Rất Thích

Chương 10: Play nhà bếp (1)




Như thể làm vậy, mình sẽ có thể trở thành người anh thích.

***

Thẩm Quân cực kì khó chịu, bấy giờ tay vẫn đang bị Lương Thúc Thành ấn vào nơi tiếp xúc giữa cửa mình và gốc dương v*t hơi mềm xuống của đối phương, vùng kín bị ép nhét vào nửa phần bìu tinh, trở nên vừa căng vừa chật. Ngặt nỗi Lương Húc Thành vẫn chưa chịu tha cho anh, hỏi tiếp: “Ban nãy anh gọi em là gì? Gọi lại lần nữa.” Nói đoạn càng húc mạnh hạ bộ vào thân dưới anh, Thẩm Quân cảm thấy nếu mình còn không nói, hắn sẽ nuốt chửng mình vào bụng mất.

Nhưng hai tiếng “Ông xã” đó hoàn toàn là lời thốt ra lúc cơn say nhục dục đạt cao trào nhất, bấy giờ vẫn còn lí trí, bảo anh làm sao nói ra được chứ?

Thẩm Quân cúi đầu cắn lên vai Lương Húc Thành, thở hắt đáp: “Hừ… Em làm sao thế… Nếu không phải em dữ với anh quá, còn lâu anh mới… Ưmm!”

Lương Húc Thành ngậm lấy nhũ hoa trước ngực anh, thì thầm: “Em dữ với anh thế nào?”

Thẩm Quân càng nghe càng tủi thân, cựa mông muốn thoát khỏi cậu nhỏ của hắn. Nhưng anh vừa cử động, đối phương lại áp sát anh hơn, bộ vị đàn ông trong cơ thể cũng cứng hơn hẳn. Thẩm Quân bĩu môi nói: “Em cậy mình khoẻ mà bắt nạt người già như thế, còn bảo là không dữ à?”

Lương Húc Thành nhả đầu v* nhỏ xinh đã ngẩng cao trong miệng ra, dang hai cánh tay rắn chắc bế Thẩm Quân lên. Sức nặng khiến hai bìu hắn trượt khỏi cửa mình anh, dương v*t cũng rút ra đôi chút, nhưng Thẩm Quân có thể cảm nhận được sự thay đổi của khối dục vọng trong cơ thể đó.

Lương Húc Thành nhìn Thẩm Quân nói: “Cưng ơi, lỗ nhị của anh còn dữ hơn em nữa kìa, anh có biết mỗi lần bị anh sít chặt, em phải nhẫn nhịn khổ lắm không?!”

Dứt lời, mũi tên đã lên cung lao vụt vào điểm đích. Thẩm Quân cao giọng rên rỉ, kế đó nắm chặt tay, thụi vào cơ ngực căng đầy sức sống của đối phương. Anh phát âm không rõ: “Khốn kiếp! Khốn kiếp… Aaa…”

Lương Húc Thành hoàn toàn chẳng có cảm giác với cú đấm của anh, bế Thẩm Quân đi tới đi lui trong phòng khách mà làm tình, khắp phòng khách đều là dịch thể dâm dục và hơi thở mờ ám của họ…

Từ đấy về sau, hai người xác lập quan hệ. Lương Húc Thành vốn định để Thẩm Quân đến ở chung với mình, nhưng anh không đồng ý. Anh thích Lương Húc Thành, nhưng sống chung quá nhanh như thế không mang lại cảm giác an toàn cho anh. Anh hoàn toàn có thể ở chung với hắn, nhưng không thể bỏ nhà mình đi được. Không ai biết trước được ngày mai, ngộ nhỡ giữa hai người xảy ra mâu thuẫn, anh sẽ không còn nhà để về nữa.

Không phải anh không tin Lương Húc Thành, chỉ là trong mắt anh, tình yêu của họ vẫn chưa đến mức ổn định, anh cần phải tạo cho mình cảm giác an toàn.

Khi ấy Lương Húc Thành đã im lặng rất lâu, nhưng cũng chẳng nói gì cả, dẫu sao bất kể thế nào, chỉ cần Thẩm Quân có thể ở bên hắn, thì tất thảy những thứ khác, hắn đều có thể chiều anh.

Hắn tuyệt đối sẽ không cho phép anh rời khỏi mình nữa. Lần này chắc chắn sẽ giữ chặt bên người.

Sau khi yêu nhau, chuyện gần gũi của cả hai vô cùng thoải mái. Một người mới “bóc tem”, một người đã luôn nhung nhớ người kia nhiều năm, sau khi ở bên nhau càng chẳng thèm kiêng dè gì, hôm nào cũng muốn quất nhau một trận. Đôi lúc chỉ mới xa nhau nửa ngày, hai người về nhà gặp nhau mà tưởng như xa cách rất lâu, chỉ hận không thể phịch chết người kia, hoặc là bị người kia phịch chết. Hoà quyện vào nhau, có thể nói như chìm trong hũ mật.

Thật ra Thẩm Quân rất thích nghe Lương Húc Thành kể chuyện trước đây, dù sao hồi đó anh cũng chẳng hiểu nhiều về hắn.

Nhưng hình như Lương Húc Thành không thích nhắc lại những gì đã qua, hắn chỉ giải thích cái tên của mình cho anh. Vốn dĩ tên hắn là Lương Húc, hồi đó viết chữ Thẩm Húc lên sách giáo khoa, chỉ là trò đùa khi bản thân hắn nảy sinh tình cảm khác thường với anh. Hoặc có thể nói rằng, hắn muốn xem phản ứng của Thẩm Quân khi lấy họ của anh ra ghép với tên mình để trêu, không ngờ anh lại coi Thẩm Húc là tên thật của hắn.

Còn tại sao sau này lại đổi tên thành Lương Húc Thành, hắn không hé răng với Thẩm Quân gì hết.

Đấy cũng chẳng phải kí ức tốt đẹp gì cho cam. Vào lần đầu tiên Lương Húc Thành đến trường Đại học tìm Thẩm Quân, anh đang ngồi đọc sách với một người đàn ông trên sân trường.

Người đàn ông đó tên Trần Thành, là đàn anh khoá trên của Thẩm Quân. Lương Húc Thành để ý đến Thẩm Quân rất lâu, phát hiện anh rất hay tìm cơ hội tiếp cận Trần Thành. Thậm chí lúc chơi trò chơi với bạn học, còn nói rằng trong tên của người mình thích có một chữ “Thành” nữa.

Lương Húc Thành ghen tị phát điên!

Nhưng với Thẩm Quân, đấy chỉ đơn giản là một mối tình đơn phương chợt đến chợt đi mà thôi, ra trường cái là quên rất nhanh, không hề hay biết chỉ vì câu nói kia của anh, mà có người điền thêm một chữ “Thành” vào tên của mình.

Như thể làm vậy, mình sẽ có thể trở thành người anh thích.

Hôm ấy Lương Húc Thành tan ca về nhà, Thẩm Quân đang nấu ăn trong bếp. Trước giờ anh không giỏi chuyện bếp núc, toàn gọi cơm về hoặc ra ngoài ăn. Sau khi hai người bên nhau, hầu như tất cả các bữa ăn đều do Lương Húc Thành lo liệu, chưa từng để anh động tay vào. Lần này Thẩm Quân muốn tạo bất ngờ cho hắn, cố ý mua sách rồi cẩn thận nghiền ngẫm, muốn nấu một bàn thức ăn ngon cho Lương Húc Thành vui vẻ.

Nhưng kết quả khác hẳn với tưởng tượng, món ăn anh nấu ra đúng chuẩn “hắc ám” trong truyền thuyết. Lương Húc Thành vừa bước vào thì thấy Thẩm Quân mặc tạp dề màu quýt chín, đang luống cuống tay chân trong bếp.

“Sao vậy? Không phải em đã bảo anh đừng làm mấy việc này rồi à?” Lương Húc Thành đi đến sau lưng anh, để ý thấy tay anh bị dao cứa vào một nhát, lập tức cầm lên cho vào miệng, nhẹ nhàng ngậm lấy.

Thẩm Quân hết sức ấm ức: “Anh muốn nấu cho em ăn, dạo này em bận và mệt như thế, anh muốn em về đến nhà là được ăn ngay…”

Lương Húc Thành nhìn anh chăm chú. Một lúc lâu sau, hắn bỏ ngón út xinh xắn trong miệng mình ra hôn, bấy giờ mới giữ hông Thẩm Quân, để anh đối diện với bếp. Hắn cúi người gặm cắn vành tai Thẩm Quân, nói: “Em nào có mệt? Bây giờ em có thể phịch anh phát khóc, phịch anh không nói lên lời, anh có tin không…?”

Quãng thời gian này Lương Húc Thành đã khai phá toàn bộ cơ thể của Thẩm Quân rồi, bấy giờ vừa nghe hắn nói thế, vùng kín lại bắt đầu râm ran ứa dịch. Anh rên lên một tiếng, đưa tay định tắt bếp, lại bị Lương Húc Thành tóm lấy ngăn cản: “Không phải muốn nấu cho ông xã ăn à? Tiếp tục đi nào…”

Nói đoạn, bàn tay đặt trên mông Thẩm Quân bóp mạnh, khiến anh càng rạo rực hơn, chẳng còn tâm trí nấu ăn gì nữa. Nhưng chính miệng anh đã bảo muốn nấu, đành phải miễn cưỡng cầm muôi đảo thức ăn trong nồi.

Lương Húc Thành hài lòng hôn lên vành tai anh, sau đó hôn dọc xuống gáy, xuống sống lưng anh. Chiếc áo này hở nửa phần lưng, đằng sau có phéc mơ tuya, là Lương Húc Thành mua cho anh mấy hôm trước. Chỉ cần kéo khoá là có thể cởi sạch cả người, hắn chỉ cho phép Thẩm Quân mặc ở nhà để mình ngắm mà thôi.

Thẩm Quân bị hắn hôn thẳng từ trên xuống, không ngừng rên rỉ: “Ư haa… Ông xã… Hưm…”

Tay Lương Húc Thành kéo xuống một phát, toàn bộ chiếc áo đằng sau tạp dề rơi tuột xuống đất. Tay hắn nhanh nhẹn lẻn vào trong tạp dề, vòng ra trước, tóm lấy hai đầu v* run rẩy của anh.

“Hư a… Ông xã xoa đi… Hư ư…” Thẩm Quân khó chịu ưỡn ngực, dụi vào bàn tay đang ngao du trong tạp dề của mình.

“Xoa thế nào?” Lương Húc Thành cắn lên bờ vai láng mịn của anh, húc phần hạ bộ đã chồi lên thành một túp lều dưới thân mình vào đôi mông nở nang cong vểnh của anh, “Anh lấy mông xoa cây hàng cho ông xã, ông xã sẽ xoa giúp anh, được không?”

“Hưm… Xoa cho ông xã… Hư a…” Thẩm Quân cọ mông vào hạ bộ đối phương, còn định đưa tay ra sau chạm vào.

“Tập trung nấu ăn nào.” Lương Húc Thành khàn giọng đẩy anh về trước, Thẩm Quân đành ấm ức rụt tay về, run run rẩy rẩy thêm gia vị.

“Ngoan lắm…” Hắn cấn mình vỗ về bờ mông không ngừng đung đưa của Thẩm Quân, động tác trên tay cũng không dừng lại, trêu chọc khiến hai đầu v* xinh xắn run rẩy liên tục, lại nhẹ nhàng kéo ra, kế đó cúi người, vòng qua vai Thẩm Quân, cắn lên đầu v* trái qua lớp tạp dề, mút vào thật sâu. Thẩm Quân giật mình bỏ thìa gia vị xuống, chống tay lên bệ bếp nhỏ giọng thốt lên.

Lương Húc Thành cắn bên trái xong, lại chuyển sang vỗ về đầu v* phải, răng lưỡi không ngừng khiêu khích qua lớp tạp dề, cuối cùng giống như đứa trẻ tặc lưỡi mút mạnh, như thể sẽ mút ra sữa thật đến nơi.

Thẩm Quân ưỡn ngực, không ngừng đẩy đầu v* mình vào miệng đối phương, đằng trước tạp dề đã bị nước miếng thấm ướt hai dấu tròn, thoạt nhìn vô cùng dâm dục.

Vùng kín của Thẩm Quân ứa dịch, dường như cũng làm ướt quần anh. Anh có thể cảm nhận nơi đằng sau ướt át của mình có một con mãnh thú đang chuẩn bị công kích. Anh yêu chết đi được dục vọng dành cho mình chưa từng che giấu đó, lần nào cũng có thể đưa anh thăng hoa đến cao trào trăm phần trăm.

Tình cảnh này đều là sự hành hạ với cả hai, nhưng để đối phương phải đầu hàng trước nên ai nấy đều cố gắng kiềm chế, vì thế những cú mơn trớn qua lớp quần áo càng thêm sắc tình.

Lương Húc Thành buông tiếng thở dài, lưu luyến rời khỏi đầu v* đã trở nên rắn rỏi sau lớp vải ướt át, tay hắn bắt đầu dời xuống, cởi quần Thẩm Quân.

Kéo khoá quần anh xuống, cậu nhỏ vừa bị ngón tay chạm vào thì đã run lên. Lương Húc Thành khẽ cười, hỏi: “Khó chịu lắm à?”

“Ừ… Ông xã giúp anh với…”

Đôi ngươi Lương Húc Thành thoáng tối lại, nhưng trên tay không hề cử động.

“Ông xã…” Thẩm Quân thấy hắn không định làm gì, tủi thân đưa tay định tự xử, lại bị một đôi tay rộng lớn tóm lấy, bắt đặt lên vật sung mãn đằng sau. Lương Húc Thành thở nặng một hơi, có lẽ sắp không nhịn được nữa.

“Cưng lấy cây hàng của ông xã ra, để ông xã bắn vào cửa sau cưng được không?”

“Ưm…” Thẩm Quân bị câu nói của hắn làm cho không ngẩng lên nổi, bàn tay nương theo dẫn dắt của hắn, giải thoát cho con mãnh thú ẩn mình sau lớp vải kia.

Từng chút từng chút kéo khoá ra, hạ bộ sung mãn cũng đập vào tay anh từng chút. Thẩm Quân muốn rụt tay về, nhưng hắn không cho anh cơ hội trốn thoát, để hai tay anh ôm lấy con mãnh thú của mình, kế đó đưa đẩy qua đôi bàn tay trắng ngần đẹp đẽ.

“Giữ chặt ông xã nhỏ của anh đi nào…” Lương Húc Thành thở dốc liếm láp vành tai Thẩm Quân.

“Ông… Ông xã nhỏ giỏi quá… Cứng quá đi… Ưm ha… Anh muốn ông xã nhỏ… Ư ư…” Thẩm Quân vốn dĩ xấu hổ lại được vật đàn ông hừng hực xoa dịu, anh cẩn thận mơn trớn cây hàng đó, vuốt ve lỗ sáo đang rỉ ra dịch thể nơi chỏm đầu, xoa nhẹ hai bìu mềm nặng, khiến Lương Húc Thành phải gằn khẽ hai tiếng.

Lương Húc Thành bất chợt kéo quần Thẩm Quân ra, còn chưa đợi Thẩm Quân kịp rút tay về, hắn đã giữ lấy cánh mông ướt át không ngừng đung đưa của anh, mạnh bạo xộc vào sâu hoắm.

“Hư!”

Lương Húc Thành không chờ đợi nữa, bắt đầu vồ vập thọc rút.

“Aaa… Sao nhanh thế… Ư ha…” Thẩm Quân vừa ngạc nhiên vừa sung sướng, cơ thể mang tới khoái cảm không thể kháng cự, anh bắt đầu phối hợp đưa đẩy hông lưng, lắc mông thấp giọng rên rỉ.

“Ư ư… Ư ư a… Cuối cùng ông xã nhỏ cũng vào rồi… Bên trong anh sướng chứ?”

“Sướng! Bên trong sướng chết đi được!” Hắn lại thúc mạnh vào một cú.

“Aaa… Chật quá! Ư ư… Ông xã… Ông xã giỏi quá đi… Aaa nhanh ghê… Haa!”

Lương Húc Thành nóng lòng phóng thích ngọn lửa bị Thẩm Quân thắp lên, nhìn thật sâu vào bóng lưng anh, không lên tiếng, hai tay siết chặt đôi mông trắng muốt căng đầy, vùng kín đưa đẩy kịch liệt, âm thanh da thịt va chạm vang lên không ngớt.

Lương Húc Thành xộc vào vừa nhanh vừa chuẩn, trán cũng nổi gân xanh.

“Aaa… Sao sâu thế… Ư ư! Hu hu hu… Anh không chịu nổi đâu… Aa…”

“Sâu hơn nữa được không?”

“Hu hu hu… Anh chết mất… Đừng mà ông xã… Hư a…”

“Phải làm!” Không ngờ hắn lại dập vào sâu thêm chút nữa.

“Aaaa… Đừng! Aaa anh không chịu nổi nữa… Ư ha… Aaaa!” Tuy cú thúc ban nãy vào được độ sâu chưa từng có, nhưng cũng mang đến khoái cảm mãnh liệt hơn nhiều cho Thẩm Quân. Anh yêu chết năng lực đàn ông của hắn mất thôi, phải nói là bị chịch cho sướng không chịu nổi mới đúng. Anh hé miệng cao giọng rên rỉ, nước miếng dâm dục bất giác tràn khỏi khoé môi…

Đứng và làm tình từ sau như vậy, đằng trước lại cực kì trống vắng, Thẩm Quân bắt đầu rên rỉ, muốn được đối phương ôm hôn: “Haa… Ông xã… Ông xã hôn anh đi… Ư ư haa… Hôn anh đi được không…”

Nghe thế, Lương Húc Thành lập tức cúi xuống, nâng cằm anh lên hôn sâu, nhưng thân dưới vẫn không hề ngơi nghỉ, tốc độ còn nhanh hơn trước đó, làm đến mức Thẩm Quân muốn khóc thét. Nhưng nụ hôn lưỡi điệu nghệ của hắn khiến anh không sao phát ra âm thanh, đành phải vừa chống đỡ công kích môi lưỡi, vừa rên rỉ một cách rời rạc.

Lương Húc Thành đưa đẩy vài chục phát, rốt cuộc buông tha đôi môi anh, trả lại cho anh hô hấp.

Nhưng bàn tay bên dưới lại chợt siết mạnh bờ mông nở nang của anh, hắn đỏ mắt banh rộng mông anh ra, để lộ cửa mình đang nuốt nhả không ngừng bộ vị đàn ông hầm hố. Vốn là bông cúc nhỏ e ấp, quãng thời gian này đã bị khai phá đến mức đỏ sẫm, nhưng bên trong vẫn căng chặt như cũ, mỗi lần làm tình, cả hai đều đạt được cực khoái chưa từng có trước đó.

Bấy giờ, rõ ràng cửa mình đã bị giãn căng hết cỡ, nhưng vẫn đang cố gắng sít lại, như thể còn muốn ngốn thêm chút nữa, đúng là vừa tham lam vừa đáng yêu, tựa như sinh ra để cho hắn phịch vậy.

Lương Húc Thành mê đắm nhìn cảnh tượng hai người giao hợp, bàn tay bạnh khe mông Thẩm Quân ra rộng hơn, hạ bộ vồ vập ra vào không ngừng, mỗi lần đều dập mạnh qua điểm nhạy cảm của đối phương. Cuối cùng Thẩm Quân không chịu nổi nữa, khóc lóc phóng tinh, toàn bộ tinh dịch bắn ra, cậu nhỏ đáng thương đã hơi mềm xuống, nhưng khoái cảm phía sau vẫn ngày càng mạnh mẽ, anh lại bị hắn làm đến mức mất tự chủ tiểu ra…

Toàn bộ nước tiểu tuôn xuống dưới bệ bếp, tiếng khóc của Thẩm Quân càng thêm nhão nhoét: “Hu hu hu… Hu hu đừng… Đừng mà… Xấu hổ quá… Ông xã tha cho anh đi… Hu hu ông xã… Đã, đã làm bẩn hết bếp rồi… Dừng… Dừng lại đi… Hu hu hu…”

“Hưm… Chặt quá… Thả lỏng nào cưng, không bẩn tí nào hết, ông xã rất thích!” Vùng kín thoáng chốc sít lại khiến Lương Húc Thành bắn ra một dòng tinh, vội kìm nén lại, vỗ mạnh lên cánh mông đã nhuốm hồng trước mặt, gằn khẽ, “Bây giờ làm sao mà dừng lại được, cục cưng ngoan đừng sít nữa, hưm… Mau để ông xã làm nốt nào…”

Thẩm Quân nghẹn ngào lau nước mắt: “Khốn… Khốn kiếp… Aaa!”

Nhân lúc anh thả lỏng, Lương Húc Thành đột ngột giữ mông anh thúc vào. Ban đầu vẫn còn đưa đẩy nhẹ nhàng, thấy Thẩm Quân bắt đầu say tình rên rỉ, hắn nhếch môi, bất chợt rút cây hàng cỡ mười chín centimet ra ngoài, chỉ để lại một nửa chỏm đầu nơi cửa mình e ấp. Bên trong Thẩm Quân bỗng nhiên trống vắng, ngay lập tức, Lương Húc Thành lại dùng toàn lực dập cả cây hàng cường tráng của mình vào trong, chỉ còn lại hai bìu kề sát bên ngoài. Kế đó lặp lại động tác, rút ra toàn bộ rồi dập vào lún cán, khiến Thẩm Quân không ngừng run rẩy khóc lóc.

“Ư hư a… Ông xã đâm chết anh mất… Hu hu hu hu… Aaa… Ông xã nhỏ dữ quá… Sắp đâm thủng anh rồi… Ư a! Đừng đâm vào đó… Aaaa…”

“Hưm… Lỗ nhị của anh chặt quá, lỗ nhị sít chặt ông xã nhỏ như thế… Có thích ông xã nhỏ không nào? Có thích cây hàng của ông xã không?!” Lương Húc Thành thở sâu, hắn chỉ hận không thể dùng hết sức mình để chịch Thẩm Quân, chịch cho cái người trên thân chỉ còn khoác mỗi tạp dề này phát khóc, chịch đến khi anh phải cầu xin tha thứ, không bao giờ bỏ rơi hắn nữa.

“Thích… Rất thích ông xã nhỏ… Aaa! Rất thích cây hàng của ông xã, vừa to vừa cứng… Còn biết ức, ức hiếp anh nữa… Haaa!”

“Em cũng thích anh lắm, cưng à…” Hắn lại thúc mạnh vào.

“Aaa… Tuyệt quá đi… Hư a… Sắp bị ông xã chịch chết rồi… Aaaa… Chậm, chậm một chút… Aaaaa…”

Ngắm cơ thể trần truồng của Thẩm Quân dần hồng lên sau mỗi cú thúc, hơi thở của Lương Húc Thành ngày càng nặng. Hắn cắn vào vùng cổ trắng muốt của Thẩm Quân, hạ bộ bắt đầu thọc rút bằng một tốc độ trước nay chưa từng thấy, vồ vập đến mức Thẩm Quân chẳng còn nói được câu cú đầy đủ, chỉ có thể rên rỉ đứt quãng.

Cứ như vậy, hắn đè anh lên bệ bếp đưa đẩy trăm phát, rốt cuộc cũng không chịu được nữa, tinh dịch nóng hổi ồ ạt tuôn trào bên trong.

Hắn giữ lấy cơ thể đang cố gắng ngọ nguậy của Thẩm Quân, bộ vị đàn ông ùa vào chẳng chừa bất kì một kẽ hở, bên trong tràng đạo trơn trượt và căng chặt, mặc sức phóng thích.

Mỗi một dòng tinh điên cuồng bắn vào bên trong, đều khiến hắn nảy sinh ảo giác có thể làm cho Thẩm Quân mang thai. Hắn vừa đè mông Thẩm Quân ra bắn, vừa nâng anh – bấy giờ đã khóc thành tiếng vì kích thích quá độ lên hôn. Bên dưới yêu thương xoa nhẹ đôi mông trắng muốt căng mọng, như để an ủi phần nào.