Sát Thủ Tim Anh

Chương 7




Kì Băng vẫn ở mãi trong phòng, 11h trưa tiếng xe Dương Thạc chạy vào sân trước của biệt thự không thể ngăn lọt vào tai cô. Hắn về rồi! Cô phải đi theo bảo vệ hắn sao? Ngồi chung bàn ăn, cùng uống trà ngoài vườn, cùng chơi golf ở sân sau, cùng tập võ,... những hoạt đồng thường ngà của cô chỉ vậy....chỉ là ở bên cạnh hắn....

Đối với cô bây giờ nhìn thấy mặt hắn cô đã muốn giết nói gì đến việc theo hắn suốt như trước chứ!

Cóc cóc

- Kì Kì cậu chủ bảo con cùng xuống ăn trưa

- Bác mang lên cho con được không? Con thấy mệt lắm!

- Có cần tôi mang vào ăn cùng em không?

- Xuống trước đi

Nghe thấy tiếng hắn mắt cô trợn tròn vài giây, âm thanh đó giờ đây sao đối với cô nó xa lạ đến thế, 4 năm nay, 4 năm cùng hắn sống dưới mái nhà.....sao giờ đây tất cả đều xa lạ.....

Kì Băng kéo ghế đối diện hắn ngồi, chiếc bàn ăn này là vị cứu tinh của cô lúc này, chiếc bàn ăn khá dài nên ngồi đối diện cũng khá xa nhau có thể thoát khỏi ánh mắt của hắn là tốt lắm rồi.

- Sao vậy? Lúc trước em luôn ngồi gần tôi mà, em nói ngồi gần tôi luôn có đồ ăn ngon kia mà!

-........

- Lại đây

Vừa nói hắn vừa vỗ vỗ xuống chiếc ghế bên tay phải của mình, còn nhớ chiếc ghế đó luôn là vị trí ưa thích của cô trong bàn ăn. Lúc trước cô ngồi đó chủ yếu dành đồ ăn của Dương Thạc vì những món ngon thường là dọn ra cho chủ chứ nào đến phiên cô. Cô dành ăn với hắn không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng nào loạn cả bàn ăn lên, quản gia Kim và người giúp việc lúc vào cũng phì cười vì những chuyện như vậy....nhưng giờ......

Kì Băng vẫn phải nghe theo và lại đó ngồi xuống, hắn trải khăn lên đùi cô, rót cho cô một ly nước cam, xê dịch những món cô thích lại gần cô. Nhưng Kì Băng vẫn cúi nhìn bàn ăn bằng ánh mắt vô hồn và thất thần.

Dương Thạc rất khó chịu khi phải nhìn một cô gái bướng bỉnh hóa ra như vầy! Anh biết đó là lỗi của anh nhưng anh còn làm được gì hơn nữa....chỉ khi cô là của anh thì mọi việc mới tốt lên được.

Hắn nâng cằm cô lên, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt kiêu ngạo của hắn bây giờ đi đâu mà để ánh mắt đau buồn và chìu chuộng kia chiếm hết. Giờ đây đôi mắt màu nâu lấp lánh vẻ cương nghị, luôn ương ngạnh chỉ còn là đôi mắt vô hồn toát lên vẻ lạnh lùng đâu đó.

- Em sao thế, sao không ăn?

- Tôi không đói

- Ăn đi em nói bỏ đi đồ ăn ngon là làm việc ác với bao tử cơ mà!

-.....

Dương Thạc ghiêm miếng thịt đưa tới trước miệng Kì Băng, cô cũng mở miệng ăn....nhưng sao thức ăn bây giờ chẳng có mùi vị vì hết, món vịt quay Bắc Kình thơm nức mũi này là món cô hay nhờ quản gia Kim nấu, vì lúc nhỏ mẹ cô rất thường làm món này cho cô ăn....thế nhưng thói quen đó giờ lạc đâu mất, mùi vị thơm ngon đó giờ chỉ còn là đắng cay và chua chát.

- Tôi không ăn nữa.

- Đi đâu đó ngồi xuống

- Buông ra

Kì Băng hét to khi thấy Dương Thạc động vào mình, Dương Thạc hung hăng siết lấy tay cô kéo xuống, cô quay người lại đá lên mặt hắn, tay phải hắn ngăn được cú đá khá có lực đó.Kì Băng không ngừng tung thêm vài quả đấm mang theo nỗi tức giận trúc hết lên Dương Thạc, anh cảm nhận được nên chỉ biết đỡ và đỡ. Hai người họ luôn cùng nhau tập võ nên những chiêu thức của Kì Băng ngoài Dương Thạc chắc không một ai đỡ nỗi, tốc rất nhanh, vì thân hình mảnh mai nên xuất đòn rất nhanh và chính xác. Dương Thạc cũng không kiên nễ nhanh chóng siết chặc cô vào lòng mình, kiểu khống chế này mới có thể làm cô thôi cái trò đánh đấm loạn xạ đi.

Anh kéo cô lên phòng mặc cho Kì Băng chữi bới, la mắng. Hắn quăng cô lên giường, cô bật dậy thì lại bị thân hình cao lớn của hắn đè lên khiến cô không biết nên dùng thế võ nào để phản kháng.

- Thả ra, Dương Thạc anh là một tên khốn, tôi sẽ không tha cho anh

- Vậy sao để xem ai sẽ không tha cho ai

Rất nhanh hai thân thể đã không còn rào cản nào mà dính sát vào nhau, Dương Thac chưa từng say mê thân thể một người con gái nào ngoài cô....Kì Băng. Cô vẫn như vậy vẫn như lần đầu anh cũng cô ân ái, cô vẫn như đóa hoa biết tỏa hương làm cho loài ong bướm như anh không thể cưỡng lại được.

- Em rất đẹp em biết không Kì Băng

- Tôi cầm anh động vào tôi lần nào nữa.....ngô...không được

- Cả đêm hôm qua mà nay vẫn chặt như vận a!

- Tên khốn kiếp....a...ư....

- Thân thể của em thành thật hơn em nhiều lắm, cứ kẹp chặt tôi đấy thôi

- Láo toét!!!ư ư ta sẽ giết ngư...ơ...i

- Đau quá....đừng mà.....sâu quá....ư.....a

- Tôi là ai?

- Dương...Dương Thạc

- Hãy luôn nhớ người ở trên thân thể em là tôi

- Á......chết tiệt.....ư

Động tác Dương Thạc mỗi lúc một tăng làm cho Kì Băng khó lòng chịu được, có lẽ vì quá đau đớn nên Kì Băng không hề cảm nhận được ánh mắt Dương Thạc đang rất đau khổ và chứa đầy buồn bã.