Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Chương 17: Lăng Diệc Phong, anh có phải là người cùng em đi trọn cuộc đời hay không?




Hôn lễ rất long trọng, khi tung quả cầu báo hỷ, Chu Bảo Lâm thiên vị, quả cầu xinh đẹp liệng một vòng cung rồi rơi ngay xuống chân Lương Thần.

Trong tiếng hoan hô của các vị khách nữ, Lương Thần bất giác đưa mắt tìm kiếm, dáng người cao lớn hơi gầy của anh đang đứng từ xa, trong ánh mặt trời giữa trưa vàng rực, khuôn mặt đẹp nhìn nghiêng đặc biệt tĩnh lặng dường như không quan tâm đến bầu không khí náo nhiệt xung quanh.

Lương Thần bê quả cầu đi đến, đứng cạnh Diệc Phong, dùng khuỷu tay huých nhẹ anh: “Anh nhìn này!”.

Diệc Phong quay sang nhưng lại không nhìn quả cầu, anh chỉ nhìn chăm chú khuôn mặt xinh đẹp hồ hởi như nhiễm không khí náo nhiệt xung quanh, anh mỉm cười, giơ tay vén mấy sợi tóc mai xõa xuống mặt cho Lương Thần. Đây là lần thứ hai trong ngày anh làm như vậy, cử chỉ rất đỗi dịu dàng. Lương Thần xúc động, quay mặt đi. Phía xa cặp tân hôn đang đứng bên chiếc bánh cưới khổng lồ.

“Sống chết có nhau, bên nhau trọn đời, đó là câu thơ em thích nhất trong Kinh thi nên em đã nói với Bảo Lâm viết lên bánh cưới, anh có thích không?”

Diệc Phong buông bàn tay đang để trên vai Lương Thần, không trả lời. Vừa dõi nhìn những dãy núi màu xanh nhạt chạy dài phía xa cơ hồ tới tận chân trời, cô giơ tay níu áo Diệc Phong, vui vẻ: “Bên nhau trọn đời, nghe lý tưởng quá anh nhỉ, nhưng ai chả có quyền mơ ước. Bên nhau trọn đời, em mơ như vậy liệu có quá không anh?”.

Diệc Phong nhắm mắt, sắc mặt chợt tái, ánh mắt tối sầm.

Ngó sắc mặt anh, cô gặng hỏi: “Diệc Phong, anh nói đi, chúng mình chắc chắn được như vậy, đúng không?”.

Bàn tay níu áo anh khẽ run, cô cứ thế nhìn đăm đăm vài mặt người đối diện ngóng chờ một câu trả lời.

Lăng Diệc Phong, anh có phải là người cùng em sống cuộc sống bình thường, không bao giờ chia ly?

Bởi vì sự xuất hiện của Trình Kim hôm nay cùng với những biểu hiện bất chợt, khác thường của anh gần đây làm cô lo lắng.

Hạnh phúc cô đang có quá hoàn hảo, khiến cô cảm thấy nghi ngờ. Những ngày đẹp như trong mơ, bên nhau, anh quá đỗi dịu dàng, quá đỗi âu yếm.

Như giấc chiêm bao.

Thế giới không thể luôn tràn ngập ánh sáng.

Sao cô có thể không hoài nghi?

Khóe môi giật giật, vẫn cúi đầu, mắt không nhìn cô, anh nói như tự hỏi, giọng khác lạ: “ Bên nhau trọn đời, bên nhau trọn đời, thì ra em mong như vậy?”.

Lương Thần cau mày: “Có gì sai không?”.

Cô ngước mắt chờ đợi.

Diệc Phong trầm ngâm.

Không có gì sai!

Nhưng định mệnh luôn trớ trêu. Một khi bị bàn tay nghiệt ngã của nó chạm vào, mọi giấc mơ, dù tuyệt đẹp cũng tan theo mây khói.

Cái em muốn là bình yên…

Cái em muốn là mưa nắng có nhau…

Cái em muốn là bên nhau trọn đời…

Đôi mắt đẹp của Diệc Phong càng trở nên u ám, ánh mặt trời tháng Ba dù rực rỡ cũng không làm nó sáng lên.

Sự im lặng lúc này của Diệc Phong làm cô choáng váng.

Dưới ánh mặt trời trong vắt, sắc mặt của Diệc Phong lại càng sạm hơn, anh cúi nhìn đám cỏ dưới chân, cố tình né tránh ánh mắt Lương Thần, giọng nói như cố sức, chỉ đủ hai người nghe: “Xin lỗi, chuyện tương lai bây giờ anh không thể cho em câu trả lời chính xác”. Liếc nhanh phản ứng của cô, giọng anh trở nên âu yếm: “Em quên mình là phù dâu hay sao, nói chuyện đó lúc này không thích hợp, có lẽ Bảo Lâm đang cần em”.

Cô cảm thấy kinh ngạc, như bị dội một gáo nước lạnh, hơi lạnh từ trong toát ra, thậm chí cả người cô cũng run lên.

Người ép cô vào góc tường tầng trệt của công ty lần ấy, người dữ dằn tuyên bố, em muốn kết hôn với người khác là điều không tưởng, chính là anh. Người cố tình né tránh hôn nhân lúc này cũng là anh. Liệu có phải vẫn là cùng một con người?Anh thực sự né tránh.

Né tránh một vấn đề hiện thực nhất của những người yêu nhau.

Anh từng nói yêu cô, không cho phép cô kết hôn với người khác, anh ân cần, nương nhẹ, dịu dàng. Vậy mà khi nói tới hôn nhân lại né tránh!

Tuy choáng váng nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để hỏi: “Là do cha mẹ phải không?”. Ngoài chuyện đó, giữa họ còn trở ngại gì?

Anh chưa kịp trả lời thì phía sau chợt có tiếng hô: “Mời hai vị quay đầu chụp kiểu ảnh”.

Phóng viên ảnh của đài truyền hình chĩa ống kính vào hai người. Do có quan hệ với Bảo Lâm, Lương Thần và anh ta coi như người quen, lần này anh ta phụ trách khâu chụp ảnh, anh ta có mặt đúng lúc, phá vỡ không khí căng thẳng giữa hai người.Cả hai quay đầu lại, trước khi kịp hiểu ra chuyện gì đã nghe “xoẹt” một tiếng, hình ảnh hai người đã bị thu vào ống kính. Từ xa, cặp uyên ương rất đẹp này đã lọt vào tầm ngắm của tay săn ảnh chuyện nghiệp.

Câu chuyện thế là dừng lại.

Lương Thần quay ra đưa mắt tìm Bảo Lâm, cô dâu chú rể vận toàn màu trắng đang giơ cao ly rượu chúc nhau, nụ cười của họ làm lu mờ mọi thứ xung quanh.

Lương Thần lắc đầu, nỗi đau thoáng qua đang ngấm dần. Lẽ nào anh không nhìn thấy chú rể đang cười nói vui vẻ với cô dâu như không có ai bên cạnh, vậy mà còn viện cớ “Bảo Lâm cần em” để thoái thác.

Lòng nặng trĩu, cô lặng lẽ quay đi, tay vẫn cầm quả cầu được kết bằng những bông hồng nhung và hồng bạch, những nụ hoa hé nở như những nụ cười nhạo báng.

Từ xa Bảo Lâm đã nhìn thấy Lương Thần, giơ tay vẫy, gọi to : “Lương Thần, lại đây chụp ảnh”.

Hôm đó là ngày vui của Bảo Lâm, không nên gây chuyện. Cô kìm lòng lại, kéo tay Diệc Phong : “Đi thôi !.”

Động tác hết sức tự nhiên, giống như bản năng. Nhưng một lần nữa cô rơi vào trạng thái kinh ngạc khi thấy anh rụt tay lại.

“Em cứ đi trước “. Diệc Phong nói.

Cô sửng sốt ngước nhìn, thấy nét mặt anh vẫn bình thường, thậm chí đang cười. Cuối cùng một mình Lương Thần đi lẫn vào đám người ồn ào. Nỗi lo sợ mơ hồ trong lòng bấy lâu, trước thái độ kỳ quặc quả Diệc Phong hôm nay đã dần dần hiện rõ, khiến trái tim cô thắt lại. Nhưng gặng hỏi anh vào lúc này là không thích hợp.

Cố tình từ chối một lời hứa, một cử chỉ thân mật.

Từ nay về sau anh và cô sẽ thế nào ?

Cô chậm chạp bước trên thảm cỏ xanh mềm mại, có cảm giác như đã cảm thấy hết cái nghiệt ngã của cuộc sống. Từ khi tái hợp, đây là lần đầu tiên anh, một lần nữa, giữ khoảng cách với cô.

Vừa nhìn bạn, Bảo Lâm vội hỏi : “Sao Diệc Phong không đến ? Tại sao hai người cứ đứng mãi đằng đó ?”, rồi liếc nhìn quả cầu hoa trên tay Lương Thần, nháy mắt với côLương Thần để quả cầu sang một bên, cầm con dao to có thắt nơ đỏ, đưa cho Bảo Lâm, mỉm cười giục : “Nào cắt bánh đi, tớ đợi lâu quá rồi”.

Mọi người xúm lại, chú rể cầm tay cô dâu cùng cắt bánh, lớp kem trắng như tuyết chia thành hai đường, lời thề tình yêu viết trên đó cũng bị cắt làm đôi.

Lương Thần đứng bên chăm chú nhìn cái bánh cưới khổng lồ đã bị chia thành hai nửa, ngẩng đầu, qua những cái đầu nhấp nhô, cô nhìn thấy Diệc Phong đang nói chuyện điện thoại đi đến…

Lương Thần bắt đầu cắt bánh thành những miếng nhỏ, Diệc Phong đến bên nói với Bảo Lâm : “Xin lỗi, tôi có việc gấp, phải đi trước”, sau đó anh bắt tay chú rể : “Tân hôn vui vẻ !”.

Bảo Lâm ngạc nhiên : “Bỏ đi sớm thế !”, nhưng lại sợ lỡ việc của anh nên huých vào tay Lương Thần đứng bên : “Cậu không được đi, phải ở lại với tớ”.

Cô ngước nhìn Diệc Phong. Biểu hiện của hai người không có gì khác thường, không ai hay biết chuyện của họ. Lòng cô đắng ngắt, bây giờ coi như anh đã bỏ rơi cô, không hề có dấu hiệu báo trước, anh cứ thế đột nhiên bỏ đi, hoàn toàn không có ý bảo cô đi cùng.

Nhưng dù vậy, cô vẫn nói : “Em ở lại, anh cứ đi trước”.

Mắt Diệc Phong thoáng xao động, không phải anh không nhận ra vẻ giễu cợt trong câu nói của cô, nhưng anh vẫn làm ra vẻ như không nhận ra, nói giọng vui vẻ : “Vậy lát nữa em tự về nhà !”

Lương Thần gắng gượng ở lại đến chiều, hôm nay là ngày vui của Bảo Lâm, không nên làm bạn mình mất vui, cô mấy lần tự nhắc nhở bản thân.

Chiếc taxi phanh gấp, một người đàn ông cao lớn bước ra, mái tóc hung vàng càng rực lên dưới ánh nắng.

“Anh đến đây làm gì ?” Sau khi nhìn quanh, James tức giận nhìn thẳng vào Lăng Diệc Phong đang đứng tựa vào xe màu đen.

Diệc Phong lẳng lặng lên xe, ngồi vào ghế, James vội vàng vào theo, cầm chiếc chìa khóa xe trước đó vứt trên ghế, vừa nổ máy vừa lẩm bẩm : “Tình trạng như vậy mà vẫn lái xe chạy lung tung ?”, rồi lại lắc đầu bất lực : “Không muốn sống nữa chắc !”.Diệc Phong liếc nhìn anh ta, chống khuỷu tay vào cửa xe, sắc mặt tái dần.“Yên tâm, tôi chưa ngốc đến thế », anh hạ giọng, « Nếu không đã chẳng nhờ anh lái xe”.

Bãi đỗ xe cách khu vực hôn lễ một đoạn, qua mấy khúc quành, tiếng cười nói ồn ào bên đó ở đây không nghe thấy. Ở chỗ này không lo bị Lương Thần phát hiện, cuối cùng anh đã có thể nghỉ ngơi.

Xe khởi động gấp, chậm chạp tiến về phía trước. Diệc Phong nhăn mặt, tìm chai nước lọc, sau đó lấy lọ thuốc trong túi áo khoác, chưa kịp mở nắp đã bị người bên cạnh giằng mất.

James một tay lái xe, tay kia cầm hộp thuốc nhỏ máu trắng chỉ bẳng ngón tay cái, lắc lắc, mấy viên thuốc va chạm lách cách. Anh ta cau mày nghiêm trọng : « Đây là thuốc hai tuần trước tôi đưa cho anh ? ». thấy Diệc Phong nhắm mắt không nói, anh ta càng bực : “Tôi đã cảnh báo anh, loại giảm đau này nên dùng ít thôi. Anh để mất bao nhiêu thời gian rồi, biết không ? Các triệu chứng phát tác ngày càng mau, càng khó khống chế, nếu anh cứ theo ý mình, uống hết chỗ đó thì đừng hy vọng tôi cho thêm”.

James vốn là người điềm tĩnh, đĩnh đạc như một học giả, lúc này không kiềm chế được, anh ta cũng cảm thấy bất lực với con người ương ngạnh này. Nhưng sự tức giận của James giống như ném một hòn đá xuống đáy vực, chẳng có lấy một phản hồi. James nghiến răng nhìn sang bên, lọ thuốc vẫn còn trong tay, thấy Diệc Phong đang hạ thấp ghế ngồi, bàn tay thanh tú đặt lên trán, mặt nhăn nhó, nhưng không đòi lại lọ thuốc.

Trời nắng đẹp hiếm có, xe vượt qua sông, nhìn xuống dòng nước trong vắt, gợn sóng vàng lăn tăn.

Diệc Phong từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài vẻ đăm chiêu.

James vẫn chưa hết giận tiếp tục nói : “Đầu óc lú lẫn vì một cô Lương Thần nào đó mà còn nói mình không ngốc. Nhưng lần ăn cơm với nhau, tôi đã quan sát. Cô ta chẳng qua cũng…”

Diệc Phong lơ đãng, hỏi : “Anh gặp cô ấy rồi sao ?”.

Cơn đau ê ẩm lại xuất hiện, anh cố nén hỏi tiếp : “Anh không nói với cô ấy chứ ? “.

“Không.” James đáp nhưng lại hối hận. Lẽ ra anh ta nên cho cô biết vì Diệc Phong bây giờ rõ ràng là đang mạo hiểm với sức khỏe của bản thân.Diệc Phong thở phào, lại dựa vào thành ghế.

Lương Thần yêu cầu một cuộc sống lâu dài.

Điều đó vốn rất bình thường, nhưng nó lại giống như một lời cảnh báo, đánh thức anh.

Những ngày qua, anh đã làm gì ?

Nửa tiếng trước, đối diện với ánh mắt kiên định của Lương Thần, anh lần đầu tiên nếm trải mùi vị của sự bất lực.

Đúng như anh đã nghĩ, con đường phía trước dù chập choạng, thậm chí tăm tối, anh định kéo người mình yêu vào đó mà quên không hỏi cô ấy có muốn hay không.

Hôn lễ kết thúc rất muộn với thủ tục cuối cùng là lễ động phòng, khi Lương Thần về tới nhà thì đã mệt rã người.

Diệc Phong dường như đoán đúng, điện thoại đến đúng lúc, Lương Thần dựa đầu lên thành giường, nghe thấy tiếng anh hỏi : “Em về nhà chưa ?”

Cô trả lời rồi nói thêm : “Em hơi mệt”.

Chuyện xảy ra buổi chiều khiến cả hai cảm thấy giờ đây hình như chẳng còn gì để nói, sau phút im lặng họ lần lượt bỏ máy, điều này như một thỏa thuận ngầm.

Ngày trước hồi còn sinh viên, họ không ít lần giận nhau, có lẽ là do tính cách, dù mâu thuẫn lớn hay chuyện vặt vãnh hầu như đều kết thúc bằng chiến tranh lạnh. Bây giờ, sau năm năm, tình trạng vẫn thế.

Vẫn chiến tranh lạnh.

Mặc dù lần này không nghiêm trọng đến mức cãi nhau, nhưng diễn biến vẫn như trước, những ngày sau, hai người không gặp mặt, thậm chí điện thoại liên lạc cũng không.Sau đó, những lúc rỗi hoặc ở nhà, mấy lần Lương Thần định chủ động gọi điện, nhưng vừa bấm máy lại thấy không biết nói gì, nên lại thôi, lòng buồn bực. Lúc lên giường, nhìn cái gối mới mua cho Diệc Phong nằm cô đơn một góc, cô thấy xót xa, nghĩ mãi một điều, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với hai người ? Trước đó, rõ ràng tất cả vẫn tốt đẹp, tại sao chỉ sao một đêm, tất cả đã đổ vỡ tan tành.

Rốt cuộc ai đã nhúng tay phá hỏng cục diện tốt đẹp như vậy ?

Có lúc cô đột nhiên thấy hối hận, có lẽ ngày mai cô nên hỏi thẳng Diệc Phong, có lúc cô lại đổ lỗi cho lễ cưới Chu Bảo Lâm, thấy người ta hạnh phúc, cô cũng nóng lòng muốn một lời hứa tình yêu.

Chiến tranh lạnh cuối cùng cũng kết thúc, người can thiệp là Lăng Dụ. Khi nhận điện thoại của cậu, Lương Thần vừa tắt máy tính định đi ngủ, cậu rụt rè hỏi : “ Chị Lương Thần, bây giờ chị có rỗi không ?”.

Nhớ đến lần trước, cậu cũng gọi điện khuya như thế này, cô bật cười hỏi: “Lẽ nào lại không mang đủ tiền, lại muốn tôi ứng cứu ?”.

Bên kia cười hì hì : “Tối nay uống cũng nhiều, tiền mang cũng đủ, nhưng có một người say, em không biết làm sao”.

Không chờ cô hỏi lại, cậu nói tiếp : “Chỗ anh họ ở chị có biết không ? Làm ơn đến giúp em”.

Lương Thần ngẩn người, chưa bao giờ cô nghĩ người say lại là Diệc Phong. Trên bàn tiệc cô đã chứng kiến không chỉ một lần, rượu uống như nước mà anh vẫn tỉnh như không.

Vậy mà bây giờ Lăng Dụ lại nói anh say !

“Nhưng…” Cô thở dài : “Cậu cứ đưa anh ấy lên giường ngủ là xong, tôi đến thì giúp được gì ?”.

Lăng Dụ rất tinh quái, dù không biết quan hệ giữa hai người đến đâu, nhưng cậu muốn tác thành cho họ, thầm nghĩ đây là cơ hội tốt, vậy là cậu làm bộ cầu khẩn. “Em đúng là không biết làm thế nào ! Anh ấy say quá, lại nôn rất dữ, mà em đã có hẹn đi xem phim với bạn. Chị biết không cô bạn em khó tính lắm, hôm trước em đã chọc giận cô ta, hôm nay không thể hiện, e là…”.

Cậu nói lôi thôi một hồi, Lương Thần cảnh báo : “Sau này sẽ là bà vợ ghê gớm đấy !”

“Nhưng em yêu cô ấy.” Tuyên bố hệ trọng như vậy mà cậu nói ra dễ như chơi.

Lương Thần lại thở dài, hỏi : “Vậy anh ấy bây giờ đang ở đâu. Đã ngủ chưa ?”.

“Chưa, đang nói linh tinh.” Giọng Lăng Dụ có vẻ sốt ruột : “Em đang dọn dẹp chỗ nôn của anh ấy, chị đến mau đi”. Nói xong cậu liền tắt máy.Cô thay quần áo chuẩn bị đi, sực nhớ có lần anh cũng dùng chiêu này lừa cô đến, nhưng hồi đó khác, với quan hệ hiện nay của hai người, anh không cần phải làm như vậy.

Nhưng rốt cuộc cô lại bị người khác lừa, khi vừa thấy cô bước vào, Lăng Dụ nhe răng cười, chuồn thẳng.

Phòng rất sạch, ngoài mùi rượu thoang thoảng và ít quần áo, trên sàn không có dấu hiệu bừa bãi, còn người mà Lăng Dụ nói là say khướt, lúc này đang nằm yên trên giường như đang ngủ say.

Không nói linh tinh, không nôn.

Không thấy bóng dáng Lăng Dụ, cô đành ngồi xuống mép giường, lát sau đứng lên thu dọn quần áo rơi trên sàn.

Chắc là của Diệc Phong cởi ra khi lên giường.

Đèn trong phòng đã chỉnh ánh sáng dịu bớt.

Lương Thần nhặt từng cái một, đột nhiên sau lưng có tiếng động, chưa kịp quay đầu đã bị ngăn cản.

Cô không đề phòng, bị kéo lùi về sau, tiếng nói anh rất gần, ngay bên gáy, nhỏ nhẹ và mơ hồ : “Sao em đến đây ?”.

Lương Thần giằng khỏi tay anh, quay người lại : “Lăng Dụ gọi em đến, nói anh bị say”.

Anh cười nhạt, buông tay, trở về ngồi bên giường, tay xoa cằm, sau đó nằm ngửa nhìn lên trần.

Có lẽ anh say thật, nhìn Diệc Phong, Lương Thần thầm nghĩ, đoạn đi đến vặn to đèn bàn, chợt nhận ra vẻ mệt mỏi của người nằm trên giường.

Lại gần, cô lo lắng hỏi : “Anh đau phải không, anh có uống nước không để em lấy, hay anh đi tắm đã rồi hãy ngủ !”.

Diệc Phong đột nhiên nhắm mắt, nét mặt còn hơn cả mệt mỏi, dường như anh đang cân nhắc điều gì.

Hơi thở mạnh, ngực phập phồng nặng nề dưới làn áo sơ mi.

Thấy anh mãi không nói, cô quay người, định đi lấy nước, vừa quay người đi thì anh lên tiếng.

“Lương Thần, đợi đã !”, giọng anh dứt khoát như đã được cân nhắc. Lúc tối, anh thực ra uống không nhiều, nhưng say thật, đã thiếp đi trước khi cô đến.

Khi vịn thành giường ngồi dậy, cánh tay hơi run, mạch máu xanh nổi rõ ở thái dương giật mạnh.

Thấy Lương Thần quay lại, anh nói : “Em đừng đi, anh có chuyện muốn nói”.

Lương Thần cũng không hỏi, lặng lẽ ngồi xuống mép giường, đoán biết điều anh định nói không ngoài câu chuyện đang nói dở trong lễ cưới của Bảo Lâm.

Cách mấy ngày, cuối cùng rồi cũng phải gặp nhau để nói lại, vậy là bình thường, đâu còn trẻ con nữa, có gì không thể nói với nhau !Quả nhiên sau một lát yên lặng, Diệc Phong hỏi : “Hôm đó, em hỏi có thể bên nhau trọn đời không, anh không trả lời và em rất quan tâm đến chuyện đó, đúng không ?”.

Bàn tay Lương Thần để trên đầu gối khẽ run, cô căn môi không biết nên nói thế nào.

Thực ra cô đương nhiên không phải không biết những lời thề non hẹn biển, những giao ước đá vàng, rất có thể chỉ là giấc mộng. Bao nhiêu đôi tình nhân từng thề bồi sống chết có nhau vậy mà vẫn mỗi người mỗi ngã. Bao nhiêu lời thề cũng chỉ là vô nghĩa, kết cục thế nào chỉ có đi đến điểm cuối mới biết. Vì vậy điều cô đau buồn không phải anh có hứa hay không, mà là thái độ né tránh của anh.

Người cô đã tưởng có thể chung sống trọn đời, sau những ngày hạnh phúc ngắn ngủi đột nhiên không cùng ý nghĩ với mình, và cô đau đớn vì lẽ đó.

Cô cúi đầu hỏi lại : “Đã yêu nhau, muốn được bên nhau, có gì sai ?”. Không thấy anh trả lời, cô ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt tư lự của anh : “Lẽ nào anh không nghĩ như vậy ?”.

Thớ thịt trên má anh co giật, môi mấp máy, cuối cùng hiện ra nụ cười đau khổ : “Em cho anh là loại người gì ? Lẽ nào điều đó không phải là điều anh khao khát ?”.

Nhưng…

Anh đột nhiên đứng dậy, đi vài bước, Lương Thần vẫn ngồi yên, mắt nhìn theo anh. Chợt anh quay mặt lại, cùng lúc có ánh đèn ô tô lướt qua, anh bắt gặp ánh mắt trong veo đẹp mê hồn của cô, như lần đầu gặp nhau nhiều năm trước.

Nhìn đôi mắt đó, anh hít một hơi dài rồi sải bước đến bên giường sụp xuống, ngã vào lòng cô.

Lương Thần vuốt ve mái tóc dày, đen nhánh của anh.

Cả hai bắt đầu run rẩy.

“Mình sẽ ở bên nhau đến bạc đầu, nhất định là thế.”

“Nếu trong một đêm đầu anh bạc trắng ?”

Chỉ có như vậy, mới mãi mãi có thể ở bên nhau.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng cô lên tiếng : “Diệc Phong, kỳ thực đã xảy ra chuyện gì ?”.

Cô dịu dàng nói tiếp : “Anh đang giấu em chuyện gì đúng không ? Đừng tưởng em ngốc, gần đây anh thường im lặng một cách khỏ hiểu, anh có chuyện gì sao, hoàn toàn không giống anh chút nào. Thực ra không phải em không nghi ngờ, có điều em không dám hỏi thẳng anh. Cũng bởi vì hạnh phúc chúng ta đang có, em đã chờ đợi quá lâu, nếu trực giác của em đúng, vạn nhất có chuyện gì, tất cả sẽ kết thúc sao ?”. Rồi cô dừng lại lấy hơi : “Cũng có thể em quá ích kỷ… Nhưng sau hôm bất ngờ gặp Trình Kim ở công ty, em mới biết trực giác của em không sai. Anh bảo em đừng suy nghĩ lung tung, nhưng chắc chắn anh không biết là từ khi quen Trình Kim đến nay, chưa bao giờ cô ấy nói với em bằng giọng nói và ánh mắt như thế. Em thấy hình như cô ấy đang cầu khẩn em rời xa anh”.

Và hôm đó, trong hôn lễ của Bảo Lâm, không kiềm chế được, em đã hỏi anh…

Diệc Phong vẫn vùi mặt vào lòng cô, hơi thở anh mỗi lúc một mạnh.

Lương Thần luồn tay vào mái tóc dày, giọng tha thiết : “Diệc Phong, bất luận là chuyện gì, chúng mình đều có thể giải quyết”.

Người trong lòng vẫn không nhúc nhích, hình như anh đã ngủ.

Lương Thần khẽ lay vai anh : “Không gì có thể chia rẽ hai ta, phải vậy không ?”.

Đây đương nhiên là Tô Lương Thần.

Như bừng tỉnh, anh ngẩng đầu, đứng dậy đến ngồi bên Lương Thần, quàng tay ra sau ôm lưng cô, giọng âu yếm : “Người thực sự ích kỷ là anh”, ghé sát vào cổ cô, anh hạ giọng nói nhỏ : “Nhưng… anh không cam lòng”.

« Cái gì ? » Lương Thần nhướn mày, không hiểu.

“Không có gì !” Anh hôn nhẹ vào môi cô : “Lương Thần, tin anh đi, đừng lo lắng gì hết”.

“Nhưng…”

“Không nhưng gì cả”. Anh xoay mặt Lương Thần, giữ gương mặt ấy trong tay anh, anh thầm thì : “Anh sẽ cố để chúng ta có thể bên nhau trọn đời”.

Một lời hứa như vậy của người tình có thể làm xiêu lòng tất cả trái tim người yêu. Còn nhớ hồi đại học có lần Chu Bảo Lâm đã nói : « Lăng Diệc Phong tuy đẹp trai nhưng rất đáng tin cậy, không giống những gã công tử tốt mã khác ».

Sự thực đúng như vậy. Thậm chí Lương Thần còn phát hiện, anh bản chất là người mạnh mẽ, khiến người khác tin tưởng, nhưng lại không độc đoán gia trưởng.

Chính vì vậy, khi anh nói “Anh sẽ cố”, Lương Thần khép mắt, dựa vào người anh, hoàn toàn tin cậy, dường như anh đã nói vậy, nhất định anh sẽ làm vậy.

Có lẽ anh vẫn còn uẩn khúc gì đó nhưng anh lại không muốn cho cô biết. Tuy vẫn hồ nghi nhưng cô không muốn hỏi nữa, có thể đến lúc nào đó anh sẽ tự nói ra. Và cũng bởi vì anh đã nhìn vào mắt cô và nói : “Hãy tin anh !”.

Lương Thần lựa chọn tin tưởng anh, như tin vào chính mình.