Siêu Quậy Trường K.W

Chương 88: Chương 88






_Hì, k có gì đâu. Tui tới đây k chỉ để chúc phúc cho mình mà còn muốn giải thích những truyện vừa qua với mọi người nữa_Quyên Quyên nói, bước tới trỗ Mỹ Hương
_Cái gì nữa đây?_ Mỹ Hương nhíu mày
_Mỹ Hương,nhưng truyện vừa qua thực xin lỗi nhé. Nhưng tui muốn chị biết 1 điều là tui chưa bao h có tình cảm với anh Long đâu_Quyên Quyên cười, nhìn Mỹ Hương thú nhận
_K có thế tại sao em lại phá anh với Mỹ Hương?_Long nhăn mặt
_Hì, tại do có người nhờ em giúp nên em mới làm vậy thui phải k anh Thắng nhỉ?_Quyên Quyên quay qua nhìn anh Thắng
_Hả?_ Mỹ Hương và cả tụi nó, tất cả ở đây đều ngớ người
_Anh nhờ Quyên giúp để thử tình cảm của 2 người thôi. Quyên thấy thú vị nên đồng ý giúp anh ý thôi ý mà chứ chẳng có tình cảm gì đâu, Quyên cũng muốn xem người yêu của anh Long bị như vậy sẽ đương đầu ra sao nữa. Hihi, còn có gì thì cứ hỏi anh Thắng nhé_Quyên Quyên cười tươi nhìn anh Thắng
_Anh hai, là thật hả….?_Mỹ Hương nhìn anh Thắng như k tin
_Anh hai lại bầy ra trò chơi này phải k?_Thanh Thanh lườm ông anh mình
_CHậc, hì, phải là chính anh làm đó_anh Thắng nhún vai, mỉm cười thú nhận
_HẢ?...._Bạn kia ngã ngửa luôn bởi lời thú nhận quá ư bình thản của anh

_Mi…._Long giận tun người khi anh Thắng thú nhận, anh Thắng h trở thành 1 người chuyên phá hoại tình cảm của cô em gái trong mắt tụi nó rồi…
Long định chạy tới đánh cho anh Thắng 1 trận thì Mỹ Hương đã chạy lên trước mất rồi. Nhưng đương nhiên thì dù có truyện gì đi nữa Mỹ Hương cũng k bao h giám hỗn vs anh mình chứ đừng nói là đánh nên trái với phản ứng của mọi người nghĩ tới thì Mỹ Hương lại ôm trần lấy ông anh trai mình, khẽ nói:
_Cám ơn anh
_Ha, anh phá 2 đứa mà còn cám ơn anh sao?_anh Thắng cười cười nhìn cô em gái đang ôm chặt lấy mình
_K phải mà, em biết anh hai sẽ chẳng bao h phá Mỹ Hương đâu. Anh hai lo cho em nếu k nhận ra tình cảm của mình với Long mà cứ mãi dành tình cảm cho Tiêu Long quá khứ thì khi yêu Long rồi sẽ có những thứ,nhưng sự thật sẽ khiến em bị tổn thương rồi sẽ hối hận mãi mãi và rồi cả em với Long cũng sẽ bị tổn thương cả.Em biết mà, hai lúc nào cũng lo lắng cho em hết mà_Mỹ Hương lắc đầu,dụi dụi vào ngực anh hai nói
_Em gái của anh lớn thật rồi_anh Thắng cười hiền xoa đầu cô em gái nhỏ
ĐÚng là trên đời này sẽ chẳng còn có ai hiểu được anh Thắng như Mỹ Hương và cũng sẽ chẳng ai hiểu được Mỹ Hương, lo lắng cho nó bằng anh Trai mình cả ngoại trừ người mà cả 2 cùng yêu thương ra…..
Và rồi mọi khúc mắc đã được xóa bỏ hoàn toàn,trò chơi kéo dài 4 năm của anh Thắng dành cho 2 đứa ngốc mà anh đều coi như em ruột cả kia đã kết thúc toàn vẹn đúng như những gì anh đoán…..Tất cả những gì anh làm suốt 4 năm qua tất cả cũng chỉ vì tình yêu của ông anh trai dành cho cô em gái nhỏ mà mình đã tự tay chăm sóc, nuôi dưỡng nao nhiêu năm trời…..
Và đám cười của Thanh Thanh với Dương lại được tiếp tục dù hơi muộn 1 chút nhưng cũng chẳng hề hấn gì bởi vì ngày hôm nay Thanh Thanh đã quá hạnh phúc khi chị hai mình đã tìm được 1 nửa còn lại cũng như được biết thêm rằng ông anh trai quả thực là 1 ng anh quá ư là tốt, Thanh Thanh rất tự hào vì mình là em của 2 con người này.Cô em út Thanh Thanh trong gia đình lại đi trước các anh các chị mà lên xe hoa đầu tiện….Nụ cười của cô dâu bên cạnh người chồng của mình sắp tới đây quả thực rất đẹp,nó rất tươi và mang trên đó là 1 niềm hạnh phúc khôn tả….. Bó hoa mà Thanh Thanh tung lên đã được Long bắt được, có lẽ đám cưới tiếp theo sẽ là hỉ sự của Trương Gia và Triệu Gia rồi…..2 nhà này dù trong bất cứ cái gì từ trước tới nay quả thực có duyên nợ với nhau rất lớn…..
* * * * * * * * * * * *
1 năm sau; trên mảnh đất Nhật Bản;đúng vào ngày mà 3 thiên thần mang trên mình đôi cánh của ác quỷ gặp nhau, ngày mà bánh xe định mệnh quay để họ trở thành bạn để họ gặp người con trai số phận của mình thì hôm nay đây;trên 1 hòn đảo nhỏ đang chuẩn bị diễn ra lễ thành hôn cực kì long trọng của chúng nó do 1 tay cha những người cha của chúng nó tổ chức……

Hàng rào vệ sĩ được bố trí khắp trong ngoài hòn đảo để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tất cả chúng nó _những người thừa kế sáng của các tập đoàn sau này. Ở giữ hòn đảo, trên bãi cỏ xanh mượt mọi người đang tấp nập chuẩn bị mọi thứ cuối cùng trước lúc buổi lễ bắt đầu…..
_Thằng kia, mày mà làm Mỹ Hương khóc thì anh sẽ giết chết mày đấy_10 người chồng hờ của Mỹ Hương chỉ thằng mặt Long cảnh báo
_Rồi, nói hoài_Long trả lời cực kì hờ hững
_Trả lời anh mày thế à?_10 tên chồng hờ của Mỹ Hương hét lên tức tối
_Mấy người phiền ghê, Mỹ Hương bây h là của tui rồi nên k cần lo cho cô ấy nữa đâu. Mấy anh hết là chồng của cô ấy rồi, đừng mơ tưởng nữa. Long nhìn 10 tên chồng hờ của Mỹ Hương đang tức xì khói mà nở nụ cười cực đểu rồi chuồn luôn
Phải, rốt cục thì sau bao nhiêu cố gắng,tránh dành nhau thì cả 10 tên chồng hờ của Mỹ Hương chẳng ai dành được nó cả. Dù có làm gì đi chẳng nữa thì cũng k thể đọ được tình yêu hơn 15 năm của Long dành cho Mỹ Hương nên đành chịu thua thôi; h mấy tên này cũng chỉ còn biết lui bước tìm 1 hạnh phúc khác để chúc phúc cho chúng nó mà thôi
Tới h làm lễ,cạnh bục trắng nơi có vị linh mục đang đứng là 3 chàng rể của Trương Gia, Kwon Bang, Nakashima đang đứng cười toe toét, trưng bộ mặt hạnh phúc nhất đón chờ cô dâu của mình bước ra. Đứng giữa là Kevin khoác trên mình bộ vest đen trông rất lịch lãm, trưởng thành; còn 2 bên là Koon Ham và Ren khoác trên mình bộ vest trắng lịch sự,trang nhã……
Chuông ngân vang, 3 cô dâu của chúng ta từ từ bước ta lễ đường…..
Mỹ Hương khoác trên mình chiếc váy cô dâu màu trắng tinh khiết,ở trên là yến để hở cả khoảng lưng trắng ngần k tỳ vết của nó; phần dưới thì là chiếc váy nhiều lớp bồng bềnh gắn đầy những viên phim cương và pha lê quý nhỏ lấp lánh thành hình bông tuyết….. Trông Mỹ Hương hôm nay quả thực là kiểu diễm và lộng lấy khiến trái tim tên nào đó nhìn chút nữa muốn rớt ra luôn
Còn Mika và Kyu Min lại chon cho mình bộ đồ cưới truyền thống của đất nước là kimono và hanbok đỏ rực rỡ thêu rồng bay phượng múa bằng chỉ vàng cực cầu kì, đầu đội mũ phượng,cài trâm ngọc …… Trông cả 2 đều mang nét đjep rạng ngời, quý phái của 1 bậc quý tộc trong bộ đồ truyền thống của người con gái khiến cho 2 tên ngốc cứ ngẩn người ra mà chút nữa quyên mất buổi lễ mà chạy tới ẵm cả 2 lên xoay vòng vòng…

Buổi lễ diễn ra cực kì suôn sẻ, k có bất kì trở ngại nào cả; cảnh tượng chú rẻ và cô dâu chao nhẫn cưới cho nhau và chao cho nhau nụ hôn làm chứng thì cũng là lúc pháo hoa đồng thời nổ lên rực rỡ cả bầu trời và khiến cả bầu trời đỏ rực bởi chữ hỷ ta đùng đỏ rực giữa trời đã trở thành cảnh tượng đẹp nhất mà tất cả chúng nó cũng như mọi người mãi mãi k bao h quyên…..
Bữa tiệc cưới bắt đầu,mọi người ai ai cũng chúc phúc cho chúng nó và tặng quà mừng cho chúng nó tất cả đều là những món quà đầy ý nghĩa và rất đjep, riêng 10 ngươi cha nuôi của Mỹ Hương đã tặng hẳn cho chung nó hòn đảo này…..
Nhưng có 1 người mà nó chưa nhận được lời chúc phúc, người đó sau khi buổi lễ kết thúc thì nó chẳng con nhìn thấy anh ở đâu nữa cả……đó chính là anh Thắng…..
Nó đang đứng ngó nghiêng khắp nơi tìm bóng dáng anh thì ông chồng bên cạnh lại đứng nhìn cái dáng vẻ nháo nhác của nó mà mỉm cười hiền chứa đựng đầy yêu thương với nó,rồi mới vỗ vai nó,nhẹ nhàng cúi xuống nói thầm vào tai nó:
_Em nhìn kìa_Long đưa tay chỉ về phía đằng xa
Mỹ Hương k hiểu Long muốn nói gì nhưng cũng nhìn theo hướng tay Long chỉ. Từ đằng xa, trong đám người đông đúc đó xuất hiện 1 cậu bé chừng 5t,mặc trên mình bộ vest trắng tinh thắt nơ bướm màu đen, trên này ôm 1 bó hoa lớn gần bằng người mình chạy về phía Mỹ Hương và Long cười cực kì tươi……
_Con chúc 2 người hạnh phúc
_Cám ơn con_ Long nhân bó hoa từ tay thằng nhóc giúp Mỹ Hương vì hiện tại nó đang chêt sững rồi;tim nó dường như ngừng đập 1s khi nhìn thấy đứa bé
Vì sao ư? Bới vì đứa bé chỉ chừng 5,6t này từ phía sau có mọc ra 1 đôi cánh thiên thần, k những vậy điều khiến nó thấy đôi cánh thiên thần sau lưng nó có lẽ vì gương mặt đứa bé này giống y hệt “thiên thần” của nó….. Vẫn là khuôn mặt rạng ngời nét đẹp sắc sảo đó, nụ cười thiên thần có thể sưởi ấm bất kì trái tim lạnh giá nào, ánh mắt tựa như nắng xuân ấm áp,……. Tất cả…..tất cả đều rất giống khiến nó như được gặp lại “thiên thần” . Cái khuôn mặt này thì du có chết đi nữa hay có là 1 đứa đãng trí tới đâu cũng k thể quyên được
_Con……Con…_Mỹ Hương khụy chân xuống nhìn đứa bé, tay chạm nhẹ lên khuôn mặt của đứa bé
_Mỹ Hương, thằng nhóc này chính là cháu của em và là con của anh với Băng Băng_1 giọng nói nhẹ nhàng vang lên
_Anh….hai….sao lại….._Mỹ Hương ngẩng lên nhìn anh trai mình. Anh khoác trên mình vộ vest trắng lịch lãm đang nhìn Mỹ Hương bằng ánh mắt cực dịu dàng
_Mỹ Hương, nó tên là Trương Hàn Anh Quân_ anh Thắng nói, xoa đầu đứa trẻ đang bám lấy tay mình đó

_Nhưng tại sao? Từ lúc nào vậy ……2 người……._Mỹ Hương lắp bắp nói k nên lời vì quá súc động
_Băng Băng mang thai đứa bé này lúc cố ấy 17t. Lúc cô ấy mang tai cũng là lúc “W” bắt đầu có biến nên anh với Băng Băng giấu k cho bất cứ ai biết truyện này để đảm bào an toàn cho đứa bé. Lúc anh với em cùng sang Nhật thì Băng Băng cũng sang nhưng em k biết thôi; ngay khi Băng Băng sinh đưa bé này ra thì anh đã phải đưa nó sang Mỹ sống vì lúc đó “W” quản giáo Băng Băng rất gắt gáo. Và đúng như những gì Băng Băng linh tính anh đã k thể cứu được ô ấy khỏi cái họa này nên chẳng lâu sau khi cô ấy về nước đã bị “W” sát hại như em biết đấy. Và từ đó đến này ,anh vì muốn đứa bé này an toàn mà k cho ai biết, thỉnh thoảng anh cũng sang Mỹ thăm nó cho đến h mọi thứ đã hoàn toàn ổn,những bọn đầu quân cho “W” đã bị giệt tất cả nên anh đưa nó về đây sống cùng em và gia đình_anh Thắng giải thích
Nghe anh trai mình kể mà chẳng biết từ lúc nào trên khóe mắt Mỹ Hương đã lăn dài hàng nước mắt nóng hổi rồi………
_Quân, con đã chào cô chưa?_ anh Thắng nhìn Mỹ Hương khẽ cười rồi quay lại nói với con trai
_Dạ, con chào cô ạ. Con là Anh Quân_ Quân lễ phép nói. Quả thực đây là 1 đứa trẻ ngoan
_Đừng gọi ta như vậy. Con hay gọi ta là mẹ, từ h ta sẽ là mẹ nuôi của con; ta sẽ chăm sóc cho con để bù cho con những gì con đã thiều trong những năm quá_Mỹ Hương ôm lấy đứa bé òa khóc nức nở
Đứa bé ngây thơ k biết làm sao nên nhìn bố mình. Anh Thắng nhìn cậu con trai khẽ mỉm cười hiền và gập đầu. K hiểu sao bỗng dưng đứa bé lại nở nụ cười cực kì rặng rỡ, ôm trầm lấy Mỹ Hương nói:
_Mẹ Mỹ Hương
Vậy là, dù ông trời đã lấy đi “thiên thần” của cuộc đời nó nhưng ông đã trả lại cho nó 1 “thiên thần nhỏ” này đây.
Có lẽ “thiên thần” này cũng chính là kí do vì sao anh Thắng cô gắng sống tiếp cho tới bây h, nó là nghị lực sống của anh và cũng là niềm vui,niềm an ủi lớn lao cho anh trong bao năm quá. Và cũng chính lẽ đó mà anh muốn giữ chọn chứ “chồng” với chị Băng Băng mà lại đóng cửa trái tim băng của mình lại 1 lần nữa, để dành tất cả tình cảm cho đứa con này.Đứa con này và Mỹ Hương chính là niềm vui lớn nhất của cuộc đời anh
Từ đây sẽ là ngày tháng hạnh phúc của “thiên thần” này mãi mãi về sau khi có tới 2 ông bố và 1 ngươi mẹ yêu thương em hết lòng…..
===HẾT===