Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công

Chương 26




Làm một con gà mờ, rất muốn hỏi thăm gà mờ từng được ôm đùi boss thế nào.


Lâm Nhạc Nhạc nói: "Chúng em kỳ thật cũng chỉ làm quen lúc nghỉ hè, đúng rồi, anh ấy cũng là người thành phố S."


Trùng hợp như vậy!


Khương Hoài vui vẻ, tưởng tượng đến viễn cảnh tốt đẹp về sau: "Vậy nói không chừng chúng ta chơi game thân còn có thể đi off gì đó."


Anh không bội phục người khác gì, có một chút là rất bội phục boss chơi game giỏi. Thêm nữa nghe Lâm Nhạc Nhạc nói tiếp, boss không chỉ có là người thành phố S, hơn nữa còn bằng tuổi anh, ngẫm lại hẳn là có thể chơi với nhau.


Lâm Nhạc Nhạc sờ sờ ngón tay, cảm thán: "Ầy, em hơi căng thẳng."


Khương Hoài ở máy tính bên kia cà lơ phất phơ, chẳng hiểu Lâm Nhạc Nhạc có cảm xúc gì: "Cậu căng thẳng cái gì, lần đầu tiên cậu chơi với đối phương chắc? Đối phương không biết cậu gà đến đâu hay gì? Nếu anh ta chơi với cậu nhiều lần, bây giờ còn nguyện ý chơi với cậu, vậy chứng minh người ta chơi với cậu không phải chuyện mất mặt mà là thật sự muốn chơi với cậu, vậy cậu có gì mà căng thẳng?"


Lâm Nhạc Nhạc nghe mà sửng sốt, mạch não của Khương Hoài quả thực mở ra thị giác mới cho cậu.


Khương Hoài tiếp tục nói: "Anh nói cho cậu biết, gà mờ kiêng kị nhất là gì? Gà mờ kiêng kị nhất là gà còn sĩ diện, đây là nguồn gốc gà mờ không tiến bộ."


Canh gà này tuy rằng làm cho người ta có một loại cảm giác mạnh mẽ, chỉ là nghe cứ chua chua.


Lâm Nhạc Nhạc cảm thán: "Anh đúng là tự hiểu mình."


Khương Hoài cười: "Đương nhiên, chút giác ngộ ấy vẫn phải có. Anh nói cho cậu, không chỉ có chơi game, kỳ thật rất nhiều chuyện nhân sinh cũng là đạo lý như chuyện này. Có vài người quá coi trọng sĩ diện, chuyện lớn cũng không chịu mở miệng. Aiz như thể đi tỏ tình cũng chết ngay được, kiểu suy nghĩ này thật sự là không được."


Lâm Nhạc Nhạc nghe mà thổn thức từng đợt: "Em cảm thấy anh rất thích hợp làm, kia cái gì ấy nhỉ, à, giáo viên thành công."


Nói chẳng khác gì sách.


Khương Hoài chỉ thích nghe người khác khen anh, Lâm Nhạc Nhạc nói như vậy, trong lòng anh kỳ thật vui muốn nở hoa, nhưng lại phải làm bộ khiêm tốn: "Bình thường bình thường, chỉ là một ít giác ngộ nhân sinh thôi, chờ thêm vài năm sau khi cậu trưởng thành cũng có thể cảm nhận được."


Lâm Nhạc Nhạc đã trưởng thành một lần cảm giác đầu gối bị thương vô số.


Tưởng Trạch bên kia.


Nhạc Hồng cầm đồ của mình bước nhanh đuổi kịp Tưởng Trạch. Lúc hai người tới là Nhạc Hồng lái xe tới, lúc này Tưởng Trạch lại không đến bãi đỗ xe mà trực tiếp đi tới chỗ xe đạp ở ven đường.


Nhạc Hồng đứng tại chỗ gọi hắn: "Này, tôi lái xe mà?"


Tưởng Trạch khoát tay: "Kẹt xe, tự tôi đạp xe về."


Nhạc Hồng theo sau, nhìn thấy Tưởng Trạch cởi khóa một chiếc xe lại gọi: "Cậu còn biết đạp xe đạp hả?"


Thật sự không phải Nhạc Hồng hỏi ngốc, mà là hắn quen Tưởng Trạch nhiều năm thế này, thật là chưa từng thấy Tưởng Trạch dùng sức người đạp xe, nhất thời cảm giác ấn tượng trước kia có chút thay đổi.


Tưởng Trạch thấy lạ quay đầu lại nhìn hắn một cái, nhấc chân không chút lưu luyến: "Tôi đi trước." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Nhạc Hồng đứng cạnh đường cái một lát, mắt thấy bóng dáng Tưởng Trạch biến mất ở chỗ đầu phố, sau đó hắn trở lại bãi đỗ xe, vừa đi vừa nghĩ, cuối cùng chợt hiểu ra, nghẹn họng nhìn trân trối nghĩ: Tưởng Trạch này không phải là yêu đương rồi đấy chứ?


Nhạc Hồng bị ý nghĩ này làm cho kinh ngạc, nhưng cẩn thận hồi tưởng biểu hiện của Tưởng Trạch lúc trước, lại cảm thấy ý nghĩ này không sai. Bằng kinh nghiệm của hắn thay hai ba bạn gái mấy năm qua, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng so sánh với Tưởng Trạch thì cũng là dư dả.


Tưởng Trạch không yêu đương không phải là gia giáo Tưởng gia nghiêm khắc, mọi người quen thân Tưởng Trạch ai cũng biết, Tưởng Trạch kia mắt cao hơn trời, mà không phải không muốn nhìn xuống, chỉ là chưa gặp ai làm hắn coi trọng.


Nhưng lại ăn khớp ở chỗ, mắt Tưởng Trạch không xem trọng người khác, mà điều kiện tiên quyết không làm hòa thượng là phải thoát kiếp độc thân, cho nên tổng thể cơ bản vẫn là tương đương với việc Tưởng Trạch phải làm hòa thượng.


Nhạc Hồng trái lo phải nghĩ tấm tắc thở dài, mình ngồi trong xe một lát lại cảm thấy sau khi bị Tưởng Trạch cho leo cây thật sự nhàm chán, nghĩ tới nghĩ lui hắn bỗng nhiên lại bật cười, lấy điện thoại ra gọi điện cho Khương Hoài.


Khương Hoài vốn đang chơi game với Lâm Nhạc Nhạc, nửa tiếng trước khi Tưởng Trạch đến, bọn họ giản lược tính ra, trong lúc chờ đợi bọn họ ít nhất cũng có thể chơi nhảy dù bảy tám lần.


Di động của Khương Hoài đặt trong túi, bỗng rung rung, anh đang ở trong phòng nhặt trang bị, bởi vậy dùng một tay rút ra cũng không xem ai gọi, trực tiếp nghe điện thoại.


"Alo?" Khương Hoài nói mình nghe điện thoại với Lâm Nhạc Nhạc, tạm thời tắt voice trong game.


Nhạc Hồng ở trong xe chuẩn bị thay quần áo, di động để lại bên cạnh: "Có rảnh không, đi chơi đi?"


Khương Hoài vừa nghe là Nhạc Hồng là không hoà nhã. Anh cảm thấy Nhạc Hồng và Tưởng Trạch là cá mè một lứa, chẳng phải thứ tốt.


"Chơi cái chim cậu, ông đây đang bận."


Nhạc Hồng lại cảm thấy tính cách Khương Hoài hơi tí là xù lông, nhưng kỳ thật lại căn bản không làm ra chuyện xấu gì rất thú vị, nghe thấy Khương Hoài nói như vậy, hắn vui vẻ, "Cậu muốn chơi chim của tôi? Thế cũng không phải không được."


Khương Hoài: "Mẹ nó, cậu có buồn nôn không? Cúp đây!"


Nhạc Hồng vội nói: "Này, cậu không muốn biết Tưởng Trạch gần đây thế nào à? Tôi vừa rồi còn chơi bóng với cậu ta, hình như cậu ta có chút vấn đề."


Về phần có vấn đề gì, Nhạc Hồng không nói rõ, dù sao đây đã đủ làm cho Khương Hoài mắc câu.


Khương Hoài quả nhiên hỏi: "Vấn đề gì? Có rắm mau thả."


Nhạc Hồng: "Vậy cậu ra chơi đá bóng với tôi, tôi thả trước mặt cậu."


Khương Hoài lập tức cúp máy.


Nhạc Hồng không sốt ruột, hắn một lần nữa mặc áo thể thao ướt đẫm mà mình mới cởi ra. Quả nhiên, vài giây sau lập tức có một tin nhắn WeChat gửi cho Nhạc Hồng.


Khương Hoài: Địa chỉ!!


Tuy rằng chơi game với boss rất có sức hấp dẫn, nhưng có thể đào ra một ít chuyện xấu của Tưởng Trạch làm cho Khương Hoài cảm thấy đáng thử một lần hơn.


Anh mở voice ra trước hết thở dài một hơi.


Lâm Nhạc Nhạc nghe xong là hỏi: "Làm sao thế?"


Khương Hoài nói: "Anh phải ra cửa, lát nữa boss đến hai người chơi đánh đôi đi. Nhưng lần sau anh nhất định đến, cậu nói tốt vài câu cho anh trước mặt boss, đừng làm cho anh ta có ấn tượng không tốt về anh." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Ngực Lâm Nhạc Nhạc căng thẳng, nghĩ đến mình phải một mình đối mặt với đại ma vương Tưởng Trạch là tâm can tì phế cũng bùm vài cái.


"Anh đi đi, một mình em cũng được." lời này của Lâm Nhạc Nhạc không chỉ có là nói với Khương Hoài, lại âm thầm cổ vũ mình.


Cậu làm Khương Hoài nghe mà không được tự nhiên, có người cân team mà sao nghe như là anh dũng hi sinh thế.


Nhưng đây không phải trọng điểm anh lo lắng, trọng điểm là hiện tại anh phải đi cạy miệng Nhạc Hồng lôi chuyện xấu của Tưởng Trạch ra.


Khương Hoài đi, Lâm Nhạc Nhạc tắt game trước, cậu đứng lên chạy đến bên cửa sổ thở mấy hơi, lại thấy dưới lầu chú đang ôm vai ba, đầu lại nghiêng sang bên ba, hai người không biết đang nói gì, nhưng mặt ai trông cũng hồng hồng.


Hở?


Lâm Nhạc Nhạc hiếu kì, dưới lầu ba Lâm bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn cậu. Ba Lâm không nói hai lời xua tay hất chú Lâm sang bên, còn cao giọng nói: "Lâm Duệ anh còn không đi mua đồ ăn đi, Nhạc Nhạc mãi mới về, em phải bồi bổ cho con."


Chú Lâm chả hiểu ra sao, lúc ngẩng đầu thấy Lâm Nhạc Nhạc đang đờ ra, ông mới phản ứng lại, tuy rằng không vui nhưng vẫn gật đầu lấy xe máy điện đi ra cửa.


Ba Lâm cười với Lâm Nhạc Nhạc, sau đó lên tầng đi đến cửa phòng Lâm Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc, muốn ăn gì thì nói cho ba, ba mua về cho con. Đúng rồi, ngày mai trước khi đi học bảo chú đưa con đến siêu thị một vòng, muốn ăn gì thì mang nhiều chút, cũng có thể chia cho bạn cùng phòng."


Ba Lâm này thật sự là thiên hạ cũng không thể tìm ra người thứ hai.


Lâm Nhạc Nhạc được y quan tâm như vậy, cảm giác căng thẳng thật ra biến mất gần hết. Cậu lại hỏi ba Lâm: "Ba này, ba nói con như này, về sau tìm người yêu có sầu không?"


Ba Lâm sửng sốt, nhưng không trách cứ Lâm Nhạc Nhạc tuổi này không nên có tâm tư này, mà nhìn con mình, nói như đương nhiên: "Ba không sầu con không tìm được người yêu, ba chỉ sầu về sau người yêu con nhiều lắm chọn không nổi."


Lâm Nhạc Nhạc thầm nghĩ, ba thật đúng là quá lợi hại, đừng nói là về sau, giờ con cũng đã chọn hoa cả mắt.


Ba Lâm vỗ vỗ bả vai Lâm Nhạc Nhạc, trong giọng nói là chân thành, rõ ràng là lời từ đáy lòng: "Từ khi con ra đời, ba đã cảm thấy trên đời này không có ai tốt hơn con, con từ nhỏ đã xinh đẹp, lại ngoan, con nhà nào so được?"


Lâm Nhạc Nhạc trước kia từng nghe thị giác của mẹ ruột, cảm thấy con mình cái gì cũng tốt, đúng là lần đầu tiên nhìn thấy thị giác của ba ruột.


Nhưng giờ cậu thiếu lòng tự tin, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm tin tưởng mình là tốt nhất, bởi vậy sau khi được ba Lâm dạy dỗ nửa ngày, do dự trong đầu Lâm Nhạc Nhạc cũng đã biến mất. Cậu còn muốn nói với Khương Hoài là thành giáo viên thành công thì gà mờ không cần sĩ diện, đồng nghĩa, trên con đường truy tìm cha con mình là ai này, sĩ diện kỳ thật cũng không quan trọng lắm.


Điều kiện Tưởng Trạch thế nào, hắn cũng phải an phận làm một phần ba trong sự lựa chọn của mình, không đúng, một phần hai. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Tưởng Huy đã hoàn toàn bị Lâm Nhạc Nhạc loại trừ ra ngoài.


Mà mình, Lâm Nhạc Nhạc, dưới sự khẳng định của ba Lâm, chính là Lâm Nhạc Nhạc trâu bò nhất khắp thiên hạ, phối với ai cũng tính là gả thấp.