Sống Lại Để Yêu Anh - Dungly

Chương 25: Húc mừng sinh nhật... Hy Hy!




"Cô đe doạ tôi?"-Tần Vũ Khiêm trừng mắt lớn nhìn cô.

"Anh nghĩ sao?"-Cô không trả lời hắn, hỏi ngược lại. Miệng nở nụ cười lạnh.

"Đúng là đồ đàn bà điên!"-Tần Vũ Khiêm vứt bỏ tôn nghiêm, nhìn cô châm chọc.

"Cậu ăn nói cho cẩn thận! Tôi không ngại việc khiến cho công ty ba cậu phá sản đâu!"-Lạc cha ánh mắt tức giận. Tên cặn bã này cư nhiên dám xúc phạm con gái ông?

"Hừ! Cha nào con nấy!"-Tần Vũ Khiêm nhịn không được hét lớn vào mặt Lạc cha.

"Vậy sao?"-Lạc cha nhìn hắn cười lạnh.

"Đúng vậy! Sao nào?"-Tần Vũ Khiêm cười đắc ý nhìn Lạc cha. Hình như chọc giận ông khiến hắn ra hả hê.

"Quản gia!"-Lạc cha hấc hàm.

Quản gia gật đầu tỏ ý đã hiểu. Một lát sau phía sau lưng hắn có 2 tên áo đen hung bạo kéo hắn ra ngoài.

"Thả tôi ra!"-Tần Vũ Khiêm cứ như một tên điên bị lôi xềnh xệch ra ngoài.

Lát sau không khí trở nên âm trầm hẳn.

"Mọi người cũng đã nghe con gái tôi nói rồi chứ? Minh Vũ con rể tương lai của Lạc gia! Đồng thời cũng là chồng tương lai của con gái tôi!"-Lạc cha lên tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngùng này.

Lát sau phía dưới mới xuất hiện những trành pháo tay cùng tiếng hò reo chúc mừng.

"Minh Vũ! Con lại đây!"-Lạc cha quay lại nhìn anh.

"Con sao?"-Anh nhất thời lúng túng.

"..."-Lạc cha chỉ gật đầu không trả lời.

"Đây chính là con rể tương lai của Lạc gia chúng tôi! Tôi xin chính thức tuyên bố công ty đá quý MV&LH của chúng tôi sẽ chuyển giao lại cho thằng bé này! Mong mọi người giúp đỡ!"-Lạc cha mỉm cười vỗ vai anh.

"..."-Anh không nói chỉ mỉm cười cúi thấp người cung kính với những người phía dưới.

Anh cứ ngỡ như hôm nay chính là mơ vậy. Anh cư nhiên lại là con rể Lạc gia... sau đó còn được làm chồng cô... kì thật việc này có nghĩ anh cũng không dám nghĩ tới...

Lạc cha thấy thái độ này của anh thì vô cùng hài lòng.

"Hy Hy lại đây con!"-Lạc mẹ nắm tay cô bước lại gần anh.

"Minh Vũ! Con gái ta gửi con chăm sóc!"-Lạc mẹ nhìn anh cười ôn nhu, nắm tay cô đặt lên tay anh.

Anh nhìn cô đến thất thần, trái tim anh đập liên hồi. Hôm nay... cô thật đẹp...!

"Vâng..."-Anh ngại ngùng cúi đầu.

"Giỏi lắm!"-Lạc mẹ nhìn anh cười hài lòng.

Cô nhìn anh mà trong lòng hạnh phúc vô cùng. Cô đã nói với Lạc cha và Lạc mẹ về việc này trước. Họ cũng rất vui mừng nhưng trong lòng cũng lo sợ anh sẽ từ chối. Nhưng xem ra... là họ lo xa quá rồi! Thằng bé này yêu con gái họ rất nhiều cơ mà!

****

"Minh Vũ!"-Cô vùi đầu vào lưng anh. Tham lam hít thở mùi hương trên người anh.

"Hy Hy...."-Anh chầm chậm xoay người lại đối diện với cô.

"Hửm?"-Cô vẫn ôm chặt anh không buông. Giọng có chút nũng nịu.

"Chuyện hôm nay... là thật sao?"-Anh trong lòng có chút khẩn trương... anh rất sợ... chuyện này chỉ là một giấc mơ...

"Anh không tin em sao?"-Cô ngước lên nhìn anh.

"Không phải.... anh chỉ sợ đây là một giấc mơ...."-Anh luống cuống giải thích.

"Không phải mơ đâu!"-Cô nhìn anh cười ngọt ngào.

Sau đó cô nhìn anh cười nham hiểm. Anh vẫn chưa ý thức được thì cảm giác được môi mình đang bị "độc chiếm". Nhìn xuống thì phát hiện là môi cô.

Môi cô... thật ngọt!

Nó khiến anh có xúc động muốn "chiếm hữu".

Anh bây giờ trong đầu trống rỗng. Không tự giác mà ôm eo cô.

Cô thấy anh vụng về đáp trả mình mà trong lòng không khỏi buồn cười. Người đàn ông này của cô thật đơn thuần a!

Cô thấy anh bắt đầu không để ý mà tách hai hàm răng anh ra. Chiếc lưỡi nhanh nhẹn khuấy đảo trong cái miệng nhỏ ấm áp của anh.

Ừm... mùi vị của anh không tệ nha!

"Ưm...."-Cô bắt đầu cảm thấy hơi khó thở.

Anh nghe tiếng cô phản kháng thì vội buông môi cô ra. Nhìn môi cô có chút sưng tấy khiến anh thật đau lòng...

"Quà em đâu?"-Một lát sau cô lên tiếng đánh tan bầu không khí ngượng ngùng này.

"Sao?"-Anh nghe cô lên tiếng thì nhất thời không phản ứng kịp. "À đây!"-Anh vội vàng mốc ra một hộp quà màu hồng đính một chiếc nơ xanh lam xinh xắn.

"Chúc mừng sinh nhật... Hy Hy!"-Anh ngại ngùng gãi gãi đầu.

"Cảm ơn anh!"-Cô nhận hộp quà từ tay anh mà lòng ấm áp vô cùng.

"Woa! Anh đeo cho em đi!"-Cô bốc hộp quà ra là một sợi dây chuyền bạc có hình con gấu ở giữa trông vô cùng đáng yêu.

"À để anh... đeo cho em!"-Anh vội vàng đi vòng ta đằng sau. Cẩn thận vén tóc đeo dây chuyền vào cái cổ trắng nõn cho cô.

Cảm giác lành lạnh ở cổ khiến cô vô thức sờ lên sợi dây chuyền.

Thật đẹp!