Quốc Sắc Sinh Kiêu

Chương 970: Trừng gian đường



Phó Dụ Thịnh lắc đầu nói:

- Cũng không có chứng cứ. Chẳng qua Công Tôn đại nhân sau khi bị bộ hạ Chu Lăng Nhạc bắt được thì vẫn bí mật giam giữ, hơn nữa còn bị thẩm vấn bí mật. Công Tôn đại nhân dù là oan khuất đấy nhưng cũng không có chỗ giải oan.

Sở Hoan hỏi:

- Nếu quả thật là có người muốn Công Tôn đại nhân bị oan uổng thì tóm lại là người phương nào muốn đổ oan cho hắn? Hơn nữa lại đổ cho Công Tôn đại nhân thành quân bán nước, đối với người đó có lợi gì chứ?

Tô lão thái gia khẽ vuốt chòm râu dài, ngồi nghiêm chỉnh. Tiền Bá Di và Hồng Thắng Đào liếc nhau, cũng không mở miệng lập tức. Phó Dụ Thịnh nhìn chung quanh một chút, thấy mấy người khác cũng không có ý định lên tiếng, do dự một chút, rốt cục nói:

- Tổng đốc đại nhân, có mấy lời vốn không nên nói. Ta không có bằng chứng, cho dù nói ra cũng chỉ là ăn nói lung tung. Chỉ là...

Sở Hoan lập tức khoát tay cười nói:

- Phó tiền bối tuyệt đối không nên nghĩ vậy. Đây là sảnh bên. Hôm nay gặp gỡ mấy vị chỉ là vãn bối gặp tiền bối uống trà nói chuyện, cũng không có gì phải e dè... Ngươi có chuyện gì thì cứ nói, dù có sai thì mọi người cũng không nghĩ gì đâu.

Trên mặt Phó Dụ Thịnh lộ vẻ vui mừng, lúc này mới nói:

- Đại nhân, chẳng biết ngươi có biết là một nửa quan viên Tây Quan đạo hiện nay đều là vây cánh của Chu Lăng Nhạc hay không?

- Chu Lăng Nhạc?

Mặt Sở Hoan không đổi sắc:

- Phó tiền bối nói là Chu tổng đốc Thiên Sơn đạo sao?

- Đúng vậy.

Phó Dụ Thịnh nói:

- Trước khi quân Tây Lương đánh vào Nhạn Môn Quan, ba đạo Tây Bắc thì Tây Quan là mạnh nhất, Thiên Sơn yếu nhất... Nhưng từ sau khi quân Tây Lương đánh tới, Lục Huyền bỏ thành mà chạy, Tiếu Hoán Chương Bắc Sơn mai danh ẩn tích, ngược lại chỉ có Chu Lăng Nhạc dẫn quân xuất trận. Lúc ấy Tây Quan hỗn loạn tưng bừng, binh dân chẳng phân biệt được. Chu Lăng Nhạc chỉnh đốn binh mã, thu nạp hội binh, xây dựng phòng tuyến... Đúng là bởi thành tựu của hắn lần này, ngược lại khiến thanh danh của hắn lên cao. Binh dân Tây Bắc, thậm chí là chúng ta lúc trước còn cho rằng Chu Lăng Nhạc là đại anh hùng...

- Chuyện về sau thế nào?

- Đại tướng quân Dư Bất Khuất đi vào Tây Bắc, quản lý quân vụ, chính vụ lại hầu như giao hết cho Chu Lăng Nhạc. Quyền thế của Chu Lăng Nhạc bao trùm khắp toàn bộ Tây Bắc.

Lão thái gia rốt cục thở dài:

- Tổng đốc đại nhân chắc cũng từng nghe nói, Chu Lăng Nhạc từng được xưng là Tổng đốc ba đạo. Thế cục Tây Bắc, triều đình dựa vào Dư Bất Khuất đầu tiên, sau đó là tới dựa vào Chu Lăng Nhạc.

Sở Hoan gật đầu nói:

- Chuyện này đúng là ta cũng có nghe nói. Cái tên Tổng đốc ba đạo ta cũng đã từng nghe qua.

- Tổng đốc Lục Huyền của Tây Quan bỏ thành mà chạy, về sau bị Thần Y Vệ lùng bắt được. Tổng đốc Bắc Sơn Tiếu Hoán Chương nghe nói bệnh không rời giường, không để ý tới chính sự. Hơn nữa lúc đó uy vọng của Chu Lăng Nhạc giống như mặt trời ban trưa. Tay chân của hắn phân khắp ba đạo. Chính sự của ba đạo đều do hắn xử lý.

Lão thái gia chậm rãi nói:

- Dư Bất Khuất chỉ để ý tới quân vụ. Chu Lăng Nhạc lại quản lý chính vụ và hậu cần. Thời điểm Dư Bất Khuất vẫn còn, Chu Lăng Nhạc đã bắt đầu bài trừ người đối lập. Khi đó ba ngày thì có hai ngày có tấu chương của giám quan gửi vào kinh. Triều đình lại hết sức tín nhiệm hắn. Mỗi đạo tấu chương gửi đi không bao lâu thì lại có một quan viên Tây Bắc xuống ngựa. Mà hắn lấy danh nghĩa là dùng người hiền tài, tại châu phủ huyện của ba đạo Tây Bắc đều đưa người của mình vào...

Sở Hoan cau mày nói:

- Lão thái gia, hẳn là tất cả châu phủ, huyện của Tây Quan cũng có rất nhiều quan viên hắn sắp xếp hả?

- Đại nhân, chính ngươi cũng thấy mà. Tiếu Hoán Chương của Bắc Sơn đạo cũng không phải loại lương thiện, hơn nữa căn cơ tại Bắc Sơn rất sâu. Chu Lăng Nhạc vẫn lợi dụng các loại thủ đoạn để trục xuất rất nhiều quan viên Bắc Sơn. Tất cả châu phủ huyện của Bắc Sơn đều có rất nhiều bộ hạ cũ của Chu Lăng Nhạc. Bắc Sơn có Tiếu Hoán Chương trấn trụ mà hắn còn có thể làm như thế, tình thế Tây Quan còn dễ dàng hơn Bắc Sơn nhiều.

Lão thái gia vuốt râu nói:

- Tây Quan hầu như đã hoàn toàn rơi vào tay giặc. Lục Huyền bỏ trốn mất dạng, quan viên dưới trướng hắn bảy tám phần mười cũng đều bỏ chạy. Rất nhiều người đúng là đã sang phía Tây Lương, trở thành giặc bán nước rồi. Nghe nói lúc trước Chu Lăng Nhạc chuyên môn tập hợp một đám nghĩa sĩ giang hồ, gây dựng một cái Trừ Gian đường. Bên trong Trừ Gian đường đều là một đám tài cao mật lớn...

Lão thái gia còn chưa nói xong, Phó Dụ Thịnh đã cười lạnh nói:

- Ngay từ đầu ta cũng cảm thấy cái Trừ Gian đường này đều là những người muốn đền nợ nước. Nhưng bây giờ xem ra, vị Chu tổng đốc kia chỉ sợ đã có mưu đồ từ sớm. Hắn thành lập Trừ Gian đường, nhìn thì là vì trừ kẻ gian nhưng ta lại thấy là vì lôi kéo dị sĩ giang hồ. Quân Tây Lương sau khi đánh vào, rất nhiều dị khách tam giáo cửu lưu gian hồ thường xuyên ám sát quân Tây Lương. Nhưng bọn họ chỉ là một đám ô hợp. Thế mà sau khi Chu Lăng Nhạc thành lập Trừ Gian đường kia, đám dị khách giang hồ này liền tới tìm nơi nương tựa tại Trừ Gian đường cả. Nghe nói trước sau đã có cả trăm người gia nhập Trừ Gian đường rồi...

Sở Hoan hỏi:

- Trừ gian đường dùng để ám sát người Tây Lương sao?

- Ngoại trừ người Tây Lương thì quan trọng nhất là ám sát những quan viên Tần quốc đi theo người Tây Lương.

Lão thái gia nói.

- Nhưng mà... Hôm nay đã trở thành công cụ để Chu Lăng Nhạc đi vơ vét chứng cứ phạm tội của quan viên.

- Công cụ sao?

- Đúng thế. Trước khi Dư Bất Khuất qua đời, Trừ Gian đường cũng đã bắt đầu bị Chu Lăng Nhạc dùng để tìm kiếm chứng cứ phạm tội của quan viên rồi. Khi đó có một đám lớn quan viên phải xuống ngựa, trong đó lớn nhất chính là Lục Huyền.

Lão thái gia giải thích:

- Trừ Gian đường có rất nhiều chứng cứ phạm tội của Lục Huyền. Về sau Lục Huyền liền bị Thần Y Vệ áp giải vào kinh thành xử trảm. Chứng cứ do Trừ Gian đường thu thập được cũng được Chu Lăng Nhạc giao cho Thần Y Vệ mang về kinh thành.

Sở Hoan khẽ vuốt cằm.

- Trừ Gian đường thu thập được rất nhiều chứng cứ phạm tội của quan viên Tây Quan. Hiện nay quan viên của tất cả châu phủ huyện của Tây Quan, sáu bảy phần mười đều đã bị thay thế.

Lão thái gia giải thích:

- Như ở phủ thành của nha môn Sóc Tuyền này, hơn phân nửa đều là quan viên mới được bổ nhiệm. Bốn mươi sáu tư nha môn, chỉ có công bộ và lễ bộ là vẫn do người tiền nhiệm quản lý. Bốn mươi tư nha môn khác, rất nhiều quan lại phía dưới đều đã bị thay đổi rồi.

Phó Dụ Thịnh lại nói tiếp:

- Đại nhân, chuyện xảy ra ở Bắc Vọng lầu thật ra chính là do đám người này giở trò, do Đông Phương Tín cầm đầu. Phần lớn đám người kia đều là hiền tài do Chu Lăng Nhạc tiến cử. Bọn họ kết đảng với nhau. Đại nhân mới đến, bọn chúng vô lễ như vậy chính là muốn ra oai với đại nhân...

Dừng lại một chút, hắn lại nói:

- Đại nhân, Công Tôn đại nhân vốn là tri châu Việt Châu. Uy vọng ban đầu của hắn ở Tây Bắc không dưới Tổng đốc Lục Huyền. Hơn nữa mặc dù Lục Huyền tài trí bình thường nhưng có một việc lại làm không tồi là trọng dụng Công Tôn đại nhân, rất nhiều chuyện đều để Công Tôn đại nhân quyết định...

Sở Hoan khẽ thở dài:

- Thật ra ở vị trí cao, có đôi khi cũng không cần bản thân có tài cán nhiều. Đối với người ở vị trí cao mà nói, năng lực cần nhất là giỏi nhìn người, giỏi dùng người. Có thể biết mình biết người chính là một người tài rồi.

Dừng lại một chút, hắn lại nói:

- Chỉ tiếc là vị Lục tổng đốc này lại hơi nhát gan...

- Đại nhân nói không sai. Lục Huyền trọng dụng Công Tôn đại nhân coi như cũng là chiến tích của hắn rồi.

Lão thái gia nói:

- Công Tôn Sở là người có tài, hơn nữa nhận thức sáng suốt. Hắn càng xứng đáng hơn là trước kia đã thi hành chính sách khảo hạch quan viên. Mỗi hai năm hắn lại tiến hành một lần khảo hạch quan viên, cho nên châu phủ huyện của Tây Quan trước kia có không ít năng thần cán lại!

Phó Dụ Thịnh lúc này rốt cục nói:

- Đại nhân, thật ra chính bởi nguyên nhân này nên Công Tôn đại nhân mới bị vu oan như thế.

Sở Hoan giơ tay lên nói:

- Xin Phó tiền bối chỉ giáo cho?

- Chu Lăng Nhạc kể công tự ngạo. Hắn trước đây vẫn luôn cho mình là Tổng đốc ba đạo Tây Quan. Hôm nay người Tây Lương đã lui, hắn cũng không nỡ vứt bỏ quyền thế trong tay.

Phó Dụ Thịnh hiển nhiên có ý kiến khá lớn với Chu Lăng Nhạc.

- Nếu như Công Tôn đại nhân không bị vu thành quân bán nước, như vậy Công Tôn đại nhân chính là anh hùng kháng địch. Lục Huyền vừa chết, có hy vọng tiếp nhận Tổng Đốc Tây Quan nhất chính là Công Tôn đại nhân.

Sở Hoan lộ vẻ đồng ý nói:

- Lời ấy không sai. Nếu như Công Tôn Sở không bị gắn cho tội danh bán nước thì với tài cán và uy vọng của hắn tại Tây Quan, ngược lại thật sự là ứng cử viên thích hợp nhất làm tổng đốc Tây Quan.

- Công Tôn đại nhân nếu là tổng đốc Tây Quan, Chu Lăng Nhạc muốn khoa tay múa chân với chính sự Tây Quan thì cũng không phải chuyện dễ dàng.

Phó Dụ Thịnh nói:

- Cho nên vu cho Công Tôn đại nhân là quân bán nước mới có thể cho hắn cơ hội thao túng Tây Quan. Hôm nay quan viên các châu phủ huyện Tây Quan đạo đã có rất nhiều quan hệ với hắn. Đông Phương Tín nắm quân quyền trước đây là dòng chính của Chu Lăng Nhạc. Hôm nay tri châu Việt Châu, Đổng Thế Trân trước đây cũng là là chủ sự Hộ Bộ Ti của Tây Quan. Hôm nay trở thành tri châu Việt Châu, không có Chu Lăng Nhạc ủng hộ thì hắn cũng không ngồi được ở vị trí này.

- Hả?

Sở Hoan ngạc nhiên nói:

- Đổng Thế Trân lúc trước là chủ sự Hộ Bộ Ti sao?

- Đúng vậy.

Phó Dụ Thịnh nắm chặt nắm tay nói:

- Lại nói, Đổng Thế Trân này năm đó còn là được Công Tôn đại nhân đề bạt. Nếu không có Công Tôn đại nhân đề bạt thì Đổng Thế Trân không có khả năng tiến lên vào chủ sự bộ Hộ. Nhưng khi Công Tôn đại nhân bị vu oan, hắn chẳng những không kêu oan cho Công Tôn đại nhân, ngược lại còn cấu kết với đám người Chu Lăng Nhạc....

Nói tới đây, khóe mắt hắn đã bắt đầu co quắp lại.

Sở Hoan trầm mặc một hồi, rốt cục hỏi:

- Lần này ngoài Công Tôn Sở ra thì còn xử trảm cả một đám quan viên sao? Đám quan viên kia trước kia cũng đều làm quan tại Tây Quan à?

- Thật ra cùng bị xử trảm với Công Tôn đại nhân lần này phần lớn đều là quan viên trước kia được Công Tôn đại nhân cất nhắc.

Phó Dụ Thịnh nói:

- Bố cáo đã viết, ngoài Công Tôn đại nhân còn có mười ba quan viên cũng bị xử quyết. Mấy tháng trước cũng đã thẩm vấn định án rồi, sau đó đã báo án lên kinh thành. Là thánh thượng giao cho Hình bộ tại kinh thành phê chuẩn, phê xử trảm.

Sở Hoan như có điều suy nghĩ, lại cười nói:

- Xem ra ta tới lại vừa kịp. Hôm nay vừa tới nhận chức tại Sóc Tuyền, ngày mai đã chứng kiến quan viên bị xử trảm...

Phó Dụ Thịnh nhịn không được nói:

- Đại nhân, xử trảm Công Tôn đại nhân là do Hình bộ chọn thời gian. Bọn họ sớm không ra tay, muộn không ra tay lại đợi tới ngày mai. Chẳng lẽ đại nhân không cảm thấy bọn họ cố ý làm như vậy sao?

Tô lão thái gia ho khan hai tiếng. Phó Dụ Thịnh cũng biết mình kích động nên nhiều lời không nên nói đã nhịn không được mà nói ra, sắc mặt hơi xấu hổ.

Sở Hoan nhìn thấy, trong lòng ngược lại lại thấy thoải mái. Tứ đại gia tộc trong bảy họ Tây Quan tới đây cũng không câu nệ, ngược lại nói ra toàn lời từ tâm can. Điều này khiến Sở Hoan hơi thỏa mãn.

Ít nhất là thái độ của bọn họ cũng hết sức thân mật. Phó Dụ Thịnh với tư cách gia chủ Phó gia, dùng tuổi tác và thân phận hắn thì tuyệt đối không phải là người dễ biểu lộ thái độ, nói chuyện tất nhiên cũng phải hết sức cẩn thận. Nhưng hôm nay hắn lại có thể mở rộng tấm lòng mà nói với mình, chuyện này cho thấy những lời này Phó Dụ Thịnh đã dấu trong lòng rất lâu. Có thể nói cho mình nghe, Sở Hoan liền thấy, chỉ sợ bảy họ Tây Quan đã coi mình là chỗ dựa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.