Sát Thần

Chương 886: Ở chung hòa thuận




Một nhóm bốn người Thạch Nham, cẩn thận nghiên cứu một phen về bát đại truyện thừa quay chung quanh ấn ký màu máu.

Lỵ An Na kê lại hết những gì mà nàng ta biết, rôi lập tức nhìn vê phía Thạch Nham: "Còn ngươi thì sao?Ngươi có kỳ ngộ gì?"

Phí Lan và Tạp Thác cũng nhìn về phía hắn.

Đây là đề tài mà họ cùng quan tâm.

Dựa theo phỏng đoán của Lỵ An Na, Lạc La sau khi rời khỏi Liệt Diễm tinh vực thì chắc chính là tới đại lục cổ của Thạch Nham, lưu lại truyền thừa của chủ nhân.

Rất rõ ràng, Thạch Nham tay cầm Huyết Văn Giới đã có được truyền thừa của chủ nhân Thi Huyết Bát hô tòng, cũng là Chủ nhân trên danh nghĩa của bọn họ.

Bọn họ rất muốn biết, thiếu niên này vì nguyên nhân gì mà có thể giữ được truyền thừa huyền ảo nhất, hơn nữa hàng lâm Liệt Diễm tinh

"Ta ư?" Thạch Nham cười gượng: "Ta không phức tạp như vậy, chính là may mắn có được một viên giới chỉ, ngu nga ngu ngơ có được kỳ ngộ hôm nay. Ta đối với Thi Huyết bát đại truyện thừa thì còn không biết bằng các ngươi, giới chỉ này tới giờ ta cũng không thể tìm ra được sự ảo diệu trong đó."

Phí Lan, Lỵ An Na, Tạp Thác kinh ngạc.

" Lúc trước trước khi tiền bối đi, nói muốn lưu lại truyền thừa của chủ nhân, muốn tới đại lục cổ, còn là Sinh mệnh chi tinh có căn nguyên. Ta nghĩ, trong đó tất có thâm ý, hắn không ngại phức tạp như vậy, khẳng định chỗ bí ẩn gì khác." Lỵ Ạn Na nhìn về phía hắn, do dự trong chốc lát: "Trên người ngươi, nhất định có chỗ kỳ lạ, bằng không cũng sẽ không có được truyền thừa. Còn là truyền thừa mấu chốt nhất!"

"Chỗ Kỳ lạ ư?" Thạch Nham nhíu mày, lâm vào trầm tư.

Nếu có chỗ kỳ lạ thì đó chính là căn bản không phải người của thế giới này, thậm chí có thể là không phải cùng một vũ trụ.

Mắt hắn lấp lóe sáng, sắc mặt khẽ biến, bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng.

Chẳng lẽ, truyền thừa của chủ nhân Thi Huyết Bát hỗ tòng là đầm nước màu máu, có năng lực triệu hồi linh hồn của vũ trụ khác tới đây?

Thế giới hắn sống, khoa học kỹ thuật phát đạt tới đến cực điểm, hoàn toàn không như võ giả nơi này, cũng không có bất kỳ thiên địa năng lượng, không có thuật tu luyện áo nghĩa, chỉ ỷ lại máy móc, ỷ lại vật ngoài thân.

Đầm nước màu máu đó nếu thật sự có năng lực dắt linh hồn của vũ trụ khác tới, vậy trong đó có thâm ý gì hay không?

Có phải chỉ có linh hồn không thuộc về vũ trụ này mới có thể kế thừa truyền thừa của chủ nhân Huyết Văn Giới, mới có thể mưu cầu gì đó, có thể tránh né gì đó, dẫn dắt cái gọi là Thi Huyết Bát hỗ tòng tới con đường huy hoàng và hy vọng?

Mày Thạch Nham nhíu chặt, càng nghĩ tới khả năng này thì càng cảm thấy rất có khả năng.

Có lẽ, đại lục cổ, Sinh mệnh chi tinh có căn nguyên mới có thể thực hiện được điểm này.

Cũng vì vậy, Lạc La không ngại bị thương còn ngàn dặm xa xôi tới đây, chỉ là để thành công xây dựng truyền thừa, dắt linh hồn của vũ trụ khác tới đây, tìm nơi ký thác truyền thừa của chủ nhân?

Đây là bí mật chung cực của hắn, bất luận là với ai cũng vĩnh sẽ không chia xẻ.

Bởi vậy, hắn trầm mặc trong chốc lát, lắc đầu, cười khổ không ngừng: "Ta chính là tiểu tử có vận khí tốt thôi, các ngươi đừng nghĩ phức tạp như vậy." Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Phí Lan, Lỵ An Na đều là nhân vật thành, sao lại không nhìn ra hắn đang nghĩ một đàng nói một nẻo, đương nhiên, hai người rất thức thời, cũng không hỏi tới cùng."

" Huyết thuẫn này vẫn do ta bảo tồn, hiện tại dựa theo lời dặn dò của tiền bối, giao cho ngươi." Phí Lan trầm ngâm một chút rồi có chút không tình nguyên lấy tiểu thuẫn bài đó ra, do dự hồi lâu mới đưa cho Thạch Nham: "Ta đề nghị ngươi chưa tới Nguyên Thần cảnh thì đừng tùy tiện vận dụng, thuẫn bài này rất hồ„ trước khi ngươi chưa có được sự tán thành của nó thì vẫn phải cẩn thận đối đãi."

Tiểu thuẫn bài bay vào lòng bàn tay Thạch Nham, khí âm hàn rất nặng, hai mặt trái phải đều không có dị trạng gì.

Thạch Nham cầm trong lòng bàn tay, tâm niệm khẽ động, ấn ký màu máu ở mi tâm thần hồn đột nhiên hiện ra, một cô ấn ký chi lực kỳ dị thẩm thấu vào thuẫn bài.

Thuẫn bài bỗng dưng tỏa ra huyết quang, một mặt hiện ra ấn ký vân đoàn màu máu, lập tức hóa thành một đạo huyết quang, phút chốc đã biến mất trong Huyết Văn Giới, cùng dừng lại ở một mảng không gian với Diệt Thiên thần kiếm trong Huyết Văn Giới.

Lỵ An Na và Phí Lan mắt sáng ngời, khẽ gật đâu.

Thạch Nham cũng cười cười, võ nhẹ vào Huyết Văn Giới, lạnh lùng nói: "Xem ra nó đích xác nên do ta giữ."

Huyết Văn Giới trên ngón tay hắn khác với Huyễn Không Giới bình thường, không thể đặt đa số vật chất, ngược lại, có thể bảo tồn sinh linh kỳ dị, thiên hỏa, mãnh thú và Thánh Linh Thần, cũng có thể tiến vào trong đó, ngược lại rất nhiều tài liệu tu luyện và đan dược lại không thể để vào.

Vật chất Có thể đặt chỉ có thần kiếm này, hiện tại có thêm một thuẫn bài.

Tựa hồ chỉ có vật liên hệ chặt chẽ với chủ nhân tước đó mới có thể chui vào trong, các tạp không liên quan thì không thể ở trong đó.

Có hạn chế nghiêm khắc.

" Ngươi là chủ nhân của giới chỉ, nó tất nhiên nên thuộc về ngươi." Phí Lan cau mày, hừ nhẹ một tiếng: "Ta mặc kệ bát đại truyện thừa gì, cũng không thể phụng ngươi làm chủ, ta lần này tới đây chỉ muốn tìm lão quỷ về, chuyện còn lại ta lười chẳng muốn quan tâm. Ngươi muốn giữ gì, muốn mưu cầu gì đều không liên can tới ta, ta cũng sẽ không nghe ngươi điều hành."

Nàng ta là Hư Thần cảnh, vốn không phải người của Hắc Ám Thiên Mạc gia tộc, là vì kết tình vợ chồng với đại bá của Lỵ An Na mới luyện hủ thực chi lực, ở sâu trong nội tâm, đối với cái gọi là bát đại truyện thừa cũng không có kính ý và cảm giác công nhận.

bảo cường giả Hư Thần cảnh như bà ta phụng dưỡng một Thần Vương nho nhỏ như Thạch Nham làm chủ, ngay cả cửa tâm lý cũng không qua được.

Lỵ An Na gật đầu: "Tiền bối Lưu lại hắc ám, hủ thực truyện thừa chỉ dặn chúng ta hai điều, thứ nhất, nếu có cơ duyên gặp ngươi thì giao thuẫn bài cho ngươi, thứ hai, bảo toàn hắc ám, hủ thực truyện thừa bất diệt, chúng ta cũng chỉ tuân thủ hai điểm ước định này."

Thạch Nham lạnh lùng cười: "Ta minh bạch."

Hắn cũng không cuồng vọng chỉ bằng vào Huyết Văn Giới có thể khiến cho Lỵ An Na, Phí Lan phụng dưỡng hắn làm chủ, ít nhất... trước khi hắn đủ cường cường thì không thể thực hiện được.

" Sư huynh, ặc, ta vẫn gọi ngươi là sư huynh đi, bắt ta sửa. Gọi là chủ nhân thì đích xác không quen." Tạp Thác ngượng ngùng cười gượng một tiếng, nói tỏ thái độ: "Tiền bối mà ta có được tiền bối là Cách Lỗ, linh hồn tế đài của hắn vân lạc, không dặn dò gì ta, cho nên ta cũng không có trói buộc gì. Đương nhiên, sư huynh đối với ta không bạc, nếu sư huynh có phân phó gì thì ta tuyệt đối sẽ toàn lực đi làm, nhưng ta thực sự không thể đối đãi với ngươi như chủ nhân được, mong sư huynh bao dung."

Lời nói của Tạp Thác rất chân thật, hãn là bá chủ một phương của lược đoạt giả, rất khó cúi đầu dưới người khác, lúc này nói rõ lập trường, sẽ thủy chung đi cùng đường với Thạch Nham., xem như khẳng định thân phận của hắn.

"ặc, các ngươi nghĩ xa quá rồi, ta tất nhiên không thể đối đãi với bọn ngươinhư tùy tùng được, ta tuy rằng mang truyền thừa, nhưng cũng ngu ngơ không biết gì, cũng không gánh vác trách nhiệm gì, ta cũng không muốn việc này việc này mà rằng buộc mình, thôi cứ đang sống thế nào thì lại sống như thế thôi." Thạch Nham lạnh lùng cười nói.

Bốn người nói chuyện đến đây thì kết thúc.

Đợi cho bọn họ trở về bên cạnh mọi người thì thiếu niên Cự nhân tộc vẫn ngủ say, ngáy như sấm.

Đống lửa vẫn cháy rừng rực, thịt nướng trên đống lửa rõ ràng bị người xé mấy khối, đám người Tạp Tu Ân, và Tử Diệu, Á Lan, Thiết Mục cầm thịt nướng, uống rượu, thần thái an tường.

Đám lược đoạt giả Phong Nhiêu và Tạp Phu thì ở hướng khác, cũng đang uống rượu ăn thịt, không khí coi như là hài hòa, hai bên không hề gay gắt.

Luyện dược sư Kiệt Tư Đặc ở cùng chỗ với Phong Nhiêu, Tạp Phu, tập trung tinh thần luyện chế đan dược gì đó, vẻ mặt chuyên chú, thỉnh thoảng lại mỉm cười, hắn tựa hồ rất hài lòng với nơi kỳ lạ này, đâu đâu cũng là linh dược linh thảo, đối với luyện dược sư như hắn thì đúng là vườn thuốc tốt nhất, mặc cho hắn hái.

Nơi này không có nhật nguyệt, chỉ có phồn tinh, tinh quang cực sáng, trong rừng rậm cũng không hề u ám.

Cũng không biết qua bao lâu, thiếu niên Cự nhân tộc tiểu Man chậm răi tỉnh lại, dụi dụi mắt, tiểu Man ngẩng đầu nhìn về phía cự sơn xa xa, có chút ngượng ngùng nói: "Ngủ quên, rượu trái cây đó uống ngon thật, các tiểu thú, ta phải đi săn, chờ ta săn đủ số lượng rồi sẽ dân các ngươi về núi."

Hắn lắc lư cái vòng cổ, xương thú bên trên vang lách cách, ba phần thư vòng cổ đã láp đầy xương thú, chỉ còn trống bộ phận nhò, tựa hồ chỉ cần treo đầy xương thú lên đó là lê trưởng thành của hắn sẽ xong.

Ầm ầml

Tiểu Man đứng lên,hít một hơi, tinh thần chấn hưng nói: "Ta đi trước."

Hắn mặc kệ đám người Thạch Nham, cất bước đi về phía trước, như mãnh thú tàn bạo nhất hoành hành trong rừng rậm, đi qua đâu là cổ thụ cành lá bay loạn tới đó

" Chúng ta làm gì bây giờ?" Tạp Thác nhìn tiểu Man rời đi, thấy mọi người không đuổi thì thì hỏi.

" Chờ, Chờ hắn hoàn thành lễ trưởng thành rồi sau đó cùng hắn vào cự sơn phía trước." Thạch Nham vẻ mặt tự nhiên: "Đừng có ý đồ muốn hỗ trợ, đây là kinh lịch mà hắn phải trải qua, hắn cũng không muốn chúng ta nhúng tay vào. Trong lúc này chúng ta có thể mượn dùng thiên địa năng lượng nơi này để cảm thụ, nghiêm túc thể ngộ sự tinh diệu của lực lượng áo nghĩa, điều này đối với tu luyện của chúng ta sẽ rất có ích lợi. Chúng ta... Cũng phải nhanh chóng thích ứng với khu vực kỳ dị trọng lực tăng mạnh này, để tránh sau khi gặp phải cường địch lại không thi triển ra được lực lượng thực sự."

Phí Lan híp mắt, gật đầu: "Nghe hắn."

"Tốt."

Tạp Thác đồng ý.

Đoàn người Tạp Tu Ân, Tử Diệu, Phong Nhiêu, Kiệt Tư Đặc không có quyền lên tiếng, chỉ có thể tuân theo quyết định của bọn họ.

Thiếu niên tiểu Man tựa hồ biết nơi nào có mãnh thú thường lui tới, hắn thỉnh thoảng lại ở vào tình trạng kiệt sức kéo một thi thể mãnh thú về, đốt lửa rồi cùng chia xẻ với mọi người, cũng không biết khách khí, mỗi khi Tạp Tu Ân mang rượu ra là lại uống cản rồi ngủ say.

Sau khi tỉnh dậy, hắn lại tiọh thần chấn hưng đi vào trong rừng rậm rộng lớn tiếp tục săn mãnh thú, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Đoàn người Thạch Nham hoạt động trong phạm vi nhất định, tường an vô sự, đều tự khổ tu, thiên địa năng lượng ở đây cực kỳ dư thừa, lẳng lặng thể ngộ chân lý của áo nghĩa.

Sinh mệnh chi tinh cấp bẩy, năng lượng cực kỳ nồng đậm, đối với tăng cường lực lượng rất rõ ràng, mọi người khi bỏ thời gian để khổ tu, nhận tri đối với lực lượng áo nghĩa cũng dần dần sâu sắc hơn.

Nơi này quả nhiên cực kỳ thích hợp cho võ giả tu luyện.

Thời gian trôi qua, không biết qua bao lâu, một ngày tiểu Man hưng phấn trở về, vòng cổ đã gắn đầy xương thú: "Ta hoàn thành lễ trưởng thành rồi, các tiểu thú, theo ta về núi đi, gặp a ba a thúc của ta."