Rung Động Thêm Lần Nữa

Chương 1




Ngày ấy do đ.ánh một tên côn đ.ồ nên tôi phải vào đồn cảnh s//át một chuyến, rồi lại tình cờ chạm mặt bạn trai cũ Giang Phong ở đó.

“Cô cũng khá đấy.”

“Cũng thường thôi, chắc do bạn trai cũ dạy bảo tốt.”

Vừa mới nói dứt câu, anh cảnh s//át ngồi trước mặt tôi đứng bật dậy: “Đội trưởng Giang.”

Tôi quay đầu nhìn sang thì trông thấy Giang Phong với vóc dáng cao lớn đang đứng phía sau anh cảnh s//át.

“Bạn trai cũ thì quên sạch, những cái này thì nhớ rõ quá nhỉ.”

1

Tôi là người nói lời chia tay trước.

Giang Phong không có chỗ nào để chê cả, không những đẹp trai, gia cảnh tốt mà hồi còn đi học anh còn là crush của biết bao người nữa.

Tôi không nhớ nổi lý do tại sao hai đứa lại chia tay, có thể là do yêu xa quá khổ chăng. Hồi đó tôi còn trẻ người non dạ, nhiều thứ cảm xúc gom góp lại, chỉ đợi có cơ hội là sẽ kích động nói ra.

Nếu như biết trước hôm nay gặp lại anh, nhất định tôi sẽ trang điểm trước khi bước chân ra khỏi nhà, sẽ không bao giờ nhắc đến câu “bạn trai cũ” kia.

Như thể tôi vẫn còn vấn vương người ta vậy.

Tên côn đ.ồ kia quen thói, trong điện thoại của anh ta có không ít hình ảnh của các cô gái bị chụp lén, và cũng bị b.ắt gi.am rồi.

Ký tên xong anh cảnh s//át cũng cho tôi đi.

Cô gái bị chụp lén đứng bên cạnh cũng đã nín khóc, hai mắt cô ấy đỏ hoe, nói sao cũng phải mời tôi đi ăn cho bằng được.

Tôi vốn định từ chối nhưng Giang Phong còn đang đó, có thế nào tôi cũng phải có được chút thể diện chứ.

Thế là tôi mỉm cười lịch sự: “Được thôi nhưng tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước.”

Còn đứng cùng Giang Phong trong một không gian nữa tôi sẽ không thở được mất.

Lúc đi lướt qua người Giang Phong, tôi vẫn không quên gật đầu với anh, hơn nữa còn kèm theo một nụ cười xa cách và khách sáo.

Rất ra dáng bạn gái cũ bình tĩnh.

Nhưng sau khi ra khỏi đồn cảnh s.át tôi không cười nổi nữa, quên cầm túi mất rồi.

Đang lúc nghĩ xem có nên đợi Giang Phong rời đi rồi mới đến lấy hay không thì tôi lại nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau.

Vô thức ngoảnh đầu lại, một gương mặt đẹp trai lai láng xuất hiện ngay trước mặt.

Không thể không nói, sau ba năm không gặp chàng thiếu niên năm xưa đã bớt đi sự ngây ngô và thay vào đó là sự trưởng thành, trông lại càng hấp dẫn hơn.

Giang Phong ung dung đưa túi xách cho tôi.

Lúc nhận lại túi, tôi lỡ tay chạm vào ngón tay lành lạnh của anh, tôi còn ngửi thấy mùi th.uốc l.á thoang thoảng nữa.

Giang Phong bắt đầu h.út th.uốc từ khi nào?

Đang định lên tiếng hỏi, tôi lại chợt nhận ra đây không phải là vấn đề bạn gái cũ nên hỏi thế là tôi khẽ ho một tiếng.

“Cảm ơn, tôi lú lẫn quá.”

“Đâu đến nỗi.” Giang Phong lạnh lùng cất tiếng, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

“Bạn trai cũ thì quên sạch, những cái này thì nhớ rõ quá nhỉ.”

2

“...”

Tôi nhịn, tôi nhịn.

“Những công dân tốt như tôi đều rất nghe lời chú cảnh s//át, tạo dựng một xã hội bình yên là trách nhiệm của mỗi người mà.”

Sau khi nói xong tôi lại thấy hối hận.

Tôi và Giang Phong là bạn cấp ba, sau kỳ thi đại học anh đã tỏ tình với tôi rồi hai đứa cứ thế bên nhau.

Sau này anh học trường cảnh s//át còn tôi lại tới thành phố B học y.

Hồi còn yêu tôi hay trêu anh, cố tình gọi anh là chú cảnh s//át.

Bây giờ gọi một tiếng chú cảnh s//át trong tình huống như thế này tôi cứ thấy thế nào ấy.

Tôi len lén ngước mắt lên nhìn thì thấy Giang Phong đang rất bình tĩnh, không một chút gợn sóng.

Cũng phải, giờ anh đã là cảnh s//át rồi, với anh mà nói tôi gọi hay người khác gọi chắc cũng không có gì khác biệt.

Để tránh những tình huống xấu hổ hơn, tôi vội cất bước: “Vậy thì tạm biệt.”

Chắc hẳn ai cũng biết đây chỉ là một lời nói khách sáo, với một cặp đôi đã chia tay mà nói kết thúc tốt nhất chính là không gặp lại nhau nữa.

Nhưng không ngờ, tối ấy tôi lại gặp Giang Phong.

Lý do vô cùng đơn giản, có mấy đứa bạn cũ ở thành phố B tổ chức gặp mặt, nói là để chào đón Giang Phong.

Quan hệ giữa tôi và Giang Phong khá lúng túng, họ cũng không định gọi tôi đến nhưng lúc gọi điện cho Tô Hiểu, trùng hợp là tôi lại đang đi dạo phố với cô ấy.

Phản ứng đầu tiên của Tô Hiểu là quay sang nhìn tôi rồi ngập ngừng lên tiếng: “Ờ thì…Uyển Uyển, buổi họp lớp tối nay… cậu có đi không?”

Tiếng trong điện thoại quá lớn tôi muốn giả điếc cũng không kịp nữa.

Nghĩ tới giọng điệu và vẻ mặt lạnh lùng ban sáng của Giang Phong, tôi không biết mình bị làm sao nữa, vuốt tóc rồi cười nói: “Đi chứ.”

Đùa à, hai đứa đã chia tay lâu thế rồi, sao tôi lại không dám đi?

Tôi không đi người ta lại nghĩ tôi không quên được anh.

Đi.

Phải đi.

“...”

Có tất cả chín người, Giang Phong là người đến cuối cùng.

Ồ, cũng không hẳn, bởi vì theo sau anh còn có một người nữa.

Ngô Tuyền vẫn đang mặc đồng phục, như thể vừa tan làm cái là chạy ngay tới đây vậy, xinh đẹp và chín chắn.

Trong lúc trò chuyện mọi người vẫn đổ dồn ánh mắt về phía ba chúng tôi.

Tôi biết chuyện Ngô Tuyền từng viết thư tình cho Giang Phong, nhưng khi ấy tôi lại chẳng mấy bận tâm.

Dù sao thì số thư tình anh nhận được thật sự rất nhiều.

Hồi còn yêu tôi còn chẳng bận tâm, giờ tất nhiên cũng không có tư cách.

Tôi cầm ly nước trái cây rồi tập trung chọn món.

Cậu bạn thân Trương Lâm của Giang Phong có nhiệm vụ làm nóng bầu không khí, sau đó mọi người cũng nhiệt tình hơn hẳn.

“Giờ muốn gặp c.ông tố viên Ngô cũng khó.” Có người trêu.

Hình như còn có người nhắc đến tên Giang Phong, Ngô Tuyền mỉm cười trả lời: “Chúng tôi gặp nhau dưới tầng.”

Căn phòng này thật sự rất nhỏ, ngồi cách mấy ghế tôi cũng nghe thấy rất rõ.

Tôi để thực đơn sang một bên.

Một lúc sau Trương Lâm thốt lên: “Ơ, ai gọi canh cá cay đấy? Anh Phong, anh không ăn được cay, hay là mình gọi món khác nhé?”

Tôi: “...”

Giang Phong lắc đầu: “Không cần đâu.”

Trương Lâm há hốc miệng: “Anh dị ứng với ớt mà, vẫn nên…”

Giang Phong nhìn cậu ấy, Trương Lâm bèn im bặt.

“Được rồi…”

Chỉ là một việc cỏn con nhưng lại khiến tôi đứng ngồi không yên suốt cả bữa ăn.

Giữa chừng tôi mượn cớ đi vệ sinh, đứng ở hành lang chặn Giang Phong lại.

“Cậu không ăn được cay, tại sao lại không nói cho tôi biết?”

Trong tim như có một ng.ọn l.ửa bùng ch.áy khiến tôi luống cuống.

Sao bỗng dưng tôi lại từ một người bạn gái cũ đạt chuẩn biến thành cô bạn gái cũ vô lương tâm rồi?

Giang Phong đang rửa tay, nghe thấy tôi nói thế anh ngừng lại rồi ngước mắt lên nhìn tôi qua tấm gương.

Đèn tường chiếu lên gương mặt anh, trông rất nổi bật, đôi mắt anh sâu và bình tĩnh.

Một lúc sau anh mới cất tiếng: “Diệp Uyển Uyển, cậu luôn để tâm đến quá khứ của bạn trai cũ thế sao?”

3

Thú thật sau khi gặp lại nhau Giang Phong cũng không nói với tôi quá ba câu, nhưng mỗi một câu anh nói như muốn làm tôi nghẹn ch.ết vậy.

Ai thèm để ý đến quá khứ của anh.

Với cả, cái gì mà “luôn” chứ?

Tôi mặt không cảm xúc nói: “Xin lỗi vì đã làm cậu thất vọng rồi, tôi không có bạn trai cũ nào khác (ngoài cậu) nên không thể so sánh được.”

Giang Phong cụp mắt xuống, anh thong thả rút một tờ khăn giấy ra lau tay, như thể câu nói đó của anh chỉ là một câu bâng quơ thôi vậy

Tôi nghiêm túc thế này lại thành ra đột ngột.

Ngọn l.ửa bùng ch.áy trong lòng cũng tắt ngóm.

Diệp Uyển Uyển, mày đang làm gì vậy.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi nhắm mắt lại rồi quay người định rời đi.

“Khi đó.” Giang Phong đột nhiên lên tiếng: “Những thứ đó cũng không còn quan trọng nữa.”

Tôi dừng bước rồi nhanh chóng bỏ đi.

Về sau tôi cứ như người trên mây ấy, trong lòng ngổn ngang.

“Giang Phong, chẳng phải ngày trước cậu đang làm việc rất tốt ở thành phố C sao, sao tự dưng lại về đây vậy?”

Câu hỏi này của Ngô Tuyền cũng là điều mà mọi người thắc mắc.

Tôi cầm lòng chẳng đặng ngẩng đầu lên.

Khi ấy ngay cả tôi cũng không biết ở tận sâu trong đáy lòng mình, rốt cuộc tôi đang chờ đợi anh sẽ nói ra đáp án như thế nào nữa.

Giang Phong uống một hớp trà rồi thản nhiên nói: “Cấp trên điều chuyển công tác thôi.”

Có người nói đùa: “Cảnh s.át công t.ố và t.òa án có mối quan hệ mật thiết với nhau, sau này anh Phong và lớp phó nhớ quan tâm đến bọn này nhiều hơn nhé.”

Trương Lâm bật cười rồi m.ắng một câu: “Quan hệ với họ là biết rắc rối ngay thôi.”

Tôi nhìn sang chỗ khác.

Ngay lúc này một cuộc điện thoại khẩn cấp đã c.ứu rỗi tôi, chưa bao giờ tôi thấy vui mừng vì mình đã làm một công việc có thể gọi tùy ý bất kể ngày đêm như thế này.

Vội vàng chào tạm biệt mọi người, Trương Lâm hỏi tôi: “Muộn thế này cậu về không an toàn, có cần bảo người đưa cậu về không?”

Lúc nói câu này, cậu ấy lén đưa mắt nhìn người ngồi bên cạnh tôi, khoảnh khắc ấy cả căn phòng đều chìm trong im lặng.

Tôi vội nói: “Không cần đâu tôi mạnh lắm, sáng nay tôi còn bắt được một tên côn đ.ồ nữa. Giang Phong cũng biết chuyện này, không tin cậu cứ hỏi cậu ấy.”

Ai cũng bất ngờ, họ không biết còn có chuyện này, tôi và Giang Phong đã gặp lại nhau từ trước rồi.

Giang Phong gật đầu: “Ừ rất giỏi.”

Sau khi làm xong việc ở bệnh viện, về đến nhà cũng đã ba giờ sáng.

Tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên trên giường, người mệt lả đi nhưng vẫn không sao chợp mắt được.

Tôi cứ nhớ đến khoảng thời gian bốn năm bên nhau hồi đại học, mỗi khi ăn cơm sao Giang Phong có thể ng.ụy trang giỏi đến thế, ngay cả tôi cũng không nhìn ra được điều bất thường.

Câu nói sau đó của anh cứ văng vẳng bên tai tôi.

Những thứ đó không còn quan trọng nữa, cái gì quan trọng cơ?

Dường như đáp án đã rất rõ ràng.

Tôi kéo chăn trùm kín đầu.

Nhưng anh cũng nói rồi, là khi đó.

4

Con người nên nhìn về phía trước, chúng tôi đã chia tay lâu rồi, trăn trở chỉ vì một câu nói của anh còn có nghĩa lý gì?

Diệp Uyển Uyển, mày có tiền đồ một chút được không.

Sau khi suy nghĩ thông suốt, tôi dốc lòng cho công việc.

Được cái công việc của tôi cũng rất bận rộn, mọi thứ ngày hôm đó đều lắng xuống cùng với cái tên Giang Phong, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Ngoài người phụ nữ không có mắt nhìn nào đó.

“Uyển Uyển, cậu và Giang Phong… thật sự không thể nữa sao?”

Đọc được tin nhắn Tô Hiểu gửi đến, tôi thay áo blouse xong rồi mới bình tĩnh trả lời lại.

“Trên đời này có nhiều đàn ông như thế, sao tớ phải cố chấp ôm một cái cây không buông chứ?”

Với gương mặt đó của anh, muốn tiến tới chắc cũng dễ như trở bàn tay.

Tô Hiểu thở dài ngao ngán: “Nhưng không phải cái cây nào cũng đẹp trai được như Giang Phong.”

“..”

Tôi tắt máy.

Lúc đi ngang qua văn phòng khoa, tôi tình cờ nghe thấy mọi người đang thì thầm to nhỏ.

“Ôi chao, đẹp trai thật đấy.”

Nhìn họ túm năm tụm ba lại với nhau, tôi hỏi một câu bâng quơ: “Mọi người xem gì mà kích động vậy?”

Chị Đan đồng nghiệp ngoảnh đầu lại, trên môi là nụ cười vui vẻ.

“Uyển Uyển mau lại đây nhìn đi, có anh cảnh s//át đẹp trai lắm luôn.”

Nhờ phúc trong đồn cảnh s//át ngày ấy, giờ chỉ cần nghe thấy mấy chữ đó thôi là tôi lại muốn chạy rồi, nhưng đôi mắt lại không chịu nghe lời nhìn sang đó.

Một đoạn video do người qua đường quay lại được đăng lên trên mạng khoảng một tiếng trước, và đã có hơn mười nghìn lượt thích.

“Sáng nay trên đường Tân Dân có người cầm d//ao chặn đường c//ướp của, còn có cả con t//in nhưng đã được cảnh s//át giải quyết bằng một đòn rồi. Chân này, eo này tuy chỉ là góc nghiêng nhưng cũng rất đẹp trai.”

Hẫng mất một nhịp.