Quỷ Hô Bắt Quỷ

Quyển 1 - Chương 2: Chạy trốn và khảo nghiệm



Hô hấp ngày càng khó khăn khiến khuôn mặt dần dần đỏ ửng. Có một sức mạnh đang ở trên cổ khiến Vương Hủ chậm rãi tử vong.

Vương Hủ muốn đẩy đôi tay trắng bệch của nữ quỷ ra nhưng hắn chạm không được, thật có cảm giác như tay của hắn đang cố nắm lấy không khí vậy. Mắt thấy mình đã sắp mất đi ý thức, Vương Hủ đột ngột nhận ra trước ngực đang nóng lên, cuốn sách bằng trúc bỗng lóe lên một ánh sáng rất chói mắt. Nữ quỷ hét thảm, lập tức buông hai tay ra và lui về phía sau. Vương Hủ ngã ngồi trên đất rồi thở gấp tại đó. Sau khi thở hổn hển một hơi, hắn lập tức xông đến phía nữ quỷ. Lúc này, Vương Hủ đã nổi giận rồi, trong đại não chỉ truyền lại cho hắn hai tin tức: Một, nữ quỷ sợ cuốn sách bằng trúc này. Hai, nếu chết ta cũng kéo ngươi theo để làm đệm lưng.

Không thể không nói, tâm lí trả thù của Vương Hủ rất mạnh. Mặc kệ ngươi là đầu trâu mặt ngựa hay vẫn là thần tiên hoàng đế, dù sao mạng ta đã nát, cùng lắm thì cùng ngươi đồng quy vu tận. Bây giờ, hắn tự tay nắm tóc nữ quỷ nhưng lập tức phát hiện mình vẫn tóm vào không khí như trước. Trong đầu bỗng nảy lên một ý tưởng, chỉ thấy Vương Hủ lấy cuốn sách bằng trúc ra rồi đập xuống nữ quỷ. Cầm cuốn sách bằng trúc trong tay cũng chẳng khác cầm đèn pin là mấy, mà khi đập xuống thì xem ra còn thuận tay hơn cục gạch một chút.

(Đồng quy vu tận, ngọc thạch câu phần: Chết chung một lúc, ngọc đá cùng tan)

Cảm thấy trên tay có cảm giác đánh trúng, Vương Hủ biết thứ này có tác dụng gõ trúng vật không thuộc nhân gian, xem ra cũng không phải hàng sơn trại. Trong lòng càng tin tưởng cuốn sách bằng trúc là thứ chân truyền từ Quỷ Cốc Tử. Tuy Vương Hủ nghĩ vậy nhưng không hề cầm lỏng tay mà dùng một combo bao gồm các chiêu thức thuộc phái đầu đường xó chợ. Trong lúc nước chảy mây trôi, miệng liền nói mấy câu hùng hùng hổ hổ: "Lớn lên xấu như vậy còn dám chạy đến dọa người! Đã vậy còn muốn bóp chết bổn đại gia! Chỉ là ngươi vẫn thuộc hệ tự nhiên! Đừng tưởng công kích vật lý của lão tử không có hiệu quả mà cho rằng lão tử sợ ngươi!"

(Hàng sơn trại: Bên Tung, hàng nhái được gọi là hàng sơn trại)

Vì vậy trong phòng xuất hiện một cảnh tưởng quái dị vô cùng, chỉ thấy một người cầm một vật bằng trúc đánh một con quỷ răng rơi đầy đất, giữa lúc Vương Hủ đánh đến phát nghiện, khóe mắt chợt nhìn thấy những thứ mà hắn không muốn nhìn thấy. Thì ra có một lão bá "Xuyên" nửa người qua cánh cửa rồi tiến vào phòng. Tiếp theo, từ trên tường đến cửa sổ, hơn mười vị "Hương thân phụ lão" bắt đầu nhào đến. Trong lúc không hay không biết, Vương Hủ đã bị dồn đến góc tường, trong tay giơ "Phục Ma Thiên" làm thế chống đỡ, chẳng khác nào một người bị một đám sói vây quanh rồi giơ bó đuốc giãy dụa vô ích. Nhưng xem ra đám quỷ hồn vô cùng kiêng kị cuốn sách bằng trúc, không có một con nào dám tới gần, chẳng qua chỉ yên đứng theo dõi, điều này làm Vương Hủ có cảm nhận cái gì được gọi là "Cường thế vi quan".

("Cường thế vi quan" có hai nghĩa, một là "Thế mạnh là quan", hai là "Thế mạnh vây xem", ở đây theo nghĩa hai)

"Này thằng nhóc, hình như ngươi vẫn còn sống à... Mà này, nãy giờ có gặp chuyện gì kỳ quái hay không?" Một giọng nói lười nhác đột ngột xuất hiện trong đầu Vương Hủ.

"Ngươi... Ngươi đang ở đâu? Đây là chuyện gì? Mau cứu ta với...!" Vương Hủ gào thét trả lời, hơn nữa còn cuống quít tìm kiếm nơi phát ra giọng nói. Hắn biết giọng nói này là của "Miêu Gia", bởi vì giọng nói của người này làm rất khó quên, nó làm cho người nghe tưởng tượng ra một khuôn mặt chưa tỉnh ngủ. Lại nói, nếu gặp được loại chuyện quái dị như vậy thì khi muốn trông cậy vào một người tới cứu mình, cũng chỉ có tên "Thám tử linh dị" kia mà thôi.

"Ồ, ta à? Ta đang ở trong Sự Vụ Sở, chiêu này gọi là Thiên lý truyền âm, có thể trực tiếp khiến cho âm thanh xuất hiện ở trong óc của ngươi. Ha ha ha, có phải lợi hại lắm không..."

(Thiên lý truyền âm: Truyền âm thanh ngàn dặm, câu này rất quen nhưng vẫn nên giải thích thì hơn)

"Lợi hại cái rắm! Lão tử sắp toi đời rồi! Có phải hôm qua ngươi đã biết sẽ xảy ra loại chuyện này nhưng cố ý không nói cho ta chứ gì? Thay đó ngươi lại nói cái gì mà bốn giờ chiều để lừa bịp ta..."

"Haizzz, đúng là thiếu niên. Tuy ta cũng còn rất trẻ nhưng vẫn lớn hơn ngươi mấy tuổi đấy. Bởi vậy ngươi xưng lão tử còn sớm một chút. Bây giờ ta nói cho ngươi biết một chuyện, ngươi nghe cho kỹ, ta chỉ nói một lần." Nói tới đây, Miêu gia dừng một chút, Vương Hủ rõ ràng nghe được âm thanh rít một hơi thuốc lá. Bây giờ lửa đã cháy đến nơi rồi, vậy mà thằng cha Miêu gia này vẫn còn bình thản quá. Tuy rất muốn phát tác nhưng chuyện trước mắt có quan hệ đến mạng sống của mình nên hắn vẫn cố nén cơn tức, không nói lời nào.

Miêu Gia rít thuốc lâu như một thế kỷ, chỉ thấy hắn nói tiếp: "Ba giờ sáng hôm nay, ta cảm thấy ở chỗ ngươi có một linh vật mạnh mẽ thức tỉnh, loại linh vật này xuất thế sẽ có một chấn động kỳ diệu, linh vật có linh tính càng mạnh thì loại chấn động này càng rõ ràng, ảnh hưởng càng là rộng rãi. Nhưng trong thành phố này, người có linh thức không nhiều lắm nên ta nghĩ vẫn nên đích thân đến xem."

"Kết quả là ta nhìn thấy ngươi đào đất ở đằng kia, ta nghĩ ngươi chính là chủ nhân mà linh vật lựa chọn. Thế nhưng bản thân ngươi thật giống như một người bình thường, chắc chắn sẽ không thể chống nổi sự việc quỷ hồn đuổi giết cách đó mười hai giờ. Bởi vậy, ta quyết định giúp ngươi bằng cách để lại danh thiếp của ta, nếu như tìm thấy Sự Vụ Sở thì sẽ an toàn. Đáng tiếc, ngươi lại không muốn nhận sự giúp đỡ..."

"Thúi lắm! Cái danh thiếp rách của người đến địa chỉ cũng không có, bảo ta tìm bằng cách nào? Tìm khắp quả đất à?"

"Ha ha, thì ra là thế. Ta hiểu rồi, bây giờ ngươi đến bên cạnh cửa sổ, ném cuốn sách bằng trúc ra bên ngoài."

"Cái gì? Ngươi muốn ta chết đúng không! Ngươi yên tâm, ta cầm nó ở trong tay cũng sắp chết, thành quỷ ta cũng không bỏ qua cho ngươi!"

"Loại bảo vật này sau khi hiện thế sẽ "kinh thiên địa, khiếp quỷ thần", cho nên những con quỷ kia không muốn con người đạt được thứ này mà thôi, ngươi chỉ cần ném thứ đó đi thì bọn chúng cũng không còn lý do để hại ngươi rồi."

"Được, ta tin ngươi một lần!" Vương Hủ vừa men theo vách tường để di chuyển đến bên cửa sổ, vừa huơ cuốn sách bằng trúc để dọa đám quỷ. Đến lúc Vương Hủ mở cửa sổ ra thì bỗng một cánh tay từ đâu xuất hiện rồi lôi hắn ra ngoài.

"Bà mẹ nó! Ngươi không phải đang ở Sự Vụ Sở chó má gì đó sao!"

Miêu Gia không thèm để ý đến nỗi bực tức Vương Hủ. Sau khi vứt tàn thuốc xuống đất, hắn nói một cách không nhanh không chậm: "Ngươi tin Thiên lý truyền âm ư? Chắc do xem Thất hiệp ngũ nghĩa quá nhiều rồi?"

Hai người chạy thật nhanh đến bên lề đường, Miêu Gia nhảy lên một chiếc xe hơi Honda rách nát, Vương Hủ ngồi cạnh tay lái phụ. Tuy cửa còn chưa kịp đóng nhưng Miêu Gia đã đạp chân ga thật mạnh, xe chạy như bay.

Cảm giác tạm thời an toàn đã khiến Vương Hủ nhẹ nhõm một chút. Lúc này, hắn vừa thở hổn hển trên ghế, rồi nói: "Rốt cuộc thì câu nào ngươi nói mới là sự thật?"

"Ngoại trừ vài câu trêu chọc ngươi, tất cả đều là thật. Ta thấy đã sắp bốn giờ nhưng ngươi còn chưa tới nên sang đây nhìn thử. Mặt khác, vừa rồi ta nói ngươi ném thứ đó đi nhưng thật ra chỉ muốn ngươi mở cửa sổ thôi, ngươi đừng ném thật à nha. Mà này, ngươi còn giữ danh thiếp của ta không?"

"Cái danh thiếp này đến địa chỉ lẫn số điện thoại liên lạc cũng không có. Giữ lại thì có tác dụng gì... Chà mẹ nó, tại sao lại như vậy?" Vương Hủ kinh ngạc, hắn nhìn thấy trên tấm danh thiếp có viết địa chỉ. Rõ ràng ban đầu tại đây trống không mà?

"À, có lẽ bây giờ ngươi đã thấy được rồi. Ta nghĩ rằng hẳn là lần tiếp xúc với quỷ hồn đã khiến linh thức của ngươi thức tỉnh. Chính vì vậy đã có năng lực "Linh Thị", cho nên... Hê hê..." Nói đến đây Miêu gia nhoài người đẩy cửa bên cạnh lái phụ, rồi tung một cước đá bay Vương Hủ. Vương Hủ nào phản ứng kịp, đến khi biết thì xe đã chạy được hơn 10m. Cũng may ngoài lề đường khu ngoại ô thành phố đều được phủ một lớp cỏ dại thật dày. Nếu không, chỉ sợ loại ngã sấp với tốc độ cao xuống mặt đường xi măng sẽ làm xương cốt của hắn tan nát.

Chiếc Honda rách nát dừng lại tại một nơi cách đó không xa, Miêu Gia duỗi đầu ra ngoài rồi hét thật to cho Vương Hủ nghe: "Ngươi đã đạt đến trình độ có thể sử dụng Linh Thị nên ta quyết định cho ngươi một cơ hội. Nếu hôm nay ngươi có thể sống sót đến Sự Vụ Sở, như vậy coi như đã thông qua khảo nghiệm của ta. Từ đó, ta sẽ dẫn ngươi tiến vào cái nghề Thú Quỷ này. Dù sao bây giờ, người trong cái nghề ngày càng ngày càng ít..." Hắn vừa nói hết câu cuối cùng thì vừa kịp ngồi ngay ngắn. Sau khi châm một điếu thuốc, Miêu Gia định đạp chân gia để rời khỏi. Ngờ đâu, qua kính chiếu hậu, hắn lại thấy một khuôn mặt đầy máu xuất hiện trên đuôi xe.

Thì ra sau khi Vương Hủ bị đạp xuống xe, tuy trán chỉ chảy chút máu, vết thương cũng không nặng, nhưng câu nói của Miêu Gia đã nhen nhóm ý định liều chết một phen của hắn. Bấy giờ, Vương Hủ không thèm để ý đau đớn trên người mà lao đến một lần nữa. Chỉ trong khoảnh khắc, hắn đã chồm lên đuôi xe.

"Thật đúng là... một kẻ ương ngạnh ..." Lúc này, Miêu gia lại nở nụ cười.

"Ngươi cho ta cơ hội? Còn khảo nghiệm ta? Ta cho ngươi biết, chút nữa ngươi sẽ không có cơ hội để làm việc đó đâu. Bởi vì mẫu thân của ngươi sẽ nhanh chóng nhân được một tấm di ảnh, kèm theo đó là một hộp tro cốt! Đợi lão tử bắt được ngươi..." Lời còn chưa nói hết, Vương Hủ liền bay lên trời sau một cú ngoặt cua ngoạn mục. Câu nói cuối cùng mà hắn nghe thấy trên không trung chính là: "Nếu như hôm nay ngươi không tới kịp thì có lẽ ngươi sẽ chết, nhớ cẩn thận mọi chuyện nhé..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.