Quỷ Môn Độc Thánh

Chương 229: Có Người Muốn Phá Trận




Khi Lâm Hàn Tuyết thấy ông nội như biến thành một người khác, trở nên trẻ trung hơn hẳn, mái tóc hoa râm cũng trở về màu đen thì cô ta rung động không nói nên lời.

Lúc này, Lâm Vỹ Phong bị chọc tức đến ngất xỉu cũng tỉnh lại.

“Lâm Hàn Tuyết, đứa con gái vô dụng này…”

Lâm Vỹ Phong vừa tỉnh táo lại đã giơ tay muốn dạy cho Lâm Hàn Tuyết một bài học.

Thế nhưng khi ông ta thấy ông cụ nhà mình bình yên không tổn hao gì đứng trước mặt thì lập tức ngây ngẩn cả người.

“Bố à, bố không khỏe rồi ư?”

Lúc này, chú Lý vội vàng giải thích chuyện xảy ra lúc nãy cho Lâm Vỹ Phong một lượt.

Sau khi biết được chuyện đó, cộng thêm tác dụng thần kỳ của loại thuốc Diệp Viễn đưa cho.

Thì Lâm Vỹ Phong lại suýt chút nữa tức đến mức ngất xỉu.

Lẽ ra hôm nay bọn họ đã có thể làm quen với Diệp Viễn, không ngờ lại vì con gái của ông ta phá rối.

Mà họ đã mất đi mọi tình hữu nghị với một cao thủ như Diệp Viễn.

Nghĩ tới đó, Lâm Vỹ Phong lại nổi giận muốn dạy dỗ Lâm Hàn Tuyết.

Cũng may có ông cụ Lâm bên cạnh ngăn cản Lâm Vỹ Phong lại.

“Được rồi, Hàn Tuyết cũng chỉ muốn tốt cho ông của nó thôi, chỉ là lòng tốt đặt sai chỗ!”

“Ngày may chúng ta cũng đến tìm cậu Lâm, dù phải trả cái giá đắt đến mức nào cũng phải dỗ cho cậu ấy đồng ý tha thứ!”

Thật ra khi ông cụ Lâm biết được thuốc của Diệp Viễn có tác dụng nghịch thiên như thế, lòng ông ta cũng hối hận biết bao nhiêu.

Nhưng chuyện đã vậy rồi, ông ta có hối hận cũng có thể làm được gì, bây giờ đành phải nghĩ hết mọi cách để cầu xin Diệp Viễn tha thứ thôi.

“Mặt khác, không được tiết lộ chuyện này cho bất kỳ ai!”

Ông cụ Lâm biết rất rõ, nếu chuyện này lọt ra ngoài cho mọi người cùng biết, thì e là Diệp Viễn sẽ trở thành cái bánh ngon, sau đó sẽ có rất nhiều cao nhân đến lấy lòng anh.

Đến lúc đó, nhà họ Lâm muốn tiếp cận anh lại càng khó.

“Rõ!”

……

Chuyển sang Diệp Viễn, anh và Sở Vân Phi về công ty của Anweier.

Bởi vì hai người cũng đã ký hợp đồng với công ty Anweier, ông ta đã quyết định trước tiên là tạo nên tên tuổi của hai người trong cuộc thi thiết kế lần này.

Sau đó lại mở đường cho họ bước vào giới giải trí.

Anweier cũng là người khá nôn nóng, hai người vừa mới đến công ty đã bắt đầu chụp ảnh tuyên truyền cho Phùng Tiêu Tiêu và Thư Uyển Nhi, họ không ngừng thử quần áo.

Mà hai người cũng vô cùng phối hợp, làm không biết mệt là gì.

Phùng Tiêu Tiêu là một sinh viên vừa tốt nghiệp và cũng chưa có công việc, có thể hợp tác với một ông lớn như Anweier, tất nhiên cô ta vô cùng xúc động.

Vì đây là lần đầu tiên Thư Uyển Nhi tiếp xúc với những thứ mới mẻ này nên nhìn đâu cũng tò mò, tất nhiên cũng đầy hào hứng.

Mà Diệp Viễn với Sở Vân Phi thì đành phải kiên nhẫn chờ hai người đến tận chiều.

Mãi đến tận tối, Anweier mới xác định được quần áo hai người sẽ mang đi thi, sau đó kích động mời mấy người Diệp Viễn ăn một bữa tiệc xa hoa.

Sau khi cơm no rượu say, Diệp Viễn lại đưa hai cô gái về biệt thự.

Thế nhưng khi bọn họ sắp về đến nơi thì Diệp Viễn chợt nhướng mày, dừng bước.

“Sao thế?”

Thấy Diệp Viễn đột nhiên dừng lại, Thư Uyển Nhi và Phùng Tiêu Tiêu đều thấy khó hiểu.

“Không có gì, xem một màn kịch hay thôi!”

Diệp Viễn mỉm cười, kéo hai cô gái ngồi xuống chiếc ghế đá cách đó không xa.

Sau khi ba người ngồi xuống, cổng biệt thự của Diệp Viễn bỗng nhiên vang lên âm thanh trầm đục.

Một ông lão đen gầy cùng với một thanh niên áo trắng đã tung hai chưởng vào nhau.

Sau đó cùng văng ra hai bên biệt thự.

“Soạt!”

Một bóng đen đã rơi xuống trước trận pháp của biệt thự.

Cách rất xa nhưng Diệp Viễn vẫn có thể thấy rất rõ, bóng đen kia là một ông lão.

“Không ngờ một Giang Châu nho nhỏ thế này lại có một nơi ngon nghẻ như thế!”

Ông lão cảm nhận được linh khí thiên địa không ngừng sôi trào xung quanh nơi này thì lòng đầy khiếp sợ.

Khi ông ta đang chuẩn bị phá trận.

“Soạt!”

Lại có một bóng người nhanh chóng lao tới đánh úp về phía ông lão.

Ông lão cao gầy cảm nhận được nguy cơ, lòng thầm giật mình, vội vàng xoay người lại, giơ tay tung một chưởng lên.