Quý Ngọc

Chương 15




Kì Ngọc rất nhanh liền đuổi tới, “Ngươi vì cái gì rời khỏi nhà? Vì cái gì ở lại nơi đây?”

“Nơi này yên tĩnh”.

“Trong nhà cũng không có ái dám sảo ngươi. Theo ta trở về đi.”

Ta lắc đầu, “Ta muốn ở đây một thời gian, yên tĩnh đọc sách.”

“Không phải mới thi xong sao? Phải nghỉ ngơi một thời gian, ta cũng nghỉ ngơi vài ngày, ở nhà cùng ngươi được không?”

“Tạm thời ta không muốn về”, ta cười khẽ nói, “Nếu ngươi nguyện ý, có thể ở cùng ta vài ngày.”

Hắn quan sát thần sắc ta, “Ngươi không phải vì ta nạp thiếp mà sinh khí?”

“Không có”, ta thần sắc thản nhiên.

“Vậy vì cái gì ở đây? Nơi này cái gì cũng không có, không có ai hầu hạ ngươi.”

“Ta thích sự yên tĩnh nơi đây.”

“Được rồi”, hắn bất đắc dĩ ôm ta, đành ở lại cùng ta.

Buổi tối, hắn gối lên vai ta có chút u buồn hỏi: “Quý Ngọc, ta cảm thấy ngươi thay đổi. Tuy rằng bình thường chuyện gì ngươi cũng để trong lòng nhưng trước kia ta cảm thấy tâm chúng ta thật gần nay lại cảm thấy ngươi cách ta rất xa.”

Tay của ta vuốt ve lưng hắn,nghe vậy nhẹ nhàng mở miệng nói: “Tâm ý của ta đối với ngươi không thay đổi.”

Hắn có chút cao hứng, đứng dậy tiến tới hôn ta. Ta ôm eo hắn, chậm rãi làm sâu nụ hôn….

Ngọt ngào hôn môi qua đi, hắn tựa hồ không yên lòng, thưởng thức tay ta nói: “Ta biết người thiếp kia khiến ngươi mất hứng nhưng ta thật sự không bính nàng lại càng không đem nàng để trong lòng. Ta hiểu được, vì ta đắc thế, phú quý nên có nàng, căn bản không thể tin tưởng, ta thật không hiếm lạ, lại càng không để trong lòng. Chỉ có ngươi, vô luận khi nào, chưa từng ghét bỏ ta, tâm ta cũng chỉ có ngươi….”

Ta hôn đỉnh đầu hắn, ma xát vòng eo hắn, không mở miệng.

Kì Ngọc có chút vui thích nói, “Chúng ta coi như hết khổ, quá khứ ai có thể nghĩ tới chúng ta được như bây giờ, nghĩ muốn gì sẽ có cái đó. Ta đã nói sẽ nuôi ngươi, nay coi như là làm được đi.”

Ta mỉm cười,“Ân.”

“Quý Ngọc, vĩnh viễn đừng ly khai ta, được không? Ta thật sự thích ngươi, cả đời này cũng chỉ thích ngươi”, hắn ôm cổ ta, cùng ta bốn mắt nhìn nhau, co chút khẩn cầu nói.

Ta gật đầu, “Chỉ cần ngươi không ruồng bỏ ta, ta liền không ly khai ngươi.”

Hắn vừa lòng, ôm ta, hai chân cùng ta giao triền một chỗ, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Ta hôn trán hắn, không có chút buồn ngủ. Thân thể dán cùng nhau, thật ấm áp, lẫn nhau trong lúc đó không có khoảng cách. Nhưng kỳ thật, tâm của ta đã có chút lạnh, trong lòng khoản cách cũng xác thực kéo ra. Tuy rằng còn chưa lạnh hoàn toàn, còn chưa triệt để ngăn cách.

Ta cũng không phản đối có nhiều tiền, cũng không chán ghét phú quý sinh hoạt. Nhưng những việc hắn làm hoàn toàn rời khỏi chuẩn mực an toàn. Nếu tình huống bình thường, chúng ta có thể dựa vào võ công ngao du thiên hạ nhưng Cố Thiều là người của Tần Vương, vì Cố Thiều làm việc, Kì Ngọc có khả năng tiến vào tầm mắt của ai đó. Hai người dù vũ lực mạnh tới đâu cũng không chống lại được vương quyền. Kì Ngọc càng thành công chúng ta càng bị hãm thật sâu không thoát ra được.

Trước khi Cố Thiều đến, chúng ta không phải chưa thảo luận qua vấn đề này. Nhưng hắn muốn làm sinh ý lớn, muốn kiếm nhiều tiền, muốn có mặt mũi. Ta có thể lý giải, liền im lặng không nói.

Ta sẽ giúp hắn giải quyết những vấn đề hắn không nghĩ tới, cũng sẽ nghĩ biện pháp an bài đường lui….Nếu đã muốn tiến vào thật sâu liền không thể tránh né, như thế nào không ngẫm lại đường lui cho được.

Lúc trước biết rõ Cố Thiều chỉ đường đi có thể là cạm bẫy, ta vẫn đến Nhạc thành. Bởi vì không muốn nợ hắn, chẳng sợ chỉ có một phần mười khả năng hắn thật sự cần ta trợ giúp, ta cũng đến đây.

Bởi vậy liền tính đã sớm đoán được kết quả, biết ta cùng Kì Ngọc khó tránh kết cục càng lúc càng xa nhau nhưng chỉ cần một tia khả năng gần nhau ta cũng sẽ không buông tay.

Yên lặng chờ đợi ba năm. Ở chung trong toàn nội trạch, thời gian gần nhau càng ngày càng ít. Nguyên bản có ít trao đổi giờ cũng không còn.

Trên giường tuy vẫn như cũ ăn ý nhưng số lần ôm nhau cùng ngủ càng ngày càng ít.

Ta đã sớm bỏ đi thói quen có người ôm, nhiệt độ cơ thể, cái ôm, sự an tâm càng ngày càng ít. Tâm tư như thế nào không lạnh.

Thẳng đến khi hắn nạp thiếp, vượt qua giới tuyến kia….

Điểm mấu chốt vốn chính là càng bị ép càng lùi về sau. Ta dám nói ngày hắn cười vợ cũng còn không xa.

Một khi đã như vậy, ta như thế nào còn lưu lại nơi đó?

Cũng đã tới lúc ta an bài đường lui.

Vô luận lần này có thể trúng cử hay không, sau một năm rưỡi nữa, ta sẽ xuất môn du học. Thỏ khôn có ba hang, an bài vài điểm dừng chân, mấy đường lui là phải làm.

Vô luận tương lai Tần Vương được hay mất thế, vô luận Cố Thiều có kết quả tốt hay không, ta đều phải rời khỏi Nhạc thành.

Cố Thiều làm việc tuy rằng bí ẩn, hắn lại luôn đứng sau màn không làm người biết, nhưng ta vẫn nhìn ra chút manh mối. Thế lực của hắn không chỉ giới hạn trong Nhạc thành, còn rót vào khu vực xung quanh Nhạc thành.

Hắn đại khái hằng năm đều vì Tần Vương cung cấp rất nhiều tiền bạc, vì kiếm tiền tự nhiên không khỏi câu kết cùng quan lại, buôn lậu trái pháp luật.

Sinh hoạt của hắn không xa xỉ, hơn nữa rất bận rộn, cơ bản không làm người chú ý. Duy nhất điệu cao chính là đường đệ Kì Ngọc của hắn, sinh ý làm thật không sai. Kia cũng bất quá là một tầng ngụy trang, để người không biết rõ chi tiết về hắn mà thôi.

Kì Ngọc làm sinh ý đứng đắn, cung cấp bạc cho hắn có hạn, huống chi một nửa lợi nhuận đại khái thuộc về Kì Ngọc.

Liền tính Cố Thiều tạm thời không bị thanh toán, ta cũng giống như ngủ trong thùng thuốc nổ, cho nên chuyến này xuất môn là chuyện phải làm.

Nay lên núi trụ, nhất là đợi kết quả khoa cử, không để người sinh nghi. Nhị là nhượng Kì Ngọc chuẩn bị tâm lý, ta cũng không phải đột nhiên ly khai.

An bài tốt đường lui có thể an tâm trở lại Nhạc thành xem kết quả.

Dù sao Cố Thiều có thê thiếp nhi nữ, liền tính không để ý điều gì cũng không có khả năng mặc kệ nhi tử nữ nhi. Cho nên hắn dù có khả năng lấy ta gánh tội thay nhưng lại càng có khả năng dùng ta an bài đường lui, cho nhi nữ hắn một con đường sống. Về phần bản thân hắn, trừ phi Tần Vương làm Hoàng đề khoan thứ, nếu không rất khó thoát thân.

Mà Kì Ngọc, ta cuối cùng cũng không thể nhìn hắn không hiểu gì bị đưa vào cuộc tranh đoạt này.  Nên mặc kệ hắn cưới vợ sinh tử, đến lúc đó sẽ đề tỉnh hắn hoặc cung cấp một đường lui, là đương nhiên.

Thỏ khôn có ba hang, xem ra ta phải chuẩn bị đường lui không chỉ là ba a.

Đường lui có hay không, chỉ có thể nhìn thiên ý. Chúng ta cùng Cố Thiều trên danh nghĩa là đường huynh đường đệ. Quả thật bị liên lụy, chỉ có thể bỏ quan thân phận lưu lạc thiên nhai. Ta cùng Kì Ngọc có võ công hộ thân, có sau bảy phần nắm chắc rời đi. Những người khác thì khó nói, chỉ có thể coi vận khí.

Hiện tại Kì Ngọc có nô tỳ thành đàn, bởi bán mình nên có rất nhiều thân phận văn điệp trên tay chúng ta. Muốn đổi thân phận cùng bọn họ thật dễ dàng, tại quan phủ làm tiêu nô cũng tốt. Về phần thân phận bọn họ, chỉ cần nói làm mất văn điệp, nhượng hàng xóm bảo đảm, làm lại cũng không khó. Cũng không cần Cố Thiều phải giết những người này diệt khẩu.

Ta muốn có một gia đình an ổn, ban đêm có thể ôm nhau ngủ, có nhiệt độ cơ thể ấm ấp cùng an tâm chờ đợi. Chỉ sợ tương lai yên ổn mới có khả năng thực hiện.

Khi đó ân oán thanh toán xong, ta cái gì cũng không quản, tới một chỗ an ổn sống, sau đó cưới vợ sinh tử.

Kì Ngọc cùng ta ở trên núi vài ngày nhưng chung quy không thể ở lâu, vẫn lưu luyến không rời đi. Để lại cho ta một ngân phiều giá trị lớn còn mốt ít bạc vụn, dặn ta trụ đủ rồi nhanh chóng về nhà. Sau lưu luyến không rời trở về.

Thời điểm nhàn rỗi, dạy hài tử nơi đây đọc sách. Đại khái vì không cần học phí nên hài tử đến ngày càng nhiều, ta dành thời gian cố định mỗi ngày dạy bọn nhỏ nhận thức tự, dạy vỡ lòng cho bọn chúng. Nhàn rỗi làm chuyện tốt tích đức cũng tốt.

Tự mình làm cơm thật phiền toái, ta đưa cho gia đình trên núi một ít ngân lượng để bọn họ làm cơm cho ta cùng thư đồng. Hài tử đến đọc sách cũng hỗ trợ một chút như chẻ củi, múc nước hoặc là đem quần áo bẩn của ta đi giặt. Ta cũng không ngăn cản.

Bởi vì sơn dân chất phác, ta ở đây sinh hoạt thật vui vẻ.

“Lâm công tử, Đông Li, ăn cơm”, người chưa tới, tiếng đã tới trước, thanh âm A Xuân sang sảng tại sân ngoài.

“Hôm nay ăn cái gì?”, Đồng Li cười hì hì tiếp nhận rổ đồ ăn, hắn là thư đồng Cố Thiều cho ta, lúc đầu theo ta có chút không quen, nay quen thuộc cũng là người lanh lẹ.

“Có gà xào nấm, hưu bào nhục, rau xanh đậu hủ, còn có bánh bao”, A Xuân cười tủm tỉm nói, “Kia nấm cùng hưu bào là vật chỉ trên núi mới có, ở trong thành là không có khả năng ăn. Là Lâm công tử thích nhất.”

Ta từ trong phòng đi ra, Đông Li đã dọn xong bàn ăn, thần sức khiến người ngón trỏ đại động, mỉm cười nói: “Phiền toái ngươi, A Xuân”.

“Phiền toái cái gì, ngài nhưng là đưa bạc a”, A Xuân cười ha ha nói, “Có cái gì không tiện rửa, ta trực tiếp mang về rửa.”

Ta lắc đầu, “Không có. Ngươi ăn chưa? Cùng chúng ta ăn cơm đi.”

“Không được”, nàng đúng trong viện xem hoa cúc ta trồng, “Cha nương còn đang chờ ta về ăn cơm. Này, hoa nở thật hảo xem”.

“Nếu thích thì mang vài chậu về nhà đi”, ta vừa ăn cơm vừa nói với nàng. Đã rất quen thuộc nên không cần khách khí.

“Thật sự? Ta cũng không muốn nhiều, một gốc là được. Nãi nãi ta chỉ có thể nằm im trên giường không ra khỏi cửa, đưa bồn hoa này cho nàng, nàng nhất định cao hứng”.

“Vậy người tùy chọn đi, lúc di chuyển nhớ mang theo cả đất, đừng làm đứt rễ.”

“Biết”, nàng vui vẻ đào lên, chào hỏi rời đi.