Siêu Cấp Tiên Y

Chương 32: Lời Mời Của Vưu Giai




Vưu Giai nhìn Trương Văn Trọng, có chút xấu hổ, nàng tạ lỗi nói: "Rất xin lỗi, Trương Văn Trọng, người này đầu óc có chút mao bệnh."

"Không quan hệ, cô không cần phải xin lỗi thay hắn." Trương Văn Trọng lắc đầu nói, lúc này hắn đã mở bức Bách Thọ Đồ, đặt lên bàn làm việc, mỉm cười nói: "Cô tới nhìn, đem bức Bách Thọ Đồ này tặng cho ông nội của cô, xem như quà sinh nhật được chứ?"

"Bách Thọ Đồ?"

Vưu Giai vội vã đi tới trước bàn làm việc, nhìn bức Bách Thọ Đồ. Tuy rằng nàng không quá hiểu biết về đồ cổ, thế nhưng khi còn nhỏ đã được ông nội luôn giáo huấn, cho nên cũng có chút hiểu biết về thư pháp. Cho nên lúc này nàng nhìn thấy một trăm hình thái của bức Bách Thọ Đồ, những chữ thọ hoàn toàn khác nhau lập tức liền biết đây là một kiện hàng cao cấp hiếm có. Đương nhiên, tạo nghệ của Vưu Giai ở mặt thư pháp chỉ có hạn, bởi vậy nàng chỉ biết bức Bách Thọ Đồ này là đồ tốt, thế nhưng nếu muốn nàng nói ra chỗ tốt cụ thể, cũng là có chút ép buộc.

Bất quá so sánh với Vưu Giai, đối với giá trị của bức Bách Thọ Đồ, Dương Nghị hoàn toàn không có chút hiểu biết. Thậm chí hắn chưa từng luyện qua thư pháp, đối với việc bức Bách Thọ Đồ có rất nhiều chữ Thọ, hoàn toàn không biết gì cả.

Dương Nghị vừa nhìn vào bức Bách Thọ Đồ, lập tức bĩu môi, chẳng đáng nói: "Đây là thứ gì vậy? Vẽ loạn vài nét bút lung tung là có thể coi là tranh chữ sao? Thứ đổ nát như vậy, ở tiểu học đầy khắp nơi! Đây cũng có thể cho rằng quà lễ đưa cho ông nội sao? Đây chẳng phải để cho người cười đến rụng răng à? Vưu Giai, nghe tôi nói, chúng ta dùng thêm tiền, mua lễ vật thượng đẳng cho ông nội! Ai, tôi nghe nói, ông nội không phải thích đồ cổ sao? Tôi vừa lúc có quen một người bạn, hắn nói trong nhà hắn có một thứ...cái gì...cái gì...gốm màu đời Đường? Đúng, chính là dùng tên này! Không bằng chúng ta ra nhiều tiền, mua gốm màu đời Đường, tặng cho ông nội của cô!"

Trương Văn Trọng nhất thời nở nụ cười.

"Ngươi cười cái gì mà cười?" Dương Nghị trừng mắt nhìn Trương Văn Trọng.

Trương Văn Trọng nói: "Gốm màu đời Đường không thể tặng loạn, nhất là đừng cho nó là quà sinh nhật đem tặng cho trưởng bối."

"Vì sao?" Dương Nghị cau mày hỏi.

Trương Văn Trọng nói: "Ngươi có biết, gốm màu đời Đường ở thời cổ đại dùng để làm gì không? Đó là vật dùng để chôn cùng! Thay lời khác nói, gốm màu đời Đường chính là đồ vàng mã. Ngươi đem một kiện đồ vàng mã, cho rằng quà sinh nhật đi tặng cho một vị trưởng bối, ngươi nói, vị trưởng bối kia sẽ nghĩ như thế nào? Thân thích bạn bè của hắn, sẽ lại nghĩ như thế nào?"

"A...?" Dương Nghị kinh ngạc há to miệng, hắn chỉ biết gốm màu đời Đường là một loại đồ cổ nổi danh, nhưng không biết đồ cổ còn phải có nhiều sự chú trọng đến như vậy. Hắn nhịn không được đoán, nếu như hắn thật sự đem gốm màu đời Đường cho rằng quà sinh nhật đi tặng cho ông nội của Vưu Giai, sẽ dẫn phát ra hậu quả đáng sợ như thế nào...

Dương Nghị nhịn không được rùng mình.

Vưu Giai căm tức trừng hắn, hừ nói: "Ngươi không hiểu thì câm miệng cho ta, đừng ở chỗ này tỏ vẻ mình hiểu biết."

Dương Nghị tự biết đuối lý, vội vã ngậm miệng lại, không dám tiếp tục nhiều lời.

Vưu Giai cẩn cẩn thận thận cuộn lại bức Bách Thọ Đồ, mới hỏi: "Tôi xem nét mực trên bức Bách Thọ Đồ, đều rất mới mẻ, nói vậy hẳn là vừa mới viết không lâu. Không biết tác giả bức Bách Thọ Đồ này là ai?" Kỳ thực ở trong lòng của nàng đã suy đoán ra đáp án, chỉ là muốn từ trong miệng Trương Văn Trọng chứng thực mà thôi.

"Là tôi." Trương Văn Trọng cũng không che giấu.

Vưu Giai cảm khái nói: "Thật không nghĩ tới, anh không chỉ biết giám định và thưởng thức đồ cổ, đồng thời còn viết thư pháp thật đẹp. Tôi tin tưởng, ông nội mà nhìn thấy bức Bách Thọ Đồ này, nhất định sẽ yêu thích không buông tay, cảm ơn anh."

Trương Văn Trọng xua tay nói: "Cảm ơn tôi cái gì? Đây bất quá là nhấc tay mà làm thôi. Muốn nói tạ ơn, cũng phải là tôi nói với cô. Bởi vì cô đã đưa cho tôi một viên ngọc giá trị thật xa xỉ."

Vưu Giai lắc đầu, vẻ mặt thành khẩn nói: "Tôi tin tưởng, giá trị của viên ngọc kia tuyệt đối không thể hơn được bức Bách Thọ Đồ." Nói đến nơi đây, Vưu Giai dừng lại chỉ chốc lát, sau đó vỗ tay một cái, nói: "Được rồi, Trương Văn Trọng, sau lễ anh có rảnh rỗi không?"

Trương Văn Trọng không chính diện trả lời mà là hỏi ngược lại: "Có việc gì sao?"

Vưu Giai gật đầu, hồi đáp: "Tôi muốn mời anh tham gia buổi tiệc sinh nhật của ông nội tôi, không biết anh có nguyện ý hay không, tôi thật rất hân hạnh được đón tiếp."

Trương Văn Trọng còn chưa kịp trả lời, Dương Nghị lại kinh ngạc kêu lên: "Vưu Giai, không phải cô đang nói giỡn chứ? Cô muốn mời hắn đi tham gia buổi tiệc sinh nhật của ông nội cô? Những ai dự buổi tiệc này, toàn bộ đều là nhân vật nổi tiếng của Ung Thành, hắn bất quá chỉ là một giáo y thái điểu mà thôi, căn bản không có tư cách tham gia buổi tiệc sinh nhật của ông nội cô a!"

Vưu Giai trừng mắt liếc Dương Nghị, nói: "Có thể viết ra được bức Bách Thọ Đồ, tuyệt đối có tư cách tham gia buổi tiệc sinh nhật của ông nội tôi!" Sau đó nàng lại nhìn Trương Văn Trọng khẩn cầu: "Anh đáp ứng với tôi đi. Tôi tin tưởng, khi ông nội tôi mà nhìn thấy bức Bách Thọ Đồ, nhất định sẽ bức thiết muốn nhìn thấy tác giả của nó. Anh không thể để tôi và ông nội tôi đều thất vọng chứ? Ai, được rồi, anh không phải thích ngọc khí sao? Ở trong nhà của tôi, còn cất giữ rất nhiều ngọc khí, đến lúc đó mặc anh chọn hay anh tuyển. Thế nào? Anh đáp ứng với tôi đi."

Nói thật ra, Trương Văn Trọng kỳ thực cũng không muốn tham gia loại tiệc tùng dành cho nhân vật thượng tầng trong xã hội như vậy. Thế nhưng hắn cũng không nhẫn tâm cự tuyệt Vưu Giai, đồng thời hắn cũng muốn kết bạn với ông nội của Vưu Giai. Nói không chừng, hắn còn có thể từ chỗ ông nội của Vưu Giai biết được chỗ nào bán linh dược để luyện chế đan dược. Dù sao, ông nội của Vưu Giai không chỉ có tiền, đồng thời cũng là người tinh thông thi họa đồ cổ, người như vậy, thường thường có thể biết được một ít chuyện mà người thường không biết được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Được rồi, tôi đáp ứng cô." Trương Văn Trọng nói.

"Thật tốt quá!" Vưu Giai vui mừng quá đỗi, vội vã nói: "Như vậy chuyện này xem như đã định. Đợi đến thời gian, tôi lái xe tới đón anh, chúng ta cùng đi tham gia buổi tiệc sinh nhật của ông nội tôi!"

Đột nhiên điện thoại di động của Trương Văn Trọng reo lên.

Hắn nhìn Vưu Giai làm ra biểu tình như xin lỗi, sau đó lấy điện thoại ra nhìn biểu hiện trên màn hình, nhận ra là Nhạc Tử Mẫn gọi tới.

Trương Văn Trọng nhàn nhạt cười, không cần hỏi, hắn cũng biết mục đích Nhạc Tử Mẫn gọi tới. Ngày hôm qua thiếu nữ tên Triệu Lâm Di kia, bị rong huyết cũng không phải tầm thường, thủ đoạn trị liệu thường quy cũng không có khả năng khởi lên được công hiệu cần có.

Đáng tiếc, cha mẹ Triệu Lâm Di hôm qua vênh váo tự đắc nhất định đòi chuyển viện cho nàng, bằng không bệnh tình của nàng ngày hôm qua đã được giảm bớt.

Trương Văn Trọng bấm điện thoại chuyển máy.