Săn Mỹ Ký

Chương 24: Gặp mị thần




Nàng mới ra cửa thật may mắn khi gặp được Lãnh Sát xoay người trở về, hóa ra một mạch đi Lãnh Sát lại quên hắn cũng ở nơi này, đi xuống lầu phát hiện không đúng, mới lại quay lại.

Trong lòng Vấn Nhã vui vẻ, hoàn hảo chưa để cho hắn chạy trốn, vừa định đi lên giải thích, đột nhiên ở góc rẽ có một cái sóng lớn mãnh liệt, già mà dê, nữ nhân thuỳ mị mặc y phục màu hồng nhạt, không, lão bà ngăn cản Lãnh Sát. Chỉ nghe nàng kiều mị nói:

“Vị ca ca này xin dừng bước, Mị Thần tỷ cõ chuyện muốn nói!”

Vấn Nhã thấy kiều nữ này đột nhiên xuất hiện, nữ nhân kia õng ẹo, mắt màu lục nhìn Lãnh Sát, nhất thời cười ha ha đi ra:

“Ha ha, vị tỷ tỷ này tỷ có cảm thấy trọng tâm bất ổn hay không a, Nhã Nhi sợ trước ngực tỷ quá nặng hướng phía trước mà gục a. Ha ha ha, Nhã Nhi ta nên chịu thua.”

Lãnh Sát đang nổi nóng, không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện nữ nhân không biết từ đâu nhảy ra chặn đường, đang muốn phát hỏa, không lường được Vấn Nhã vừa nói như thế, nhất thời có điểm buồn cười, theo bản năng dùng một mắt liếc bộ ngực nữ nhân phía trước một chút.

‘Quả thật đủ hùng vĩ!’

Nghĩ đến hình dung của Vấn Nhã, buồn cười ra tiếng, lập tức lại nghĩ tới tiểu nữ nhân này lừa hắn, lập tức thu hồi tươi cười, hung hăng trừng mắt nhìn Vấn Nhã một cái.

Mị Thần tỷ thấy Lãnh Sát đối với nàng lộ ra tươi cười, lại tuấn tú, nhất thời tâm hoa nộ phóng, đến gần chút ỏn ẻn nói:

“Vị tiểu ca này thật sự là tuấn tú, đi vào trong phòng Mị Thần tỷ ngồi một chút được không?”

Nói xong còn chuẩn bị đem vú to áp sát trên người Lãnh Sát nữa.

Vấn Nhã vừa thấy, không tốt!

‘Gặp qua mặt dày, chưa thấy qua người so với ta còn không biết xấu hổ hơn.’

Mặt cười trầm xuống, bước nhanh che ở trước Lãnh Sát, từng chút đẩy Mị Thần tỷ ra, nàng xoay người ôm lấy người Lãnh Sát. Còn thuận tiện hướng Mị Thần tỷ quăng cái mị nhãn. Cũng nũng nịu nói :

“Đại tỷ, nhìn thấy sao? Nhã Nhi ta đây gọi là đáng yêu, mà tỷ được gọi là ‘đã ba tám còn giả đáng yêu’050 biết không?”

Lãnh Sát lúc này rốt cục nhịn không được, cười to ra tiếng.

‘Nữ nhân này, miệng thật độc!’

Vấn Nhã thấy hắn nở nụ cười, chạy nhanh a dua nói :

“Ca ca, Nhã Nhi có phải thực đáng yêu hay không nè?”

Lãnh Sát vừa nghe, đem nàng từ thân trên người thả xuống, thu hồi tươi cười lạnh lùng nhìn hướng Vấn Nhã nói:

“Nàng lại muốn gạt ta sao?”

Bên cạnh Mị Thần tỷ đến lúc này mới kịp phản ứng, tức giận hiện ra trên sắc mặt, đối với Vấn Nhã giọng căm hận nói:

“Ngay cả tiểu nha đầu ngươi cũng dám cùng Mị Thần tỷ ta giành nam nhân sao!”

Nói xong còn khoa trương run run siêu cấp bánh bao của nàng ta nữa.

Vấn Nhã vừa thấy, thiếu chút nữa đem cơm vừa ăn giữa trưa nhổ ra, nàng cảm thấy muốn nhanh thoát khỏi bà vú em này, bằng không dạ dày có thể bị thương cũng nên, giả cười nói:

“Tỷ tỷ, tỷ tìm nam nhân cũng phải nhìn đối tượng phải không? Vị này chính là phu quân của Nhi Nhã ta, đang cùng Nhã Nhi giận dỗi đó thôi, tỷ tỷ tỷ liền giơ cao đánh khẽ, buông tha chúng ta đi, chúng ta đều là nữ nhân tội gì làm khó xử nữ nhân đúng không?”

Nói xong, Vấn Nhã kéo Lãnh Sát đứng thẳng bất động mà bước đi. Còn ở hắn bên tai nhỏ giọng nói:

“Ca ca sẽ không thích động vật có vú này đúng không?”

Lãnh Sát vừa nghe, bỏ tay nhỏ bé của Vấn Nhã ra lập tức hướng gian phòng của hắn đi đến, trong lòng bực mình:

‘Nàng gọi ai là phu quân, không biết xấu hổ!’

Vấn Nhã đành phải nhún nhún vai nhìn Mị Thần tỷ, lại chỉ chỉ Lãnh Sát phía trước, là ý nói:

‘Tỷ xem, ta không lừa tỷ đi, phu quân ta đang tính tình tiểu hài tử náo loạn đó nha!’

Tiếp theo Lãnh Sát vội vội vàng vàng trở về phòng.

Đằng sau Mị Thần tỷ vừa thấy, giống như thật sự là vợ chồng son giận dỗi, đành phải phẫn nộ phủi mông bỏ đi rồi.

‘Hazz, thật sự là xuất quân bất lợi a, khó nhìn thấy được người tuấn tú như vậy.’

Bên này Vấn Nhã theo Lãnh Sát vào phòng, tùy tay đóng cửa phòng. Quay thân lại, Lãnh Sát đã muốn ngồi ở trên ghế, lạnh lùng nhìn nàng.

Vấn Nhã trong đầu rất nhanh vừa chuyển, chép cái miệng nhỏ nhắn, đi về hướng Lãnh Sát, bỗng nhiên đặt mông an vị ở trên đùi Lãnh Sát, hai tay nhỏ bé cũng quàng lên trên cổ Lãnh Sát, chớp chớp mắt to, ẩn tình nhìn Lãnh Sát đang giận giữ nói :

“Ca ca đừng nóng giận, Nhã Nhi không có lừa ca ca, Nhã Nhi thật sự thích ca ca, thực thích thực thích, không tin ca ca huynh sờ sờ nơi này, nó vì ca ca mà đập mãnh liệt đó.”

Vấn Nhã cầm lấy tay Lãnh Sát ấn lên trái tim của nàng.

‘Mãnh liệt thì mãnh liệt đi, bất quá chỉ là do sợ ăn không được con vịt ngươi đi, căng thẳng nha.’

Lãnh Sát trước sự can đảm của nàng làm cho giật mình, muốn đẩy nàng ra, nhưng Vấn Nhã ôm chặt lấy cổ của hắn không buông, hắn đành phải buông tha cho, lúc này lại thấy nàng cầm lấy tay của hắn ấn lên bộ ngực của nàng, đang muốn lùi về, nhưng Vấn Nhã lại gắt gao ngăn cản, làm cho hắn cảm nhận được nhịp tim của nàng, cũng cảm nhận được nơi mềm mại của nàng, khuôn mặt tuấn tú không khỏi ửng đỏ.

‘Tiểu nữ nhân này không biết nàng đang làm gì sao?’

Vấn Nhã thấy một kế thực hiện được, chạy nhanh đáng thương nói:

“Nhã Nhi biết ca ca đang giận Nhã Nhi lừa huynh, Nhã Nhi là có nỗi khổ, Nhã Nhi là nữ nhi Nam Cung Vấn Nhã của Tả Thừa Tướng, Hoàng Thượng Quân Nghị Thiên nhìn trúng Nhã Nhi, mặc kệ ý nguyện Nhã Nhi ra sao liền mạnh mẽ đón Nhã Nhi vào cung, thế nào cũng phải phong Nhã Nhi làm Quý Phi nương nương của hắn. Nhã Nhi mặc dù không muốn, nhưng mà không dám cự tuyệt, Nhã Nhi sợ làm phiền hà người nhà, phụ thân cùng mẫu thân đều rất yêu thương Nhã Nhi, Nhã Nhi sao có thể bất hiếu như vậy được.”

Vấn Nhã nói tới đây nước mắt đã muốn rơi ra, nước mắt ở trong đôi mắt to lăn lộn không ngăn được lại rơi xuống, có vẻ nàng vừa điềm đạm vừa đáng yêu, nhìn thấy trong lòng Lãnh Sát níu chặt. Vấn Nhã nghẹn ngào một chút tiếp tục nói:

“Ca ca nghĩ thấy Nhã Nhi làm Quý Phi nương nương thực uy phong sao? Huynh cũng biết Nhã Nhi ở trong hậu cung giống như chim nhỏ bị nhốt vậy, muốn bay lại bay không bay được, huynh có biết trong lòng Nhã Nhi có bao nhiêu khổ sao? Mỗi ngày chỉ có thể lấy nước mắt rửa mặt, gặp Hoàng Thượng còn phải miễn cưỡng cười vui, huynh có biết Nhã Nhi nơi này có bao nhiều đau không? Huynh có biết hay không. Ô ô. . .”

( Ụt : Siêu cấp lừa đảo * liếc xéo Vấn Nhã một cái * )

Lãnh Sát lúc này cảm giác hắn giống như con quái thú xé miệng vết thương của nàng ra. Tự chửi mình khốn nạn!

“Nhã Nhi lần này thật vất vả xuất cung, có thể gặp được ca ca, trong lòng Nhã Nhi cao hứng biết bao nhiêu ca ca biết không? Nhã Nhi thích ca ca, Nhã Nhi lúc ăn cơm nghĩ đến ca ca, khi ngủ cũng nghĩ, thậm chí ngay cả đi đường cả đầu đều là bóng dáng ca ca, ca ca làm sao có thể hiểu lầm Nhã Nhi như vậy rồi, ca ca cứ nhẫn tâm gạt bỏ tình yêu của Nhã Nhi đối với ca ca như vậy sao? Ô ô. . .”

Vấn Nhã nói tới đây, trong mắt từng giọt nước mắt giống như khỏa ngọc lưu ly trong suốt rớt xuống, trực tiếp nhỏ ở trong đầu Lãnh Sát. Vấn Nhã kỳ thật suy nghĩ:

“Nhìn ngươi có phải ý chí sắt đá hay không, bổn cô nương như vậy còn bắt không được ngươi ư, Nam Cung Vấn Nhã ta thành công lấy về sau này sẽ cùng ngươi lăn lộn.”

Lãnh Sát giờ phút này đau lòng như đao cắt, hắn đầu hàng, hoàn toàn đầu hàng, giơ tay lên nhẹ nhàng lau giọt lệ trên mặt Vấn Nhã, trong mắt đầy đau lòng nhìn tiểu nữ nhân trong lòng, sau đó hai tay ôm chặt lấy Vấn Nhã, thở dài thật sâu.

‘Xem ra Lãnh Sát ta đời này nhất định chết ở trong tay tiểu nữ nhân này rồi, cho dù nàng lừa mình, mình cũng là cam tâm tình nguyện bị nàng lừa a.’

Vấn Nhã thấy hắn như vậy, biết con vịt đã đun sôi trở lại. Đầu nhỏ tựa vào trên bả vai hắn, mặt mày hớn hở.

Một lát nữa, nàng thu hồi cười dùng mắt ướt ẩn tình mê người của nàng bộ dạng thâm tình nhìn Lãnh Sát. Chậm rãi tới gần. . .

Vấn Nhã nâng lên tay nhỏ bé vén tóc dài che bên mặt Lãnh Sát lên, cả khuôn mặt xuất hiện, mắt nước Vấn Nhã càng thêm lóe sáng, hỏi:

“Ca ca tuấn mỹ như vậy, tại sao muốn che bên này vậy?”

Trong lòng Lãnh Sát vạn phần kích động, nghe nàng vừa hỏi, nhất thời sửng sốt, đành phải thu hồi giao động trong lòng mỉm cười nói:

“Từ nhỏ đã có thói quen thôi, Tiểu Nhã Nhi miệng thật đúng là ngọt a, lừa người chết không đền mạng nha.”

Lãnh Sát giễu cợt nàng.

Vấn Nhã lập tức làm nũng nói :

“Nào có a, ca ca thật sự rất đẹp trai mà!”

Lập tức chợt lóe tia sáng khôi hài nói :

“Bất quá, cái miệng Nhã Nhi nhỏ nhắn quả thật còn có tác dụng lớn đó?”

“Cái gì?”

Lãnh Sát cố ý hỏi.

“Ăn cơm a! Ha ha, cái này cũng không biết sao.”

Lãnh Sát nghe xong trợn mắt nhìn nàng, nữ hài này đùa giỡn hắn sao.

Vấn Nhã nhìn che miệng cười trộm.

‘Nhìn ngươi còn muốn không nghĩ bậy không. ’

Bỗng nhiên, Vấn Nhã đem môi đỏ mọng hướng môi mỏng trước mắt đè ép đến. Lãnh Sát bị hôn bất thình lình kinh ngạc không thôi.

‘Tiểu nữ nhân này thật sự là nghịch ngợm.’

Khẽ nhếch miệng, Vấn Nhã nhân cơ hội đem đầu lưỡi xông vào đi quyến rũ cái lưỡi thơm tho của hắn.

‘Ngươi không phải suy nghĩ cái này sao, hắc hắc. ’

Lãnh Sát bị động tác châm ngòi của nàng tim đập nhanh không thôi, lập tức hết sức chăm chú nhập cuộc.

Giờ phút này trong lòng hai người chỉ có một loại ý tưởng,

“Cảm giác này thật tốt!”

Hai người càng hôn càng sâu, càng hôn càng động tình, ngồi ở trên người Lãnh Sát, Vấn Nhã kìm lòng không được vặn vẹo, ý muốn càng tiến vào người hắn.

Mà nàng vừa làm động tác này, không thể nghi ngờ là đã phóng hỏa, dục vọng nhất thời đốt tới trong mắt Lãnh Sát, trong lòng hắn, làm cho hắn kêu rên ra tiếng.

Vấn Nhã cũng cảm giác được cứng rắn chạm đến nàng, trong lòng cũng là căng thẳng.

“ừm ~.”

Lãnh Sát cảm nhận được dục vọng thân thể của hắn dâng lên, nhìn Vấn Nhã lúc này mặt đầy đỏ ửng, kiều mỵ mê người, trong lòng rung động thật sâu.

‘Mình thật sự thật yêu tiểu nữ nhân này.’

Mạnh mẽ đứng lên, ôm chặt Vấn Nhã đi hướng giường lớn, Vấn Nhã ý thức được chuyện sắp phát sinh, ngượng ngùng đem đầu nhỏ chôn vào trong lồng ngực rộng lớn của Lãnh Sát.

Lãnh Sát thấy tiểu nữ nhân này có loại biểu hiện thẹn thùng, tự nhiên buồn cười, trong ngực run lên. Vấn Nhã lại cảm giác được, lập tức kiều mị nói:

“Đáng ghét!”

Tay nhỏ bé còn đập xuống ngực Lãnh Sát.

Trong lòng hai người đều ngọt ngào đến cực điểm.

Lãnh Sát đem Vấn Nhã nhẹ nhàng mà đặt ở trên giường, lập tức cúi người, dùng đầu lưỡi khẽ liếm cánh môi Vấn Nhã, dụ dỗ cái lưỡi thơm tho của Vấn Nhã, một cái tay lớn khác sờ lên ngực Vấn Nhã, cách quần áo bắt đầu xoa nắn bánh báo tròn rất đẹp của nàng.

Hai người cực kỳ động tình.

Đúng lúc này, toàn bộ khách điếm vang lên tiếng bước chân ầm ỹ, giọng nói cắt đứt hành động tiểu uyên ương đang chuẩn bị vụng trộm trái cấm.

Vấn Nhã lúc này mới nhớ tới Quân Nghị Kỳ bên kia đang bị thương vì nàng, cùng Quân Nghị Lân đang chờ nàng, thầm mắng nàng không có tiền đồ, thấy mỹ nam mắt liền sáng lên quên mất trời đất.