Quyền Lực Tuyệt Đối

Chương 555: Ánh rạng đông



Phạm Hồng Vũ vội khiêm tốn vài câu.

Cảnh Phi cười ha hả đấy, nói:

- Bí thư Phạm, mời tiếp tục, mời tiếp tục.

- Được, tôi xin tiếp tục nói lên ý kiến của mình. Thành lập công ty tiêu thụ chỉ là bước đầu tiên. Sau đó chính là kết cấu sản xuất. Chủ tịch Hoàng vừa rồi giới thiệu, trước mắt sản nghiệp nông trường chúng ta chính là có ba khối. Khối thứ nhất, sản xuất nông nghiệp; khối thứ hai, ngư nghiệp đánh bắt; khối thứ ba, nhà máy gia công loại nhỏ. Ba khối sản nghiệp này có một điểm giống nhau, chính là kỹ thuật lạc hậu, thậm chí có thể nói là rất nguyên thủy. Cho nên nhất định phải thay đổi. Tổng thể là sửa nông nghiệp thành công nghiệp. Đương nhiên, không phải công nghiệp nặng, mà là công nghiệp nhẹ. Muốn làm công nghiệp nặng, chúng ta không có cơ sở, không có lực lượng kỹ thuật, cũng không có tài chính, chỉ có thể nhập gia tuỳ tục làm công nghiệp nhẹ.

Phạm Hồng Vũ dựng thẳng một ngón tay, không lay động, nói.

Đây là thói quen của hắn.

- Muốn làm công nghiệp?

Mọi người quả thực bị Phạm Hồng Vũ khiến cho đầu óc choáng váng. Chúng ta không phải nông trường sao? Như thế nào đổi thành nhà máy công nghiệp?

Cảnh Phi lại rất hứng thú.

Phạm Hồng Vũ gật đầu, nói:

- Đúng, chính là làm công nghiệp. Lấy việc sản xuất thức ăn gia súc cho heo và dê bò là việc chính. Các đồng chí, tôi trước khi tới nông trường, đối với thức ăn gia súc đã có được hiểu biết nhất định. Phương pháp sản xuất này khá đơn giản, không phức tạp. Nguyên vật liệu chủ yếu là lúa mì, lúa mạch, gạo, tấm, cám, cám lúa mì, dầu thực vật, bột cá, bột đậu nành, đậu phộng, bột hạt bông, bột hạt cải, men, bột thịt xương, và một số khoáng chất vitamin và các chất phụ gia tổng hợp hóa học khác. Những nguyên vật liệu này, nông trường chúng ta có thể nói là gặp may mắn. Ngoại trừ lúa mì lúa mạch, bởi vì vấn đề khí hậu và thổ nhưỡng, nông trường chúng ta không thích hợp gieo trồng đại quy mô, còn những nguyên vật liệu khác, chúng ta đều có thể sản xuất. Gạo, đậu tương, lạc, bông, dầu cải, bột cá, tự chúng ta cũng có thể tự làm. Chúng ta nương tựa hồ lớn, nên có cá. Cho nên, sản nghiệp thức ăn gia súc sau này sẽ trở thành sản nghiệp chính của nông trường chúng ta. Đem nhà máy thức ăn gia súc xây dựng lên, sản phẩm sản xuất ra, sau khi chiếm lĩnh thị trường, những sản nghiệp vây quanh khác trên cơ bản toàn bộ đều trở mình.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt dần dần trở nên sáng lên.

Tuy rằng ai cũng đều chưa từng làm qua thức ăn gia súc, nhưng nghe qua, dường như chính là có chuyện như vậy. Nông trường sản xuất những thứ này, cấp cho heo dê bò làm thức ăn gia súc, khẳng định không thành vấn đề. Vấn đề nguyên vật liệu không sợ không có biện pháp giải quyết.

- Haha, nông trường chúng ta có hơn mười ngàn công nhân viên chức. Hơn nữa cộng với người nhà là hơn ba chục ngàn người. Đây đều là tài nguyên của chúng ta. Trong thời điểm này, ba chục ngàn người là gánh nặng, mỗi tháng riêng việc phát tiền lương không thì cũng liền sầu bạc tóc rồi. Một khi ý tưởng cho ra, đuổi kịp yêu cầu và bước đi của thị trường, hơn chục ngàn công nhân viên chức, một trăm ngàn mẫu ruộng tốt đều có thể trở thành tài nguyên quý giá nhất.

Phạm Hồng Vũ cười, nói.

- Bí thư Phạm, ý của cậu là, chỉ cần một nhà máy thức ăn gia súc là có thể đem nông trường chúng ta toàn bộ nuôi sống?

Hoàng Tử Hiên trầm ngâm, hỏi, vẻ mặt vẫn có chút không dám tin.

Nông trường Triều Dương có thể có mười ngàn công nhân viên chức, hai chục ngàn người thân, một nhà xưởng toàn bộ nuôi sống hết thì cái nhà xưởng ấy có quy mô bao nhiêu? Hoàng Tử Hiên tạm thời hoàn toàn tưởng tượng không ra.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Một nhà máy thức ăn gia súc đương nhiên không đủ, còn phải có những sản nghiệp khác. Chúng ta từng khối từng khối phân tích hết, không nên vội...

Nói xong, nhìn đồng hồ một chút, thấy đã hơn tám giờ. Vô tình, hội nghị này đã mở được một giờ. Nhưng điều này không quan hệ, chỉ cần có thể giải quyết vấn đề thực tế, hội nghị kéo dài thêm một chút cũng không sao.

- Quy mô nhà máy thức ăn gia súc, nên xây dựng ra sao, cần bao nhiêu tài chính để khởi động, tôi ở chỗ này cũng thiếu tự tin. Thời gian chuẩn bị không đủ, rất nhiều số liệu cụ thể tôi còn chưa kịp tính toán. Hơn nữa, vẫn là câu nói kia, phương diện này, tôi không phải chuyên gia, các vị đang ngồi đây cũng không phải chuyên gia. Phải xây dựng nhà máy thức ăn gia súc, xây dựng như thế nào, vẫn phải mời chuyên gia đến đây, quy hoạch lại một chút. Chuyên gia tôi đi mời, nhưng nhà máy thức ăn gia súc sau khi xây dựng, triển vọng là không thể nghi ngờ. Từ cải cách mở ra, bước chân càng lúc càng nhanh, cả nước kinh tế sẽ càng ngày càng sinh động, quần chúng nhân dân trình độ cuộc sống cũng sẽ càng ngày càng cao, nhu cầu thực phẩm càng ngày càng nhiều. Muốn thực hiện chăn nuôi đại quy mô, thức ăn gia súc ắt không thể thiếu. Cho nên việc tiêu thụ thức ăn gia súc hoàn toàn không cần lo lắng. Nguyên vật liệu chúng ta cũng có, chỉ còn thiếu kỹ thuật và tiền bạc, điều này tổng có thể nghĩ ra biện pháp. Nhà máy thức ăn gia súc sau khi phát triển, ở nông trường chúng ta, ngành chăn nuôi có thể dẫn đầu mà làm. Bất luận sản phẩm nào, quá trình gia công càng phức tạp, nói như vậy, phụ gia giá trị cũng liền càng cao. Sản xuất thức ăn gia súc, chúng ta có thể kiếm một chút, nuôi dưỡng heo hơi, cũng kiếm được một chút. Gạo, đậu, đậu phộng các loại cây trồng có thể được thêm vào sản xuất thức ăn cho heo. Phân heo có thể làm phân nông nghiệp, nuôi cá cũng cần dùng đến, tuần hoàn lợi dụng. Phương diện nhân viên cũng tương đối khá tiêu hóa. Đây tóm lại chỉ là trên đất bằng, chúng ta tiếp theo nghĩ xem, sản nghiệp ngư nghiệp, như thế nào thay đổi.

Phạm Hồng Vũ nâng tách trà lên uống một ngụm, nói không vội vàng không hấp tấp.

Vô tình, các cán bộ tham dự hội nghị một đám đứng thẳng thân mình, nhìn không chuyển mắt chàng thanh niên trẻ tuổi cao lớn ngồi ngay trước mắt. Nếu như nói, ngay từ đầu, mọi người vẫn chỉ là xuất phát từ lễ phép, đối với nhân vật số một nên có sự tôn trọng, nhưng hiện tại thì hoàn toàn bị Phạm Hồng Vũ hấp dẫn.

Ngay cả Hoàng Tử Hiên cũng không ngoại lệ, tự nhiên mà vậy đi theo ý nghĩ chuyển động của Phạm Hồng Vũ.

Người ta là có lường trước đấy, không phải nói chuyện đạo lý lớn.

- Chúng ta hiện tại đang có hai đội đánh bắt, là đội bảy và đội bốn với hơn một ngàn người. Tất cả đều xuống sông uống nước. Hồ Thanh Sơn nguyện ý cho chúng ta một chút cá thì cho; không muốn cho, chúng ta cũng giương mắt nhìn không có biện pháp. Dựa vào cái này mà kiếm cơm là không được. Hơn một ngàn người, phải bắt bao nhiêu cá mới đủ tiền lương cho bọn họ? Sau này, quy mô đánh bắt phải thu nhỏ lại, cá cũng phải được nuôi dưỡng. Đối mặt với hồ Thanh Sơn lớn như vậy, chúng ta không nuôi cá, chỉ biết đánh bắt, thật sự là đáng tiếc.

Phạm Hồng Vũ cười nói.

Một vị Phó chủ tịch không kìm nổi nói:

- Bí thư Phạm, hồ Thanh Sơn quá lớn, như thế nào để nuôi cá? Chúng ta hàng năm đều nuôi một ít cá, nhưng không đợi đến lớn lên đã bị bắt đi rồi. Đến lượt chúng ta, còn lại không đến mấy con cá nhỏ, một chút không có lời. Đây cũng không phải là đập chứa nước...

Phạm Hồng Vũ liền mỉm cười.

Ừ, không khí rốt cục đã bắt đầu đi lên, điều này rất tốt.

Hắn cần đúng là một bầu không khí như vậy. Họp là vì giải quyết vấn đề, không phải nói chuyện suông, nói khách sáo. Hội nghị thương lượng vấn đề, nên đem tính tích cực của mọi người điều động lên, nói cho thoải mái. Lúc này mới có thể tập trung suy nghĩ của mọi người, nghĩ ra biện pháp tốt.

Chỉ cần Phạm Hồng Vũ là một người lợi hại thì không có gì là không được.

Huống chi chức vụ chủ yếu của hắn, là Chủ tịch huyện Vân Hồ, tám trăm ngàn nhân khẩu bên kia đang cần hắn đầu nhập càng nhiều tinh lực để tìm cách, để xây dựng, dẫn dắt mọi người làm giàu. Nông trường Triều Dương bên này, công tác hàng ngày nhất định phải dựa vào Hoàng Tử Hiên và những cán bộ đang ngồi đây. Hắn chủ yếu là tiến hành "hướng dẫn kỹ thuật", vạch phương hướng chính xác cho bọn họ, hướng dẫn bọn họ có phương pháp suy nghĩ và hình thức công tác chính xác.

Hoàng Tử Hiên hành vi thường ngày phi thường tốt, chính trực vô tư, thanh liêm tự giữ, ở nông trường uy vọng rất cao, Phạm Hồng Vũ trong lòng rất thích. Đây đúng là trợ thủ tuyệt hảo. Hoàng Tử Hiên tính tình cứng đầu, nhưng đây không phải là vấn đề chủ yếu. Chỉ cần khuất phục y, khiến y đi theo ý nghĩ của mình, đại bộ phận công tác của nông trường, chính mình cơ bản không cần quan tâm rồi.

Đương nhiên, đây cũng không phải là một sớm một chiều.

Bất cứ người nào cũng không phải nói thay đổi là có thể thay đổi.

Nhưng Phạm Hồng Vũ rất tin tưởng, hơn nữa với thái độ của Cảnh Phi, khiến lòng tin của hắn càng thêm sung túc. Có một vị lão Bí thư phúc hậu, hiểu lí lẽ, uy vọng cao đi theo giúp đỡ, cũng có thể gặp được mà không thể cầu được.

- Vấn đề này rất hay. Hồ Thanh Sơn không phải đập chứa nước, chúng ta không thể một nhà độc bá. Cho nên, hồ lớn nuôi cá và hồ bình thường nuôi cá là có khác nhau. Chúng ta phải tiến phương thức nuôi cá trong lồng.

- Nuôi cá trong lồng? Cái này phải làm sao?

Mọi người cảm thấy hứng thú, càng ngày càng hứng thú.

Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười, nói:

- Trên lý luận, nuôi cá trong lồng thao tác khá đơn giản. Ở trên mặt nước thiết lập một thùng nước làm vật trung gian. Phía dưới thùng nước là lưới ni lông trét bùn, hình thành một không gian bịt kín. Ở trong cái lồng lưới này nuôi cá trắm cỏ, cá mè, cá cơm… Những loại cá kinh tế khác cũng có thể nuôi dưỡng. Kỹ thuật nuôi dưỡng cũng không phức tạp. Vẫn là câu nói kia, thao tác kỹ thuật cụ thể sẽ mời chuyên gia đến chỉ điểm. Chúng ta chủ yếu là cung cấp hậu cần và tài chính. Vân Hồ gần sát hồ Thanh Sơn, từ xưa chính là đất lành. Sau này một thời gian ngắn, nhất định phải trở thành căn cứ nuôi trồng thuỷ sản lớn. Đây chẳng những là một con đườn phát triển cho nông trường Triều Dương chúng ta, mà còn phải trở thành một trong ngành công nghiệp trụ cột của huyện Vân Hồ. Lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, Lời nói của lão tổ tông rất có đạo lý đấy.

Vô tình, Bí thư Phạm biến thành Chủ tịch huyện Phạm.

Nhưng mọi người ai cũng không cảm thấy không đúng.

Thân là Chủ tịch huyện, suy xét vấn đề toàn bộ, chính là chuyện đương nhiên.

- Lồng lưới nuôi cá, nghe vào thật sự không phức tạp, cũng giống như nuôi cá trong hồ phải không?

Một vị Phó chủ tịch hỏi, hơi chút hoang mang.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

- Đương nhiên sẽ có một chút khác nhau, cá hoang dại hương vị rất ngon, đây là khẳng định. Tuy nhiên chúng ta là tập đoàn hóa thành quy mô sản xuất, chủ yếu là lấy số lượng thủ thắng, phương diện giá tiền, tương đối hợp lý một chút, chỉ cần có lợi nhuận nhất định là được rồi. Cứ như vậy, hồ Thanh Sơn cũng có thể thở một chút, nghỉ ngơi lấy lại sức. Bằng không, hồ Thanh Sơn tài nguyên ngư nghiệp sớm hay muộn cũng sẽ tiêu hao hầu như không còn. Cho đến lúc này, vấn đề liền trở nên nghiêm trọng. Hồ khu mấy trăm vạn người cuộc sống đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chúng ta phải tận lực hài hòa với thiên nhiên, cùng tồn tại.

Lời nói này, thậm chí đã vượt ra khỏi thân phận của Chủ tịch huyện, đứng ở góc độ toàn cục rất cao để nhìn vấn đề.

Người bên cạnh Chủ tịch tỉnh đi ra, tầm mắt quả nhiên không giống bình thường.

Các cán bộ tham dự hội nghị một đám vẻ mặt phấn chấn lên.

Mặc dù Phạm Hồng Vũ bàn luận chỉ là một kế hoạch, nhưng nghe qua giống như là sự thật. Chỉ cần cố gắng thì có thể thực hiện được.

----------oOo----------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.