[Song Hoa Điếm Đồng Nhân] – Sương Hoa Dạ Ngâm

Chương 10




Vương bãi triều trở về, thấy Yam đã thay đổi y phục, đang chờ y cùng dùng ngọ thiện (bữa trưa), không khỏi trong lòng vui sướng, cảm giác giống như hai người hoàn toàn khôi phục quan hệ như trước đây.

“Điện hạ, buổi chiều ngài có bận chuyện gì không?” Dùng xong ngọ thiện, Yam đang cùng Vương uống trà đột nhiên lên tiếng hỏi.

Vương nói: “Không có chuyện gì đặc biệt. Như thế nào, Hồng Tổng quản có việc sao?” Thanh âm của Vương ung dung thoải mái, tiếng “Hồng Tổng quản” này mang theo ý tứ vui đùa.

Yam mỉm cười, nói: “Đúng là có việc muốn xin điện hạ”

“Nga?” Vương cảm thấy hứng thú nói: “Chuyện gì?”

Yam nói: “Vi thần muốn hướng điện hạ xin lệnh bài điều binh”

Vương ngừng một chút, giương mắt nhìn hắn một cái, vuốt cằm nói: “Có thể”

Yam không nghĩ tới Vương lại dễ dàng đáp ứng như thế, ngược lại bị sửng sốt một chút, nói: “Điện hạ không hỏi ta vì sao lại muốn lệnh bài điều binh sao?”

Vương ôn nhu cười nói: “Hồng Lân, trẫm biết ngươi muốn lệnh bài nhất định có lí do. Ngươi làm cái gì, trẫm cũng đều tin tưởng”

Yam bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ cảm động, trái tim giống như có một dòng nước ấm áp chảy qua.

Loại cảm giác này thật xa lạ, nhưng hắn cũng rất thích. Hắn biết Vương đối với chính mình thập phần tín nhiệm, hơn nữa xem qua nguyên kịch, càng đối thâm tình của Vương hiểu rõ. Đừng nói là lệnh bài điều binh, dù là lấy nửa giang sơn, hay thậm chí là tính mạng, Vương cũng tuyệt không tiếc rẻ.

Đây là một dạng tình cảm gì a? Vì sao lại bất cố nhất thiết (xem nhẹ mọi thứ) như vậy?

Hiện tại Yam còn không thể lý giải, nhưng hắn đã chậm rãi tiếp cận loại tình cảm như thế này.

Vương cũng không có hỏi nhiều, buổi chiều quả nhiên tận tay đem lệnh bài để vào trong tay Yam, thật sâu nhìn hắn, ôn nhu nói: “Hồng Lân, Kiện Long Vệ không thể đụng đến binh quyền. Trẫm cho ngươi lệnh bài này, chính ngươi phải cẩn thận một chút, không cần để cho các đại thần biết”

Yam nói: “Điện hạ yên tâm, ta sẽ không làm ngài khó xử”

Vương chính là tín nhiệm hắn như thế, thậm chí còn dặn dò hắn khi sử dụng lệnh bài phải cẩn thận, không cần lưu cho người khác đàm ngôn (chuyện để nói). Nhất ngôn nhất hành (từng lời nói, từng hành động), đều là vì hắn mà suy nghĩ. Đầu đào báo lí (có đi có lại), Yam tự nhiên cũng không muốn để Vương thất vọng.

Đây đồng thời là một thử thách. Một thử thách dành cho hai người.

Tín nhiệm là vấn đề trọng yếu nhất trong việc sống chung giữa hai người. Nếu có thể thông qua ải này, tình cảm của cả hai sẽ có thể chân chính tiến lên một bậc.

Có được lệnh bài, Yam lập tức kêu Hàn Bách đến, lệnh cho hắn suốt đêm đi đến doang trại ngoài thành điều binh. Đồng thời thủ vệ kinh thành cũng theo lệnh của hắn mà trở nên khẩn trương.

Ngày hôm sau, ba vạn cấm vệ quân điều nhập hoàng thành, Phác Thắng Cơ lập tức nhận được tin. Khi hắn biết là Hồng Lân lén điều động binh mã, không khỏi trong lòng mừng thầm, cảm thấy được đây chính là một thời cơ tốt, lập tức hội báo (báo cáo) cho Vương.

“Điện hạ, Hồng Tổng quản làm như vậy cực kỳ không thích hợp. Vọng động quân quyền, là tội lớn!”

Vương ngồi ngay ngắn trên chủ vị (vị trí chủ/chính), nhìn Phác Thắng Cơ trung thành và tận tâm đang tức giận quỳ gối trước mặt, thản nhiên nói: “Lệnh bài điều quân là trẫm cho Hồng Tổng quản. Chuyện này, Phác Phó tổng quản không cần hỏi đến”

Phác Thắng Cơ trong lòng tức giận gào thét: Điện hạ, ngươi chính là thương hắn đến vậy! Tín nhiệm hắn đến vậy sao?

Hắn không cam lòng, cúi đầu cung thuận (kính cẩn nghe theo): “Dạ” lại bỗng nhiên nói: “Điện hạ, nội cung Vương hậu mấy ngày nay có chút tin tức”

Ánh mắt Vương khẽ động, nói: “Cái gì tin tức?”

Phác Thắng Cơ trộm nhìn sắc mặt Vương, thật cẩn thận nói: “Cung nữ cận thân của Vương hậu, Nhu Hương, khắp nơi hỏi thăm tin tức của Hồng tổng quản”

Hai tròng mắt của Vương chợt trở nên sắc bén thâm trầm, nói: “Nàng hỏi thăm được gì không?”

Phác Thắng Cơ biết cơ hội tới, nói: “Vi thần vẫn nghiêm mật theo dõi cung điện của Vương hậu, cũng không để nàng hỏi thăm được bất kỳ tin tức nào. Chính là đêm qua…vi thần trong lúc vô ý biết được, Hồng Tổng quản cũng không có quay về phòng của mình”

Vương ánh mắt nhất khiêu (động một cái), vẻ mặt trở nên nghiêm khắc mà lãnh khốc, đột nhiên lạnh lùng nói: “Phác Phó tổng quản, hành tung của Hồng Tổng quản cần ngươi hồi báo sao? Trẫm khi nào thì lệnh cho ngươi giám thị Hồng Tổng quản!?”

Phác Thắng Cơ lập tức hoảng sợ dập đầu quỳ xuống thỉnh tội: “Điện hạ bớt giận. Vi thần chính là trong lúc vô ý biết được, cũng không có ý gì khác. Vi thần biết tội, thỉnh điện hạ bớt giận”

Vương bề ngoài giống như cực kỳ tức giận, trấn định một chút, trầm giọng nói: “Phác Phó tổng quản, ngươi lui ra đi. Trẫm hi vọng về sau không phải nghe được bất cứ tin tức nào liên quan đến Hồng Tổng quản từ miệng ngươi”

“Tuân lệnh”

Phác Thắng Cơ cuốn quít lui ra.

Hắn tự tiện phỏng đoán tâm tư của Vương, nguyên bản là muốn tạo ấn tượng tốt, lại không nghĩ rằng Vương hội tức giận đến vậy. Bất quá…trước khi hắn đóng cửa lui ra, lén lút liếc mắt một cái, thấy Vương rủ xuống lông mi, biểu tình có chút đăm chiêu liền biết chính mình đã châm ngòi thành công, mầm mống hoài nghi đã xuất hiện trong lòng của Vương. (đoạn này ghét thằng này kinh khủng =”= nó còn ác dài dài…)

Hồng Lân…Hồng Lân…Chẳng lẽ tối hôm qua ngươi thật sự đi tìm Vương hậu sao?

Vương gắt gao nắm chặt lấy tay vịn của cái ghế, dùng sức đến mức gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên.

Buổi chiều ngày hôm qua, Hồng Lân sau khi lấy được lệnh bài điều binh, không biết vội cái gì liền đi mất, buổi tối cũng không có quay về tẩm thất ngủ.

Loại sự tình này trước kia cũng thường xảy ra. Hồng Lân có một gian phòng ngủ của chính mình, có khi đi ra ngoài ban sai (việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa) về trễ sẽ ngủ lại nơi đó.

Tối hôm qua Vương đợi đến khuya vẫn không thấy Hồng Lân trở về, nghĩ có lẽ hắn trở về phòng của chính mình. Nguyên bản y muốn đi đến xem thử, nhưng nghĩ đến buổi tối ngày hôm trước hai người không kiêng nể gì mà hoan hảo, chính mình thắt lưng, hông đến bây giờ vẫn còn đau nhức không thôi, nếu là đi gọi hắn chẳng khác nào tự giễu chính mình dục vọng vô hạn, tựa như đang chờ đợi hắn.

Vì thế Vương suy nghĩ một chút, khó có được ngượng ngùng, không có đi tìm Hồng Lân mà ngủ một mình. Không ngờ hiện tại lại nghe Phác Thắng Cơ nói Hồng Lân tối hôm qua không có trở về phòng.

Như vậy hắn đang làm cái gì? Đêm qua ở nơi nào? Chẳng lẽ là Vương hậu…Không! Không có khả năng! Vương hậu vẫn bị mình giam lỏng, còn có Phác Thắng Cơ luôn luôn trông coi nàng.

Nhưng là có thể có người phản bội, lén để cho hắn đi vào? Hơn nữa Hồng Lân điều động đại quân vào thành rốt cuộc muốn làm gì? Hắn có tính toán gì vì sao không nói với trẫm?

Vương đang miên man suy nghĩ, sắc mặt cũng biến đổi không ngừng, chợt nghe tiếng cửa mở ra, một người đi đến.

“Điện hạ”

Vương đột nhiên ngẩng đầu liền thấy Hồng Lân một thân lam bào (y phục màu lam), thon dài đẹp đẽ đi đến.

Yam vừa rồi ở hành lang gặp Phác Thắng Cơ, đối phương ghé vào tai hắn không có hảo ý thấp giọng nói khẽ: “Hồng Tổng quản, đừng tưởng rằng có Vương che chở ngươi có thể muốn làm gì thì làm”

Yam thản nhiên nói: “Liên quan gì đến ngươi!”

Phác Thắng Cơ bị loại thái độ lạnh nhạt khinh thường này của hắn làm cho kinh ngạc, không khỏi cực kỳ tức giận, cười lạnh một tiếng, nói: “Tự ý điều ba vạn quân vào thành, nếu để cho điện hạ cùng các đại thần trên triều biết, ta xem ngươi giải thích như thế nào”

Yam quả thực mặc kệ hắn, đẩy hắn sang bên cạnh, sau đó không chút để ý thân thủ phủi phủi bả vai của chính mình, nói: “Nước miếng của ngươi phun lên vai của ta”

“Ngươi—-” Phác Thắng Cơ sắc mặt đỏ bừng, tức giận đến cơ hồ muốn phát điên.

Yam vẫn giữ biểu tình nghiêm trang của Hồng Lân, nói: “Phác Phó tổng quản vẫn là tự chú ý chính mình nhiều một chút. Ít quản chuyện của người khác đi” Nói xong thản nhiên rời đi. Chỉ để lại một người đứng tại chỗ sắc mặt từ hồng biến trắng, lại từ trắng biến xanh, tức giận đến gần chết.