Sắc Lang Phụ Thân

Chương 35




Thiên Ngọc “ah” lên một tiếng đau đớn rồi hơu loạn hai chân, dù có chuẩn bị kỹ bao nhiêu thì mật động nhỏ hẹp của một đứa trẻ mười lăm tuổi vẫn không có cách nào dễ dàng tiếp nhận tính cụ thô to của một nam nhân trưởng thành.

“Thiên Ngọc ngoan nào, bám chặt lấy ta!” – Thiên Vũ bắt lấy hai tay của nai con vòng qua cổ mình, kế đó hơi nâng đầu y lên rồi ôm y thật chặt.

“Thả lỏng ra… hít thở sâu vào… đúng, cứ như thế…”

Thiên Vũ chậm rãi hướng dẫn đồng thời ôn nhu vỗ nhẹ vào lưng của nai con, từng chút một khiến nó yên tâm rồi hoàn toàn hiến trao thân xác. (sến quá má ơi!!)

Hắn di chuyển chậm hơn, thật nhẹ nhàng thư thái, nhưng mỗi lần đẩy vào rút ra là dùng hết chiều dài của phân thân, khiến cho nai con dù có phối hợp với mức nào thì cũng không thể tránh khỏi đau đớn.

Thiên Ngọc siết chặt lấy cổ Thiên Vũ nấc lên từng tiếng, cảm giác bên trong cơ thể như bị kéo căng ra hết mức, lại đến mỗi khi thứ ấy của Thiên Vũ tiến vào hoàn toàn khiến cho nội quan dường như cũng sắp nứt ra, áp lực nặng nề cùng cơn đau âm ỷ làm cho Thiên Ngọc không khỏi choáng váng.

Nhìn Thiên Ngọc như thế Thiên Vũ quả thực không đành lòng, nhưng đã đi đến mức này lại bảo hắn dứt khoát rút ra? Nếu thực sự phải như thế chi bằng hắn cứ chết quách đi có lẽ sẽ càng thống khoái!

Di chuyển nhanh thêm vài lần, Thiên Vũ cố gắng nhanh chóng xuất ra, với cơ thể yếu ớt của Thiên Ngọc thì việc có thể hầu hạ hắn tận hứng đã là một vấn đề nan giải chứ đừng nói gì đến việc hắn phải cố nín nhịn để giữ thể diện của nam nhân.

(chú thích: các anh nhà ta thường muốn “giữ” càng lâu càng tốt, nhưng chuyện này đối với người khác thì được, nhưng với bé Ngọc thì chơi đúng theo sức anh pé còn chịu không nổi chứ đừng nói gì đến anh phải nhọc công mà kiềm chế a >”<)

Thiên Vũ đẩy vào thật sâu khiến Thiên Ngọc gần như khóc thét, cảm giác cú thúc vừa rồi hệt như muốn chẻ đôi y ra, chưa kịp cảm nhận hết đau đớn thì cảm giác ấm nóng bên trong đã ào ạt xông vào.

Thật lâu sau Thiên Vũ vẫn giữ yên trong tư thế đó, chưa bao giờ hắn lại hận bản thân mình như lúc này, cứ nhìn Thiên Ngọc mà xem, nó đã kiệt sức đến mức gần như héo úa, thế mà vì cớ gì thứ đó mãi vẫn còn cương a!!

Nhẹ nhàng đặt Thiên Ngọc xuống gối, hắn hôn nhẹ lên môi y rồi nhỏ giọng thì thầm: “Ta hứa với ngươi, đây sẽ là lần cuối cùng!”

Thiên Ngọc mơ hồ chưa phân tích nổi những điều hắn đang nói thì phát hiện con quái vật bên trong cơ thể y lại tiếp tục điên cuồng, hung hăng rút ra rồi tiến vào thật sâu khiến y không có cách nào hô hấp.

Cơ thể Thiên Ngọc dần dần trắng tái và bắt đầu xụi lơ, không phải y cố tình muốn hại chết bản thân mình mà là y không có cách nào có thể hô hấp nổi. Phía dưới rất đau, nhịp độ ra vào của thứ ấy càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn ép, mà Thiên Vũ do chìm đắm trong khoái cảm lại ra sức không ngừng ôm chặt lấy y, kết quả khi hắn chưa kịp phóng ra thì y đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Phát hiện cơ thể nai con đột nhiên mềm oặt ra, hai tay cũng đồng thời buông lỏng khỏi vai hắn thì Thiên Vũ mới giật mình bàng hoàng.

“Thiên Ngọc, tỉnh lại đi!”

Thiên Vũ vỗ vỗ vào lưng y đồng thời không ngừng truyền vào chân khí giúp cơ thể y ấm lên, đến khi xác định y đã có thể miễn cưỡng bình ổn hô hấp hắn mới có thể thả lỏng thở phào ra một hơi nhẹ nhõm.