Quyện Tầm Phương

Chương 32




Không thể không nói, trình độ văn hóa của kinh thành có vẻ cao, người biết chữ có vẻ nhiều. Tuy rằng do nàng cứng rắn quy định tất cả đều phải hát, nhưng rất nhiều người hát đến lệ rơi đầy má, có thể thấy họ cực kỳ hiểu ý nghĩa.

Thường thường một người hát, mọi người hòa theo. Ngay cả quân thủ thành mỏi mệt, không có việc gì đều cũng ngâm nga đôi câu, cuối cùng là tràn ra cả tiểu đội, mọi người quanh đó cùng hòa xướng.

Lúc cửa Bắc rơi vào cảnh nguy khốn nhất, mưa tên đầy trời, cửa thành đã bị phá. Mộ Dung Phức và Nhạc Phương cùng trấn Bắc thành chỉ đạo quân trên thành, chính là trong tiếng ca “Vô y”, vung kiếm giương cung, phá nhà dân trong thành để lấy gỗ đá, từng chút từng chút đẩy lui Bắc man tử, từng chút từng chút lấp kín toàn bộ cửa Bắc.

Nàng và Nhạc Phương mỗi người trúng vài mũi tên, may mà không trúng chỗ yếu hại. Mộ Dung Phức bắn tên đến gãy cả cung, Nhạc Phương yểm hộ nàng chém người đến mức kiếm cũng xuất hiện nhiều lỗ hổng.

Đến tận khi Phàn Hòa đến cứu viện, nàng và Nhạc Phương lui ra, mới cảm giác được miệng vết thương đau đớn. Mộ Dung Phức cạn lực ngồi xổm xuống, ói ra.

“Điện hạ! Người cảm thấy thế nào? Quân y, quân y!” Nhạc Phương lo lắng đến quýnh lên.

“Không sao không sao...” Mộ Dung Phức ho khan hai tiếng, “Ta nghĩ là do mệt quá. Trị vết thương bị tên bắn là tốt rồi, có nhiều người bị thương nghiêm trọng hơn ta...” Bọn họ mặc chiến giáp, thật ra bị thương không quá nặng.

Từ đấy trở đi, hình tượng của Phức thân vương và Như ý quân* bên người nàng đều vụt sáng. Vị thân vương mặt sắt ốm yếu nhợt nhạt, không mũi tên nào không trúng đích, dũng mãnh phi thường. Ngay cả Như ý quân của nàng tiểu bạch kiểm xinh đẹp như vậy, cũng chém giết đỏ cả mắt, một kiếm lại một kiếm, áo bào trắng nhuộm máu, cũng không hề lui bước.

*: Chức vị của Nhạc Phương đã được nhắc đến trong các chương trước

Rất nhiều rất nhiều năm sau, “Vô y” vẫn là ca khúc được người dân kinh thành yêu thích nhất. Hát xong thường sẽ kiêu hãnh kể rằng ta từng theo chân Phức thân vương và Như ý quân cố thủ cửa Bắc, hơn nữa còn cho người ta xem những vết sẹo chẳng khác nào huy chương trên mình.

Không đến hai mươi ngày, quân cứu viện cuối cùng đã đến. Thời tiết càng ngày càng nóng, Bắc man tử không thích ứng được kiểu khí hậu này mùa hè gầy rộc đi, người nhẫn được, ngựa cũng không nhịn được.

Cán cân của cuộc chiến, rốt cục nghiêng về Đại Yến.

Lịch sử cuối cùng không tái diễn. Quân cứu viện phá quân liên thủ của Bắc man, một đường truy đuổi quét sạch, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái đuổi giết qua Hạ Liên Sơn. Mười vạn đại quân Bắc man tiếng tăm lừng lẫy, chỉ hơn một vạn trốn về được đại mạc, phần lớn đều mai cốt tha hương.

Sau chiến dịch này, hơn mười năm Bắc man không dám vọng tưởng phía Nam. Cũng sau chiến dịch này, Thất công chúa nổi lên trên chính trường, nghiễm nhiên chấp chưởng Hoàng thái nữ. Phàn Hòa một trận chiến thành danh, trở thành chiến thần mới.

Về phần Phức thân vương và Như ý quân, sau này trở thành đề tài được những người thuyết thư ở Đại Yến yêu thích nhất, còn ra thoại bản, tên là “Thân vương mặt sắt Như ý quân”, vô cùng thần kỳ.

(tuy rằng cũng vô cùng mang tính tiên hiệp và nói hươu nói vượn)

Đầu mùa thu năm ấy, Phức thân vương sau khi đã đào vét hết sạch kinh thành mới giúp cho Phàn Hòa chống đỡ được, đã hoàn trả quyền nhiếp chính. Dực Đế lành bệnh quay lại chấp chính tế cáo Thái Miếu, đại thưởng những người có công, chỉ để lọt Mộ Dung Phức.

Nàng nhận được ý chỉ cực kì ngắn gọn tóm tắt điểm chính: phong Thục vương, phục vương lộc, vĩnh viễn cai trị đất Thục, cho nàng thời gian một tháng chiêu mộ phủ quan, đến lúc đó lập tức khởi hành đến đất Thục.

Một câu ca ngợi cũng không. Hoàn toàn khác với những lời tán dương hoa lệ dành cho Thất công chúa. Phức thân vương còn được cải phong Thục vương, trên thực tế là giảm nửa bậc. Thân vương vốn cao hơn vương tước nửa bậc, gần với Hoàng thái nữ.

Nhưng Mộ Dung Phức không một câu câu oán hận. Tuy rằng không cho nàng dù chỉ thời gian dưỡng thương.

Ngược lại, nàng mừng rỡ như điên, cấp báo cho những người nàng đã nhìn trúng, còn trong thời gian nắm quyền ngắn ngủi thông qua khảo nghiệm các sĩ tử áo trắng, chỉ cần đối phương nhận lời làm việc cho nàng, nàng liền lập tức định chức. Thậm chí không kịp chờ bọn họ cùng đến nhậm chức, chưa đầy một tháng đã túm Nhạc Phương, chạy trối chết đến đất Thục.