Sổ Tay Tẩy Trắng Tra Nam

Chương 21: Tên Du Côn Những Năm 90 1






Bài hát: To the moon - hooligan (Người Việt sáng tác và hát bài này nhé)
Lúc Vệ Minh Ngôn bước ra ngoài một lần nữa, trên mặt đất nằm la liệt người, ai nấy đều kêu gào thảm thiết.

Bọn họ chỉ có một đặc điểm, trên mặt không hề có một vết thương nào, trên người lại vô cùng đau đớn, anh Long là người bị đánh thảm nhất, thấy hắn đi về phía mình, tức khắc sợ hãi trừng mắt, "Làm gì, mày định làm gì!"
Đau đớn khiến gã trở nên hèn mọn, cho dù trong lòng muốn ra oai thể hiện mình là đại ca, trên mặt vẫn vô cùng sợ hãi.

Gã không nghĩ nổi vì sao tên du côn này giờ lại giỏi đánh nhau đến thế, mặc dù ngày xưa bọn họ xưng huynh gọi đệ, nhưng bởi vì hắn chưa từng cùng bọn họ đi ra ngoài lăn lộn, gã đúng thật là chưa từng thấy bản lĩnh thật của tên du côn này.

"Anh Long, hôm nay xin lỗi anh, uống nhiều quá, không nhìn thấy anh ngã ở đây.

" Vệ Minh Ngôn nở một nụ cười thương mại, trên mặt không hề áy náy, móc ra một ít tiền, nhét vào bàn tay mềm oặt của Long ca.

"Đây là tiền thuốc men, dẫn anh em đi khám một chuyến đi.

"
"Mày, mày! "
Nhìn bọn họ oán hận nhìn mình, Vệ Minh Ngôn cười càng tươi, nhẹ giọng dặn dò, "Lần sau anh cẩn thận một chút, đừng lại qua thôn của bọn em nữa, đường trong thôn gập ghềnh, không giống thôn bên cạnh, đường đi được trâu san phẳng.

"
"Mày uy hiếp tao!"
Đầu tiên anh Long sửng sốt, sau đó nổi giận, nhưng nhìn nụ cười của người trước mặt, mặc dù trông có vẻ vô cùng kính trọng gã như xưa, nhưng gã lại thấy lạnh cả người, không dám nói gì.

Chuyện gã dẫn người đi trộm trâu của thôn bên cạnh, rõ ràng giấu kĩ như thế, ngoại trừ anh em của gã thì không ai biết cả, nhất là loại du côn như hắn càng không thể biết được.

Nếu! nếu như bị cứ báo, ít nhất ba năm tù.

*
*Một con trâu trưởng thành hiện nay giá có thể lên đến 24, 25 triệu.

Trộm trâu sẽ bị quy vào tội trộm cắp tài sản, tùy theo mức độ mà ở nước ta sẽ bị phạt từ 15 - 18 tháng tù giam.


Bên Trung Quốc thì mình không rõ.

Nhất là những năm 90 khi con trâu vẫn là những "người bạn nhà nông" chính của nông dân.

Gã chột dạ, bình thường gã ra ngoài hù dọa người khác, dùng nắm đấm đe dọa người khác, bây giờ mình và đàn em đều đánh không lại một tên du con, thì còn làm gì được!
Trong lòng anh Long có tính toán, trên mặt nở một nụ cười, "Đều là anh em, không để bụng, không để bụng.

"
Thôn của chú cũng không có gì hay để chơi, lần sau không tới nữa là được.

"
"Vậy là tốt rồi.

" Vệ Minh Ngôn cười, thấy mấy cái đầu đang lấp ló ngoài cửa hóng hớt, thấy hắn nhìn lại thì vội vàng trốn như trốn quái thú, biết là hàng xóm nghe động chạy qua xem nên hắn bước ra ngoài.

Mấy người đang hóng ngoài cửa nhà hắn sợ hãi chạy đi mất, chỉ còn mỗi ông lão hàng xóm thọt chân đứng ở bên trái không chạy nổi, kinh hoảng lết chân lui về phía sau, ánh mắt nhìn về phía Vệ Minh Ngôn tràn ngập sợ hãi.

Tuy rằng nói bọn họ biết hắn từ nhỏ đến lớn, tuy rằng hắn không đàng hoàng nhưng bình thường gặp mặt cũng chào một tiếng cô chú, ông ta cũng không tới mức sợ hãi như thế, nhưng sau khi nhìn thấy một sân đầy người nằm như vậy thì lại khác.

Chính mắt ông nhìn thấy, đó là đám lưu manh ở trấn trên, ngay cả bọn chúng còn dám đánh, tên du côn này còn cái gì không dám làm nữa.

"Chú Trần, làm chú sợ rồi à?"
Thấy dáng vẻ sợ hãi run lập cập của ông cụ này, Vệ Minh Ngôn nở một nụ cười trước, sau đó giải thích, "Vừa nãy bọn cháu đang tập đánh nhay, lần sau chúng cháu sẽ lên trên thị trấn để luyện.

"
"Luyện, luyện võ hả?"
Ông Trần hiển nhiên không tin lời của hắn, nào có chuyện luyện võ mà nằm sấp xuống như cậy.

"Thật, là chiêu thức ta mới học, à chú Trần này, cháu nhớ là chú làm nghề mộc nhỉ, khi cháu còn nhỏ, chú còn từng làm cho cháu một cái còi bằng gỗ để chơi mà.


"
Không biết vì sao hắn nhắc tới chuyện này, ông Trần run rẩy trả lời, "Anh còn nhớ à.

"
Trước kia lúc nào tên du côn này cũng bị cha hắn đánh, trên người cậu bé con lúc nào cũng xanh tím, mấy người hàng xóm như bọn họ không chịu được tiến lên khuyên bảo cũng vô dụng, còn suýt nữa bị đánh, sau này cũng chỉ có thể trơ mặt nhìn cậu bé bị đánh.

Cậu nhóc ăn không đủ no, còn luôn bị cha đánh, mấy đứa nhỏ khác đều sợ cha hắn, không muốn chơi với hắn, cháu trai của ông Trần hồi đó cũng tầm tuổi Vệ Minh Ngôn, thấy hắn đáng thương quá nên làm cho hắn một chiếc còi gỗ, không đến mức chỉ biết bào đất để chơi.

Phải nói rằng, người dân thời đại này cũng tương đối thuần phác, sau khi cha của Vệ Minh Ngôn mất, cả làng góp gạo nuôi lớn hắn, không ngờ lại nuôi dưỡng ra một tên du côn, ngày thường mọi người cũng chỉ than thở vài câu, chứ cũng không nghĩ là hắn sẽ có liên quan tới đám người này.

Hôm nay ông Trần đang ở trong vườn xem gà nhà mình nuôi có đẻ trứng hay không thì nghe thấy tiếng Long ca vang lên ở cách vách, còn có tiếng gõ cửa càng ngày càng lớn, sau đó bên kia đánh nhau, ông sợ có chuyện mới vội vàng chống quải trượng đi qua xem.

Vốn dĩ đang nghĩ nếu Vệ Minh Ngôn bị đám người anh Long đánh, lão còn có thể hỗ trợ báo cảnh sát, ai ngờ khi tới nới lại thấy những người khác nằm trên đất.

Ngày xưa tên du côn đâu nghĩ rằng ông cụ có ý tốt, chắc chắn hắn ta còn nghĩ ông tới hóng chuyện, lúc này Vệ Minh Ngôn lại hiểu được điều đó.

Hắn biết rõ hình tượng của tên du côn này trong mắt người trong thôn, nếu muốn thay đổi hình tượng thì phải ra tay từ người bên cạnh mình trước.

"Chú Trần, nhà cháu muốn làm một băng ghế, chú xem chú có giúp cháu làm một cái được không?"
Làm băng ghế!
Ông Trần nhẹ nhàng thở ra, lão còn tưởng tên du côn này tóm mình lại là định làm gì lão cơ, nói mãi hóa ra là muốn nhờ làm một cái băng ghế.

Làm băng ghế dễ, lão chỉ cần đi ra ngoài nhặt đại một chút gỗ, làm một lát là xong thôi.

"Được, lão sẽ làm cho anh một cái.

"
"Ai! Cảm ơn chú Trần.


" Vệ Minh Ngôn vừa nói cảm ơn vừa nhét tiền vào tay ông.

Ông Trần vừa thấy đã giãy nảy, "Cái thằng này, đưa tiền làm gì, làm có mỗi cái băng ghế thôi mà?"
Nếu bảo làm một cái bàn, không trả tiền ông còn chửi thầm hai câu, dù sao cũng tốn nhiều thời gian hơn, nhưng loại băng ghế nhỏ này thì đáng mấy tiền.

Tính tình ông lão chất phác, lúc đó đang định trả lại, nhưng bị Vệ Minh Ngôn dúi lại vào tay, chàng trai trẻ tuổi anh tuấn vẫn vô tư cười nói, "Cầm lấy đi chú, mấy năm nay chú quan tâm nhiều đến cháu, hơn nữa đi chợ mua băng ghế cũng phải mất tiền mà?"
"Đi chợ mua cũng không tốn nhiều như vậy!"
Hai người đẩy tới đẩy lui, cuối cùng Vệ Minh Ngôn nói một câu, "Chú biết cháu từ nhỏ tới lớn, hay dặn cô Trần đưa đồ ăn sang cho cháu, trong lòng cháu từ lâu chú đã giống như người thân của mình rồi, tiền này chú không nhận, cháu đành phải đi nơi khác mua, cũng tốn bằng này tiền, nếu thật sự không được thì chú cứ xem như là đứa cháu này hiếu thuận chú đi.

"
Lần đầu tiên ông Trần nghe thấy hắn nói như thế, trong lòng ông vừa cảm động vừa đau xót, đành phải nhận, "Anh yên tâm, lão Trần nhất định làm cho anh một cái.

"
"Ai, thôi cháu đi vào trong rửa mặt một cái đây, tỉnh dậy cháu còn chưa rửa mặt nữa.

"
Thấy Vệ Minh Ngôn vừa nói vừa ngại ngùng vò đầu, nỗi sợ trong lòng ông Trần biến mất lúc nào không hay.

Rốt cuộc là đứa bé mình quan tâm từ nhỏ đến lớn, sao lại nỡ làm hại lão được.

Vệ Minh Ngôn về phòng, ông Trần than thở chống quải trượng đi về, mấy người hàng xóm trốn ở chỗ xa thấy Vệ Minh Ngôn đi rồi, lúc này mới dám vây quanh đi lên.

"Ông Trần, du côn nói gì với ông thế? Tôi thấy nó cứ lôi kéo không cho ông đi mà?"
"Đúng thế, nó có dọa ông không?"
Bọn họ mồm năm miệng mười hỏi, ông Trần cười lắc đầu nói, "Thằng bé nhờ lão làm giúp một cái băng ghế.

"
"Băng ghế?"
Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhất thời vô cùng ngạc nhiên.

"Đúng vậy, nhìn xem, trả cho lão một đồng tiền, lão không nhận cứ một hai phải đưa cho lão, nói là lão biết thằng bé từ nhỏ đến lớn, trong lòng nó đã sớm xem lão như người thân, ai, cậu ấy cũng biết nhớ ơn, đã lâu như vậy vẫn còn nhớ chuyện lão từng làm tặng cho cậu ấy một cái còi nữa.

"
Du côn biết nhớ ơn?
Nhớ tới cái tên lúc nào cũng đi bộ trong thôn rình trộm trứng, trộm gà, sắc mặt của mấy người hàng xóm đều hơi cổ quái nhìn về phía ông Trần.


Hay là ông lão bị dọa cho ngu rồi.

Ông Trần thấy bọn họ không tin, nhấc quải trượng lên gõ gõ mấy cái vào mặt đất, giải thích, "Nếu không nhớ ơn, làm sao có chuyện đã lâu như vậy mà những tên côn đồ ở trấn trên từng phá thôn bên cạnh lại chưa bao giờ qua chỗ chúng ta?"
Điều này cũng có lí!
Trong thôn bọn họ đích xác không có tên côn đồ nào tới.

Thấy đám người hàng xóm suy tư gì đó, ông Trần vuốt chòm râu dài của mình, tổng kết, "Nếu không phải du côn chơi cùng với mấy người bọn họ, sao chúng có thể bỏ qua cho thôn của chúng ta, bình thường cũng vẫn gọi chúng ta một tiếng cô chú, đúng chưa?"
"Hình như là như thế! "
"Đúng thật, tôi nghe nói thôn bên cạnh hay bị mất cắp gà, thôn chúng ta chưa từng bị như vậy.

"
Nếu Vệ Minh Ngôn nghe được tiếng nói bên ngoài, chắc chắn sẽ cười thầm mấy cái.

Đúng, du côn không ăn trộm gà, hắn trộm trứng gà.

Còn việc không cho anh Long tới thôn bọn họ, thứ nhất anh Long chướng mắt cái thôn này nghèo, thứ hai nếu gây thù hằn quá, hắn chỉ có một mình, người quen toàn là mấy huynh đệ ăn nhậu không thân thiết gì, nếu bị đuổi ra khỏi thôn thì chỉ có khổ hắn.

Chẳng qua bây giờ những chuyện đó đều không phải vấn đề.

Vệ Minh Ngôn mở cửa sau ra, nhìn quanh bốn phía, sau khi xác định không có ai mới nỏi nhỏ, "Lan Lan, em về trước đi, anh sẽ lập tức tới nhà em cầu hôn, nhất định không để em chịu ấm ức.

"
Oán hận khi bị thất thân trong lòng Dịch Chỉ Lan sau khi nhìn thấy vết bầm trên mặt hắn đã biến mất không còn tăm hơi, cô nhìn người yêu, hơi há mồm, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Thôi, Vệ Minh Ngôn đối xử tốt với cô là được, chịu khổ một tí cũng không sao, chờ bao giờ cô có việc làm, sau này mọi thứ sẽ tốt lên thôi.

"Lan Lan, em yên tâm, nhất định em sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất, mua thật nhiều vòng vàng cho em đeo!"
Người trong thôn hâm mộ nhất là các loại trang sức bằng vàng, bạc.

Dịch Chỉ Lan đứng ngoài cửa, đỏ mắt gật đầu, xoay người rời đi.

Mặc dù cô không tin.

Minh Ngôn làm sao mua nổi trang sức vàng cơ chứ!.