Song Sinh

Chương 50




"Uyển Uyển, không phải hôm nay em phải giúp Tiểu Trí đi thử áo cưới ư, sao sớm như vậy đã về rồi" Anh trở về liền nhìn thấy bộ dạng chôn cả người vào trong chăn của tôi.

"Không được thoải mái nên em về trước." Tôi vùi đầu trong chăn, buồn buồn nói.

"Không thoải mái, là do bị cảm sao? Hay là hôm qua ăn quá nhiều đồ ăn vặt nên dạ dày không thoải mái." Anh đưa tay kéo chăn ra khẽ vuốt cái trán ướt mồ hôi của tôi.

"Em không sao, chỉ là đầu hơi choáng váng thôi." Tôi tiếp tục chôn mặt ở trong chăn không muốn để cho anh thấy đôi mắt đã khóc đến ướt nhẹp của tôi.

"Có phải bị sốt lên hay không, làm sao lại đột nhiên choáng váng đầu chứ, có muốn đến bệnh viện khám một chút hay không." Anh vẫn là lo lắng kéo chăn đắp trên đầu tôi ra, muốn đỡ tôi dậy.

"Uyển Uyển, em sao vậy, sao lại khóc chứ!" Anh xoay mặt của tôi qua lộ ra hai mắt sưng đỏ và vệt nước mắt chưa khô trên gò má của tôi.

"Không có gì, vừa rồi em mới xem một quyển tiểu thuyết, có chút cảm động." Tôi chỉ chỉ quyển sách ném trên giường giải thích lý do vì sao tôi khóc.

"Uyển Uyển, anh chưa từng thấy qua có người xem “Thần Thoại Hy Lạp” mà lại cảm động đến khóc cả, hơn nữa em cũng không phải là loại người đọc sách sẽ cảm thấy đau lòng, hôm nay rốt cuộc em bị làm sao vậy hả." Anh kéo tôi từ trên giường lên ôm vào trong ngực thật chặt.

"Anh à. . . . . ." Tôi kề mặt ở trước ngực anh cảm thụ vòng ôm ấm áp thuộc về tôi này, đây là của tôi, là chỗ tựa duy nhất còn sót lại để tôi có thể dựa vào, dù là bất kì ai cũng không thể cướp anh đi, ngay cả khi tôi biết rõ đây là sai lầm không thể được tha thứ thì cũng không thể ngăn cản quyết định của tôi.

Tôi đã đã cho các cô ấy cơ hội, cơ hội dài đến năm năm, nhưng sự chia lìa của chúng tôi lại không làm cho anh quên mất tôi mà yêu cô gái khác, nếu trách thì trách sự bất lực của các cô ấy, cũng là do các cô ấy không có nắm lấy cơ hội đó thật chặt, còn bây giờ tôi đã trở về tôi sẽ không cho họ thêm cơ hội nào nữa, vòng ôm này, phần ấm áp này từ lúc tôi trở về đến mãi mãi về sau sẽ chỉ có thể vĩnh vĩnh viễn viễn thuộc về tôi... tôi sẽ không cho phép họ tới cướp đi bất kỳ thứ gì thuộc về tôi.

"Uyển Uyển, rốt cuộc là sao vậy, tại sao em lại khóc?" Anh vươn tay vuốt vệt nước mắt vừa lăn dài trên má của tôi, có chút đau lòng hỏi.

"Không có gì, em chỉ là cảm thấy chỉ cần có anh ở bên cạnh em thì em liền thật hạnh phúc thật thỏa mãn, cái gì cũng không cần nữa." Mặc dù hôm nay lời Từ Tiểu Trí nói và nét mặt của Tiểu Nhã đã đả kích tôi rất lớn, nhưng tôi cũng sẽ không buông tay, hạnh phúc của tôi, tôi muốn tự mình nắm ở trong tay thật chặt, chắc chắn sẽ không để cho ai tới cướp nó đi.

"Uyển Uyển ngốc, anh sẽ luôn luôn ở bên em." Cánh tay anh vòng ở ngang hông tôi thật chặt, trán anh kề sát trán tôi, anh thấp giọng nói cho tôi nghe những lời ngon tiếng ngọt chỉ dành riêng cho tôi.

Mặc dù tấm hình kia đưa tới sóng gió không nhỏ, nhưng tôi vẫn mang về nhà sau đó lau sạch sẽ rồi đặt trên tủ đầu giường, trừ việc nhân vật chính trong tấm ảnh là anh em ruột ra thì đây không khác gì một tác phẩm đẹp.

Hôn lễ của Từ Tiểu Trí được diễn ra vào chủ nhật trong một ngày trời nắng ấm, bởi vì ngày thử áo cưới đã xảy ra chuyện đó nên tôi cảm thấy tốt nhất là tôi chỉ nên tham gia tiệc cưới buổi tối thôi, không quá thích hợp đi kích thích một cô dâu đang chuẩn bị kết hôn, dù sao đứng ở trong hôn lễ cũng quá khó coi mà đối với tất cả mọi người cũng không tốt lắm.

Nhưng trước ngày kết hôn một ngày Từ Tiểu Trí lại gọi điện thoại tới hi vọng sáng sớm mai tôi có thể tới giúp cô ấy chuẩn bị. Cô ấy cũng đã nói như vậy rồi nên mặc dù không muốn đi nhưng tôi lại cũng không tiện từ chối.

Tôi sửa sang lại hoa cưới và đồ trang sức này nọ ở trong phòng nghỉ ngơi của cô dâu, bởi vì sau hôn lễ sẽ cần dùng đến, từ lúc mới bắt đầu Từ Tiểu Trí liền lẳng lặng ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng nghỉ, mặc dù mặc áo cưới thuần trắng, cũng trang điểm rực rỡ như bao cô dâu vui vẻ sắp kết hôn khác, nhưng trên mặt Từ Tiểu Trí lại không có cái loại nụ cười vui vẻ đó, từ đầu tới cuối cô ấy đều nhìn tôi chằm chằm không biết là đang nghĩ cái gì.

"Tiểu Uyển Uyển, bây giờ mình đi xuống lầu giúp mẹ mình chào hỏi khách, khoảng nửa tiếng sau mình gọi điện thoại thì cậu dẫn chị mình xuống nha."

"Ừ, mình biết rồi, mình chờ điện thoại của cậu." Tôi gật đầu một cái tiếp tục sửa hoa cưới trong tay. Tiểu Nhã rời khỏi phòng nghỉ ngơi, trong phòng nghỉ liền lập tức tràn ra một loại không khí không tả được.

"Cậu biết không? Từ thật lâu trước kia tôi đã sớm bắt đầu thích Lý Ngự Chương rồi." Từ Tiểu Trí đứng lên đi tới bên cửa sổ nhìn dòng người đi lại ngược xuôi phía dưới, khẽ nói. Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô ấy một chút, lại tiếp tục cúi đầu không nói gì.

"Cậu ấy vẫn luôn không có bạn gái, mà tôi lại là nữ sinh duy nhất gần gũi với cậu ấy, tôi cảm nhận được ở trong mắt của cậu ấy tôi là đặc biệt."

"Năm năm trước hai người trở về ăn tết, sau khi chỉ có một mình cậu ấy trở lại thì cậu ấy liền thay đổi, không ngừng quen bạn gái cũng không dừng đổi người yêu, cậu biết không? Cậu ấy từng quen ít nhất là đồng thời bốn nữ sinh." Trong giọng của Từ Tiểu Trí mang theo vài phần ác ý không tả được.

"Thật sao?" Những thứ này ít nhiều gì thì tôi cũng đã nghe qua một chút từ trong miệng những người khác, hơn nữa chuyện này cũng đã qua rồi, dù cho anh có từng quen ít nhất là đồng thời bốn nữ sinh thì sao chứ, đến bây giờ người mà anh ấy vẫn yêu là tôi. Hình như tôi thờ ơ đã kích thích Từ Tiểu Trí, cô ấy đi về phía trước mấy bước ngồi ở trên băng ghế cách tôi không xa, cúi người đưa mặt sát lại gần tôi.

"Cậu biết Trần Vãn Hương không? Một cô gái trẻ chỉ mới có hai mươi hai tuổi."

"Anh cậu, cậu ấy đã hẹn cô ta đi ăn cơm, mua quần áo cho cô ta, dẫn cô ta ra ngoại ô dạo chơi, tôi còn từng thấy bọn họ tay nắm tay đi ở trên đường, cậu có biết không? Tôi nhìn thấy anh cậu hôn cô ta, còn thấy bọn họ đi ra từ trong khách sạn." Khuôn mặt đưa sát lại gần của Từ Tiểu Trí nhìn tôi cười đến có chút dữ tợn, tôi chưa bao giờ biết thì ra là đố kỵ có thể làm cho một phụ nữ xinh đẹp trở nên khó coi như vậy.

"Thật sao?" Tôi đứng lên muốn để hoa cưới và đồ trang sức lên bàn. Có vài thứ Từ Tiểu Trí nói có lẽ tôi còn biết rõ hơn cô ấy, tôi biết anh hẹn Trần Vãn Hương ăn cơm là đi ăn ở quán cơm làm cá hấp mà tôi thích ăn nhất, tôi biết anh mua quần áo là váy màu vàng cho Trần Uyển Hương, tôi biết anh dẫn Trần Uyển Hương đi làm tóc là làm cho mái tóc vốn là kiểu thịnh hành nhất biến thành tóc thẳng ngang eo, những thứ này tôi đều biết.

Nhưng còn chuyện hôn Trần Vãn Hương hoặc là từ trong khách sạn đi ra thì anh đã từng nói với tôi rằng anh và Trần Uyển Hương không có gì cả, vậy thì tôi liền cho là không có gì cả đi, bởi vì từ trước khi tôi nghe được đủ loại chuyện như thế này thì tôi cũng đã rất rõ ràng Trần Vãn Hương chỉ là một thế thân, một thế thân thay thế vị trí mà tôi đã tạm rời đi, anh chỉ là giống như một vị thần, dựa theo thói quen của tôi, theo sở thích của tôi mà biến một cô gái thành thế thân tạm thay thế vị trí của tôi mà thôi, cho nên tôi có thể tức giận cái gì được chứ.

Dường như thấy tôi không có tức giận hoặc đau lòng khóc thút thít mà đã làm cho Từ Tiểu Trí cảm thấy không có cảm giác thành công, khi cô ấy lại lần nữa muốn đến gần tôi nói gì đó thì điện thoại di động trong túi tôi đột nhiên vang lên. Điện thoại là Tiểu Nhã gọi tới, cho tôi biết mười phút sau dẫn Từ Tiểu Trí xuống lầu. Tôi chuyển lời của Tiểu Nhã cho Từ Tiểu Trí, cô ấy nhìn tôi, sau đó kéo kéo vải lụa trắng hơi nhăn nhúm trên người, cầm lấy đồ trang sức để ở trên bàn mang lên người, lại lấy hoa cưới đã sửa sang xong ra cầm trên tay, khi cô ấy lướt qua tôi định rời khỏi phòng nghỉ ngơi thì tôi nghe thấy cô ấy đè thấp giọng đến gần bên tai tôi nói khẽ.

"Cậu có biết anh cậu đã từng lên giường với rất nhiều cô gái không? Khoảng hai mươi, hai mươi người nha, dĩ nhiên là còn chưa tính bọn tôi, mặc dù Lý Ngự Chương không yêu tôi, nhưng mà cái ôm có lực và tinh lực tràn đầy kia lại rất làm cho tôi hoài niệm nha. . . . . . ." Nói xong cô ấy kéo cửa phòng nghỉ ngơi ra sải bước đi ra ngoài. Tôi sững sờ đứng tại chỗ nhớ lại những lời cô ấy vừa nói. Mặc dù tôi biết rõ năm năm qua anh gần như là sống một cuộc sống phóng đãng, nhưng lời nói của Từ Tiểu Trí cũng làm cho tôi bị kích thích không nhỏ.

Tôi vỗ vỗ mặt để cho mình từ trong mất hồn tỉnh lại, lấy gương từ trong bóp ra vuốt vuối tóc hơi rối lại kéo kéo váy trên người, một cũng được, hai mươi cũng được, tôi đều không muốn truy cứu nữa, bởi vì ít nhất sau khi tôi trở lại thì trong lòng anh vẫn chỉ có một mình tôi, vậy nên tôi cứ coi như trước đây anh chưa từng làm ra chuyện gì là được.