Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Chương 20: Chó mực




Tâm My có cảm giác mình sắp chết ngạt bởi bong bóng màu hồng.

“Cười gì mà nghệt mặt ra thế?”

Cố gắng giãy giụa trong đám bọt: “Chị Đỗ”.

“Sáng sớm bảnh mắt đã yêu đương rồi, tối qua còn chưa đủ quấn quýt hả?”

Cô đỏ mặt làu bàu: “Tối qua chúng em ai về nhà nấy chẳng liên quan, chẳng làm gì cả”.

“Tối qua không làm, vậy tối hôm trước làm rồi hử?”

... Tối hôm trước? Tâm My lo lắng.

“Tôi nói”, chị Đỗ không trêu cô nữa, lúc này mặt mới nghiêm lại, “Nhóc con sao ngốc nghếch vậy? Đàn ông không làm thì thôi, sao cô là con gái lại vô tâm tới mức để cậu ta dẫn về hang sói hả? Mấy đứa thực tập hôm qua không khác gì mấy con yêu tinh trong động bàn tơ chỉ chực nhả tơ cuốn lấy Đường Tăng, đứa nào đứa nấy như quỷ đói, chỉ thiếu để lộ hai răng nanh. Cô mà không đề cao cảnh giác, đợi mấy bữa bị người ta cướp mất thì chỉ có ngồi đây mà khóc thôi”.

“Anh ta đi tới đâu ruồi bâu tới đó, tôi quen rồi. Huống hồ, anh ta thực sự chẳng là gì của tôi cả”, nói thật, cô vẫn chưa nghĩ được gì. Anh ta nói thích là xong sao? Sao không hỏi thử xem cô có thích hay không?

“Nhóc con, thực thực hư hư...”, chị Đỗ nhìn cô vẻ ngờ vực, nhíu mày muốn xác nhận thêm lần nữa, “Có thật không có gì?”.

“Chỉ một tí xíu”, cô bấm một chút đầu ngón út, “Từng này này, còn chưa chính thức bắt đầu”.

Chị Đỗ hai mắt tròn xoe, nhìn tưởng muốn ngất: “Cô... Tôi chẳng biết phải nói thế nào nữa. Cả cái tòa soạn này đồn ầm lên anh ta và cô sống thử, cô bị đần hả? Giờ sếp tổng còn coi cô như báu vật, nếu không có gì thì tính sao?”.

Đâu phải Tâm My không biết đến đạo lý trèo cao ngã đau. Nhưng...

“Tống cá trê cố ý đào hố cho tôi thôi.”

“Chỉ cần cậu ấy có lòng là được”, chị Đỗ vừa ngoái đầu, nhìn Tâm My một lượt từ đầu tới chân, vừa nói vẻ xuýt xoa, “Thế này không được, vốn liếng duy nhất đã bị cô làm hỏng hết. Lúc ở bên cậu ấy đừng ăn mặc cổ hủ thế này, cô xem, phía trên áo sơ mi thắt nút làm cái gì? Phải để lộ khe, thoắt ẩn thoắt hiện”.

Tâm My cúi đầu nhìn mình, một trong những điều khiến cô đau đầu nhất chính là việc khó tìm được quần áo hoàn toàn phù hợp với chiều cao và bộ ngực vĩ đại này, gần như tất cả điểm nối giữa áo sơ mi và đồ nội y cô đều phải cho thêm một nút bấm giấu ở phía trong.

“Không cần đâu, chị Đỗ.” Tại sao giọng ai cũng giống như cô vớ được một thỏi vàng từ trên trời rơi trúng đầu vậy thế?

“Tỉnh lại đi, cáo đội lốt thỏ, còn không biết được vị trí của mình sao? Năm nay nếu được ngày phải lập tức hạ thủ, nhanh, gọn, chuẩn! Theo tôi, đầu tiên phải dụ dỗ, sau gọi mẹ cô tới bắt quả tang, với khả năng của mẹ cô đảm bảo chỉ sang ngày hôm sau hai người chắc chắc sẽ tiến hành thủ tục đầu tiên chạy tới gõ cửa ủy ban.”

Tâm My rùng mình, chợt nghi ngờ không biết có phải chị Đỗ bị lão Tống mua chuộc rồi không? Nhìn lại tuần qua, hình như có vài đồng nghiệp đều cười cười mờ ám, cô lại thoáng rùng mình, lẽ nào tất cả mọi người đều bị mua chuộc?

Tâm My bắt đầu tua lại cuộn băng, kể từ lần gặp đầu tiên với Tống Thư Ngu tại bãi đỗ xe.

Khi đó cô chuẩn bị lên lớp Mười một, tuổi dậy thì còn chưa kết thúc, áp lực đè nặng khiến cô thở không ra hơi, đến trường mặt mày ủ rũ như kẻ vô hồn, tan học chỉ thích chơi bời lang thang cùng đám bạn ngoài trường, hoặc giúp chúng bán đĩa CD hay chơi chiến tranh du kích với lực lượng quản lý đô thị. Nhớ lại hồi đó, cô đặc biệt mê phong cách Punk, trên cánh tay ngấn thịt đầy những chiếc vòng dây da tán đinh, chiếc khuyên tai rẻ tiền được đeo một bên, mỗi lần tháo ra lại mưng mủ; không có tiền đành phải mặc váy ngắn giả da đen; nhát gan, chỉ dám dán hình xăm hoa hồng trước ngực, cứ thế bước ra ngoài cũng trở thành một phần tử đậm chất Rock&Roll.

Chỉ có điều tất cả những phần tử phiến loạn này đều phải che đậy thật tốt giống như hoạt động bí mật vậy, trước khi về nhà phải xóa sạch mọi dấu vết.

Lần đầu tiên gặp Tống cá trê chính là lần chuẩn bị thoát xác, vừa vứt ba lô xuống, người dựa vào tường chuẩn bị cởi váy đồng phục thì Tống cá trê từ đâu lao tới.

Đó là phòng kho bên cạnh thang máy đi vào bãi đỗ xe, chắc do anh ta nghe thấy tiếng động. Căn phòng kho tối như mực khiến cặp đùi càng thêm trắng rõ, Tâm My chỉ trông thấy một thanh niên cao lớn từ ngoài lao vào, ánh mắt gian giảo dừng ngay dưới bụng cô ba tấc, báo hại cô hú hồn hét toáng, xách váy bỏ chạy, còn lão Tống xách cặp và giày của cô đuổi theo sau, âm thanh la hét vang vọng trong bãi đỗ xe dội lại liên hồi.

Lần gặp thứ hai, khi ấy cô đang đứng cạnh mẹ ở trong thang máy, còn hắn ta vừa nói chuyện với mẹ vừa liếc nhìn cô, bộ dạng vừa nghi ngờ vừa hiếu kỳ. Cô mắt dòm mũi mũi dòm mồm, kỹ năng giả nai lúc bình thường đã đạt tới cảnh giới điêu luyện vậy mà vẫn không thể đỡ nổi chùm X quang từ mắt hắn quét qua một lượt, thiếu chút nữa cô đưa mắt lườm lại.

Lần gặp thứ ba, hóa ra không chỉ là đồng nghiệp của bố mẹ, hắn còn là bạn chí cốt của chú Tâm My. Nhưng không có nổi tí kiến thức và giác ngộ của một trưởng bối, vì lão chẳng có chỗ nào đáng kính nên Tâm My luôn thờ ơ hếch mũi lên giời một cách vô thức.

Anh thích cô? Thích cái gì ở cô?

“... Khu mát xa chân bắt đầu phát hỏa, đến lúc tôi tói đó cũng đã cháy mất một nửa. Từ rất xa đã thấy màn khói đen đặc phủ lấy nửa bầu trời, bước lại gần, đám lửa cuồn cuộn thịnh nộ như Hỏa Diệm Sơn vậy. Chiếc xe cứu hỏa vươn thang cúm hộ lên cứu người, có rất nhiều người đang đứng ở lan can chờ đợi, tranh nhau để mình được xuống trước. Anh có đang nghe tôi nói không?”

Tống Thư Ngu gật đầu, Tâm My tiếp tục: “Có một cô bé khoảng mười mấy tuổi ở khu mát xa, không tranh nổi với những người đàn ông nên chỉ biết khóc, ai trông thấy cũng xót xa thương cảm. Chúng tôi ở dưới lo lắng mồ hôi túa ra... Tống cá trê, anh có đang nghe tôi nói không hả?”.

Tống Thư Ngu miễn cưỡng: “Em kể nửa tiếng đổng hồ rồi, tôi biết là có cháy ở khu mát xa chân, tầng sáu cháy mất hơn một nửa, chắc do hệ thông phòng cháy chữa cháy không đạt chuẩn, hiện giờ đã có hai người chết ba người bị thương; tôi còn biết buổi trưa mấy người tình nguyện các em ăn cơm mất mười ba đồng tám, buổi chiều còn lấy trộm bánh quy của chị Đỗ để lót dạ, rồi còn có đồng nghiệp gọi trà sữa và KFC, thế nên giờ mới không ăn tối được. Còn gì nữa không?”.

“Ranh con, nhìn mặt không giấu được chuyện gì, khác hẳn bộ mặt lúc chia tay sáng nay. Làm sao?”

Hà Tâm My nhất quyết không trả lời.

Tống Thư Ngu thấy cô ủ rũ, muốn thở dài nhưng thở không ra, chân đạp ga chạy ra khỏi bãi đỗ xe.

“Tôi muốn về nhà, về nhà mẹ”, cô lén nhìn trộm anh, “Anh giận rồi à?”.

Anh chả nói chả rằng hừm một tiếng.

Tâm My rất giận. Lúc lửa cháy tại sao mọi người đều ngốc nghếch nhảy hết xuống, họ cũng đâu có cánh, đến kiến thức an toàn cơ bản cũng không hiểu sao? Nói nhảy là nhảy, lúc đáp đất thì còn gì là người nữa. Thịt nát xương tan rồi còn đâu. Còn nữa, tay nghề của các bác sĩ trong bệnh viện bậc nhất thành phố lại hoàn toàn đối nghịch với viện phí họ thu, đúng là mất hết y đức, cả thành phố có biết bao nhiêu bệnh viện cớ gì cứ phải lao vào bệnh viện này chứ?

Cô không phải người rộng lượng, vì thế cô nhất quyết không muốn gặp Tôn Gia Hạo, nhất quyết không muốn nhìn thấy Tôn Gia Hạo và Kiều Tiểu Tuyết ở bên nhau.

Chẳng phải nói ghét Tôn Gia Hạo sao? Vẫn ngờ nghệch tới đón người ta tan làm. Chẳng phải coi khinh Tôn Gia Hạo sao? Miệng còn cười toe toét như hoa.

“Tôi trông thấy Tôn Gia Hạo rồi, ở cổng bệnh viện”, cô định cắn móng tay thì chợt phát hiện mười đầu ngón tay đã nhẵn thín.

Đợi một lúc, Tống Thư Ngu mới cất lời: “Nói chuyện không?”.

“Không. Anh ta và Kiều Tiểu Tuyết đi với nhau, Tiểu Tuyết tới đón anh ta. Tôi không để mất lòng tự trọng, tiếp tục làm khó bản thân đâu. Chỉ nhìn đúng một lần.” Hà Tâm My mày nói dối, thực tế còn nhìn thêm hai ba lần nữa...

“Có ghen không? Đau lòng không? Anh còn tưởng cái gì em cũng lúc lạnh giá lúc quá lửa, không ngờ cũng kiên trì thế này”, Tống Thư Ngu nhếch miệng.

“Tống cá trê, anh chỉ thích châm chọc tôi”, cô rầu rĩ.

Anh mím chặt môi nói không thành tiếng. Xe đỗ trước cổng khu nhà phía đông, anh liền mở cửa xe bên cô nói: “Xuống xe”.

Tâm My nghệt mặt: “Tôi coi anh là bạn nên mới nói chuyện. Anh tức tối cái nỗi gì?”.

“Tôi có việc, không hơi đâu nghe cô kể chuyện thất tình.”

“Tôi thế sao?”, cô muốn giải thích, thì chợt nhìn thấy ngọn lửa bùng bùng trong mắt anh, lập tức cũng lên cơn, “Không hơi đâu thì thôi”.

Cô đóng cửa xe, vẫn còn chưa kịp đứng vững thì đuôi xe Tống Thư Ngu đã quành ra phía cô, bụp bụp nhả khói rồi chạy mất.

“Tôi...”, Tâm My nhảy cẫng lên.

Chết đi chết đi chết đi!

Cô đá tung chiếc lon rỗng trên đường rồi đi thẳng vào trong khu ký túc dành cho giáo viên, trong đầu không ngừng xuất ra hiện vào gương mặt không chút cảm xúc của lão Tống. Còn nói yêu người ta, lúc buồn chẳng an ủi được một câu còn gọi gì là yêu.

Cô bỗng thấy lòng thật buồn, trống rỗng, nỗi buồn mênh mang vô định.

“Người như hắn ta, có biết bao nhiêu con gái tranh nhau lao vào. Tâm My, cậu vốn không thể chén nổi hắn đâu, sớm muộn kết quả cũng vậy thôi. Nói đến cướp, nếu không phải tôi thì cũng là người khác.”

Bong bóng màu hồng tới khi nào mới hết? Có thể chỉ trong một lần chớp mắt.

Sau khi chứng kiến sự thật phũ phàng, điều cô nghĩ đến đầu tiên chính là câu nói đó của Kiều Tiểu Tuyết, khi ấy là đang nói đên Tôn Gia Hạo, giờ xem chừng với Tống Thư Ngu còn thích hợp hơn. Cô ghét cảm giác trống rỗng lạ lẫm này, lúc nào cũng chỉ muốn con tim tràn ngập tình yêu. Nhưng tất thảy mọi người đều nhìn với ánh mắt như thể cô vừa nhặt được một món hời hoặc giọng điệu ganh ghét: “Tiểu Hà số sướng thế”.

“Chẳng phải anh xoay mông bỏ đi sao? Còn theo tôi làm gì?”, Tâm My lại đá vào chiếc lon rỗng bên vệ đường.

“Đi đâu ngồi một chút”, Tống Thư Ngu xuống xe, ánh mắt đưa một đường vòng trên không theo chiếc lon rỗng.

Cô bám lấy hàng rào xung quanh sân bóng rổ đưa mắt nhìn vào trong, đứng im bất động. Anh cũng đứng cạnh cô, không nói một lời.

Trên bóng đèn đường, đàn muỗi thi nhau bu lại. Trên sân bóng, những cặp giò dưới chiếc soóc ngắn di chuyển không ngừng thu hút ánh nhìn của cô.

“Tống cá trê, anh thích tôi ở điểm gì?”, cô khẽ hỏi, vừa như sợ anh nghe thấy lại như sợ anh không nghe thấy.

Anh không nói gì, cô thấy hơi thất vọng.

“Lần trước sau khi vấp ngã, có người bạn quen trên mạng an ủi, nói tôi chỉ có một lần thành công. Giống như thi đấu, điều mấu chốt là phải tìm đúng đối thủ”, cô nắm tay, “Tôi quyết định rồi, tôi phải tìm người kém mình, như thế chưa đánh đã thắng”.

Tống Thư Ngu giương mày: “Giá thỏa thuận?”.

“Tôi...”, Tâm My nhìn anh, lập tức lu xìu, “Anh còn hơn cả Tôn Gia Hạo, tuy tôi hiểu tại sao anh nói yêu tôi, nhưng tôi chỉ hiểu như thế cũng đủ rồi, tôi không giữ được anh, sớm muộn cũng bị người ta cướp mất mà thôi”.

“Ai giữ ai cơ?”, anh dở khóc dở cười.

“Hả?”

“Thảo nào trước lúc thi tốt nghiệp, có mỗi đề toán mà bắt giảng bốn năm lần, đầu em một nửa chứa nước một nửa chứa mỳ phải không?”, anh xoa xoa đầu cô, có vẻ tinh thần đã khá hơn nhiều, “Trông thấy bác sĩ Tôn sao lại liên tướng đến tôi?”.

Anh tiến lại gần hơn, ánh mắt như siết chặt lấy cô. Tâm My vội lùi ra sau chẳng may đầu đập vào hàng rào: “Điều kiện cả hai đều tốt cả. Tôn Gia Hạo đã bị Kiều Tiểu Tuyết cướp mất, sau này anh sẽ bị ai cướp mất đây? Tất cả đồng nghiệp đều nói tôi may mắn, nói tôi bẫy anh, tóm anh, quyến rũ anh, tôi cũng có lòng tự trọng được chưa? Tôi ngờ ngờ nghệch nghệch bị chém tơi bời máu tung tóe, sau này anh bị người ta nẫng tay trên, tôi biết tìm ai để khóc? Còn nữa, anh nói anh yêu tôi, hôm qua làm tôi sợ muốn chết. Nhưng hôm nay nghĩ lại, không thể nào. Chúng ta quen nhau bao lâu, mười năm! Anh có thích thì thích sớm hộ cái, việc gì phải đợi tới tận bây giờ? Nói thật, lão Tống, có phải anh cũng bị ép hôn?”.

Tống Thư Ngu nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn kích động không để mình phải bóp cổ lắc mạnh cho cô tỉnh lại.

“Mười năm thì sao? Lần đầu tiên tôi gặp em, em bao nhiêu tuổi? Váy vớ lôi thôi, ngón cái thì giơ lên ngoáy mũi, mặt đần thối nhìn tôi.”

“Lúc nào? Sao tôi không nhớ?”, Tâm My há miệng, “Đừng nói anh bị mắc chứng yêu trẻ em!”

.

Tống Thư Ngu liếc sang: ‘Trong đầu em chứa gì thế hả?”.

Tâm My có phần ngại ngùng, lí nhí: “Anh từng này tuổi đầu không chịu kết hôn, đừng trách người ta nghĩ đến những chuyện bậy bạ”.

Tống Thư Ngu nhắm mắt lại.

“Lão Tống, chúng ta làm bạn có được không? Như trước đây ấy”, cô khẩn cầu vẻ tội nghiệp, “Tôi sợ chẳng may, chúng ta sau này đến bạn bè cũng không làm nổi”.

Anh nhìn cô không chớp mắt, Tâm My nuốt nước bọt, trân trân nhìn anh.

“Lúc bình thường giơ nanh múa vuốt, đến lúc quan trọng thì chẳng được việc gì”, anh thở dài, “Không thể quá cầu toàn, trong lòng cảm giác như có chồi non mới nhú, đẹp vô cùng khiến người ta cảm thấy vui tai thích mắt, còn có thể thấy trái tim của anh ta đập thình thịch... Hà Tâm My, tôi nghe xong mấy câu này vẫn cố gắng tiếp tục làm vừa lòng em bằng cách làm bạn bình thường, tôi có còn là đàn ông không?”

Tâm My há hốc miệng, đó là lời của cô nói về Tôn Gia Hạo, từng từ từng chữ anh ấy đều nhớ hết? Cô cười trừ: “Đó là sai lầm, sai lầm. Tôi lỡ bước đâu phải lần một lần hai, trí nhớ anh tốt cũng đâu cần lãng phí nó cho tôi”.

Bàn tay anh đặt trên tấm lưới phía sau cô, mặt mỗi lúc một sát. Không khí xung quanh đều như bị anh lấy hết, cô thở không ra hơi: “Lão Tống, anh, tại sao anh không thử hỏi tôi, tôi có yêu anh không?”.

... Nếu như cô không yêu, có thể từ chối anh.

Tống Thư Ngu mím chặt môi: “Anh đã canh mấy năm nay, giờ chẳng muốn quan tâm nữa”.

Dứt lời anh cúi đầu, đôi môi khóa chặt lên đôi môi cô đang khép hờ.

Trong sân bóng, một trái bóng rổ rơi “bịch” xuống đất, rồi nảy lên nện vào lưng cô.