Sắc Nước Hương Trời

Chương 47




Quách Thứ cùng với ba vị hoàng tử khác ít nhiều cũng nói chuyện được vài câu, cùng với vị Thọ vương gia ít lộ diện này gần như không có quen biết, cúi chào xong liền vụng trộm nháy mắt với Đoan Tuệ công chúa. Đoan Tuệ công chúa cũng không quen ở chung với Thọ vương, nhìn chung quanh một vòng, hiếu kỳ nói: "Tam ca, Tứ ca đâu? Đại ca nhị ca tới chưa?"

Triệu Hằng nhìn Phúc công công, Phúc công công cúi đầu cười nói: "Hồi công chúa, Sở Vương điện hạ mang Tứ điện hạ đi dạo vườn rồi."

Đoan Tuệ công chúa hào hứng, nói vớiTriệu Hằng: "Chúng ta đây cũng đi thôi...Bên này của Tam ca ta hôm nay là lần đầu tiên tới." Có thể xuất cung luôn tốt.

Triệu Hằng gật đầu, đứng dậy rời ghế, ý tứ không cần nói cũng biết. Đoan Tuệ công chúa không có suy nghĩ nhiều, Phúc công công ngoài ý muốn nhìn chằm chằm vào sườn mặt chủ tử nhà mình, trong lòng kinh ngạc cực kỳ, luận quan hệ, Vương Gia và Tứ hoàng tử có hơi thân cận một chút, cùng với Đoan Tuệ công chúa điêu ngoa bốc đồng rất ít nói chuyện, hiện tại sao lại nguyện ý cùng Đoan Tuệ công chúa đi dạo?

Phúc công công buồn bực, Đoan Tuệ công chúa cũng đau đầu, nàng chỉ muốn tự mình bốn phía đi một chút, Tam ca đi theo, nàng không để ý tới hắn thì không thích hợp, hơn nữa, Tam ca mỗi lần tối đa chỉ nói bốn chữ, nàng nghe cũng rất tốn sức. Lúng túng đồng hành một đoạn đường, Đoan Tuệ công chúa linh cơ nhất động, cười nói với Triệu Hằng: "Tam ca, ngươi đi tìm đại ca tứ ca đi, ta và hai biểu tỷ đi dạo là được rồi."

Quách Thứ đứng ở sau lưng Triệu Hằng, hung hăng trừng biểu muội, hắn cũng không biết giao tiếp với vị Vương Gia tích chữ như vàng này như thế nào.

Đoan Tuệ công chúa mặc kệ, âm thầm đắc ý.

Triệu Hằng lại nhìn Phúc công công: "Nơi nào?"

Phúc công công tâm tư chuyển một cái liền hiểu, cười nói: "Đại Điện hạ, Tứ điện hạ người đang ở bách quả lâm."

Tống Gia Ninh lỗ tai khẽ động, bách quả lâm? Chẳng lẽ Thọ vương phủ còn trồng cây ăn quả khác?

Đoan Tuệ công chúa mờ mịt nháy mắt mấy cái, bỗng nhiên nhảy nhót nói: "Ta cũng muốn đi bách quả lâm!" Nàng đã lớn như vậy cũng chưa từng thấy cây ăn quả gì, chỉ ăn qua các loại trái cây cống phẩm.

Triệu Hằng gật đầu, ra hiệu Phúc công công dẫn đường, sau đó hắn cùng với Đoan Tuệ công chúa kề vai đi ở phía trước, ba huynh muội Tống Gia Ninh đi theo ở phía sau. Đi khoảng một khắc đồng hồ, vượt qua một hòn non bộ, tầm mắt phía trước đột nhiên rộng rãi, hậu hoa viên Thọ vương phủ kế bên phía Tây Vệ Quốc Công phủ, một mảnh đất trống to như vậy trồng đều là cây ăn quả, nhưng thời tiết này, đại đa số cây ăn quả đều rụng lá, trụi lủi ai cũng không biết là cây gì, chỉ có hai gốc hồng cao lớn treo đầy quả hồng vàng óng.

"Tam ca, Đoan Tuệ, biểu muội!" Tứ hoàng tử chẳng biết từ lúc nào bò leo lên cây, một tay tựa vào thân cây, một tay vẫy mọi người phía dưới tàng cây bắt chuyện.

Triệu Hằng nhíu nhíu mày, dưới gốc cây Sở Vương lơ đễnh, không tin Tứ hoàng tử sẽ ngốc đến mức té xuống.

"Tam ca, ngươi trồng nhiều cây ăn quả như vậy để làm gì vậy?" Đoan Tuệ công chúa mới lạ nhìn những quả hồng kia, kỳ quái hỏi. Sau tường viện, bầu trời xanh biếc như một bức vải vẽ tranh sơn dầu rộng lớn, cây cối cao lớn, quả hồng vàng óng, lại thần kỳ mà xinh đẹp, là cảnh sắc hương dã Đoan Tuệ công chúa chưa bao giờ thấy qua.

Phúc công công thay chủ tử hồi đáp: "Vương Gia luôn hướng tới cuộc sống điền viên, ngũ cốc hoa màu thu thập khó khăn, liền trồng mấy gốc cây lớn, rỗi rãnh cắt bỏ cành lá, vô cùng thư thái."

Tống Gia Ninh ngoài ý muốn nhìn nhìn Triệu Hằng cách đó không xa, không nghĩ tới nhân vật giống như thần tiên, vậy mà có loại yêu thích này, nhưng nàng rất thích khu vườn này, hậu hoa viên Quốc Công Phủ cũng thật lớn, nhưng trồng đều là cây hoa để cho người thưởng thức, ngoại trừ trang trí hoa viên, công dụng gì cũng đều không có, thật sự là rất lãng phí.

Đoan Tuệ công chúa đối với sở thích của Tam ca cà lăm không có hứng thú, nàng hiện tại chỉ muốn hái quả hồng, nhưng cây hồng lại cao, chạc cây cũng cao, quả hồng thấp nhất nàng đều không chạm được. Tứ hoàng tử vẫn còn khoe khoang hỏi nàng có muốn hắn hỗ trợ hái hay không, Đoan Tuệ công chúa không thèm, quay đầu làm nũng với Triệu Hằng: "Tam ca, ta cũng muốn hái quả hồng chơi, ngươi giúp ta suy nghĩ biện pháp."

Lúc này không đợi Triệu Hằng nháy mắt, Phúc công công liền cười: "Công chúa đừng vội, chút nữa người có thể hái được." Nói xong phân công tiểu thái giám đi theo phía sau đi lấy gậy hái.

Tống Gia Ninh kìm lòng không đặng nhìn tên tiểu thái giám xoay người vừa rời đi này, đang hâm mộ, bỗng nhiên bên tai truyền đến một lời hỏi thăm giống như làn suối trong mát: "Cũng muốn?"

Tống Gia Ninh kinh ngạc ngẩng đầu, chạm vào một đôi mắt tràn ngập mây mù, rõ ràng rất thanh tịnh sáng sủa, thế nhưng nếu nhìn kỹ, cặp mắt kia tựa như đầm nước âm u không thấy đáy, khiến người nhìn không thấu. Còn muốn tìm tòi nghiên cứu, phát hiện nam nhân khẽ nhíu mi, trái tim Tống Gia Ninh hoảng hốt, khẩn trương hết sức nói ra lời thật đáy lòng: "Muốn..."

Được đáp án, Triệu Hằng lập tức chuyển hướng sang Tam cô nương Vân Phương, dùng ánh mắt hỏi thăm vấn đề giống như trước.

Vân Phương mừng rỡ, dùng sức mà "vâng" một tiếng, bởi vì trước đó đã có chuẩn bị, lời cảm tạ vẫn phải thoả đáng: "Đa tạ vương gia!"

Triệu Hằng sớm đã dời ánh mắt.

Tống Gia Ninh bờ môi chuyển động mấy lần, cuối cùng vẫn không có ý tứ bổ sung thêm một câu tạ ơn.

Đám tiểu thái giám rất nhanh lấy ba cây gậy dài tới, trên đầu gậy quây một vòng dây thép hơi lớn so với quả hồng, phía dưới dây thép bọc một cái túi mỏng. Phúc công công thuần thục làm mẫu một cái hái quả hồng như thế nào, dùng vòng sắt nhẹ nhàng ôm lấy quả hồng vừa dùng lực, quả hồng liền rơi vào trong túi. Đoan Tuệ công chúa trước tiên giơ gậy dài đi hái, cố ý chạy đến phía dưới gốc cây của Tứ hoàng tử, chụp vào trái cây Tứ hoàng tử với không tới.

Tống Gia Ninh và Vân Phương chọn ra tay dưới một thân cây khác, mỗi người đứng một bên.

Ăn có chơi có, lại được quý nhân cho phép, Tống Gia Ninh vô cùng vui vẻ, trong mắt không còn Vương Gia công chúa gì, ngẩng đầu tìm kiếm quả hồng vừa ý rồi ra tay. Nàng chăm chú chọn quả hồng, Triệu Hằng chắp tay đứng ở chỗ không xa, không để lại dấu vết mà dò xét tiểu nha đầu lớn mật thích hắn này.

Hơn nửa năm không thấy, nàng cao lớn hơn, cả người đã từng như hài tử nay đã hiện ra vài phần lung linh, phía trước không có thay đổi gì, eo nhỏ hơn, giơ gậy dài lên cao cao, áo rộng nách màu mật ong nhấc lên, lộ ra eo nhỏ bị váy dài màu trắng che khuất, mảnh mai như vậy, chỉ đơn thuần nhìn bóng lưng, thì đã giống như một cô nương trẻ có dáng người thấp bé.

Tống Gia Ninh cũng không biết có người đang nhìn nàng, cổ sắp mỏi nhừ, rốt cuộc chọn trúng một quả hồng lớn. Tống Gia Ninh đôi mắt tỏa sáng, giơ gậy dài ra sau, lùi một bước lại đánh giá vị trí chính xác, sau đó tiếp tục lui, mắt hạnh chỉ nhìn chằm chằm quả hồng, đã quên sau lưng nàng vừa mới thả một giỏ trúc đựng quả hồng.

Những người khác đều vội vàng, không ai chú ý tới nàng, chỉ có Triệu Hằng, lặng yên không một tiếng động đi lại gần.

Mắt thấy Tống Gia Ninh một chân sắp giẫm vào rổ, Triệu Hằng thậm chí đã đưa tay ra, Tống Gia Ninh bỗng nhiên dậm chân, ánh mắt sững sờ nhìn chằm chằm vào phía trước, sau đó trong ánh mắt khó hiểu của Triệu Hằng, đôi mắt nhắm lại cổ hướng lên trên, thanh thúy hắt hơi một cái!

Tống Gia Ninh hắt xì xong, thoải mái nói không nên lời, nhưng không đợi nàng ngẩng đầu, ánh mắt xéo qua bỗng nhiên phát hiện sau lưng có vạt áo màu xanh nhạt, Tống Gia Ninh chấn động, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thọ vương gia Hoàng Thượng tương lai vậy mà đứng ở đằng kia, cách nàng chỉ một cánh tay!

Cả người Tống Gia Ninh đều bối rối, cuống cuồng ôm gậy dài lui sang bên cạnh hai bước, đỏ mặt ngập ngừng nói: "Vương Gia, người, người làm sao lại tới đây?" Lại có thể ngay trước mặt Hoàng Thượng tương lai nhảy mũi, Tống Gia Ninh cảm thấy thật là mất mặt, đầu cũng nâng không dậy nổi, khuôn mặt đỏ bừng, so với quả hồng trên cây còn làm cho người ta thèm thuồng.

Triệu Hằng cũng không nhìn nhiều, bởi vì Tống Gia Ninh hắt xì không hề báo hiệu trước, ánh mắt của những người khác đều bị hấp dẫn tới đây, Triệu Hằng không cần nghiêng đầu cũng biết, huynh trưởng, Tứ hoàng tử, Đoan Tuệ công chúa và huynh muội Quách Thứ, khẳng định đều đang nhìn hắn, cũng nghĩ đến vấn đề giống nhau.

Vì sao tới đây? Triệu Hằng mắt nhìn cái giỏ trên mặt đất, hắn không muốn nàng ngã, nhưng lý do này, tuyệt không thích hợp nói ra.

Trên mặt đất không tìm được lý do phù hợp, Triệu Hằng liền ngửa đầu. Cây hồng cao cao, lá cây đều bị gió lạnh thổi xuống, quả hồng vàng óng đặc biệt rõ ràng, ngay phía trên đỉnh đầu Tống Gia Ninh, có một khe hở cành khô tương đối lớn, chỉ có một nhánh cây nghiêng đưa qua, đầu cành trĩu xuống một quả hồng lớn nặng trịch, vừa đúng quả mà Tống Gia Ninh chọn trúng.

Triệu Hằng chỉ chỉ phía trên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tống Gia Ninh: "Không được."

Tống Gia Ninh cúi thấp đầu, nghe vậy mờ mịt ngẩng đầu lên, thoáng nhìn dấu tay của Triệu Hằng, nàng tiếp tục ngửa đầu, lại hoang mang nhìn Triệu Hằng, cái gì không được?

Triệu Hằng đành phải nói thêm ba chữ nữa: "Của bổn vương."

Tống Gia Ninh lại ngó ngó quả hồng chúa vô cùng phát triển kia, rốt cuộc đã hiểu, vì vậy mặt càng đỏ hơn, cúi đầu nói: "Vương Gia thứ tội, ta không biết đây là của ngài..." Ai có thể nghĩ tới Vương Gia còn chiếm một quả hồng chứ, thật sự là người kỳ quái, chẳng lẽ đã sớm nhìn trúng quả hồng lớn này rồi, luôn đợi nó chín hoàn toàn?

"Không ngại." Lý do hắn cho nàng cũng là cố ý nói cho tất cả mọi người, nói xong Triệu Hằng quay về chỗ.