Sống Lại Mang Theo Không Gian: Quân Thê Đừng Xằng Bậy

Chương 32



Editor: May

“Muốn cho Sở gia chúng tao giúp đỡ, không có cửa đâu!”

Vừa rồi Sở đại cữu bị Sở Từ chọc tức, nhưng lúc này lại cảm thấy Sở Từ tới cũng đúng lúc, nhân cơ hội này buộc Sở Đường làm quyết định.

Ông ta cũng không tin Sở Đường sẽ ngốc đến đi cùng Sở Từ, nếu nó thật làm như vậy, chỉ sợ về sau đừng nói là đi học, chính là ăn cơm đều khó khăn.

Dù sao tuy rằng nó có sức lao động, nhưng nuôi một kẻ mập mạp như Sở Từ cũng không dễ dàng.

Sắc mặt Sở Đường cứng đờ, song quyền nắm chặt.

Cậu không ngốc, biết một khi chọn người trước, liền không còn có đường sống đổi ý, về sau cả đời đều sẽ ngốc ở thôn Thiên Trì, làm một người phổ phổ thông thông, thậm chí đều không có cơ hội đi tìm cha ruột của mình, hỏi ông ta nguyên nhân rời đi.

Đi theo Sở Từ……

Sở Đường cười khổ một chút, về sau áp lực sẽ rất lớn, hơn nữa lại qua hơn một tháng nữa liền khai giảng, hai người bọn họ chạy đi đâu tìm nhiều học phí như vậy?

“Sở Đường, chị biết em lo lắng chuyện gì, nhưng chị là chị em, em tin chị một lần, được không?”

Lúc này, Sở Từ nói với cậu.

Ánh mắt kiên định mà nghiêm túc.

Tuy rằng hiện tại cô chỉ có năm đồng tiền, nhưng cũng không đại biểu về sau vĩnh viễn chỉ có bấy nhiêu.

Hai người bọn họ bốn bàn tay, trên không có già dưới không có nhỏ, không cần ăn nhờ ở đậu, không có những áp lực đó, còn có thể không đi học được sao?

Huống hồ cô và Sở Đường đều mười bảy tuổi, ở trong thôn này, mười bảy tuổi đã không xem như trẻ con, là người lớn có sức lao động, mặc kệ tính như thế nào, tổn thất đều là Sở gia.

Nhịp tim của Sở Đường thực mau, lúc này nhìn ánh mắt của cô, lại có loại tín nhiệm không hiểu, cái loại cảm giác này là trước nay chưa từng có.

Nhìn đôi mắt này của Sở Từ, Sở Đường ma xui quỷ khiến gật gật đầu, mà phản ứng lúc này đã bị Sở đại cữu nhìn thấy, cho dù cậu muốn đổi ý đều chậm.

“Giỏi lắm, mày thà rằng đi theo một dã nha đầu sống ngày tháng khổ cũng không nhận người cha như ta đúng không!"

"Ta thật hối hận lúc trước không ném mày cùng với dã loại này!”

Sở Thắng Lợi nổi giận, ông ta quả thực không thể tin được Sở Đường lại thật sự đồng ý với lời của Sở Từ.

Thật ra mà nói, nếu Sở Đường năm nay chỉ mười tuổi, đứa nhỏ này đi cũng đi thôi, dù sao cũng không phải con ruột….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.