Sở Tổng, Xin Hãy Tránh Đường!

Chương 17




Tuy run rẩy nhưng gia chủ nhị phòng vẫn giữ cho mình được một tia lí trí cuối cùng.

Hắn làm mọi chuyện vô cùng kín kẽ, đến cả bên kia cũng không có khả năng biết người uỷ thác nhiệm vụ là hắn. Nếu có biết, với nghiệp vụ của bọn họ cũng không thể khai ra. Không có khả năng con nhãi này lại biết được.

Chắc chắn nó chỉ đoán mò mà thôi, chắc chắn là như vậy.

Nghĩ đến đây, gia chủ nhị phòng không tự chủ được mà cười lạnh một tiếng.

Có thông minh thế nào thì vẫn chỉ là con nhãi ranh chưa hiểu sự đời mà thôi!

"Cháu gái à, cháu vu oan cho cậu như vậy, nếu để ba cháu biết được thì sẽ không hay đâu, bây giờ cháu chỉ cần thành thật xin lỗi cậu thì cậu sẽ tha thứ cho cháu. Còn nếu không... "Gia chủ nhị phòng nói đầy ẩn ý.

Đường Tinh lúc này để lộ ra chút biểu cảm ngoài ý muốn.

Này là dọa trẻ em ba tuổi sao? Không phải lão đầu này lại coi mình như lúc nhóc con đó.

Lúc này, biểu cảm kia của Đường Tinh đã rơi vào mắt gia chủ nhị phòng.

Quả nhiên, vẫn chỉ là đoán bừa, không có chứng cứ mà đòi buộc tội hắn?? Ha, nằm mơ!!!

Con ngươi Đường Tinh khẽ chuyển động, để lộ ra một tia lãnh ý "Ông nghĩ ông là ai? À... Hay là ông nghĩ, chuyện kia tôi không có chứng cứ nên không thể buộc tội ông? Buồn cười thật đấy. Hay là, tôi làm một thí nghiệm nhỏ, cho ông mở rộng tầm mắt. Dù sao, cha mẹ tôi cũng vừa trở về."

Đường Tinh chỉ ra ngoài sân, một chiếc Maybach đang từ từ tiến vào.

Ngay lập tức, Đường Tinh chạy ra cửa chính, ngồi bệt xuống đất giả vờ khóc.

Cả nhà nhị phòng nhìn thấy thì trong lòng bỗng chột dạ không thôi. Rốt cuộc cô ta định làm gì vậy??

Lúc này, Đường gia chủ và Đường phu nhân bước vào, thấy chuyện như vậy thì không khỏi nhíu mày.

"Chuyện gì xảy ra vậy? "Đường gia chủ lên tiếng trước.

Đường phu nhân sau khi thấy Đường Tinh ngồi gục dưới đất thì hốt hoảng đỡ cô dậy.

Đường gia chủ nhìn thấy vậy liền ném cho đám người nhị phòng một ánh mắt cảnh cáo.

Gia chủ nhị phòng thấy có gì đó không đúng liền vội vàng nói"Đại ca, tính của em anh cũng biết, sẽ không bao giờ có chuyện đi gây sự với con bé, ở đây chắc chắn có hiểu lầm rồi. Huống hồ, chỗ em đứng cách xa con bé như vậy, sao có thể... "

Đường gia chủ ra hiệu cho Đường Minh ngừng lại, quay sang hỏi Đường Tinh "Chuyện này là sao, tại sao con khóc? "

Đường Tinh chỉ tay về phía bọn người nhị phòng " Bọn họ đẩy con"

Gia chủ nhị phòng nghe vậy, trong lòng liền dâng lên một tia cảnh giác.

Con nhỏ này quả thực không biết trời cao đất dày là gì, lại dám bịa đặt trắng trợn như vậy.

Chỗ Đường Tinh ngã cách bọn họ 7-8 mét, loại chuyện hoang đường này, Đường Tinh Hải ( Đường gia chủ) chắc chắn sẽ không tin.

Đường Minh vẫn đinh ninh Đường Tinh Hải chắc chắn sẽ đứng về phía mình, nhưng không ngờ, Đường Tinh Hải lại làm trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng của ông ta.

"Người đâu, ba người này hành hung tứ tiểu thư, lôi ra ngoài đánh 100 gậy rồi đuổi đi. " Đường Tinh Hải lạnh lùng nói.

"Cái gì?!? " Cả nhị phòng nghe xong đều ngẩn ngơ.

Bọn họ vừa nghe thấy cái gì??

Nhị phòng phu nhân lập tức lên tiếng "Anh chồng, chuyện này xử lý như vậy có phải hơi quá đáng không? "

"Chuyện của nhà tôi, từ khi nài đến lượt cô lên tiếng? Hơn nữa, con gái tôi nói hai nguoif đánh nó thù chính là hai người đánh, vô luận là bất hợp lý hay không, lời con bé nói tôi đều sẽ tin tưởng." Đường gia chủ lườm nhị phòng phu nhận một cái, nhàn nhạt đáp lời.