Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 961: Thiên tai nhân họa



Thần sắc của Sở Hoan vốn bình tĩnh, chờ tới khi lão giả tóc trắng này vừa nói xong, Sở Hoan lập tức há to miệng, thần sắc kinh ngạc, trong nhất thời quả thực không nói ra lời.

Mấy ngày trước, bởi vì tìm kiếm Diêm Bình Sĩ, thiếu chút nữa chết ở Diêm Bình Sơn, Sở Hoan vẫn luôn hoài nghi phải chăng thực sự có Diêm Bình Sĩ tồn tại. Ngay khi hắn sắp quên cái tên như vậy, thần y tóc trắng trước mắt dĩ nhiên tự xưng là Diêm Bình Sĩ, điều này khiến cho Sở Hoan sao có thể không ngạc nhiên. Hắn cảm thấy chuyện trong thiên hạ này quả thực vô cùng huyền diệu, lại nghĩ tới câu nói kia, đi nát giày sắt tìm không thấy, tự nhiên lại chui đầu tới cửa.

Diêm Bình Sĩ thấy Sở Hoan thần sắc cổ quái, dường như cũng hơi nghi hoặc một chút, hỏi:

- Chẳng lẽ Sở đại nhân từng nghe tới cái tên này?

Sở Hoan thở dài nói:

- Không dối gạt tiền bối, vãn bối quả thực từng nghe cái tên này, thế nhưng… cũng không cho rằng có người này tồn tại… !

Cảm thấy mình nói lỡ lời, hắn vội vàng chắp tay:

- Vãn bối nói lỡ, tiền bối chớ trách.

Diêm Bình Sĩ đưa tay mời Sở Hoan ngồi xuống, lại cười nói:

- Không trách không trách, chẳng qua Sở đại nhân mới tới Tây Bắc, sao lại biết cái tên này? Người biết tên này cũng không nhiều lắm.

Sở Hoan do dự một chút, cuối cùng không giấu diếm nữa, nói lại một lần chuyện xảy ra ở huyện Thanh Đường.

Lão giả tóc trắng Diêm Bình Sĩ ngơ ngác một chút, cuối cùng nói:

- Hóa ra lão phu đã gây ra phiền toái cho Sở đại nhân.

- Không dám không dám, chuyện này không hề liên quan tới tiền bối, chỉ là có người mạo danh mà thôi.

Sở Hoan lập tức nói.

Diêm Bình Sĩ vuốt râu cười nói:

- Danh tiếng Diêm Bình Sĩ, quả thực tới từ Diêm Bình Sơn, nhưng mà Diêm Bình Sĩ lại không ở tại Diêm Bình Sơn. Lão phu tới Tây Bắc, qua Diêm Bình Sơn, cảm thấy phong cảnh Diêm Bình Sơn này tương đối xinh đẹp, liền tự ý đặt cho mình nhã hào như vậy mà thôi, chẳng qua là trò đùa… !

Sở Hoan đáp:

- Giọng của tiền bối, dường như không phải người Tây Bắc?

- Đều là chúng sinh, người nơi nào kỳ thật cũng không quan trọng.

Diêm Bình Sĩ nói:

- Quan trọng là biết được mình nên đi nơi nào.

Sở Hoan cảm thấy thâm ý sâu sắc trong lời nói của Diêm Bình Sĩ, như có suy nghĩ, cuối cùng hỏi:

- Tiền bối vừa nói, ta nói sai hai chuyện, chuyện thứ nhất là cảm ơn sai người, lại không biết chuyện thứ hai là gì.

Diêm Bình Sĩ mỉm cười nói:

- Ngài nói cố ý đến cảm tạ chữa khỏi dịch bệnh cho tôn phu nhân, lời này của Sở đại nhân không hề sai… !

Không chờ Sở Hoan nói chuyện, lão chăm chú nhìn Sở Hoan hỏi:

- Sở đại nhân quả thực là đến nhà nói lời cảm tạ? Chẳng lẽ không có nguyên nhân khác?

Sở Hoan đứng dậy, chắp tay hành lễ:

- Tiền bối mắt sáng như đuốc, ngoại trừ nói lời cảm ơn, vãn bối quả thực còn có chuyện lớn muốn nhờ.

Diêm Bình Sĩ khoát tay cười nói:

- Ngài không cần khách khí như thế, ngồi xuống nói chuyện. Ngài đã hạ mình tới đây, lão phu cũng sẽ không coi ngài là Đại tướng biên cương, lão phu đã nói cho ngài, ngài cũng không cần coi lão phu như tiền bối, ngài tìm được tới nơi này, đương nhiên cũng biết mình nên làm gì.

Sở Hoan gật đầu nói:

- Tiền bối, ngài rõ ràng hơn vãn bối, Tây Quan thậm chí toàn bộ Tây Bắc gặp phải một trường hạo kiếp… Bệnh dịch của nội tử, chỉ là một góc của núi băng, theo ta được biết, nếu như tiếp theo không được khống chế hữu hiệu, một tràng bệnh dịch nghiêm trọng sẽ lan tràn Tây Bắc.

Diêm Bình Sĩ gật đầu nói:

- Sở đại nhân, ngài có biết, cổ nhân có câu nói nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên?

Sở Hoan cái hiểu cái không, lắc đầu:

- Vãn bối tài sơ học thiển, mong rằng tiền bối chỉ điểm.

- Vạn vật trong trời đất, theo đạo của tự nhiên, vì sao tự nhiên vĩnh viễn không suy? Điều này vốn ở hai chữ tự nhiên, trời đất thuận theo tự nhiên, vạn vật thống trị lẫn nhau, trời đất sinh vạn vật, vạn vật vạn pháp đều có tự nhiên.

Diêm Bình Sĩ giọng điệu bình thản:

- Ngài cũng là một bộ phận của tự nhiên, thống trị cân đối, âm dương điều hòa, chỉ cần âm dương trời đất hài hòa, sẽ không có chứng bệnh tai họa xuất hiện, cái gọi là chứng bệnh, vốn không phải bệnh, mà là tự nhiên hòa hợp, tự nhiên đã mất tự nhiên!

Sở Hoan nghe hơi mơ hồ, dường như rất khó hiểu, nhưng lại mơ hồ lĩnh ngộ được thứ gì từ trong lời Diêm Bình Sĩ nói, như có suy nghĩ, lại nghe Diêm Bình Sĩ tiếp tục nói:

- Tà khí dơ bẩn, vốn là kết quả âm dương mất cân đối, một khi tìm được cơ hội, tà khí dơ bẩn chắc chắn xâm lấn, bệnh dịch bùng phát Tây Quan, thật ra không phải thiên tai, mà là tà khí!

Sở Hoan khẽ giật mình, thất thanh nói:

- Tà khí?

Diêm Bình Sĩ thần tình lạnh nhạt, khẽ vuốt cằm:

- Phá hỏng âm dương, âm thịnh dương suy, cũng phá hỏng vạn pháp tự nhiên, không ngừng sinh ra tà khí dơ bẩn, không phù hợp với thiên đạo.

Sở Hoan hỏi:

- Tiền bối, tà khí ngài nói, có phải chỉ lần bệnh dịch này do người gây ra?

- Chẳng lẽ Sở đại nhân cảm thấy không phải con người gây ra?

Diêm Bình Sĩ thở dài:

- Người chết đói khắp nơi, muôn dân trăm họ gặp nạn, vừa nhìn chấn động lòng người, địa ngục trần gian, muôn dân trăm họ thế tục chúng ta đều có thể thấy được rõ ràng, chẳng lẽ ông trời không thấy được? Làm trái thiên đạo, âm dương mất cân bằng, bệnh dịch đương nhiên không tránh khỏi.

Sở Hoan hiểu được, nói:

- Tiền bối nói rằng, căn nguyên của bệnh dịch, vẫn là nguồn gốc ở chiến tranh?

Diêm Bình Sĩ thở dài:

- Tây Lương vào quan, trông như là người Tây Lương cùng hung cực ác, nhưng trong lòng tự hỏi, nếu như Tây Lương là một con sói, như vậy vì sao họ dám đánh về phía Tần quốc? Nếu như Tần quốc là một con hổ, một con sói đói tuyệt đối không có lá gan như vậy, nhưng nếu như Tần quốc chỉ là một con dê đầu đàn, sói ăn dê chính là pháp tắc trong rừng.

Sở Hoan khẽ vuốt cằm.

Giống như Diêm Bình Sĩ nói, nếu như Tần quốc dân giàu nước mạnh, cho dù người Tây Lương có lòng nhòm ngó, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, Tây Lương cử binh xuôi nam, vốn là thừa dịp Tần quốc nội loạn bốn phía, lúc quốc lực suy yếu.

- Thiên tử liên quan tới lê dân bá tánh, căn bản của Thánh quân, đó là có thể chấn hưng xã tắc, khiến cho âm dương điều hòa, trăm họ an khang, từ đó tai họa đương nhiên sẽ ít đi.

Diêm Bình Sĩ vuốt râu nói:

- Nhưng thiên tử không tu đức hạnh, thiên địa không yên, tai nạn tự nhiên cũng sẽ theo tới.

Lúc này Sở Hoan không tiện nói gì, mặc dù Diêm Bình Sĩ trông như bình thản, nhưng trong lời nói hiển nhiên rất bất mãn đối với triều đình.

Diêm Bình Sĩ khoát tay cười nói:

- Lão phu hồ ngôn loạn ngữ, Sở đại nhân chớ để trong lòng.

Sở Hoan chỉ cười hỏi:

- Nhã hào của tiền bối là Diêm Bình Sĩ, lại không biết tên thực của tiền bối là gì? Cao thủ hạnh lâm như tiên sinh, đương nhiên không phải hạng người vô danh.

Diêm Bình Sĩ cười ha ha nói:

- Phàm là đại phu trị bệnh, sẽ an thần định chí, vô dục vô cầu, có lòng trắc ẩn, thề nguyện phổ cứu nỗi khổ của chúng sinh, nếu ai có bệnh hiểm nghèo cần cứu giúp, không để ý giàu nghèo, không để ý xuất thân, cố gắng cứu giúp, đây mới thực sự là tấm lòng thầy thuốc. Nếu trong lòng tự mãn, trước hỏi giàu nghèo, khoe khoang thanh danh, chê bai các thầy thuốc, khoe khoang y đức của mình, quá coi trọng thanh danh, đó chính là bệnh nguy kịch của thầy thuốc rồi.

- Tiền bối nói rất đúng, là vãn bối tối dạ rồi.

Sở Hoan tỏ vẻ xin lỗi:

- Vãn bối còn có một chuyện khó hiểu, tiền bối đã muốn giúp nội tử, vì sao… vì sao lại phái Ngô Phong tới?

Sở Hoan không nói rõ ràng, hắn muốn hỏi, vì sao Diêm Bình Sĩ không tự mình tới, mà phải phái Ngô Phong.

- Hôm nay ngài tới đây, sớm hơn chúng ta nghĩ một thời gian.

Diêm Bình Sĩ nói:

- Hiện giờ cũng không phải thời cơ tốt… Ngô Phong tới trước, đơn giản là hắn đã đủ để chữa bệnh cho tôn phu nhân, hơn nữa để hắn đi trước cũng là vi trấn an lòng ngài.

- Trấn an lòng ta?

Sở Hoan hơi mơ hồ.

- Ngài đương nhiên có thể nhìn ra, Ngô Phong cũng không phải một người tinh thông y thuật.

Diêm Bình Sĩ nói:

- Hắn đi cứu người, dùng trí tuệ của ngài, rất dễ dàng đoán được phía sau có người. Chúng ta chỉ muốn nói cho ngài biết, đối phó bệnh dịch, cũng không phải không có biện pháp. Ta nghĩ ngài có thể đoán được, chúng ta đã có thể phái người đi cứu tôn phu nhân, đương nhiên cũng không có ác ý với ngài.

Sở Hoan gật đầu, nhớ tới lời Đỗ Phụ Công nói đêm trước, đều bị Đỗ Phụ Công đoán trúng từng điểm. Người phái lang trung gà mờ Ngô Phong này quả thực là cố ý, chỉ để cho Sở Hoan hiểu được, bệnh dịch không phải không thể giải được, hơn nữa người sau lưng là bạn không phải địch.

Sở Hoan hơi khó hiểu nói:

- Vãn bối và tiền bối chưa từng gặp gỡ, lại không biết vì sao tiền bối ra tay tương trợ… !

Diêm Bình Sĩ đáp:

- Về công, đối phó bệnh dịch ở Tây Bắc lần này, lão phu bụng làm dạ chịu, hơn nữa dùng lực mấy người lão phu, căn bản không có khả năng cứu được toàn bộ dân chúng Tây Bắc, chỉ có Sở đại nhân ngài giúp đỡ, vấn đề này mới có thể hoàn thành.

Lão lập tức cười nhạt một tiếng:

- Về tư, một vị cố nhân của ngài vô cùng ân cần đối với ngài, từ sau khi ngài tới Quan Tây, hắn vẫn để ý tới tin tức của ngài… Người này cực kỳ khó chơi, nếu lão phu không ra tay cứu giúp, chỉ sợ cả đời này sẽ bị hắn dây dưa… !

Sở Hoan nghe vậy, càng thêm ngạc nhiên:

- Cố nhân mà tiền bối nói là người nào?

Hắn vốn tưởng rằng trông thấy Diêm Bình Sĩ liền hiểu được bí ẩn, thế nhưng lúc này nghi hoặc càng sâu, trong căn phòng đóng kín cửa còn có một người không biết là ai, hơn nữa cố nhân trong miệng Diêm Bình Sĩ càng khiến Sở Hoan nghi hoặc. Nghe giọng điệu của Diêm Bình Sĩ, quan hệ với vị cố nhân kia đương nhiên không bình thường, có thể quan hệ thân mật với vị thần y như Diêm Bình Sĩ, vị cố nhân kia đương nhiên không phải kẻ đơn giản. Trong lòng Sở Hoan không thể tưởng được mình còn có vị cố nhân thần thông quảng đại nào ở Tây Bắc.

Nhưng lúc này nghe được bên ngoài phòng xá truyền đến tiếng kinh hô, trong đó xen lẫn tiếng quát lớn, thậm chí Sở Hoan nghe được tiếng quát chói tai của Bạch Hạt Tử truyền tới từ bên ngoài, thần sắc hắn xiết chặt, lập tức đứng dậy vọt ra ngoài cửa. Còn chưa nhìn ra ràng chuyện gì xảy ra, hắn liền thấy được một cái bóng bay tới từ không trung. Sở Hoan trông thấy cái bóng giữa không trung rõ ràng là một người, tay mắt lanh lẹ, đã vọt tới vươn tay bắt lấy, liền cảm thấy lực đạo của bóng người kia không nhẹ, vô cùng nặng nề. Sở Hoan lùi về phía sau một bước, thân hình ổn định, lúc này mới nhìn người trong tay mình, cách ăn mặc của người kia, Sở Hoan nhìn một cái liền nhận ra, đúng là Bạch Hạt Tử.

Bạch Hạt Tử bay giữa không trung tới, Sở Hoan giật mình trong lòng, thầm nghĩ Bạch Hạt Tử cũng chưa từng luyện khinh công, lại không hề mọc cánh, tại sao lại bay từ ngoài viện vào được. Lúc này hắn liền nghe được bên ngoài truyền đến tiếng hò hét, hắn buông Bạch Hạt Tử giương mắt nhìn qua, liền thấy bóng người chớp động ngoài viện, dường như đang có người đấu đá.

Bạch Hạt Tử mơ màng đứng vững vàng, thấy Sở Hoan đón được mình, lập tức nói:

- Đại nhân, không tốt, là quái vật… thích khách là quái vật… !

Gã còn chưa dứt lời, liền thấy Sở Hoan xông ra khỏi viện. Bạch Hạt Tử theo sát phía sau, nhìn về phía trước, sắc mặt Bạch Hạt Tử biến hóa kịch liệt, dưới ánh trăng, một người giơ cao hai tay, vác ngang một người trên không trung, người bị giơ lên là đao khách Cừu Như Huyết. Cừu Như Huyết đao pháp rất cao minh lúc này bị giơ lên như một cây gỗ, một cánh tay nắm lấy cổ, một cánh tay khác nắm đùi, bóng người giơ gã lên không hề cao, nhưng vững như bàn thạch, lại nghe bóng người kia giận dữ nói:

- Ngươi ngăn cản ta, ta xé ngươi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.