Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 963: Dược Vương



Sở Hoan ngẩng đầu nhìn qua, mặc dù khoảng cách còn xa, nhưng Sở Hoan vừa nhìn liền nhận ra đó chính là Bùi Tích nghĩa huynh kết bái với mình. Gần hai năm không thấy, hôm nay gặp lại, Sở Hoan cảm thấy hơi kích động trong lòng, không kìm được tiến ra đón. Hắn dừng lại cách khoảng bảy tám bước, Bùi Tích cũng dừng bước, nhìn Sở Hoan, hai người nhìn nhau. Cổ họng Sở Hoan giật giật, cuối cùng bước nhanh về phía trước. Lúc này tới gần rồi, lại phát hiện Bùi Tích trông hơi mệt mỏi, nhưng thần thái trong mắt vẫn rạng rỡ, hắn không kìm lòng được kêu lên:

- Đại ca!

Hắn vươn tay ra, Bùi Tích cũng vươn tay nghênh đón, hai tay nắm nhau, khuôn mặt Bùi Tích tươi cười, nhưng Sở Hoan lại có thể hiểu được từ bàn tay run rẩy của Bùi Tích, tâm tình của Bùi Tích cũng hết sức kích động, chẳng qua giỏi khống chế tâm tình của mình mà thôi.

- Ta biết đệ sớm muộn sẽ đến, chẳng qua không nghĩ tới đệ lại tới nhanh như vậy.

Bùi Tích giọng nói ôn hòa, lại cười nói:

- Hai huynh đệ ta đã lâu không gặp, nhưng ta biết đệ vẫn rất tốt.

Sở Hoan cười khổ:

- Thế nhưng từ biệt tại kinh thành, đại ca không chút tin tức, tiểu đệ lại không biết cuộc sống của đại ca và Lôi nhi thế nào.

- Duyên phận hai huynh đệ ta ông trời đã định trước, đương nhiên nhất định sẽ gặp lại nhau.

Bùi Tích đáp:

- Đệ đi sứ Tây Lương, tuần tra An Ấp, ta vẫn luôn nghe được tin tức của đệ. Hai năm qua đệ rất không tồi, ta rất vui mừng.

Sở Hoan gỡ giỏ trúc trên lưng Bùi Tích xuống, nâng trong tay hỏi:

- Đại ca, huynh vẫn luôn ở nơi này sao?

- Cũng không phải vẫn luôn ở nơi này.

Bùi Tích lại cười nói:

- Chúng ta vào nhà nói chuyện, ta còn muốn giới thiệu hai người với đệ.

Gã ngẩng đầu nhìn về phía Tần Lôi, nói:

- Lôi nhi, con tới đây.

Tần Lôi vẫn đang giơ Cừu Như Huyết, liền đi tới. Lúc này Bùi Tích mới nói:

- Sở thúc của con bảo con buông vị tráng sĩ này xuống, vì sao con không nghe?

Tần Lôi hơi ủy khuất nói:

- Hắn… hắn không xin lỗi con. Tích phụ, ngài nói, biết sai có thể sửa, đó mới là người tốt, hắn biết sai không sửa, cũng… cũng không phải người tốt!

Bùi Tích chăm chú nhìn Tần Lôi, hỏi:

- Hắn phạm vào lỗi gì?

- Hắn không cho con vào phòng.

- Không cho con vào phòng, sẽ là người xấu sao?

Bùi Tích bình tĩnh nói:

- Sở thúc con ở trong phòng, họ là bộ hạ của Sở thúc con, con muốn vào phòng, họ không biết con, ngăn con lại là vì bảo vệ Sở thúc con, con nói họ làm có đúng hay không?

Tần Lôi lắc đầu:

- Con không biết.

- Nếu như ta đang ngủ trong phòng, để con trông ngoài cửa, có một người con không quen biết muốn xông vào trong phòng, vậy con có ngăn cản hắn hay không?

Bùi Tích hỏi lại lần nữa.

Tần Lôi lập tức đáp:

- Sẽ không, Tích phụ để con trông cửa, con sẽ không để cho người khác vào, nếu ai xông vào, con sẽ đánh người đó.

Bùi Tích thở dài:

- Đứa nhỏ, con biết bảo vệ Tích phụ, họ đương nhiên cũng biết bảo vệ Sở thúc con, vậy con nói, họ có sai hay không?

Tần Lôi cúi đầu xuống, suy nghĩ một lát, ngẩng đầu lên nói:

- Tích phụ, Lôi nhi hiểu rồi, họ là người tốt, họ muốn bảo vệ Sở thúc… !

Cuối cùng gã buông Cừu Như Huyết ra. Sau khi Cừu Như Huyết rơi xuống đất, rốt cuộc mở mắt, mặt không biểu tình, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ phẫn nộ. Bùi Tích nói:

- Lôi nhi, họ đã không sai, như vậy con có sai hay không?

Tần Lôi hỏi:

- Lôi nhi có lỗi gì?

- Con không hỏi rõ ràng nguyên do, mạo phạm bộ hạ của Sở thúc con, con nói con sai hay không sai?

Tần Lôi suy nghĩ, cuối cùng nói:

- Tích phụ, con sai rồi, thế nhưng con không phải người xấu.

- Lôi nhi là người tốt, nhưng người tốt thì phải hiểu được thị phi.

Bùi Tích bắt đầu dạy bảo:

- Biết sai có thể sửa, đó mới là người tốt, con đã sai rồi, nên làm thế nào?

Tần Lôi đối mặt Cừu Như Huyết, hai tay ôm quyền, khom người nói:

- Ngươi là người tốt, Lôi nhi sai rồi, ta xin lỗi người, ta biết sai có thể sửa!

Đôi mắt Cừu Như Huyết vốn tràn ngập phẫn nộ, nhưng giờ phút này trông Tần Lôi như vậy, vẻ phẫn nộ giảm rất nhiều, lại lộ vẻ kinh ngạc. Gã thấy Tần Lôi thần sắc chân thành, nói lời xin lỗi, đều không dối trá chút nào.

Lúc này Bùi Tích chắp tay nói với Cừu Như Huyết:

- Tráng sĩ, đứa nhỏ này ngây thơ, không hiểu nhân tình thế thái, đã đắc tội rồi, mong rằng thông cảm nhiều hơn.

Sở Hoan biết Bùi Tích nói như vậy với Cừu Như Huyết, đó hoàn toàn là lo nghĩ tới thể diện của mình, trong lòng cảm kích.

Cừu Như Huyết vừa rồi cũng nghe được, Sở Hoan xưng Bùi Tích là đại ca, biết rõ quan hệ giữa hai người nhất định không bình thường. Gã biết rõ Sở Hoan vốn là một nhân vật cực kỳ lợi hại, nhân vật như vậy lại có một đại ca thọt chân, như vậy người thọt này hiển nhiên cũng không phải kẻ đơn giản, có thể nói như vậy đã là cho mình đủ thể diện, phẫn nộ trong lòng giảm đi rất nhiều, gã cũng chắp tay một cái, không nói nhiều.

Lang Oa Tử bên kia thấy Tần Lôi buông Cừu Như Huyết, lúc này mới thu cung tên.

- Nhị đệ, vào nhà nói chuyện, còn phải giới thiệu bọn họ cho đệ.

Bùi Tích giơ tay lên, mỉm cười nói với mấy người Cừu Như Huyết:

- Các vị có đi vào ngồi một chút hay không?

Mấy người Cừu Như Huyết đương nhiên không phải kẻ ngốc, Bùi Tích hỏi như vậy, đó là lời khách sáo, Bạch Hạt Tử liền nói:

- Bên ngoài mát mẻ, chúng ta chờ bên ngoài.

Bùi Tích cũng không nhiều lời, dẫn Sở Hoan tiến vào sân nhỏ. Tần Lôi đã sớm xông vào trong phòng, chờ lúc Sở Hoan vào phòng, không biết Tần Lôi tìm được hai cái bánh bao lạnh từ nơi nào, ngồi trên giường gỗ góc phòng, trông quả thực rất đói rồi, một tay cầm bánh, đang ăn ngon lành.

Sở Hoan đặt giỏ trúc xuống, đi qua rót chén nước cho Bùi Tích, nếu đây là nơi nghĩa huynh ở, Sở Hoan không còn câu thúc nữa. Bùi Tích nhận chén nước uống một ngụm lớn, lúc này mới để Sở Hoan ngồi xuống, cười hỏi:

- Thân thể đệ muội đã chuyển biến tốt đẹp hay chưa?

Sở Hoan lập tức nói:

- Nếu như không nhờ đại ca phái người đi, chỉ sợ lành ít dữ nhiều, cũng may đại ca phái người, Tố Nương đã chuyển nguy thành an.

- Chỗ ta nhận được tin tức đã muộn một chút, đệ vào Quan Tây liền có tin tức tới, lúc đầu cũng không biết đệ muội lây nhiễm dịch bệnh, sau này nghe nói Nhị đệ tìm không ít đại phu chữa bệnh cho đệ muội, liền biết rõ lây nhiễm bệnh dịch, cho nên mới phái người qua.

Bùi Tích mỉm cười nói:

- Chẳng qua bọn họ không đi được, vi huynh cũng có chuyện quan trọng trong người, cho nên phái Ngô Phong tới trước.

Sở Hoan khẽ gật đầu, hỏi:

- Đại ca, từ biệt tại kinh thành, hai người sống tốt chứ? Ta vẫn luôn tìm hai người, thế nhưng cũng không có tin tức, trước khi đi sứ Tây Lương, qua Tây Bắc, còn nhờ lão Tướng quân Dư Bất Khuất phái người tìm thay, chẳng qua Dư lão Tướng quân cũng không có tin tức của đại ca… Hơn một năm này, hai người vẫn ở Tây Bắc sao?

Bùi Tích cười lắc đầu:

- Sau khi rời kinh, ta mang theo Lôi nhi tới Tây Bắc, khi đó quân Tây Lương còn chưa bỏ chạy, lúc ấy quả thực muốn đi tìm Dư Bất Khuất, góp một phần lực cho nước. Thế nhưng đến Tây Bắc rồi, còn chưa gặp Dư Bất Khuất, liền gặp phải một việc, ta và Lôi nhi trông thấy một người hấp hối ven đường, vốn định chữa trị, nhưng toàn thân hắn hư thối, vô cùng thê thảm, khi đó ta biết ngay, so với quân Tây Lương, Tây Bắc còn có tai nạn lớn hơn sắp xảy ra.

Sở Hoan kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ đại ca muốn nói, bệnh dịch đã xuất hiện từ hơn một năm trước?

- Kỳ thực bệnh tật thời điểm đó cũng không nghiêm trọng như hiện giờ, chỉ bắt đầu xuất hiện đầu mối.

Bùi Tích nói:

- So với người bệnh gặp phải khi đó, bệnh dịch bắt đầu lan tràn hiện giờ mới thật sự đáng sợ. Lúc trước chỉ nhìn thấy bệnh trạng của người kia, ta đã đoán được có thể Tây Bắc sẽ xảy ra bệnh dịch quy mô lớn, khi đó vốn định nương tựa Dư Bất Khuất, nhưng bởi vì chuyện này, ta liền rời khỏi Tây Bắc, trở về quan nội.

- Thế nhưng đại ca cũng không trở về kinh.

Sở Hoan hỏi:

- Vì sao đại ca không trở về kinh? Hai huynh đệ ta gặp nhau, nếu khi đó đại ca nhắc tới chuyện lo lắng, chưa hẳn tiểu đệ không thể thông báo triều đình chuẩn bị sẵn sàng.

Bùi Tích khoát tay nói:

- Bệnh dịch tai ương, không thể tránh được, cho dù nói cho triều đình, cũng không có khả năng ngăn ngừa. Hơn nữa khi đó quân Tây Lương đã lui, Thiên Môn Đạo Đông Nam còn đang làm loạn, loạn trong giặc ngoài, triều đình cũng chưa hẳn coi chuyện này vào đầu… Ta cũng liên tục cân nhắc, đã là không cách nào tránh khỏi bệnh dịch, vậy cũng đành tìm người phá giải bệnh dịch.

Sở Hoan nhìn chung quanh một cái, cửa phòng Diêm Bình Sĩ đã đóng, nhẹ giọng hỏi:

- Đại ca nói là hai vị thần y này?

Bùi Tích lại cười:

- Thật ra ta chỉ tìm có một vị, một vị khác là vị ta tìm mời tới, bệnh dịch lần này quá mức hung ác, thêm một người, cũng sẽ thêm một phần lực.

Sở Hoan hỏi:

- Đại ca tìm được, là vị Diêm Bình Sĩ lão tiền bối sao?

Bùi Tích khẽ gật đầu, lại cười nói:

- Diêm Bình Sĩ chỉ là hiệu chơi đùa của hắn, xem ra Nhị đệ cũng không biết tên tuổi thực sự của hắn… !

Gã nhìn cửa phòng Diêm Bình Sĩ một cái, nhẹ giọng cười nói:

- Xưa nay sư huynh đều ít xuất hiện, vào nam ra bắc, người biết hắn không có mấy, nhưng người từng nghe tên hắn chỉ sợ trải rộng đại giang nam bắc.

- Sư huynh? Đại ca nói vị lão thần y là sư huynh của huynh?

Sở Hoan hiếu kỳ trong lòng, hỏi:

- Đại ca, vị lão thần y này rốt cuộc là ai? Huynh và hắn… có gì sâu xa?

- Thật ra sớm muộn đệ cũng sẽ biết, vốn muốn để tự hắn nói cho đệ biết, hắn đã không nói, vậy để ta nói cho đệ biết.

Bùi Tích đặt chén nước trong tay xuống:

- Nhị đệ, đệ có từng nghe nói tới Dược Vương Trương Trọng Cảnh?

- Đương nhiên từng nghe qua.

Sở Hoan lập tức gật đầu:

- Tiểu đệ biết rõ, Trương Dược Vương hành y tế thế, là thần y hiếm thấy, "Thương hàn tạp bệnh luận" của ông ta là kinh điển trong y học… !

Đột nhiên hắn ý thức được điều gì, nhìn cửa phòng Diêm Bình Sĩ một cái, trong đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt chậm rãi chuyển về phía Bùi Tích:

- Đại ca, vị lão thần y này, chẳng lẽ… chẳng lẽ có liên quan tới Dược Vương thế gia?

Trước đây không lâu Đỗ Phụ Công từng nhắc tới Dược Vương thế gia, đó là hậu nhân truyền thừa của Dược Vương Trương Trọng Cảnh, đã từng hiển hách một thời. Dược Vương thế gia nhân tài xuất hiện lớp lớp, chính là danh gia thần y số một. Chẳng qua sau khi Thiên Thục Quốc bị Đại Tần tiêu diệt, Dược Vương thế gia không còn dấu tích, hơn hai mươi năm qua, rất ít người biết được Dược Vương thế gia ở nơi nào.

- Không phải có quan hệ dây mơ rễ má gì.

Bùi Tích lại cười nói:

- Diêm Bình Sĩ là Trương Nhất Dương, Trương Nhất Dương là Diêm Bình Sĩ, gia chủ Dược Vương thế gia, chính là vị Trương Nhất Dương này, mà hắn chính là Dược Vương đương thời!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.