Quyền Khuynh Nhất Thế

Chương 741: Thể Diện Của Lãnh Đạo






Trong quan trường, không có đối thủ và kẻ địch vĩnh hằng, chỉ có lợi ích vĩnh hằng, mặc dù quan hệ của Lục Duệ và Hoàng Hiểu Dương với Tả Thiên Nhai trước khi rời khỏi thành phố Thanh Giang tới kinh thành vô cùng hòa thuận, nhưng một khi liên quan tới tranh giành lợi ích, hai người tất nhiên sẽ sinh ra rạn nứt, nhất là hiện tại tỉnh ủy lại muốn gia tăng hai thường ủy thị ủy ở thành phố Thanh Giang, vậy thì hai người có ý đồ muốn nắm giữ quyền lên tiếng trên cuộc họp thường ủy thị ủy Thanh Giang đều cảm thấy nóng vội.

Lục Duệ đối với tâm tư này của Hoàng Hiểu Dương hiểu rất rõ, dứt khoát chủ động bày tỏ tốt với hắn, để Hoàng Hiểu Dương phái người tới khu cao tân tọa trấn, có điều Hoàng Hiểu Dương cũng vô cùng tỉnh táo, biết dưới tình trạng hiện giờ, trừ Lục Duệ ra, không ai có thể trấn trụ được cục diện khu cao tân, dứt khoát hào phóng để Lục Duệ về thành phố Thanh Giang xử lý chuyện khu cao tân.

Hơn nữa ý tứ của Lục Duệ rất rõ ràng, cảnh cáo Hoàng Hiểu Dương đừng ép mình quá, nếu thực sự muốn chọc giận mình thì cùng lắm mình hợp tác với Tả Thiên Nhai.

Hoàng Hiểu Dương tất nhiên có thể lĩnh ngộ được ý tứ ẩn chứa trong đây, cục diện chính trị của thành phố Thanh Giang sau đây khẳng định sẽ phát sinh biến hóa rất lớn, chuyện tỉnh lý muốn điều chỉnh ban lãnh đạo thành phố Thanh Giang đã sớm không còn là bí mật, nếu như trên mấy hạng nhân sự nhân sự trọng đại mình có thể có được sự ủng hộ của Lục Duệ, vậy đối với Hoàng Hiểu Dương mà nói thì là một tin tức tốt.

Thân là bí thư thị ủy, nếu như muốn bảo trì tính quyền uy trên cuộc họp thường ủy, Hoàng Hiểu Dương nhất định phải chiếm được một ghế trong hai thường ủy thị ủy mới gia tăng, chỉ có như vậy hắn mới có thể bảo trì được quyền uy của mình trên cuộc họp thường ủy, phải biết rằng bí thư Ủy ban chính pháp thành phố Thanh Giang vừa điều nhiệm Hoàng Chiêm Sơn cũng không phải là người của Hoàng Hiểu Dương hắn, tuy rằng hai người năm trăm năm trước xem như là một nhà, nhưng trên thực tế vị bí thư Hoàng Chiêm Sơn này sau khi tới thành phố Thanh Giang, không hề tới báo cáo công tác với bí thư thị ủy Hoàng Hiểu Dương, ngược lại đi lại rất gần với thị trưởng Tả Thiên Nhai.

Ủy ban chính pháp quan hệ đến tới duy trì đại cục được ổn định, quan hệ đến phát triển kinh tế ổn định, đây là một vị trí vô cùng quan trọng, Hoàng Hiểu Dương đối với điều này rất để ý.

Mà phó bí thư Ủy ban chính pháp thành phố Thanh Giang, cục trưởng cục công an thành phố Mã Hướng Đông thì là người của Lục Duệ, chỉ cần có thể kéo gần quan hệ với Lục Duệ.

Như vậy có thể mượn dùng tay của Lục Duệ, khiến Mã Hướng Đông cản tay công tác của Hoàng Chiêm Sơn, dù sao chỉ cần tay Hoàng Chiêm Sơn không thể vươn vào hệ thống công an, thì sẽ không có uy hiếp quá lớn.

Quan trọng hơn là, trưởng phòng tổ chức Thị ủy Sở Kiếm là tâm phúc của Hoàng Hiểu Dương, nếu như trên vấn đề nhân sự bí thư thị ủy và phó bí thư chuyên trách có ý kiến nhất trí, như vậy cho dù là Tả Thiên Nhai ở chỗ khác chiếm được ưu thế, trên vấn đề nhân sự cũng chỉ có thể lùi bước.


Dù sao cho dù năng lực cá nhân của thị trưởng cường thịnh tới mấy, nếu như trên vấn đề nhân sự tính toán chi li quá mức, luôn sẽ lưu lại ấn tượng ác liệt cho lãnh đạo, phải biết rằng nhân sự đảng quần là một quy củ bất thành văn, lão quan trường như Tả Thiên Nhai tất nhiên là sẽ không tự chuốc lấy xui xẻo.

Cho nên, Lục Duệ hơi nhắn lời cho Hoàng Hiểu Dương, Hoàng Hiểu Dương lập tức nghe thấy nhã ý , lập tức yêu cầu để Lục Duệ về thành phố Thanh Giang chủ trì đại cục khu cao tân, Lục Duệ tất nhiên cũng biết thời biết thế đáp ứng ngay.

Sau khi Lục Duệ có được chỉ thị của Hoàng Hiểu Dương, ngựa không dừng vó chạy tới ban trú kinh thành phố Thanh Giang, dặn dò Lam Thiên Dã một chút, bảo hắn lưu ở kinh thành chờ tin tức.

Sau đó thì ngồi máy bay về thành phố Thanh Giang.

Sau khi Máy bay đáp xuống sân bay Tân Châu, Lục Duệ ngồi xe lửa, cuối cùng tới sáng ngày hôm sau thì về tới thành phố Thanh Giang.

" Chú...chú sao lại về." Lục Duệ vừa mới tiến vào cửa nhà thì một bóng hình nho nhỏ lao tới lúc lắc tay Lục Duệ.

Lục Duệ xoa đầu tiểu Thủy Tinh, cười nói: "Tiểu nha đầu, là nhớ chú hay là nhớ quà?"

Tiểu Thủy Tinh chớp chớp mắt, cười hì hì đáp: "Chú đã về rồi, chẳng lẽ lại không có quà?"

Lục Duệ mỉm cười vươn tay ôm lấy tiểu nha đầu, cánh tay trầm xuống: "Mập quá, phải giảm cân! Cẩn thận ăn nhiều thành heo, lớn lên không ai yêu đâu." Nhéo mũi Tiểu Thủy Tinh, Lục Duệ cười cười với Lý Giang đang ngồi trong phòng khách: "Thế nào, tất cả ở thị lý vẫn ổn chứ?"


Tiểu nha đầu nghe vậy thì tức giận: "Chị so với cháu thì già hơn, chị ấy mới lo không có ai yêu."

Lý Giang nhìn thấy hai người bọn họ cười đùa, nhún vai nói: "Còn thế nào được nữa, Chính phó đội trưởng không nhúc nhích được quyền đầu."

Nghe thấy lời nói của hắn, trong lòng Lục Duệ không khỏi trầm xuống, xem ra cục diện hỗn loạn của thành phố Thanh Giang đã tới mức nhất định.

Lúc này Trịnh Tú Nghiên từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Lục Duệ thì mặt lộ ra vẻ tươi cười, nhẹ nhàng nói: "Chú, chú về rồi."

Lục Duệ cười ha ha: "Ừ, về rồi, không về thì không kịp tiễn cô tới trường."

Nói xong, thả tiểu Thủy Tinh xuống nhéo mặt nó nói: "Thủy tinh ngoan, đi chơi với chị đi, chú và chú Lý còn phải bàn việc."

Tiểu nha đầu gật đầu cao hứng, xách bọc quà Lục Duệ tặng cho nó đi theo chị.

Ngồi trên thượng, Lục Duệ cũng không khách khí với Lý Giang, lấy thuốc ra châm, nói: "Nói gnhe thử đi, hiện tại loạn tới trình độ nào rồi?"

Lý Giang cười khổ một chút, lại không tiếp lời Lục Duệ mà cười nói: "Lão đại, anh hút thuốc ít thôi, sau khi Tú Nghiên lên đại học, ở trong nhà chỉ còn anh và Thủy Tinh, anh không thể để nó hít phải khói thuốc quá nhiều được."


Cau mày, Lục Duệ gãi đầu, dập thuốc, nở nụ cười khổ: "Anh nếu không nhắc tới chuyện này thì tôi cũng quên mất, sau khi Tú Nghiên lên đại học, tôi thực sự phải tìm người chiếu cố cho thủy tinh, chuyện hút thuốc chỉ là việc nhỏ, về sau ở trong nhà không hút là được."

Lý Giang nghĩ một lát nói: "Việc này để tôi, Tú Nghiên cuối tháng tới tỉnh G báo danh, anh đưa hay là tôi đi."

Lắc đầu, Lục Duệ nói: "Chúng ta cùng tiễn, tôi cũng muốn tới bên kia, đại ca của vợ tôi làm phó tỉnh trường tỉnh G, giao cho anh ta là được."

Chần chờ một chút, Lý Giang nói: "Đại ca của vợ anh? Lão đại, anh không phải nói cùng Lâm gia..."

Không nói hết lời, nhưng ý tứ của hắn rất rõ ràng, Lục Duệ đã trở mặt với Lâm gia, chuyện này trong điện thoại đã từng đề cập với Lý Giang, nhưng hiện tại lại bảo người của Lâm gia chiếu cố Trịnh Tú Nghiên, Lý Giang tất nhiên là có chút khó hiểu.

Lục Duệ cười cười: "Lâm gia vẫn có người tốt, ít nhất thì hai anh trai của Nhược Lam cũng không tồi, yên tâm đi.

Hơn nữa, tôi còn có mấy bộ hạ cũ ở tỉnh G, bọn họ sẽ chiếu cố cho Tú Nghiên."

Lời này của hắn cũng đngs, kinh tế của huyện Đại Hồng và huyện Thuận An bởi vì Lục Duệ năm đó tạo dựng cơ sở, mấy năm nay phát triển nhanh chóng, không ít quan viên của hai nơi này đều vì vậy mà thăng chức rất nhanh, không ít bộ hạ cũ của Lục Duệ hiện tại đã trải rộng tới thành phố Dương Minh và thành phố Tất Phương, thậm chí ở tỉnh thành cũng có người, đám người như Lý Dật Phong và Trình Nghi, lúc này đã là cán bộ trung tầng của tỉnh G.

Nếu Lục Duệ nói như vậy, Lý Giang tất nhiên không còn gì để nói, lấy ra một tập văn kiện, Lý Giang nói với Lục Duệ: "Tình huống bên trong thành phố Hiện tại rất phiền toái, vấn đề lớn nhất chính là ổn định khu cao tân, lúc trước sau khi tin tức công trình kỳ hai của khu cao tân có thể phải tạm dừng truyền đến, phía dưới lòng người hoảng sợ, thị trưởng Trần và chủ nhiệm Quản mấy lần mở họp, đều không có cách nào ổn định tâm tư của mọi người, thậm chí không ít xí nghiệp công ty cũng xuất hiện hiện tượng lòng người chán nản, thậm chí còn xảy ra trị an trị an."

Lục Duệ gật đầu: "Anh nói không sai, xem ra chuyện trọng yếu nhất của chúng ta hiện tại là phải ổn định hội quản ủy khu cao tân, phải ổn định tư tưởng của các cá nhân tương quan của tất cả hạng mục khoa học kỹ thuật và các xí nghiệp đoàn thể, quyết không thể để xuất hiện lòng người hoảng hốt."

Nghĩ một lát, Lục Duệ nói với Lý Giang: "Anh lập tức thông tri cho Quản Chi Trung, tổ chức một chút, buổi sáng ngày mai mở hội nghị toàn thể hội quản ủy khu cao tân, buổi chiều tôi sẽ hội kiến người phụ trách của các xí nghiệp đặt ở khu cao tân, ngoài ra, thông tri cho người phụ trách của phía nhận thầu tất cả các hạng mục thi công của khu cao tân, mấy ngày nay tôi sẽ tiến hành hội kiến từng người.


Phải mau chóng đưa ra một chương trình, để khu cao tân khôi phục bình thường.

Còn nữa, thông tri cho Mã Hướng Đông, cứ nói tôi bảo, nghiêm khắc đả kích hành vi phạm tội xuất hiện ở khu cao tân, nếu trị an khu cao tân xảy ra nhiễu loạn, cục trưởng công an hắn về sau phải tới canh cửa khu cao tân cho tôi."

Lý Giang gật đầu, biết Lục Duệ thực sự rất sốt ruột, khu cao tân Thần Quang có thể nói là một tay hắn tạo dựng, nói nó là căn cơ của Lục Duệ ở thành phố Thanh Giang cũng không đủ, bởi vì chỉ cần còn khu cao tân, dựa vào nso để phát triển và mang đến hiệu quả lợi ích lớn, sự phát triển kinh tế của thành phố Thanh Giang cũng sẽ đi lên, mà đây chính là chính tích mà không ai có thể đoạt được của Lục Duệ.

Ngược lại, nếu như hạng mục này xảy ra vấn đề, vậy sẽ là một vết nhơ trong kiếp sống chính trị của Lục Duệ.

Vì sao hiện tại hạng mục có vấn đề thậm chí là thối nát của rất nhiều địa phương không thể giải quyết, trên trình độ rất lớn có một số hạng mục không phải là không thể bỏ đi, mà là không thể bỏ được.

Bởi vì những hạng mục này đều là công trình chính tích mà lãnh đạo tiền nhiệm lưu lại, có lẽ lúc ấy là chính tích, nhưng hiện tại thành công trình thối nát.

Nhưng lúc đó lãnh đạo dựa vào cái này để thăng quan, nếu như lãnh đạo kế nhiệm tùy tiện làm gì đó những công trình này, rất dễ lưu lại thanh danh không tôn trọng đối với người tiền nhiệm, thứ hai vạn nhất người tiền nhiệm thăng quan thành thượng cấp của mình, thế chẳng phải là muốn vả vào mặt thượng cấp à?

Mặt của Lãnh đạo không vả được, cho nên, loại chuyện này của Hoa Hạ nhìn mãi cũng quen mắt.

Đối với loại chuyện này, Lục Duệ cũng không có cách nào, khu cao tân là mình hao hết tâm tư mới phát triển lên được, Lục Duệ tuyệt đối không cho phép cũng không thể để khu cao tân loạn được, nếu không, hắn căn bản không cần thiết phải làm nhiều việc ở ở kinh thành như vậy.

Hai người đang nói chuyện thì di động của Lục Duệ đổ chuông, nhìn số bên trên, mày Lục Duệ lập tức nhăn lại..