Sau Khi Sống Lại, Tôi Bị Đại Lão Học Bá Quấn Lấy

Chương 57: Quà sinh nhật




Thời gian trước lúc thi học kỳ trôi qua rất nhanh, tuy là thi xong cũng chia ban, nhưng Trì Phương không muốn vì thế mà bỏ bê các môn tự nhiên, môn nào cũng nghiêm túc học hành. Thi học kỳ bắt đầu từ thứ hai tuần sau, thứ năm, Trì Phương chuyển tất cả sách vở ở trường của mình về căn hộ.


Tối thứ sáu, Trì Phương thu xếp đồ dùng học tập gọn gàng, quay về biệt thự.


"Haizz, con xem cái trường này, không thể thi trước hay chậm lại hai ba ngày sao, sao lại tổ chức ngay hôm đó chứ." Mẹ Trì rầu rĩ nói, thuận tay đưa miếng dưa hấu cho Trì Phương.


Trì Phương ngoan ngoãn gặm dưa, nói: "Không sao đâu mẹ, tổ chức sau vài ngày là được thôi mà."


Tuy rằng năm nay Bàng Tử Phi không có ở đây, nhưng cậu vẫn phải mời bạn cùng lớp đến dự, đúng lúc cũng có thể gọi Vu Mặc qua chơi.


Mẹ Trì tuy đau lòng con trai nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu. Trì Phương ăn dưa hấu xong, bảo mẹ Trì là mình lên phòng học bài. Hôm nay ba Trì phải đi dự tiệc, còn Trì Chính thì... Từ khi Trì Phương gửi bức ảnh kia cho anh, anh chưa từng về nhà lần nào, cũng không biết là bận cái gì.


Trì Phương ngồi xuống trước bàn học, mới vừa lật sách ra, điện thoại lại 'ting ting' hai tiếng.


Vu Mặc: 【 Ảnh 】 【 Ảnh 】


Vu Mặc: Xem chút đi.


Trì Phương mở ảnh lên, là một vài đề toán bị Vu Mặc khoanh tròn. Trì Phương mỉm cười, lần nào trước khi thi Vu Mặc cũng cố gắng ôn tập phần trọng điểm cho cậu. Thật ra thành tích của Trì Phương bây giờ cũng không tính là tệ, mà còn đang chậm rãi tiến bộ, chỉ là so với những học sinh giỏi thì vẫn có hơi chênh lệch.


Nhưng mà... Trì Phương nhìn điện thoại đến xuất thần, nếu cậu muốn đến gần Vu Mặc hơn thì bấy nhiêu kiến thức vẫn chưa đủ. Trì Phương trả lời tin nhắn Vu Mặc, tiếp tục ôn bài.


Sinh nhật của Trì Phương diễn ra vào cuối tuần, sáng sớm vừa ngủ dậy, cậu đã nhận được tin nhắn của Bàng Tử Phi.


Bàng Tử Phi: Chúc Trì Tiểu Phương sinh nhật vui vẻ!


Cậu nhìn thời gian gửi, là hai giờ sáng. Trì Phương bất đắc dĩ thở dài, trả lời cậu ta vài câu, nhưng chắc là giờ này Bàng Tử Phi vẫn còn đang ngủ, không thấy nhắn lại.


Trừ Bàng Tử Phi ra, trong điện thoại chỉ còn tin nhắn hỏi cậu còn thức không lúc 24 giờ của Vu Mặc. Trì Phương không nghĩ nhiều, chỉ cho là Vu Mặc có chuyện gì đó, tùy tiện trả lời rồi đi xuống lầu.


Dưới lầu, Trì Chính mấy ngày không gặp đang ngồi trên sô pha, đối diện là mẹ Trì vẻ mặt hiền lành đang cười với Hứa Quang.


Bước chân của Trì Phương ngừng lại.


Chờ đã, cảnh tượng này nhìn có hơi sai sai?


Mặc dù mẹ Trì không phản đối một cách quyết liệt, nhưng căn bản là cũng không quá quan tâm đến chuyện của hai người họ, sao đột nhiên lại đổi tính thế này...


Nghe thấy tiếng bước chân, Trì Chính ngẩng đầu lên, nhìn Trì Phương đang do dự đứng ở cầu thang, vẻ mặt rõ ràng muốn chạy về phòng. Trì Chính sao mà để cho cậu chạy được, vội vàng mở miệng: "Em trai, dậy rồi à!"


Giọng nói vừa dứt, ánh mắt của ba người dưới lầu lập tức tập trung lên người Trì Phương.


Giọt mồ hôi sau gáy Trì Phương lặng lẽ rơi xuống.


Trì Chính gánh chịu ánh mắt giận dữ của Trì Phương, trong lòng có hơi chột dạ. Hết cách rồi, khác với anh, Trì Phương vẫn luôn biết cách đem lại niềm vui cho mẹ Trì.


"Khụ, mẹ." Trì Phương mở miệng nói: "Anh Hứa, anh hai. Chúc mọi người buổi sáng vui vẻ."


Mẹ Trì nhìn con trai út, ý cười trong mắt không dứt, bà bảo Trì Phương đến ngồi bên cạnh mình, cười nói: "Ngoan."


Hứa Quang nhân cơ hội thở phào nhẹ nhòm, đẩy đẩy cánh tay Trì Chính. Trì Chính lấy lại tinh thần, đưa chiếc túi luôn đặt dưới chân cho Trì Phương, "Này, quà sinh nhật anh Hứa tặng em đấy."


Trì Chính hơi bất ngờ, cười híp mắt nhận lấy, ngọt ngào cảm ơn Hứa Quang, "Cảm ơn anh Hứa nha!"


Có Trì Phương chen vào, mẹ Trì cũng trở lại trạng thái bình thường. Trì Phương ngồi nói chuyện với ba người một lát, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến tin nhắn của Vu Mặc. Mẹ Trì thấy cậu mất tập trung, cũng không bắt cậu ở lại nữa.


Trì Phương ăn sáng xong đi lên phòng mới nhận ra Vu Mặc đã nhắn tin cho mình nãy giờ.


Vu Mặc: Hôm nay có học bổ túc không?


Trì Phương trầm mặc, lặng lẽ nhắn, "Được."


Được rồi, hôm nay cũng làm thiếu niên nhiệt huyết yêu học tập!


Dưới lầu, Trì Chính nhìn Trì Phương đi lên chưa được bao lâu lại ôm cặp sách cao hứng mở cửa ra ngoài, nhịn không được bĩu môi, ngồi lại gần mẹ Trì, "Mẹ, mẹ không thấy..." Em trai và tên nhóc Vu gia kia thân thiết quá à?


Mẹ Trì tiện tay nhét miếng quýt vào miệng Trì Chính, chặn lời anh.


Trì Phương đến nhà Vu Mặc, đưa tay gõ cửa. Vu Mặc ra mở cửa. Trì Phương  bỏ cặp sách xuống, nhìn một vòng xung quanh, phát hiện vú Trương không có ở nhà, hơi khó hiểu: "Vú Trương đâu?"


Vu Mặc ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: "Vú Trương có việc, ra ngoài rồi."


"Ồ..." Trì Phương không nghĩ nhiều, cầm cặp sách lên lầu với Vu Mặc.


Mai thi rồi, Trì Phương cũng không muốn tự mang cho mình quá nhiều áp lực, cậu làm lại những bài mình không biết làm hoặc làm sai trước đó, sau đó lại đọc sơ qua những dạng bài mà cậu chưa nắm chắc. Cũng không biết bữa nay Vu Mặc bị cái gì mà cậu cứ thấy hắn hơi mất tập trung, mấy lần Trì Phương nói chuyện với hắn, hắn đều đang treo hồn trên mây.


Đến tận trưa, vú Trương mới về, Vu Mặc nghe tiếng mở cửa dưới lầu, nhanh chóng đặt bút xuống, nhìn ánh mắt khó hiểu của Trì Phương, hắn ho nhẹ một tiếng, nói: "Tôi xuống xem một chút."


Trì Phương gật đầu, nhìn Vu Mặc mở cửa ra ngoài.


Vậy mà chuyến đi này của Vu Mặc... Mất hơn nửa tiếng đồng hồ cũng chưa thấy về, Trì Phương ngồi trong phòng đợi một lúc lâu, bài tập Vu Mặc cho cũng đã làm xong, cậu thật sự rất hiếu kỳ, lén lút xuống dưới.


Trong phòng khách không có ai, nhưng nhà bếp lại rất nhộn nhịp. Giọng điệu lo lắng của vú Trương không ngừng truyền ra từ trong nhà bếp, Trì Phương hơi do dự, đứng ở cầu thang, cẩn thận ló đầu sang, lén lút nhìn qua nhà bếp.


Cửa nhà bếp hé mở, chỉ thấy được một phần nhỏ. Vu Mặc đang nghiêm túc đứng trước một chiếc nồi, bên cạnh là đủ loại nguyên liệu đã sơ chế đặt trên bàn.


"Lớn quá rồi." Vú Trương hận không thể lao vào nấu, nhưng bà vẫn đứng yên không nhúc nhích, chỉ giục Vu Mặc giảm lửa.


Vu Mặc đang nấu ăn ư?! Trì Phương đi lên phía trước một chút.


Đây cũng là lần đầu tiên Vu Mặc đối mặt với tình huống như thế, gương mặt luôn không có cảm xúc gì lại nghiêm túc như đang thực hiện một thí nghiệm nào đó. Đợi đến khi dầu trong nồi sôi lên, vú Truơng lại dạy Vu Mặc đập trứng.


Trì Phương đứng xem cả buổi cũng không biết Vu Mặc đang muốn nấu món gì.


Tại sao đột nhiên Vu Mặc lại muốn học nấu ăn cơ chứ? Trì Phương khó hiểu, sợ sự xuất hiện của mình sẽ đả kích tới lòng hiếu học của Vu Mặc, chỉ có thể yên lặng lên lầu.


Trì Phương ngồi trong phòng đợi hơn mười phút, Vu Mặc mới trở về. Một Vu Mặc luôn luôn lạnh lùng lại mang theo mùi đồ ăn mới nấu, Trì Phương nhịn không được bật cười, chỉ thấy cả tính cách lẫn ngoại hình của Vu Mặc đều như một tảng băng vậy.


Vu Mặc không hề nhận ra chuyện mình làm đã bị Trì Phương phát hiện, hắn còn đang do dự không biết có nên gọi Trì Phương xuống hay không, dù gì thì hắn cũng đã...


"Ăn cơm chưa?" Trì Phương thấy Vu Mặc không dám mở miệng, chủ động hỏi.


Vu Mặc lấy lại tinh thần, yên lặng gật đầu.


Trì Phương dọn dẹp sách vở, giả vờ như không biết gì, nhưng trong lòng lại hơi ngạc nhiên.


Dưới lầu, cửa nhà bếp đã bị đóng chặt, chắc là vú Trương đang bận rộn xử lý hậu quả Vu Mặc để lại trong đó. Trên bàn đặt hai đĩa thức ăn, và một... Bát mì.


Trì Phương nhìn bát mì trường thọ, có hơi ngạc nhiên.


Vu Mặc đứng bên cạnh, nhìn thấy ánh mắt của Trì Phương thì có hơi lo lắng. Bát mì kia cũng không được ngon mắt cho lắm, thậm chí sợi mì còn hơi xấu, phía trên được rải thêm ít hành và một quả trứng chần bị vỡ, thoạt nhìn có hơi thê thảm.


Đột nhiên hắn muốn giấu bát mì đi ngay lập tức.


"Sao... Sao cậu biết hôm nay là sinh nhật tôi?" Trì Phương nhất thời không biết nói gì.


Vu Mặc hơi dừng lại, "Là Bàng Tử Phi nói." Nói xong, hắn hơi chần chờ hỏi, "Hay là... Tôi không nên biết?"


Kể từ khi biết được sinh nhật của Trì Phương, Vu Mặc vẫn luôn đợi Trì Phương chủ động nói với mình, nhưng Trì Phương lại làm như quên mất hắn vậy, nếu không phải bạn học trong lớp cũng không biết sinh nhật của cậu thì hắn đã sớm không nhịn được rồi.


Trì Phương lấy lại tinh thần, để ý tới vẻ mặt của Vu Mặc có hơi mất mát, ngồi xuống cười cười, "Sao có thể, có không nói cho ai đi chăng nữa thì tôi cũng không quên cậu đâu."


Tai Vu Mặc nhịn không được đỏ lên.


Đây là lần đầu tiên Trì Phương thấy Vu Mặc xấu hổ, cậu nhịn không được nhìn lâu thêm một lúc, mới giải thích: "Tại hôm nay tôi không định tổ chức sinh nhật, dù gì mai cũng thi rồi, nên tôi mới định đợi thi xong rồi mời mọi người đi ăn."


Mọi người.


Vu Mặc nắm được trọng điểm một cách chính xác, thầm vui trong lòng vì mình chúc mừng sinh nhật cậu sớm hơn những người khác.


Trên bàn ngoại trừ mì trường thọ ra vẫn còn hai món khác, một đĩa cà chua xào trứng và một đĩa khoai tây chiên, tuy trứng hơi cháy, khoai tây chiên vẫn còn dính vỏ, nhưng cậu vẫn có thể nhìn ra sự nỗ lực của Vu Mặc trong đó.


Sau khi ngồi xuống, Vu Mặc không động đũa, mà chỉ nghiêm túc nhìn Trì Phương. Trì Phương chỉ có thể nếm thử hai món ăn kèm trước, may là Vu Mặc khá cẩn thận nên sẽ không xảy ra chuyện nhầm đường với muối.


Trì Phương gật đầu cười, "Ngon lắm."


Sắc mặt Vu Mặc có hơi hoà hoãn.


Trì Phương nhìn biểu cảm của Vu Mặc, bật cười. Thiết lập tính cách của Vu Mặc hôm nay đã bị phá hỏng tanh bành, như là biến đổi từ chú sói hung ác thành một con Husky vậy... Tiếc là không thể xoa đầu con Husky ấy. Trì Phương tiếc nuối nhìn chằm chằm đỉnh đầu của Vu Mặc vài giây, sâu sắc thở dài.


Vu Mặc: ? ? ?


Cơm nước xong, lên lầu. Vu Mặc lấy hộp quà đã được chuẩn bị từ trước ra, đưa cho Trì Phương. Hộp quà vuông vức không lớn lắm, nhưng hơi nặng, Trì Phương mờ mịt sờ sờ, nghi ngờ không biết Vu Mặc có tặng cho mình cục gạch không.


"Mở giờ được không?" Trì Phương hỏi.


Vu Mặc gật đầu, vẻ mặt mong chờ.


Trì Phương nhìn hắn, loại bỏ khả năng món quà là một cục gạch ra, nhưng cậu thật sự không thể đoán được trong đó là gì. Cậu cẩn thận mở giấy gói quà, nhìn thứ bên trong hộp, Trì Phương cạn lời.


Ngữ văn toán tiếng Anh vật lý hoá sinh sáu môn, mỗi môn một quyển, đặt trong hộp một cách sáng chói.