Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường

Chương 2: Nếu Em Dám Không Ăn Tôi Sẽ Ăn Em






Tôn Bách Thần học rộng tài cao, ba mươi tư tuổi đã cầm trong tay bằng giáo sư Toán Học, là bộ mặt thương hiệu của trường đại học tư Bắc Thành.

Lại bàn đến thân thế của hắn càng đáng nể, Tôn gia chính là nhà đầu tư lớn nhất của cái trường này, sở hữu trong tay 80% cổ phần.

Nói hắn có thể hô mưa gọi gió ở Bắc Thành cũng thật không ngoa chút nào!
Bởi thế mà đặc ân của Tôn Bách Thần không hề nhỏ.

Cả dãy hành lang dài trên tầng cao nhất của trường chỉ có mỗi một văn phòng dành riêng cho hắn, nếu không có việc gì quan trọng, hầu như không ai dám bén mảng đến.
Căn phòng rộng lớn, với đầy đủ nội thất như một căn hộ chung cư cao cấp chính là nơi Tôn Bách Thần nghỉ ngơi sau những tiết học đứng giảng dạy trên giảng đường.

Thậm chí, hắn có thể ngủ qua đêm ở đây nếu muốn.
Tôn Bách Thần chính là “đại ác ma” của đại học Bắc Thành này.

Hắn dù đẹp trai, lại giàu có, nhưng không một cô gái nào dám tơ tưởng tới, vì tính cách hắn khá lập dị, cứng nhắc, lại tàn nhẫn.


Hắn dạy môn Xác Suất Thống Kê ở đại học Bắc Thành, trở thành nổi ám ảnh của nhiều thế hệ sinh viên vì học ngày học đêm mà vẫn rớt môn đều đặn.

Nếu nói Tôn Bắc Thần ra đề thi khó thứ hai, không ai dám xưng hàng thứ nhất.
Đồng Mạn Nghiên cứ ngồi ngẩn người ra suy nghĩ miên man, đến nổi tiết học đã kết thúc từ khi nào cô cũng không hay biết.
“Mạn Nghiên, đi ăn cơm thôi.” Nhã Yến Kỳ khẽ lay vai cô.
“À ừ, để tớ thu dọn đồ cái đã.”
Mạn Nghiên cùng Nhã Yến Kỳ đến canteen khu A gọi hai phần cơm đùi gà.

Cơm vừa mới bê ra, nóng hổi, thơm phức, cô lại nhận được tin nhắn từ Tôn Bách Thần.
“Cho em bảy phút, mau lên đây.”
Cô khẽ thở dài, ảo não chào tạm biệt Nhã Yến Kỳ.
“Này, còn chưa ăn cơm mà? Cậu đi đâu thế?”
“Xin lỗi, tớ có việc bận một chút.”
Mạn Nghiên ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh tìm thang máy gần nhất.

Vì là giờ nghỉ trưa nên thang máy rất nhiều người sử dụng, cô sốt ruột đợi mãi mới được vào trong.
“Cộc cộc.”
Chẳng mấy chốc cánh cửa gỗ đã mở ra, người đàn ông kia sắc mặt không được tốt, hai mày nhíu lại nhìn cô.

Tôn Bách Thần kéo Mạn Nghiên vào, tay đóng sầm cửa lại.
“Trễ ba phút.”
“Em đã cố gắng nhanh nhất có thể rồi.”
Tôn Bách Thần không hề hài lòng với câu trả lời của cô.

Hắn cúi thấp người, mặt ghé sát vào mặt Mạn Nghiên, phả một làn hơi ấm vào mặt cô:
“Vậy sao?”
“Nhưng vẫn phải phạt, có đúng không?”
Dứt lời, đôi môi mỏng kia đã phủ chặt lên môi cô, tham lam cắn xé đôi môi mềm mại, đến nổi cả khuôn miệng của Mạn Nghiên sưng nhẹ lên, hắn mới chịu buông ra.
“Vào ăn cơm đi.”

“Chỉ thế thôi sao?” Mạn Nghiên bất ngờ hỏi.

Cô không nghĩ hắn bắt cô lặn lội chạy từ dưới canteen lên đây chỉ để ăn cơm.
“Muốn thế nào?” Hắn hỏi ngược lại.
“Không ạ.” Cô xị mặt xuống.
Tôn Bách Thần là một tên vừa độc tài, vừa xấu tính.

Chỉ cần hắn muốn, người khác đều phải làm theo, đôi khi đơn giản chỉ là hắn thích thế, chứ không có lý do gì đặc biệt.
Mạn Nghiên đang đói, nên ngồi thẳng xuống bàn ăn.

Bên trên có duy nhất một phần cơm sườn chua ngọt, cô liền hỏi hắn:
“Thầy ăn rồi sao?”
“Chưa ăn.”
“Vậy thầy không ăn sao?”
“Chúng ta ăn chung.”
Tôn Bách Thần ngồi xuống cạnh cô, hắn mở nặp hộp cơm ra, đưa muỗng cho Mạn Nghiên:
“Em ăn một muỗng, rồi đút tôi một muỗng là được rồi.

Rất tiện.”
Mạn Nghiên cong nhẹ môi tỏ vẻ bất bình.

Hóa ra hắn gọi cô lên đây để hầu hạ mình.

Cô tức giận, xúc một muỗng cơm thật lớn giơ lên miệng hắn.
“Muốn chết?”
Tôn Bách Thần giữ chặt lấy muỗng cơm, hạ thấp xuống.

Mạn Nghiên ngoài chuyện ở trên giường đều ngoan ngoãn nghe theo hắn như con mèo nhỏ, còn lại đều muốn chống đối hắn.
Nếu như cô thích cách “thuần hóa ở trên giường” thì hắn sẽ cho cô được toại nguyện.
“Tôi không muốn ăn cơm nữa, muốn ăn cái khác.”

“Thầy…muốn gì?” Mạn Nghiên lắp bắp, cô đánh hơi được mùi vị nguy hiểm đang bủa vây lấy mình.
“Muốn ăn em.”
“Không… thầy… em thật sự không còn sức, rất đói.” Cô rơm rớm nước mắt, mong hắn bỏ qua cho mình.

Mạn Nghiên nhớ rõ mỗi lần Tôn Bách Thần không vừa ý, hắn đều hành hạ cô đến kiệt quệ, thậm chí có lần cô phải nghỉ học ba ngày vì không còn sức bước xuống khỏi giường.
“Hừ, em ăn thì ăn đi.

Tôi làm gì cứ mặc kệ tôi.”
Hắn bế cô ngồi lên đùi, đưa lại chiếc muỗng cho cô.

Tôn Bách Thần không có ý định tha cho cô, hắn luồn tay vào trong áo, ngang nhiên xoa nắn đôi gò bồng mềm mịn của Mạn Nghiên.
“Thầy…sao em có thể ăn được chứ!”
“Nếu em dám không ăn, tôi sẽ ăn em.”
Mạn Nghiên miễn cưỡng xúc từng muỗng cơm, dù cho cả người đang rộn lên theo từng động tác tay của Tôn Bách Thần, cô cũng không dám ca thán nửa lời.
“Tốt.

Ăn xong ngồi một lúc, rồi vào trong giường nghỉ ngơi đi.

Buổi chiều nay không cần lên lớp.”
“Vậy chiều nay không có kiểm tra ư?” Cô xoay mặt ra đằng sau nhìn hắn, miệng còn đang nhai dở miếng cơm.
“Bây giờ đổi ý muốn làm kiểm tra sao?”
“Không, không có.

Em nghe lời thầy, ở đây nghỉ ngơi.”