Quyền Lực Tuyệt Đối

Chương 696: Lý nhị thiếu gia nổi giận rồi



Phạm Hồng Vũ và Hứa Thiến cụng ly.

Chu Đại Toàn và Hứa Tuệ liếc mắt nhìn nhau, Hứa Tuệ khẽ gật đầu một cái.

Từ lời nói của Phạm Hồng Vũ, hai người đều cho ra một kết luận: Phạm Hồng Vũ có khả năng là chàng rể mà Lý gia nhắm trúng.

Với một nhà quyền quý như Lý gia, hôn nhân của con cái đều là hôn nhân chính trị. Loại tình huống này trở nên vô cùng phổ biến.

Nhưng cũng không không phải không có trường hợp “vương tử” hoặc “công chúa” kết hôn với “thường dân”. Chỉ cần đối phương có điều kiện ưu việt mà thôi. Ví dụ như hôn nhân giưa Chu Đại Toàn và Hứa Tuệ, chính là như thế. Luận gia thế, cha của Hứa Tuệ chẳng qua chỉ là một cán bộ cấp Phó vụ ở Ủy ban cải cách TW, không thể đánh đông với Chu gia được. Nhưng Hứa Tuệ lại là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, thông minh. Một con cháu nhà quý tộc như Chu Đại Toàn cũng không thể kìm nổi lòng để theo đuổi cô.

Gia thế Phạm Hồng Vũ tuy không ghê gớm lắm, nhưng hắn cũng là người có bản lĩnh, hơn nữa Lý gia có tài nguyên chính trị khổng lồ, tương lai không khó để đưa hắn lên một vị trí cực cao.

Lại ăn uống một trận, dần dần cũng cơm no rượu say.

Lý Xuân Vũ mở miệng nói: - Trưởng phòng Hứa, xin lỗi nhé, em gái tôi không hiểu chuyện, có chút xung đột nhỏ với em trai cô, ở đây tôi cũng thay mặt nó xin lỗi hai vị. Tiền thuốc men điều trị ở bệnh viện của Hứa Minh Thành, tôi sẽ lo liệu đầy đủ. Chiếc xe BMW bị đốt kia, tôi cũng sẽ bồi thường. Cô cứ nói giá cả đi, tiền thuốc cộng với tiền xe tất cả là bao nhiêu, hôm nay chúng ta cứ thẳng thắn cho xong mọi chuyện.

Lý Xuân Vũ nói như vậy, cũng sớm nằm trong dự liệu của Hứa Tuệ, cô liền mỉm cười nói: - Chủ nhiệm Lý nói như vậy là khách khí rồi, thật ra chỉ là một hiểu lầm thôi. Mấy người Thu Vũ tính tình vẫn còn trẻ con, ai mà không có thời trẻ con, đúng không? Thật sự không nên nói như vậy, làm tổn thương đến tình cảm lắm.

Lý Xuân Vũ khoát tay nói: - Trưởng phòng Hứa, không thể nói như vậy được. Cái gì ra cái đó, anh em ruột còn phải làm cho rạch ròi cơ mà. Lý Thu Vũ phạm sai lầm, nếu không cho nó một bài học thì không được. Nhưng Hứa Minh Thành lợi dụng thân phận tình nguyện viên, ức hiếp nữ sinh viên nghèo khó, đây chính là lỗi sai của cậu ấy. Chuyện này, cũng phải coi trọng, nên xử lý thế nào thì cứ xử lý như vậy.

Giọng điệu lạnh lùng, hoàn toàn là tư thế giải quyết việc chung.

Hứa Tuệ nhướn mày, ra vẻ kinh ngạc nói: - Chủ nhiệm Lý, hiểu nhầm đúng không? Hứa Minh Thành dù có không ra gì thì cũng không thể làm ra chuyện như vậy được…à, thời gian trước nó có nói với tôi, hình như là nó có tình cảm với một cố sinh viên vùng núi. Lúc đó tôi cũng không quá để ý, thanh niên mà, đó cũng là chuyện bình thường. Chủ nhiệm Lý, liệu có phải là ức hiếp không?

- Đúng vậy, cho dù tán tỉnh không thành thì cũng là chuyện bình thường. Thanh niên bây gườ, ai mà không yêu vài người?

Hứa Thiến lập tức phụ họa theo.

- Thế sao, các cô chắc chắn như vậy chứ?

Lý Xuân Vũ cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại.

Hứa Tuệ cúi mặt xuống, không nói tiếp.

Tình huống thật sự như thế nào, cô rất hiểu rõ. Thời điểm trong bệnh viện, Hứa Minh Thành đã “khai” ra tất cả rồi. Nếu không như vậy, thì sao Chu Đại Toàn lại cầu cứu cô chứ?

Chỉ riêng chuyện ở hộp đêm hôm nọ, thì thế nào cũng phải đòi lại công đạo rồi.

Dù có là thiên kim đại tiểu thư nhà họ Lý, cũng không thể bắt nạt người khác như vậy được. Một chiếc BMW không có gì to tát cả, tuy rằng 500 ngàn có là số tiền lớn, nhưng không phải quá mức thiệt thòi. Mấu chốt về sau nếu phá tướng thì phải làm thế nào?

Hứa gia chỉ có một độc đinh như vậy.

Chu Đại Toàn khẽ chau mày, trầm giọng nói: - Chủ nhiệm Lý, có gì xin nói rõ.

- Được, vậy thì tôi xin nói thẳng. Nửa năm qua, Hứa Minh Thành đã lợi dụng cờ hiệu tình nguyện viên, lừa gạt và bắt nạt không ít nữ sinh. Hiện tại tính riêng số mà chúng tôi nắm được đã có hai người rồi. Còn có mấy người nữa, vì sợ ảnh hưởng đến thanh danh nên không dám làm chứng. Trưởng phòng Chu, trưởng phòng Hứa, tất cả mọi người đều biết rõ, đây là phạm tội, hơn nữa là phạm tội nghiêm trọng. Nếu làm rõ ra, đừng nói là phải ngồi tù, mà dù có mất đầu cũng hoàn toàn xứng đáng. Đây cũng không phải là việc nhỏ, nếu không mấy người Lý Thu Vũ cũng không hận thấu xương cậu ta như vậy.

Lý Xuân Vũ trầm giọng nói, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Chu Đại Toàn trầm mặt, liếc nhìn Tưởng Tuyết Tùng một cái. Hiển nhiên là đang ra hiệu cho Tưởng Tuyết Tùng, cậu là người trung gian, nên ra mặt rồi.

Tưởng Tuyết Tùng âm thầm thở dài, ngắt lời nói: - Xuân Vũ, thật sự có chuyện như vậy sao? Sao tôi không nghe cậu nói gì hết vậy

Lý Xuân Vũ nói: - Cũng chả phải chuyện hay ho gì. Nói thật, lúc nhận được thư tố cáo, tôi thật sự rất tức giận. Quỹ cho vay mới hoạt động được thời gian ngắn mà đã xảy ra chuyện như vậy rồi. Trưởng phòng Hứa, cô có biết là lúc đó tôi có ý tưởng gì không?

Ánh mắt gã hấp háy nhìn Hứa Tuệ.

Hứa Tuệ vẫn mỉm cười, hỏi: - Ý tưởng gì?

- Tôi muốn đập chết em trai cô.

Lý Xuân Vũ lạnh lùng nói, không nể mặt chút nào.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Tuệ hơi thay đổi, hạ giọng nói: - Chủ nhiệm Lý, không đến mức như vậy chứ?

- Trưởng phòng Hứa, có thể cô không biết. Con người tôi ghét đi làm chính thức. Chỉ một câu duy nhất, tôi ham chơi. Điểm này, những bạn bè thân thiết đều biết rõ. Nhưng lần này, đối với công việc ở quỹ cho vay này, tôi thật sự rất nghiêm túc. Vì sao? Vì chuyện này là việc tốt, đáng để tôi làm. Tôi cảm thấy làm công việc này rất có cảm giác thành tựu, tất cả mọi người giơ ngón cái lên khen một tiếng “tốt” là tôi thấy thoải mái. Hiện tại, công trình Hy vọng có tổng cộng ba hướng trọng điểm, hai công tác khác đều rất tốt đẹp. Đến chỗ tôi, em trai cô lại chọc cho chúng tôi một lỗ thủng như vậy, biến chúng tôi thành trò cười. Một năm tâm huyết bị hủy hoại trong chốc lát. Nếu cô đứng ở cương vị của tôi, liệu cô có muốn giết chết cậu ta không?

Lý Xuân Vũ trừng mắt lên nói. Hứa Tuệ lập tức nghẹn lời.

Cô rất cưng chiều Hứa Minh Thành, dù sao đó cũng là em trai cô. Nhưng Hứa Tuệ không phải là người không hiểu đạo lý, cô có thể hiểu được tâm trạng của Lý Xuân Vũ. Một người trẻ tuổi bình thường, một năm tâm huyết bị hủy hoại trong chốc lát có khi còn phát điên, huống chi là con nhà quyền quý như Lý Xuân Vũ.

Chu Đại Toàn nhíu mày, nói: - Chủ nhiệm Lý, cũng không phải nghiêm trọng đến mức độ như vậy.

- Trưởng hòng Chu nói thì nhẹ nhàng lắm, anh nói chuyện không đau thắt lưng. Nếu không, chúng ta đổi vị trí đi?

Lý Xuân Vũ lập tức trợn mắt nhìn anh ta, không chút khách khí nào.

Chu Đại Toàn không thèm để ý đến thái độ của Lý Xuân Vũ, tay cầm ly rượu, chậm rãi nói: - Chủ nhiệm Lý, tôi hiểu tâm trạng lúc này của cậu. Đổi lại là tôi thì tôi cũng rất tức giận, nhưng việc cũng đã xảy ra rồi, tức giận thì cũng không có tác dụng gì. Chúng ta nhất định phải nhìn vào hiện thực để tìm phương án giải quyết.

- Được, vậy thì xin mời Trưởng phòng Chu chỉ điểm một chút, phương án giải quyết này, phải tìm như thế nào?

Tưởng Tuyết Tùng hạ giọng nói: - Xuân Vũ, bình tĩnh chút đi.

Lý Xuân Vũ kêu lên một tiếng trầm đục.

Chu Đại Toàn trầm ngâm nói: - Chủ nhiệm Lý, tôi đã nói rồi, tôi đồng ý ý kiến của cậu, không thể để một con sâu làm rầu nồi canh được. Ý kiến của tôi vẫn như vạy, công trình Hy vọng nhất định phải giữ hình tượng, tâm huyết của Chủ nhiệm Lý càng không thể để bị phá hủy trong chốc lát, đây là điều kiện cơ bản tiên quyết. Về phần khúc mắc giữa Hứa Minh Thành và hai cô nữ sinh kia, rốt cuộc là mâu thuẫn yêu đương hay là nguyên nhân khác, tôi cho rằng phải phân biệt một chút. Hứa Minh Thành bắt cá hai tay, đương nhiên là không tốt, con gái đang yêu ai mà chả ghen, điều này tất cả mọi người đều có thể hiểu được. Chuyện này, cứ để Hứa Minh Thành xử lý đi, không được để ảnh hưởng đến quỹ cho vay học tập. Chủ nhiệm Lý, điểm này, tôi có thể cam đoan.

Khóe miệng Phạm Hồng Vũ mỉm cười.

Thủ đoạn của Hứa Minh Thành thật chua cay, đầu tiên thì đồng ý với ý kiến của Lý Xuân Vũ, nhưng sau đó thì lại nói biện pháp xử lý cụ thể. Việc xử lý cụ thể này, coi như là bắt được trọng điểm, trước tiên cứ đổ cho mâu thuẫn yêu đương cái đã.

Không phải hai cô gái đó làm ầm ĩ sao?

Không sao, tôi đến bãi bình.

Cùng lắm thì bảo Hứa Minh Thành cưới một người, còn một người thì nghĩ cách bồi thường.

Còn về phần những sinh viên nữ khác, nếu các cô không tố cáo thì cũng không cần để ý. Nếu cần thiết thì cũng có thể lén bồi thường cho các cô. Bất kể là bồi thường về kinh tế hay cái khác cũng đều được. Ví dụ như giúp các cô hoàn thành bài vở, rồi phân phối đến một đơn vị tốt.

Sinh viên học vất vả mấy năm, ai mà không muốn được phân công một công việc tốt?

Tin tưởng rằng điều kiện như vậy đủ để che miệng của các cô lại.

Nhất định phải ầm ĩ, thì có lợi gì cho các cô chứ?

Bởi vậy, Chu Đại Toàn vẫn cứ dung dung, tin tưởng mười phần.

----------oOo------.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.