu vải hãy còn kích động nói:

- Đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo tôn tính địa danh ân công.

Y nói tiếp:

- Ta tên là Trần Đống, kinh doanh vải, ngoài trừ nơi này, còn có hai cửa hiệu nữa, lần trước đi Thái Nguyên cũng là vì thương thảo chuyện kinh doanh vải.

Sở Hoan cười nói:

- Trần đông gia, đừng gọi là ân công, ta thật sự hổ thẹn. Ta tên là Sở Hoan, sau vụ cướp còn có thể gặp lại, cũng là nhờ duyên phận a.

Trần Đống liên tục gật đầu:

- Không sai không sai. Đúng là duyên phận.

Y nâng chén trà lên mời Sở Hoan uống, lại nói:

- Ngày đó nếu không phải Sở công tử cứu giúp, tính mạng này của ta không biết còn hay không. Lần đó cũng thật mạo hiểm, may là ta biết cưỡi ngựa, nên trốn thoát được. Chỉ có điều lúc ấy lòng chỉ tính đến chuyện thoát hiểm, không biết về sau thế nào, lòng lúc nào cũng nhớ ân không, à, nhớ Sở công tử.

- Làm phiền đông gia phải lo lắng rồi.

Sở Hoan mỉm cười. Tuy rằng Trần Đống chưa chắc đã thật sự lo lắng cho mình, nhưng tình cảm của y đối với hắn cũng không giả. Người này chắc cũng là kẻ sống có tình.

- Ta vẫn muốn tìm tung tích Sở công tử, nhưng không biết danh tính, lại càng không biết bản quán nơi nào, nên tìm không ra. Chỉ có điều, trong lòng vẫn thầm mong Sở công tử thoát hiểm. Ông trời có mắt, hôm nay đúng là cho ta gặp lại Sở công tử. Thật sự là ông trời có mắt a!

Trần Đống thở dài, lập tức nghĩ đến điều gì, hỏi:

- Sở công tử hiện giờ thăng chức nơi nào?

Sở Hoan ngẫm nghĩ một chút, biết mình làm việc cho Tô gia sớm muộn gì cũng bị Trần Đống biết, nên không dấu diếm, cười nói:

- Vốn làm việc ở Hòa Thịnh Tuyền thành Thanh Liễu. Hiện giờ ở phủ thành, làm công cho Tô phủ.

- Tô Lâm Lang?

Trần Đống ngạc nhiên:

- Hóa ra Sở công tử làm việc cho Tô gia.

Y lập tức nuối tiếc:

- Sở công tử bản lĩnh cao cường, như vậy cũng có chút ủy khuất.

Sở Hoan cười:

- Không, chỉ là kiếm miếng cơm ăn thôi.

- Sở công tử là nhân tài như vậy, sao không kiếm nổi chén cơm?

Trần Đống cười ha hả:

- Ta nhớ rồi, lần đó, Tô đại đông gia cũng có mặt ở trên thuyền.

- Đúng vậy.

Sở Hoan gật đầu, cũng không nói gì thêm.

Trần Đống mỉm cười, thần sắc lập tức ngưng trọng, hạ giọng nói:

- Sở công tử, không phải là ta thích thị phi sau lưng người khác. Chỉ có điều, chỉ có điều… Tô gia hiện giờ đang lâm vào khốn cảnh, nói không chừng, không bao lâu nữa Hòa Thịnh Tuyền sẽ biến mất ở phủ Vân Sơn. Sở công tử ở Tô gia, chỉ sợ sẽ bị liên lụy.

Sở Hoan nhíu mày, ngạc nhiên nói:

- Trần đông gia vì sao nói vậy?

Trần Đống lắc đầu thở dài:

- Sở công tử, cũng không phải là ta nói xấu sau lưng Tô gia.

Y dừng một chút, cẩn thận nói tiếp:

- Lần trước, Tô đại đông gia đi Thái Nguyên, kỳ thật là ta cũng đoán ra được vài phần. Bọn họ đi Thái Nguyên, chắc chắn là đi cầu lương.

Sở Hoan lập tức cảm thấy hứng thú. Cầu lương là chuyện Lâm Lang và Tô bá đã nhắc đến. Nhưng chỉ là nói qua, chứ không kỹ. Hơn nữa, coi thái độ của bọn họ thì chuyện này cũng không sáng sủa gì. Nói như thế, Tô gia đúng là đang gặp vấn đề khó giải quyết. Sở Hoan muốn biết, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?

- Trần đông gia, Tô gia gặp rắc rối gì vậy?

Sở Hoan nhẹ giọng hỏi:

- Theo ta được biết, lương thực ở phủ Vân Sơn này hình như không bán cho Tô gia, vì sao vậy?

Trần Đống cười khổ:

- Nếu là người khác hỏi, ta tất không nói. Nhưng Sở công tử hỏi thì không thể không nói. Ta nghĩ công tử cũng nên biết.

Sở Hoan gật đầu:

- Xin mời chỉ giáo.

Trần Đống nhìn trước nhìn sau, xác định không có ai, mới hạ giọng nói:

- Kỳ thực, là vì Tô đại đông gia đắc tội với một ông lớn. Cục diện hôm nay của Tô gia, là vì có người muốn trả thù mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.