Quyện Tầm Phương

Chương 16




Hai tay vòng quanh, Nhạc Phương dựa vào tường trong đông sương phòng, muốn tận lực áp chế cơn run.

Nhưng không có tác dụng gì, càng run tệ hại, hàm răng cũng bắt đầu đánh vào nhau.

Vừa rồi hắn dùng hết khí lực toàn thân, mới đánh bại một bà quản gia. Nhưng chuyện vừa qua đi, một loại sợ hãi thâm sâu hòa trộn tia hưng phấn lại làm cho hắn run lên không ngừng.

Kỳ thật, hắn sợ người. Sợ nam nhân, càng sợ nữ nhân hơn.

Người, đều thích tạo nên thương tổn ở trên thân người khác, tâm linh hoặc thể xác, có khi là cả hai.

Ngồi xổm xuống, ôm thân mình như cũ, cắn chặt răng, chờ cơn run rẩy kịch liệt qua đi. Trước kia hắn chỉ biết tránh né, nhượng lui, đến tận khi lui không thể lui nhường không thể nhường. Đây là lần đầu tiên, hắn thử bức mình tiến lên, một bước không lùi.

Hắn không muốn làm một người vô dụng.

Ít nhất... Muốn hữu dụng với Phức thân vương.

Hắn và Phức thân vương, chỉ có ước định năm năm. Sau năm năm, thì hắn phải rời khỏi Phức thân vương... Có lẽ còn có con của hắn. Cái này so với điều gì khác cũng khiến hắn cảm thấy trống rỗng, sợ hãi.

Đã từng khát vọng tự do là vậy, nhưng hiện tại... lại sợ tự do.

Nếu như ta biết chút gì đó? Ví dụ như quản gia? Đương nhiên, không nhất định là Phức vương phủ... Cũng không tới phiên hắn. Nhưng nếu là một thôn trang, một cửa hàng thuộc sản nghiệp Phức vương phủ? Vậy hắn cũng sẽ không cách Phức thân vương quá xa, hơn nữa... cũng có thể vì nàng làm chút gì đó.

Hít mấy hơi thật sâu, hắn cảm thấy đã tương đối bớt run. Dựa đầu vào tường, lẩm bẩm tự nói, “Đừng sợ... Các nàng không đáng sợ. Những ánh mắt đó cũng chẳng là gì... Không quan trọng, không quan trọng. Ta tên là Vương Phồn, cha ta là Vương Thế Luân, mẹ ta Phùng Thị, khuê danh Kỳ Hoa. Ta nguyên quán Lang Gia, nhà của ta ở...”

Hắn vừa vội vừa nhanh đọc vài lần, hô hấp dần dần ổn định, cũng thôi không run nữa.

Có thể. Ta có thể. Ta... không phải là người vô dụng.

Cho dù có chút bối rối, có chút vụng về, nhưng Nhạc Phương bắt đầu quản lý thật. Thậm chí còn có thể dành thời gian bồi Phức thân vương cưỡi ngựa bắn tên. Sau khi sao chép bản thảo mới khêu đèn chiến đấu buổi tối.

Mộ Dung Phức vốn thờ ơ lạnh nhạt, có chút cảm động.

Vốn nàng không mong đợi gì, nghĩ một mỹ nhân sống cảnh giàu có nhàn hạ chắc cũng chẳng làm được gì khác ngoài phá hoại, chỉ không nỡ khiến hắn thất vọng... Cũng chẳng cảm thấy hắn có thể làm được gì. Nhưng Nhạc Phương khiến nàng bất ngờ, thật bất ngờ. Hắn bây giờ cưỡi ngựa không tồi, cũng bắn tên chính xác lên rất nhiều, thậm chí còn muốn học đánh xe ngựa nữa.

Hắn đảm đương chức nội tổng quản này, thức khuya dậy sớm, có gì không hiểu, chạy đi hỏi quản gia, nếu không liền hỏi nàng. Thái độ vô cùng nghiêm túc.

Thậm chí rất cẩn thận, phân rõ sổ sách và tiền bạc. Quản sổ sách bất kể tiền, quản tiền bất kể sổ sách, chế ngự lẫn nhau, thì trừ bỏ được sai sót do gian lận, lập tức trên sổ sách dư dả không ít.

Cái gọi là trời giúp kẻ tự giúp mình, hắn nghiêm túc như vậy, cũng khiến Mộ Dung Phức trở nên chân thành, rất tử tế chỉ ra chỗ sai của hắn là quá nghiêm khắc, “Nước quá trong ắt không có cá, hiểu không? Đừng bắt những lỗi nhỏ, mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng phải tinh tế, đừng cho phép bọn họ thổi phồng. Trứng gà quý đến đâu, cũng không thể là một lượng bạc một quả. Ngươi phải học tra thời giá...”

Nhạc Phương có điều ngộ ra gật đầu, “Ta để các bà quản gia không chống đối đi thăm dò giá, tìm hiểu nhiều giá.”

“Đúng, như vậy.” Mộ Dung Phức cười, “Đế vương tâm thuật... Nói đơn giản chính là quản lý học. Gia, quốc, thiên hạ, kỳ thật chẳng qua là tổ chức lớn nhỏ, nguyên tắc quản lý lại có nguyên lý tương tự...”

Hắn yên lặng nghe, thỉnh thoảng còn ghi chép mấy dòng bút ký. Chần chờ một lúc, “Điện hạ... Nàng, thật không cảm thấy đáng tiếc ư?”

Ít nhất hắn tiếc hận. Gặp mới biết, Phức thân vương có nhiều toan tính sâu xa trong lòng, là vương giả đứng đầu thiên hạ đương thời.

Nghĩ kỹ một lúc, Mộ Dung Phức thở dài, “Kỳ thật, ta không bài xích đi lên vị trí kia. Ta nghĩ hẳn rất thú vị... Nữ đế tại vị, kỳ thật là chuyện rất có ý nghĩa. Ta nghĩ nếu có thể kéo dài thời Ngũ Đại nữ đế, thì có thể xung đột rất mạnh với chế độ xã hội đã bắt đầu xơ cứng này.

Đến lúc đó không có phân biệt giới tính gì, mà là người mạnh đứng đầu. Có lẽ lễ pháp sẽ hỗn loạn một trận, nam tử tam thê tứ thiếp, nữ tử tam phu tứ diện thủ (trai lơ), sẽ trở nên vừa rất loạn vừa rất phổ biến. Nhưng nói không chừng hỗn độn như vậy sẽ dần dần cân bằng, xuất hiện nữ đại thần, thậm chí là nữ tể tướng. Ít nhất sẽ phóng thích một nửa tài nguyên con người vốn hư hao ở sau cánh cửa nhà.

Cũng nói không chừng, sau khi kết thúc lễ pháp hỗn loạn như vậy, có thể sinh ra chế độ xã hội một vợ một chồng hợp lý, xã hội cũng mạnh hơn, hợp lý hơn. Xã hội giàu mạnh công bằng, cộng thêm chế độ tư pháp kiện toàn, quý trọng mạng người, rồi dần dần xúc tiến công nghệ, nông nghiệp phát triển...”

Nàng lộ ra vẻ mặt say mê, “Nếu như có thể trở thành nữ đế xúc tiến hết thảy những điều này, ta cảm thấy vinh dự tột cùng.”

Nhạc Phương vì viễn cảnh nàng tô vẽ sửng sốt một hồi, mắt sáng lên, lớn mật nói, “Bây giờ cũng còn...”

“Nhưng ta ngã ngựa.” Mộ Dung Phức cắt ngang hắn, “Nữ đế không thể ngũ thể không được đầy đủ. Ta nghĩ Đế mẫu cũng nghĩ không khác ta nhiều lắm, cho nên mới lập Trường tỷ làm Hoàng thái nữ. Trường tỷ mặc dù các phương diện không nổi trội, nhưng lại là vua có thể giữ nước. Lại nói, nàng yêu sắc đẹp, sẽ không cho người ta đoạt quyền lực yêu sắc đẹp hợp pháp. Không muốn tuổi già bị cắn trả, nàng có lên ngôi, cũng sẽ lại lập Hoàng thái nữ... Cho nên cũng không cần quá lo lắng.”

“... Nàng cam nguyện ư?” Nhạc Phương thần sắc trở nên ảm đạm.

“Cam nguyện a.” Mộ Dung Phức thần sắc như thường, “Muốn giữ mạng, phải cam nguyện.”

Nhạc Phương cầm bàn tay nàng lạnh như băng, yên lặng không nói lời nào.

_________________