Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương

Chương 7: Chương 7





Dịch: 2M.

Y Thương nghe vậy, anh quay sang quan sát vẻ mặt Lâm Hạ, nghiễm nhiên cũng nhìn thấy hai vành tai đỏ nhừ của cậu, Y Thương cười càng rạng rỡ hơn, thầm nghĩ thì ra cậu ấy đang cố ý tránh né mình, “Nếu cậu không bận gì, thế cứ quyết định vậy nhé? Để tôi báo đàn chị một tiếng.


“Mình…” Lâm Hạ gom hết can đảm toan nói lời từ chối, nhưng lời vừa chỉ mới tới miệng đã bị Phương Kỳ ngắt ngang.

Cô nàng nhanh nhảu đáp thay, “OK luôn nhớ, cậu yên tâm, cậu ấy chắc chắn đi.


Phương Kỳ quả thật lực bất tòng tâm, người mình thích đã chủ động hẹn đến vậy rồi, dù có bận thật thì cũng phải hủy kèo đi chứ, không làm thế thì làm sao tiến triển được đây?
Hồi còn thích Lâm Hạ, cậu mà chủ động một tý thôi là cô đã vắt óc nghĩ tên con suốt cả đêm rồi, chần chừ một giây cũng thấy có lỗi với bản thân lắm luôn á!
“OK.

” Lúc này Y Thương mới bằng lòng dịch tầm mắt sang nhìn cô nàng, “À phải rồi, tôi còn chưa biết tên của cậu.


“Mình tên Phương Kỳ.


Lúc Y Thương xoay người thì bắt gặp Tiểu Đường ngồi sau lưng mình đang cặm cụi ăn Malathang, anh vỗ vai cậu chàng, đoạn giới thiệu cho Phương Kỳ, “Đây là Tiểu Đường, bạn cùng phòng của tôi.


” 
“Chào cậu nhó.

” Phương Kỳ vẫy tay với cậu ta.

Tiểu Đường vừa ngoảnh lại bỗng trông thấy một cô gái đáng yêu đang vẫy tay với mình, cậu ta lập tức nuốt miếng Malathang mà vừa nãy không cưỡng lại cám dỗ bỏ vào mồm xuống cuống họng, “Ừm, chào cậu.


Y Thương lại nói với Lâm Hạ: “Thế sáng cuối tuần nhắn tin cho nhau nhé.


“Được.

” Lâm Hạ chấp nhận số phận bị sắp xếp đâu ra đấy, đầu ngón tay dần trắng toát vì bị nắm siết quá mạnh.

Y Thương bỗng nảy ý xấu xa, anh trêu cậu, “Có gì thì nhắn WeChat nhá, tôi nhớ hình như hai đứa mình kết bạn với nhau rồi phải không?”
“Ừ, có kết bạn rồi.


Lâm Hạ gật đầu, xem ra Y Thương vẫn chưa hay biết chuyện mình chặn anh, nhưng hòa chung với cảm giác mừng thầm ấy là sự hụt hẫng mất mác vì trước giờ người ấy chưa lần nào tìm đến mình.

“Hình như chưa nói với nhau câu nào đâu nhỉ, tôi cũng chả nhớ đã đặt biệt danh cho cậu chưa, để tôi tìm rồi gửi sang một tin, kẻo nữa cậu nhắn nhầm người khác.

” Y Thương lấy điện thoại mở ứng dụng WeChat lên, xem chừng như đang tìm tên Lâm Hạ trong danh bạ.

Tay Lâm Hạ cầm di động có hơi run lên vì hoảng, cậu lập tức lôi tên Y Thương ra khỏi danh sách đen bằng tốc độ ánh sáng, xong xuôi đâu ra đấy rồi mới dám thở phào một hơi.

Khóe mắt Y Thương quan sát nét mặt cậu, biết mình không còn bị chặn nữa mới nhấn vào khung trò chuyện với Lâm Hạ, ngoài miệng thì lại bảo: “Tôi không thấy WeChat của cậu, hay cậu nhắn cho tôi một tin đi?”
“Được.

” Lâm Hạ mở cuộc trò chuyện của mình với Y Thương ra, sau đó gửi đi con số 1.

Y Thương thấy Lâm Hạ nhắn “1” thì nhướng mày, ma xui quỷ khiến thế nào lại gửi số 0 sang.

Cuối cùng lần này cũng không xuất hiện dấu chấm than đỏ, màn hình hiển thị gửi đi thành công.

“Nhận được rồi.

” Y Thương cất điện thoại, cũng không buồn nghĩ ngợi Lâm Hạ sẽ nghĩ thế nào về tin nhắn của mình, anh ngồi dậy, tiện thể gọi luôn Tiểu Đường, “Đi thôi.



Tiểu Đường vội vàng thu dọn rồi xách đồ ăn đứng dậy theo, đồng thời không quên vẫy tay chào tạm biệt Phương Kỳ và Lâm Hạ.

“Bye.

” Lâm Hạ sượng sùng vẫy tay chào lại.

Cậu dõi mắt nhìn theo bóng lưng Y Thương, sau đó cúi đầu nhìn tin nhắn mà anh gửi cho mình, đây là lần đầu tiên hai người nhắn tin cho nhau, cậu gửi số “1”, Y Thương gửi số “0”, sao trông cứ là lạ thế nào ấy nhỉ?
Cậu chỉ gửi số 1 theo thói quen mà thôi, nhưng chắc hẳn Y Thương cũng quen nhắn số 0 giống mình, chỉ là hai chữ số này liền kề nhau nên cậu mới hiểu lầm.

Phương Kỳ nhìn cậu ngẩn tò te cũng chỉ biết thở dài thườn thượt, Lâm Hạ xong đời, cô cũng xong đời, ai mà có dè cậu với mình cùng thích chung một “giới” cơ chứ.

Tiếng than ngắn thở dài của cô nàng kéo tâm trí Lâm Hạ về lại hiện thực, cậu nghệch đầu nhìn Phương Kỳ, nghi hoặc hỏi, “Sao thế?”
“Không có gì, đề này khó quá à, đầu mình muốn nổ ra luôn á, hôm nay không học nữa, mai cũng có nộp liền đâu mà lo.

” Trông mặt Phương Kỳ như thể đang phải chịu đựng trăm đắng nghìn cay.

“Vậy thôi.

” Dù gì hôm nay cậu cũng không còn tâm trạng để giảng bài tiếp.

Lâm Hạ đến hai nhà ăn để mua bữa khuya cho bạn cùng phòng, đến lúc về thì lại nhận được từng tiếng “Con cảm ơn bố” đầy khí thế, điều này khiến cậu có cảm giác mình thật sự đang nuôi một đàn con trong ký túc xá, mà lúc này đứa béo nhất đang bận nuốt nước miếng đăm đăm nhìn hai đứa còn lại.

“Ngày mai dậy chạy bộ với mình không?” Lâm Hạ cố ý hỏi Tiểu Bàng.

Quy định của trường mỗi tuần phải điểm danh chạy bộ đủ ba lần, thời gian bắt đầu và kết thúc điểm danh phải cách nhau ít nhất 20 phút, hơn hết còn phải quẹt thẻ trước 7:30, so với những trường khác thì quy định nơi đây đã xem như dễ thở lắm rồi.

Thật ra có thể dậy sớm để điểm danh, không cần chạy bộ mà đi ăn sáng luôn vẫn được, đến lúc về chỉ cần quẹt thẻ tiếp là xong, nhưng chịu rồi, đám bạn cùng phòng của cậu đứa nào đứa nấy đều lười chảy thây.


Mỗi lần ra ngoài chạy bộ Lâm Hạ luôn cầm theo thẻ của bạn mình rồi quẹt từng cái một, dù “sao đỏ” trong Hội sinh viên lúc nào cũng túc trực máy điểm danh, buộc chính chủ phải tự quẹt thẻ của mình, nhưng bọn bọ đều làm lơ, mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

“Thôi thôi, mình còn muốn sống.

” Tiểu Bàng từ chối ngay không cần nghĩ ngợi.

“Vậy thôi.

” Lâm Hạ cũng không rầy rà gì cậu ta.

Tối đến nằm kềnh trên giường, trong đầu cậu lại chợt nghĩ đến chuyện chụp ảnh tuyên truyền với Y Thương, Lâm Hạ nhủ bụng, xem như để lại chút hồi ức để nhớ nhung cho bản thân đi vậy, chừng nào chụp xong thì chặn anh sau.

Lâm Hạ đăm chiêu nhìn hộp thoại, đang tính click vào xem trang cá nhân của Y Thương, chẳng biết thế nào lại sẩy tay nhấn ảnh đại diện những hai lần, cuộc trò chuyện lập tức nhảy ra dòng chữ: Tôi đã chọc cái đầu siêu thông minh của “Y Thương”.

Lâm Hạ tức tốc thu hồi thao tác, may mà vẫn thu về được, tính năng thu hồi này cũng không gửi thông báo cho bên kia, cậu nhanh tay lẹ mắt như thế, chắc Y Thương chưa nhìn thấy đâu nhỉ?
Trùng hợp lúc này Y Thương đang xem WeChat, anh trơ mắt nhìn Lâm Hạ chọc mình, rồi sau đó thông báo đột nhiên biết mất, tất thảy cứ như thể chưa từng xảy ra.

Kỳ thực anh vẫn có thể vờ như chưa thấy gì cả, nhưng tự nhiên Y Thương lại muốn đóng vai ác, thế là bảo: Tôi thấy rồi nhé.

.