Siêu Cấp Cưng Chiều

Chương 169: Chương 169






Không biết có phải ào giác hay không, từ trong anh mặt sắc bén của cô, anh ta đọc được sự khinh miệt mơ hồ.

Đồ An Lương không giải thích được nên trong lòng chọt nôi lên sự đề phòng.

Sống trong giang hồ đã lâu, gặp nhiều nguy hiểm ngầm sẽ vô thức dẫn đến cảnh giác.

Tuy anh ta phong lưu, nhưng chưa bao giờ liều mạng vì phụ nữ.

Lúc này, Đồ An Lương thăm dò kĩ Lê Tiếu, phất tay với vệ sĩ bảo họ nhường đường rồi bước lên bậc cấp, dừng lại trước mặt Lê Tiếu.

Anh ta vừa tính lên tiếng thì bạn gái bên người không chịu bị bỏ mặc, giẫm giày cao gót đuổi tới: "Anh Lương, anh làm gì thế?"
Ngay lúc này, Lê Tiếu chớp mắt, gắng nén du͙ƈ vọиɠ muốn ra tay.

Vì Đồ An Lương có cặp mắt hổ khá giống với Trọng Cửu Công.

Cũng vì cô đã hứa với thầy sẽ không tiếp tục điều tra.

Lê Tiếu lạnh nhạt nhìn người đàn ông đang mềm mỏng với bạn gái, lặng lẽ bước xuống bậc thang.

Ngay lúc đi qua vệ sĩ cản đường và Đồ An Lương, cô liếc mắt sâu xa nhìn cổ tay gã, đáy mắt lạnh lùng.


"Đợi đã!" Ở phía sau, Đồ Án Lương gọi Lê Tiếu, vì anh ta cứ cảm thấy sự xuất hiện của cô hoàn toàn không phải tình cờ.

Nhưng đáp lại anh ta là bóng lưng lạnh nhạt thờ ơ.

Bốn vệ sĩ trố mắt nhìn nhau, một người trong đó tiến đến hỏi: “Anh Lương, muốn chúng tôi đưa người về không?"
Ánh mắt sắc bén của Đỗ An Lương vẫn dõi theo Lê Tiếu, anh ta lắc đầu nói: "Không cần, trước hết tra thử cô ta là khách ngồi bàn nào.

"
"Vâng.

"

Tám giờ mười lăm, Lê Tiếu và Lạc Vũ rời khỏi Bất Dạ Thành.

Trên người cả hai đều nồng nặc mùi rượu, nhất là mặt Lê Tiếu vẫn còn lưu lại vẻ nóng giận.

Cô đứng bên đường nhìn chiếc Mercedes, liếc Lạc Vũ, lời nói ra kinh người: “Cô lái hay tôi lái?"
Dù uống rượu nhưng cô không say.


Hơn nữa tâm trạng bị ảnh hưởng nên cô cũng chẳng màng đến quy củ.

Lạc Vũ lắc đầu, đã sớm nhìn ra tâm trạng không tốt của Lê Tiếu, lại không dám tùy ý cho cô lái: "Tôi đã gọi người rồi, sẽ đến ngay thôi!"
Chưa đến ba phút, một chiếc Volkswagen Passat màu đen đỗ gần hai người.

Người đàn ông trung niên mặc đồ vest mang giày da từ trên xe bước xuống, gật đầu với Lạc Vũ: "Cô Lạc, xe để ở đâu?"
Lạc Vũ hất cằm về hướng bên đường, thuận tay ném chìa khóa xe cho ông ta, nhanh chóng cùng Lê Tiếu ngồi vào ghế sau.

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc tầng ba Bất Dạ Thành, Đồ An Lương nghe thuộc hạ bẩm báo, mắt hồ híp lại, hai ngón tay kẹp điều gì xà, không vui nói: “Không tra được là sao?"
Vẻ mặt thuộc hạ khó xử, ấp úng nói: “Anh Lương, chúng tôi chỉ tra được tối nay cô ta ở phòng V2, nhưng trừ thông tin này ra thì không còn gì nữa.

"
“Chúng tôi đã tra cả chiếc Mercedes hai người họ lái, nhưng tên xe ghi dưới danh Nam Dương Entertainment City, không có thông tin chủ xe.

"
Nam Dương Entertainment City!
Đồ An Lương xoay người dụi điếu xì gà: “Vậy điều tra thử cô ta có quan hệ gì với Nam Dương Entertainment City!"
Entertainment City đó là sản nghiệp của nhà họ Lê giàu nhất Nam Dương hiện tại, lẽ nào cô ta là người nhà họ Lê?
Lúc này, thuộc hạ gãi đầu, nói thẳng: “Anh Lương, Nam Dương Entertainment City có dịch vụ cho thuê xe, nhìn cô ta trẻ như vậy, biết đâu là xe thuê!"
"Bảo tra thì tra đi, lắm mồm thế làm gì?"
"Vâng vâng, tôi tra ngay!"
Thuộc hạ cúi người rời khỏi phòng làm việc, Đồ An Lương ngồi trên ghế, nhìn điều gì gà biến dạng trong tay, phiền não ném lên sàn.

Cô gái này xuất hiện quá lạ thường khiến anh ta chợt có dự cảm xấu.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.