Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 967: Đoàn xe trong đem tối



Hiên Viên Thắng Tài và mấy tên bộ hạ của Sở Hoan lúc này đều biến sắc. Sở Hoan vẫn bình tĩnh tự nhiên, cười hỏi:

- Không biết còn có vị nào có việc gấp, không cần vì bản Đốc mà chậm trễ chuyện của mình.

Một gã quan viên bên cạnh đi lên chắp tay nói:

- Sở đại nhân, hai hôm nay nha môn Hình Bộ Ti xử trảm một đám trọng phạm, cho nên công việc rất nhiều. Quan viên Hình Bộ Ti làm việc hết ngày lại tới đêm, thành Sóc Tuyền là phủ thành, cho nên phải cố gắng cam đoan trị an ở đây. Giờ hạ quan sẽ dẫn quan viên Hình Bộ Ti quay lại nha môn làm việc, mong rằng đại nhân đừng trách.

- Không trách không trách.

Sở Hoan lại cười nói:

- Sắc trời cũng đã tối, các vị còn có thể làm việc trong đêm, quả thực là làm quan mẫu mực, bản Đốc chẳng những không trách tội, sau này còn phải khen ngợi, Ngả đại nhân cứ việc đi làm việc.

Vừa rồi Đổng Thế Trân đã giới thiệu, Sở Hoan cũng nhận ra quan viên trước mắt này, chính là Chủ sự Hình Bộ Ti Ngải Tông.

Ngải Tông chắp tay, trầm giọng nói:

- Hình Bộ Ti đều đi theo ta.

Không nói hai lời, gã xoay người rời đi, mấy tên quan viên Hình Bộ Ti lập tức đi theo.

Chỉ trong khoảng khắc, còn chưa vào ngồi đã có hơn nửa quan viên rời đi, còn có một đám thân sĩ cũng rời đi theo, ngay cả Hội trưởng thương hội Việt Châu Cao Liêm cũng ra vẻ tiếc nuối, tìm lý do rời đi, bữa tiệc thưa thớt, những người còn lại đã có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Lúc trước còn vô cùng náo nhiệt, lúc này đã quạnh quẽ. Đổng Thế Trân thần sắc hơi xấu hổ, Sở Hoan lại cười nói:

- Nếu Đổng đại nhân có việc, cũng có thể về trước.

Đổng Thế Trân lắc đầu thở dài:

- Tổng đốc đại nhân cũng không nên trách tội bọn họ, hiện giờ hoang phế chờ hưng thịnh, mọi người đều có việc cần hoàn thành, cho nên… !

Hiên Viên Thắng Tài cuối cùng không nhịn được, cười lạnh nói:

- Có việc muốn làm? Nếu biết hôm nay Tổng đốc đại nhân tới, vì sao không an bài làm xong trước đó? Hiện giờ sắc trời đã tối, có chuyện gì lớn hơn Tổng đốc đại nhân.. !

Gã còn chưa nói xong, Sở Hoan đã khoát tay cười nói:

- Hiên Viên tướng quân, các vị vai gánh trách nhiệm nặng nề, chúng ta cũng không cần hà khắc.

Hắn vẫy tay ý bảo mọi người lưu lại ở đây:

- Tất cả mọi người trước ngồi xuống đã.

Lúc này thấy rõ, quan viên lưu lại có thể đếm được trên đầu ngón tay, trái lại còn có một bộ phận thân sĩ lưu lại.

Đông Phương Tín bộ dạng vội vã rời khỏi Bắc Vọng Lâu, ra khỏi Bắc Vọng Lâu gã liền chậm lại, đi trên đường dài trong đám người túm tụi.

Chủ sự Hình Bộ Ti sau lưng luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ đuổi theo, Đông Phương Tín quay đầu nhìn thoáng qua, trông thấy đằng sau Ngải Tông có không ít quan viên thân sĩ rời khỏi quán rượu, khuôn mặt nhịn không được lộ vẻ đắc ý, trông thấy Ngải Tông tiến đến, gã cười hỏi:

- Ngải đại nhân, sao lại ra nhanh như vậy?

Ngải Tông cười tủm tỉm nói:

- Nghe nói trong phủ tướng quân có rượu ngon, muốn qua uống mấy chén, đi chậm sợ bị người khác cướp mất.

Đông Phương Tín cười ha ha nói:

- Trong phủ bổn tướng cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu rượu.

Gã nhìn chung quanh, nói:

- Bổn tướng còn chuẩn bị trở về ngủ một giấc, đã là mọi người đều đi ra, vậy không bằng đến phủ bổn tướng uống rượu.

Đám người lập tức phụ họa:

- Đang muốn tới phủ tướng quân đòi rượu uống.

Một gã quan viên bên cạnh thấp giọng nói:

- Tướng quân, hôm nay chúng ta làm như vậy, có phải… có phải không ổn hay không?

- Làm sao? Ngươi sợ hắn?

Đông Phương Tín liếc mắt:

- Nếu sợ hãi tâm tình Tổng đốc đại nhân của chúng ta không được vui, đại khái có thể trở lại.

- Hạ quan không có ý này.

Người kia vội đáp.

Có người bên cạnh chen miệng vào:

- Dựa vào quen biết một vị Hoàng tử, cá chép vượt long môn, ha ha, chẳng qua cá chép vĩnh viễn là cá chép, nhảy qua long môn cũng không biến được thành rồng.

- Đúng vậy, chỉ một người như vậy, cũng muốn đảm nhiệm Tổng đốc Tây Quan, còn muốn đi ị đi tiểu trên đầu chúng ta.

Lại một tên quan viên nói:

- Trông bộ dạng của hắn thế kia, cũng muốn!

Mọi người nhất thời đều cười rộ lên, Đông Phương Tín thản nhiên nói:

- Không thể nói như vậy, tốt xấu cũng là Tổng đốc triều đình phái tới, hôm nay chúng ta ra khỏi thành nghênh đón đã là cho hắn thể diện, chẳng bữa tối đón gió hôm nay lại không thể để hắn được đà lấn tới, cũng nên để hắn hiểu được rõ ràng, Tây Quan này không phải do hắn định đoạt, cho dù là Tổng đốc, muốn đặt chân ở nơi này, vậy cũng phải dùng ra bản sự.

Chủ sự Hình Bộ Ti Ngải Tông nói:

- Tướng quân trông bộ dáng của hắn thế kia, thật sự có bản lãnh gì sao? Tướng quân văn võ song toàn, Chu Tổng đốc cũng tán thưởng tướng quân, cho nên mới giao Bình Tây Quân cho tướng quân, trước khi hắn đến, Tây Quan dưới sự thống trị của tướng quân và Đổng Tri Châu ngay ngắn rõ ràng, hôm nay hắn tới, chặn ngang một viên gạch, là họa không phải phúc đối với Tây Quan!

- Ngải đại nhân, lời này quá rồi.

Đông Phương Tín cười nói:

- Bổn tướng một kẻ võ nhân, đâu có hiểu được thống trị một phương, Đổng Tri Châu mới thực sự là người tài ba, bổn tướng chỉ là một kẻ thô lỗ, thống lãnh binh mã là hạng mạnh, tiêu diệt bình loạn, bảo vệ một phương bình an, đó là công việc bổn tướng am hiểu nhất.

- Nếu không phải tướng quân tọa trấn Bình Tây Quân, trấn trụ đám loạn phỉ đạo chích kia, Sóc Tuyền chúng ta sao có thể yên lòng?

Ngải Tông nghiêm nghị nói:

- Sóc Tuyền hiện giờ trăm họ an cư lạc nghiệp, nguyên do đúng là công của tướng quân.

- Không nói, không nói.

Đông Phương Tín cười ha ha:

- Đều đi uống rượu.

- Tướng quân, chúng ta đu ra, thế nhưng còn có người ở lại nơi đó.

Một gã quan viên bên cạnh cười lạnh nói:

- Xem ra có một số người quả thực không biết tốt xấu, sau này cũng nên cho chúng chút nhan sắc nhìn… !

- Hai cái gai của Công Bộ Ti cùng Lễ Bộ Ti kia, tìm một cơ hội nhổ đi.

Ngải Tông ghé bên người Đông Phương Tín, thấp giọng nói:

- Vị Sở Tổng đốc này vừa tới, hai tên kia nhất định muốn đầu nhập bên đó… !

- Đều là làm việc cho triều đình, chẳng qua có công nên thưởng, có tội nên phạt… !

Đông Phương Tín vuốt râu, thâm ý nói:

- Cũng không cần nóng lòng, có thể đứng được thì sẽ đứng, đứng không vững cũng nên ngã xuống.

Đông Phương Tín cùng đám quan viên cười nói, mọi người ở Bắc Vọng Lầu cũng đã ngồi xuống, lúc này Sở Hoan lại rõ ràng, quan viên lưu lại, ngoại trừ Đổng Thế Trân, chính là Công Bộ Ti Hàn Hải cùng Lễ Bộ Ti Cổ Lập Thọ, ngoài ra chính là Tô Trọng Ngạn dẫn đầu đại biểu một bộ phận thân sĩ.

Trong bữa tiệc Sở Hoan cũng không nói quá nhiều, đều hàn huyên khách sao, rượu chưa được ba tuần, Sở Hoan trông như đã say, lập tức liền nói thẳng với mọi người, cảm thấy hơi mệt mỏi, muốn về phủ nghỉ ngơi.

Mọi người lập tức đưa Sở Hoan ra khỏi quán rượu, lúc này sắc trời đã tối, Đổng Thế Trân phái người dẫn đường, dẫn đoàn người Sở Hoan đến phủ Tổng đốc.

Phủ Tổng đốc nghe rất khí phái, nhưng lúc Sở Hoan nhìn thấy, không khỏi thở dài. Trước đó Đổng Thế Trân từng nói phủ Tổng đốc đã được thu dọn, thế nhưng Sở Hoan trông, phủ Tổng đốc này quả thực không giống như đã được thu dọn, hai con sư tử lớn trước cửa phủ, một con đã mất đầu, mà con bên kia bị chia làm hai ở chính giữa, chỉ còn lại một nửa, nếu nói có điểm gì sáng, chính là trên đầu cửa treo một tấm biển mới, trên đó viết ba chữ lớn màu vàng "Phủ Tổng Đốc".

Gần phủ Tổng đốc, lại có một doanh trại khá rộng mở, nơi đó luôn là chỗ của đội hộ vệ phủ Tổng đốc, trước giờ đều dùng để hộ vệ phủ Tổng đốc, chứa hai ba trăm người cũng không thành vấn đề, dễ dàng giải quyết vấn đề chỗ ở cho đội hộ vệ Sở Hoan mang đến từ kinh thành.

Khi Sở Hoan vào phủ Tổng đốc, viện lớn bên trong quả thực khoáng đạt, Tôn Tử Không nghe được Sở Hoan trở về liền đi tới, bộ dáng tức giận, nói như tố khổ:

- Sư phụ, đây… đây thực sự là phủ Tổng đốc sao? Khắp nơi đều là rách nát, phủ đệ này cũng không nhỏ, phòng xá cũng rất nhiều, thế nhưng rất nhiều phòng ngay cả cửa sổ và cửa chính cũng không có, mấy chiếc ao trong phủ, nước bên trong đã có mùi… !

Sở Hoan sờ lên cằm hỏi:

- Phòng bếp có nấu cơm được hay không?

- Nơi đó… cũng có thể dùng được.

- Không phải mùa đông, buổi tối không hề lạnh, mọi người vẫn có thể ngủ được.

Sở Hoan nói:

- Không cần lo lắng có người đến trộm, Hiên Viên tướng quân sẽ phái người bảo vệ phủ đệ cẩn thận.

Hiên Viên Thắng Tài ở bên lập tức nói:

- Đại nhân yên tâm, nếu có người vụng trộm vào trong phủ, đó là mạt tướng thất trách, sẽ đưa đầu mình lên, hiện giờ, mạt tướng tự mình mang theo người tuần tra ngày đêm.

Sở Hoan lắc đầu cười nói:

- Thực sự không cần như vậy.

Hắn nói với Tôn Tử Không:

- Hiện giờ cũng không ở kinh thành, có thể ăn có thể ở, trước tiên cứ chịu đựng, mọi chuyện không cần nóng vội…!

- Sư phụ, ngài… ngài tới đây làm Tổng đốc, hay là… bị sung quân đến nơi này… !

Tôn Tử Không bụng đầy oán trách:

- Họ sao có thể đối đãi với ngài như thế?

- Không cần phí lời.

Sắc mặt Sở Hoan sầm lại:

- Thu dọn một phen… Đúng rồi, hiện giờ phu nhân thế nào?

- Tôn đại phu vừa mới xem qua cho phu nhân, đã gần như khôi phục hoàn toàn.

Tôn Tử Không vội đáp:

- Kỳ Vân úy đã mang theo các huynh đệ chọn mấy viện coi như không tồi thu dọn một chút, có thể để người ở, phu nhân họ đã vào ở, chỉ là rất nhiều đồ trong nhà không có, vô cùng quạnh quẽ, còn phải mua sắm… Hiện giờ Kỳ Vân úy còn mang theo các huynh đệ thu dọn nơi khác… !

Sở Hoan nói:

- Mọi người đi mấy ngày đường, trước để mọi người nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng tinh thần, ngày mai hẵng dọn dẹp… !

Hắn nói với Hiên Viên Thắng Tài:

- Hiên Viên, ngươi giúp ta lựa chọn mấy huynh đệ tay chân lưu loát, tốt nhất là can đảm cẩn trọng, ta muốn dùng người… !

Hiên Viên Thắng Tài cũng không hỏi Sở Hoan cần người làm gì, gật đầu nói:

- Hiện giờ ta đi an bài.

Sở Hoan vẫy tay nói với Cừu Như Huyết và Bạch Hạt Tử:

- Các ngươi theo ta một chút, ta có việc muốn giao cho các ngươi… !

Hắn đang muốn dẫn hai người đi nói chuyện, lại nghe được cửa chính truyền đến thanh âm:

- Đại nhân, bên này… ngài đến xem… !

Sở Hoan quay đầu lại, trông thấy mấy tên binh sĩ ở trước cửa phủ, dường như đã xảy ra chuyện gì.

Sở Hoan nghi hoặc trong lòng, vội vàng đi qua. Tới cửa chính, hắn thấy trên đường phố vốn đã tối đen, ánh lửa ngút trời, giống như một con rồng lửa thật dài, đang tiến đến bên này.

- Bảo vệ đại nhân!

Hiên Viên Thắng Tài nắm chuôi đao, đám binh sĩ đều muốn rút đao ra khỏi vỏ, Sở Hoan đã giơ tay lên nói:

- Chậm đã… !

Hắn trông thấy, dẫn đầu đội ngũ là một chiếc xe ngựa, phía sau xe ngựa lại có một đoàn xe nhỏ, dưới ánh sáng trông thấy rõ ràng từng chiếc xe bác gác nối tiếp nhau, dường như trên xe chở đầy đồ vật.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.